Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2011

Sách giáo khoa cho học sinh nghèo Mỹ Yên - Đại từ năm 2011

Như mọi năm, giờ là lúc bạn Trỗi lại huy động đóng góp tiền mua sách giáo khoa cho các cháu học sinh diện hộ nghèo hai trường tiểu học và trung học cơ sở của xã Mỹ Yên, năm học 2011-2012.
Sách giáo khoa được mua trên cơ sở dùng lại số sách mà chúng ta đã cung cấp những năm trước, bổ sung số thiếu hụt do hư hỏng và thay đổi số lượng các cháu thuộc diện hộ nghèo. Theo chị Nhì "xã trưởng" thì năm nay ngưỡng nghèo lại được nhà nước chỉnh lên theo trượt giá. Bởi vậy số lượng hộ nghèo... tăng.
Năm nay các trường có mạnh dạn đề nghị chúng ta hỗ trợ thêm cho các cháu lớp trên các sách nâng cao một số môn quan trọng. Tuy nhiên sau khi lấy giá phần sách cơ bản chúng tôi sợ là hơi khó thực hiện đề nghị đó. Vì vậy trước mắt chúng ta sẽ thực hiện phần sách cơ bản với tổng chi tiền sách là hơn 19 triệu đồng. Nếu quỹ có dư thì mới tính thực hiện phần sách nâng cao.
Mong bạn Trỗi tham gia ủng hộ theo cách chúng ta vẫn làm là đăng ký trước và gửi tiền sau. Quá trình này là công khai tại Tài liệu SGK 2011 để mọi người biết, tham gia đóng góp và kiểm soát thu chi.
Việc thực hiện có một chút đổi mới, đối phó với tình hình SGK nghe nói là không dễ mua, năm nay chúng tôi sẽ ứng tiền mua sách trước để khỏi bị động. Bởi vậy thời hạn giao sách cho các trường có thể thực hiện ngay đầu tháng sau.
Lưu ý: bảng tính có 3 tờ. Tờ đầu là đóng góp, tờ hai là số bộ sách và giá tiền, tờ ba là tài khoản nhận tiền.

Nguồn : Bạn Trỗi

TÀU LẠ ???

Quế đố các đại ca: con tàu này mang quốc tịch gì, vì sao nó ở đây và bây giờ đậu ở đây mần chi ???
Dữ kiện giải đố: tàu này đậu ở BÃI DỨA ( Vũng Tàu ) gần 2 năm rùi, hiện vẫn chưa nhúc nhích !!!

Một người 2 quốc tịch Pháp và Việt rơi lệ phẫn nộ…

NTT: Ông Menras là một trong hai người Pháp đã dũng cảm phất cao cờ Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam trước toà nhà Quốc hội của chính quyền Sài Gòn và rải truyền đơn đòi độc lập, hoà bình cho VN vào năm 1970. Hành động này khiến ông bị bắt giam rồi bị trục xuất về nước. Về Pháp, ông viết cuốn Thoát khỏi ngục tù Sài Gòn – chúng tôi tố cáo được in ra rất nhiều thứ tiếng.

Ngày 1.12.2010, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã trao quyết định nhập quốc tịch VN cho ông Menras André Marcel (tên VN là Hồ Cương Quyết).

Ông vừa hoàn thành bộ phim tài liệu dài 1 tiếng “Nỗi đau Hoàng Sa Việt Nam” nhằm gây quỹ giúp những người vợ góa, những đứa trẻ mồ côi và những ngư dân mất tài sản có thể tiếp tục bám biển, tiếp tục tự hào là ngư dân Việt Nam ở các vùng biển miền Trung.

Ông đã từng đi biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn ngày 5 tháng 6 tại Sài Gòn. Và bài viết mới nhất của ông Ở ĐÂY.

Nguồn: nguyentrongtao.org

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

Ảnh đẹp trong ngày

Thiếu nữ Hà nội* tham gia biểu tình chống Trung Quốc.


* Cháu Trịnh Kim Tiến con gái anh Trịnh Xuân Tùng (nạn nhân trong vụ va chạm với lực lượng công an và tự quản phường Thịnh Liệt (quận Hoàng Mai) đã tử vong ngày 8/3/2011 tại Bệnh viện Việt Đức - HN)
Nguồn ảnh: Blog NXD

Thứ Bảy, 23 tháng 7, 2011

"Hù" Cảnh sát giao thông

Sáng thứ Bảy trên tuyến đường HN - HP. Trên một chiếc xế hộp là 2 người đàn ông, cậu thanh nên cầm lái và bên cạnh là người đàn ông đã "cứng" tuổi. 
Đang bon bon trên quốc lộ 5, qua Sài đồng một đoạn, bỗng bên đường một chú "phú lít" giơ gậy ra hiệu dừng xe, tấp xe vào lề đường, cậu thanh niên xuống trình giấy tờ và bằng lái cho chú "phú lít". Lúc sau cậu ta cầm lại giấy tờ và tiếp tục hành trình, người đàn ông bên cạnh hỏi mắc lỗi gì và mất bao nhiêu? cậu thanh niên trả lời: "Lỗi đi sai làn đường và con "phải" làm luật mất 300K ", người đàn ông nhắc nhở: "Đấy là bài học cho con khi tham gia giao thông trên quốc lộ, lái xe phải chú ý tuân thủ đúng Luật giao thông". 
Chiếc xe tiếp tục lưu thông theo đúng quy định của các biển báo trên đường. Đến đoạn qua thành phố Hải dương lại thấy lố nhố rất nhiều CSGT đang dừng rất nhiều xe bên rìa đường, khi chiếc xe đến gần lại thấy một CSGT ra hiệu dừng xe. Cậu thanh niên lại xuống trình bằng lái và giấy tờ xe, một lúc sau quay lại nói với người đàn ông trên xe: CSGT bắn tốc độ, nói rằng xe đi quá tốc độ cho phép nhưng họ lại không có hình ảnh bắn tốc độ và họ "ra giá" nếu làm luật mất 3T thì OK. Người đàn ông nói: "Quay lại, cứ yêu cầu lập biên bản và để bằng lái lại không làm luật gì hết". Xuống xe ông ta quan sát thấy mấy tay CSGT ngồi trong chiếc xe 7 chỗ để xử lý vi phạm. Trong lúc cậu thanh niên đang làm việc với "phú lít", người đàn ông không nói không rằng với nét mặt "lạnh tanh" đến bên chiếc xe 7 chỗ của CSGT Hải dương rồi ngó vào trong xe, giơ chiếc  điện thoại lên chụp hình lia lịa, chụp xong ông ta ra trước và sau chiếc xe chụp nốt tấm biển kiểm soát màu xanh. Sau khi chụp xong ông đi ra cách chiếc xe khoảng 10m chờ cậu thanh niên lấy biên bản vi phạm. 
Ở trong chiếc xe của cảnh sát giao thông, một viên CSGT hỏi cậu thanh niên: 
- Người vừa chụp ảnh là thế nào với cậu? 
- Ông già em đấy!  
- Thế ông ấy làm gì?
Được thể, cậu thanh niên trả lời: 
- Ông ấy làm ở Ban......chính phủ!
- !!!!!!....Thế mà chú mày không nói luôn với anh, thôi cầm lấy giấy tờ, nhớ đi cẩn thận và nói hộ anh với ông già cho bọn anh xin, nhờ ông xóa giúp mấy bức ảnh vừa chụp.
 Trong khi đó ở bên ngoài một viên trung úy lăng xăng bên cạnh người đàn ông với nụ cười "cầu thân" hỏi thăm này nọ, người đàn ông với vẻ mặt nghiêm nghị, lạnh lùng nhắc: Cậu nên tập trung vào công việc của mình. 
Vài phút sau cậu thanh niên quay ra nói với người đàn ông: Đi thôi, bố ơi!
Tiếp tục hành trình, đi chừng hơn 1 km bỗng thấy một chiếc xe CSGT  vụt lên trước một đoạn rồi dừng lại, một trung úy ra hiệu "xin" dừng xe của 2 bố con. Cậu thanh niên xuống xe, vài phút sau quay lại nói: Mấy anh CSGT xin gặp bố! 
- OK! được thôi!
Ông bố xuống xe, lập tức một viên thiếu tá chạy tới bắt tay và nói với giọng rất nhũn nhặn :
- Cháu chào chú!
Ông bố trả lời:
- Vâng chào anh! có chuyện gì vậy?
- Bọn cháu làm việc vất vả, làm nhiều nên dễ mắc thiếu sót mong chú thông cảm bỏ qua.
Nghiêm mặt, người đàn ông nói: 
- Các cậu có biết các cậu sai như thế nào không?
- ???
- Xử lý vi phạm mà các cậu lại ngồi trong xe là thế nào?
- Vâng ạ! Bọn cháu sai rồi...chúng cháu xin rút kinh nghiệm.
- Nhớ là đừng để tái phạm cung cách làm việc như vậy.
Với thái độ rối rít, viên CSGT nói:
- Cảm ơn chú đã nhắc nhở, chúc chú thượng lộ bình an.
Đó là câu chuyện sáng nay 2 bố con tôi gặp phải.

Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011

DỌA TRẺ CON




Hồi này AE mình lên ông, lên bà ngày càng đông, nhưng kinh nghiệm dỗ trẻ thì chẳng thấy ai đề cập? Tôi xin đơn cử hai câu chuyện dỗ trẻ theo phương pháp truyền thống của ông bà, rất hiệu quả mà nay trong Chương trình “Cải cách sư phạm” đã bị loại bỏ.
Câu chuyện thứ nhất:
Một bà mẹ trẻ đang cố sức dỗ dành , đút cơm cho con. Thằng bé vẫn khóc ngằn ngặt : “em chã”. May quá ,chợt có chú bộ đọi đi ngang …
- Chú ơi chú. Chú giúp tôi, chú giả làm con cáo dọa nó nín đi. Bà mẹ khẩn khoản.
- Cáo đây! Cáo đây! Chú bộ đội trợn mắt, thè lưỡi trông thật dễ sợ.
- Cáo kìa, cáo kìa… Mày có nín đi không ? Con cáo nó cắn đứt…chim bây giờ! Bà mẹ chỉ tay.
- Chú bộ đội !...!...!..
Hì, hì, tất nhiên “đài” thằng bé tắt lịm.
Câu chuyện thứ hai:
Có “ông ba bị chín quai, mười hai con mắt, hay bắt trẻ con…”. Tôi đi Bình Định vừa rồi, “chộp” được hình một con ma rất xịn, xin gửi biếu các bác. Chừng nào bọn trẻ nhà các bác quậy , khóc, các bác chỉ việc tắt bớt đèn và cho chúng “ngắm hình”, chúng sẽ ngoan ngay. Đảm bảo công hiệu!
PS: Bọn trẻ bây giờ rất lì, nhiều đứa chẳng còn biết sợ ma, ngán quỷ là gì (trường hợp ngoại lệ), vậy phiền các bác lại phải giả “làm cáo” thôi.
SG 22/7/2011

Ngôi chùa

Thời nay ai cũng giỏi hết. Diễn viên làm đạo diễn được, lại còn tự viết kịch bản nữa. Người mẫu thì trở thành diễn viên, người dẫn chương trình. Nhà khoa học đi làm kinh tế. Chính trị gia làm chủ các đề tài khoa học …. Tôi thấy mình cũng “giỏi” chẳng kém gì nên cũng thử viết (bịa) một câu chuyện xem có trở thành nhà văn được không. Mong AE xem và cho vài câu chửi biết đâu sau này lại chẳng khoe là đã từng chửi thằng (muốn làm) “nhà văn”!
Chuyện thế này:
Hồi đó, ở một làng nọ, người ta xây một cái nhà nhỏ nhắn, đẹp đẽ. Rồi họ đem một cục đất (nghe nói là đã có từ 4 ngàn năm rồi) về sơn phết đặt vào giữa nhà làm “linh vật”. Thế là căn nhà trở thành ngôi chùa. Hàng ngày mọi người tới cúng bái “cục đất” rất thành kính. Ngôi chùa trở nên nổi tiếng khắp một vùng.
Một ngày kia, bỗng có một người trong làng nghĩ tại sao mình cứ phải thờ cúng cái “cục đất” này nhỉ? Khúc gỗ ở nhà mình còn “ngon” hơn. Vậy là ông ta mang khúc gỗ ở nhà tới, cũng sơn phết đàng hoàng và đặt kế bên “cục đất”. Từ đó, hàng ngày ông ta thành kính cúng bái cái “khúc gỗ” của mình và thấy làm mãn nguyện lắm.
Người hàng xóm thấy vậy cũng đem tới một cái lu, nhưng vì quá lớn nên phải đặt ở ngay cửa. Rồi người khác một cái chổi, người khác một cái khác nữa …. Trong chùa bày biện tùm lum không thiếu một thứ gì. Mấy bà không muốn mang đồ nhà tới bèn quay qua cúng bái cái cột nhà. Bà khác lại thấy cái cửa “linh” hơn. Mỗi người nhận một món “linh” cho mình. Thậm chí có thằng em còn “nhìn thấy” cái toilet là “linh” nhất. Có ông kia còn nghĩ chính mình mới “Thiêng”. Vậy là ổng đem một cái ghế tới, hàng ngày leo lên đó ngồi để tự cảm thấy cái “linh thiêng” của mình đang cựa quậy trong … người.
Cứ vậy, mọi người thi nhau cúng bái “linh vật” của mình. Họ vái lẫn nhau, họ chổng vào nhau, thậm chí còn cắm cả nhang vào vào cái chỗ chổng lên của người khác …. Rồi họ chê “linh vật” của nhau. Họ cãi nhau, chửi nhau, dán biểu ngữ lên tường nói xấu nhau … may mà chưa xảy ra án mạng vì mấy vụ này.
Một hôm, có một lão du khách đi ngang qua. Sau khi đi một vòng, lão kéo quần lên làm một bãi ngay trước cổng chùa. Dân làng tức giận đòi “ăn thua đủ” với thằng du khách bố láo dám “lái” vào cổng chùa. Lão mới “sủa” lên: Ủa, cái lày không phải chùa lớ! Chùa sao không có chước sau, không có chên dưới. Ngộ muốn lái mà chỗ lái có nhang thì phải ra lây lái chứ có gì lâu mà mấy nị dữ dậy!
Mọi người mới quay nhìn lại thì đúng thật. Chẳng làm sao gọi cái nhà này là chùa được nữa. Cái gì cũng được coi là “linh vật”. Ai cũng chỉ lo cho “linh vật” của mình mà quên ngôi chùa của chung làm nó nay đã xuống cấp trầm trọng. Góc tường nào cũng đen xạm khói nhang vì có quá nhiều “linh vật” được cúng bái. Mái nhà dột tứ tung vì có người chỉ tin cái “ảo” nằm trên trời nên nhất quyết trổ mái để được trực tiếp nhìn thấy “linh vật” của mình lang thang trên đó. Bên ngoài rêu mọc, cây cối phủ um tùm. Không ai ngó tới vì còn lo cho “linh vật” của mình cũng đã hết giờ rồi. Thôi thì đủ thứ không sao kể xiết. Nhìn chẳng khác gì ngôi nhà hoang chứ đừng nói gì tới chùa chiềng.
Dân làng vội dọn dẹp sửa sang lại ngôi chùa những mong muốn trở lại như xưa. Nhưng nhìn lại “cục đất” thì thấy nó cũng đã rệu rã, bong tróc sơn nham nhở. Còn may nó chưa tới mức sụm xuống. Thôi thì “cục đất” rệu rã để dùng tạm tới khi có “linh vật” đích thật còn hơn không có cái để người đời gọi là chùa! Thật may, cái duy nhất vẫn còn là tấm bia đá công nhận Di tích lịch sử cấp … chưa bị mất.
Không biết tới nay cái chỗ đó đã trở lại thành cái chùa như xưa hay chưa?

Thứ Tư, 20 tháng 7, 2011

Công hàm 1958 với chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam


Gần đây Trung Quốc luôn rêu rao cái gọi là họ có chủ quyền không thể tranh cãi đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Việc Trung Quốc diễn giải nội dung Công hàm ngày 14-9-1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng như là một chứng cứ cho thấy Việt Nam đã công nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là hết sức phiến diện và xuyên tạc nội dung, ý nghĩa của bản Công hàm đó, hoàn toàn xa lạ với nền tảng pháp lý của Việt Nam cũng như luật pháp quốc tế, bất chấp thực tế khách quan của bối cảnh lịch sử đương thời. Có thể nói, giải thích xuyên tạc Công hàm 1958 là một trong chuỗi những hành động có tính toán nhằm tạo cớ, từng bước hợp thức hóa yêu sách chủ quyền phi lý của họ đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.
Đảo Núi Le thuộc quần đảo Trường Sa
Theo lý giải của Trung Quốc, ngày 4 tháng 9 năm 1958, Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai đã công khai tuyên bố với quốc tế quyết định của Chính phủ Trung Quốc về hải phận 12 hải lý kể từ đất liền của Trung Quốc và các đảo ngoài khơi, bao gồm cả quần đảo Tây Sa và Nam Sa (tức quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam). Sau đó, ngày 14-9-1958, Thủ tướng Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (VNDCCH) Phạm Văn Đồng gửi Công hàm cho Thủ tướng Chu Ân Lai, nguyên văn như sau:
Theo Đại Đoàn kết

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2011

Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh.

Trà Dr Thanh đây!
Lại chuyện của những người tham gia biểu tình chống Trung Quốc.
Minh Hằng (Blog NXD)
Có lẽ clip này sẽ làm dịu sự căm phẫn của mọi người sau khi xem clip trước. Đoạn Video này được quay trong hoàn cảnh sau khi một số người biểu tình phản đối Trung Quốc tại Hà nội sáng Chủ nhật 19/7/2011, bị bắt dồn lên xe bus trên hành trình bị đưa đến đến một đồn công an ở huyện Từ liêm (Mỹ đình, HN).
Tiếng của nhân vật nữ "nổi" trong clip là của MH.
Nguồn You Tube

Cảm ơn Bạn Trỗi chung vui

Cảm ơn Bạn Trỗi các miền đã vui dự đám cưới con chúng tôi



 

Nguyên PTT Vũ Khoan: “Cần có trái tim nóng và cái đầu lạnh”

"Các quốc gia tuy chia sẻ một số lợi ích chung song luôn có những lợi ích riêng, nhiều khi "vênh nhau", thậm chí trái chiều nhau, nên trong quan hệ quốc tế luôn diễn ra quá trình vừa hợp tác vừa đấu tranh nhưng không nhất thiết lúc nào cũng đưa tới xung đột quân sự. Quan hệ quốc tế của nước ta cũng không phải ngoại lệ. Vấn đề chỉ là xử lý thế nào cặp quan hệ đó cho có lợi nhất đối với đất nước".....Đọc tiếp
Cú đạp này chắc của tay lái xe bus, Công an nhân dân vì dân phục vụ, không bao giờ đánh dân ( chỉ đạp có một cái thôi) cứ nhìn ảnh thì rõ.

Trà Dr Thanh đâu rồi?

Đoạn video này được quay trong cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc tại Hà nội ngày 17/7/2011
Nguồn You Tube

Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2011

Ảnh trong ngày




Hình ảnh trong cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc sáng 17/7/2011 tại Hà nội (Ảnh 3 rõ hơn)
Nguồn ảnh: Ba Sàm Blog

Thứ Bảy, 16 tháng 7, 2011

Học xong rồi thì đến ... phong hàm ???

Trên TUÀN VIETNAMNET:
"Những nhà khoa học chân chính luôn luôn là tài sản quý của quốc gia. Danh hiệu GS, PGS sinh ra nhằm để tôn vinh họ. Hãy làm điều này thật rõ ràng, minh bạch, đơn giản và nghiêm cẩn để các nhà khoa học cảm thấy vinh dự, còn xã hội thì yên tâm."
Các bác nhấn vào đây để xem nhé .

Các giải bóng bàn trên thế giới năm 2011

Ngày nghỉ rỗi rãi, bác nào quan tâm xin mời xem một số trận thi đấu bóng bàn tại các giải trên thế giới năm 2011

 
Trận trong clip thứ 3 & 8 xem lối đánh phòng thủ rất hay. Đã con mắt.
Còn rất nhiều trận nữa, nếu các bác muốn? thì  XEM TIẾP TẠI ĐÂY

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2011

Bài phát biểu của ông Lê Duẩn năm 1979

Đọc bài này xong tôi mới hiểu dân tộc ta vĩ đại trong chiến trận như thế nào khi có một ban lãnh đạo kiệt xuất như thế . Hiểu Trung Quốc và hiểu mình để không bao giờ phải sợ hãi . Các bạn xem đường link này nhé .

Thứ Năm, 7 tháng 7, 2011

Các giọng ca vàng biểu diễn tại TPHCM

Nhân chuyến lưu diễn vào phía Nam của 3 giọng ca "Thế hệ vàng": NSND Quang Thọ, NSUT Quang Huy, NSUT Dương Minh Đức cùng nhiều nghệ sĩ trẻ... Những người bạn của các nghệ sĩ cùng Nhà hát QĐ phía Nam sẽ tổ chức "Đêm giao lưu với các giọng ca vàng" với nhiều bản tình ca bất hủ của 1 thời.
Địa điểm: Nhà hát QĐ phía Nam, 36 Cộng Hòa, Tân Bình, TPHCM (đối diện Siêu thị Coopmart).
Thời gian: Khai mạc 19g30 tối thứ hai 18/7/2011.
Xin kính mời anh chị em tham dự!

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011

Toàn cảnh sự kiện Thiên An môn năm 1989

Sự kiện Thiên An môn ở Trung Quốc năm 1989 chắc nhiều người  từng biết. Để có cái nhìn toàn cảnh sự kiện này trang You Tube sẽ giúp chúng ta nhìn rõ hơn bản chất tàn bạo của giới lãnh đạo Bắc kinh đối với ngay cả chính đồng bào của họ qua 8 đoạn video dưới đây.
"Cuộc biểu tình ở quảng trường Thiên An Môn năm 1989, hay Thảm sát quảng trường Thiên An Môn, Cuộc xô xát ngày 4 tháng 6, hay Tình trạng náo động từ mùa Xuân tới mùa Hè năm 1989 là một loạt những vụ biểu tình của sinh viên, trí thức và những nhà hoạt động công nhân lãnh đạo ở Cộng hòa nhân dân Trung Hoa từ 15 tháng 4 đến 4 tháng 6 năm 1989, do bất bình về tham nhũng của chính quyền, nhưng cuộc đụng độ đã khiến 800 dân thường thiệt mạng, 10.000 người bị thương...Xem tiếp

Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2011

Cải cách giáo dục ...

Đọc bài này và bài này mới thấy cái sự học của nước mình .

Thứ Năm, 30 tháng 6, 2011

Miền Trung và cao nguyên.

Chuyến đi xuyên Việt của mấy anh em đã về tới Sài Gòn, mạnh khỏe và an toàn. Xin cám ơn những người bạn của dải đất miền Trung và cao nguyên nắng gió, đầy nhiệt tình và chu đáo, chăm lo mấy anh em. Nhất là các bạn, các anh chị ở Huế, Quảng Ngãi, Quy Nhơn, Buôn Mê Thuột đã tiếp đón nhóm xuyên Việt hơn cả tuyệt vời.
Xin gởi thêm một vài hình ảnh chuyến đi.

Chiều sông Serepok (Ban Mê Thuột).
Thác nước DraySap.


Bảo tàng Quang Trung.




Tại gia đình Quế Mafia- Huế.
Thăm gia đình Y Hòa.
HT, KV, Mẹ và con trai Y Nguyên- Risa "Sư tử tâm".


Gia đình bạn Trỗi Quy Nhơn, ấm áp và vui nhộn.
Chúc mọi người luôn khỏe và vui như thế.

(Ảnh Hữu Thành và ĐN.)

Thứ Tư, 29 tháng 6, 2011

Trên Tuần Việt nam hôm nay

Các bác nghĩ gì?
Khi người Việt Nam xây phố dành riêng cho người Hoa?
Nếu việc này cũng là tiền đề cho các địa phương khác đang có ý định "dời đô" noi theo thì rất nhiều khả năng sẽ tồn tại những khu phố người Hoa khác do chính Việt Nam xây dựng nên?....Đọc tiếp

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011

Lại thư giãn tý cho nó bớt nóng .

Tu tỉ tu ti .
Cậu con trai út cãi nhau với anh nó về chuyện thằng nào là anh, thằng nào là em . Bất phân thắng bại nên chúng nó nhờ bố phân xử . Sau khi nghe kỹ mọi trình bày , ông bố phán :
- Thằng nào bú ti mẹ sau thì thằng đó là em .
Thằng anh vội kêu lên :
- Ơ , ơ . Thế thì bố là em chúng con rồi .
Thằng em chờ cho bố bợp tai thằng anh rồi mới nói :
- Bác Bờm hàng xóm còn là em bố cơ .
K6LS

Bản tuyên cáo đặc biệt do giới nhân sỹ trí thức khởi xướng

Sau đây là bản tuyên cáo đặc biệt do giới nhân sỹ và trí thức khởi xướng để phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc liên tục có những hành động gây hấn trên biển Đông . Các bác nhấn vào đây để xem . Tư liệu lấy từ blog của Nguyễn xuân Diện .

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2011

Miền Trung nắng gió.


Một vài hình ảnh đoàn xuyên Việt.

Trên Hải Vân Quan.

Đoàn xuyên Việt cùng các bạn Huế bên sông Hương.

Cùng các bạn Trỗi Quy Nhơn(chưa đầy đủ).

TQ trên đảo Lý Sơn.

Đàn bò trên miệng núi lửa- Lý Sơn.

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011

ĐỌC ĐỂ NHỚ NÀY

-Đây là lá thư cùa TCCT gửi cho các phụ huynh khi Trường VHQĐ NVT giải tán.Mời các pác đọc lại để nhớ về một thời của các chú lính nhóc.

Có vũ khí mạnh rồi nè

Vũ khí mạnh đã về Việt nam , nhấn vào đây để xem . Nhưng không có cái đầu dám đánh thì mua về có khi lại mua hộ " bạn " thôi .

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Thông báo

Chiều thứ 3 tuần tới, ngày 28/6/2011, từ 17g00, mời các bạn K8 đến nhà hàng Số 1 phố Trấn Vũ gặp mặt, cũng nhân dịp có Lê Minh Nghĩa b2 ở xa (Ba Lan) về chơi.

Bùi Thắng thông báo!

Thư giãn một tý nhé

Cậu con trai 10 tuổi nói với mẹ :
- Mẹ ơi ! mẹ cho con ngủ với mẹ nhé .
- Không được đâu , vì con đã lớn rồi mà . Mẹ nhẹ nhàng nói .
- Nhưng bố còn lớn hơn con mà đêm nào cũng ngủ với mẹ đấy thôi .
Mẹ !!!

Khiêm tốn

Việt nam ơi , khiêm tốn quá để hèn thế nàysao ?

Thứ Năm, 23 tháng 6, 2011

KHOE TÝ



-Hì ! Tụi mình nhập ngũ từ năm 1966 cơ đấy.









Vnq xem con tem này đổi được nhiêu bữa nhậu ở vườn Treo ?

Người lính và tấm hình kỉ niệm.

Những người lính năm xưa, ở tuổi 17 trông họ chững chạc, đẹp và tin tưởng biết bao. Là các bạn Út và áp Út những năm đầu thập niên 70.
Những tấm hình nhắc một thời ghi nhớ.

(Hình ảnh do bạn DatHB cung cấp.)


Cũng thư giãn, nhưng...3 tý!

Lời cảm ơn

Đám tang của cha tôi là cụ Bùi Nguyên Hiếu đã được tổ chức  trang trọng và trọn vẹn. Khi cha mất, tôi đã nhận được từ các bạn Trỗi sự chia sẻ và đã đến dự tang lễ tiễn đưa cha tôi về cõi vĩnh hằng.
Qua trang Út Trỗi tôi xin chân thành cảm ơn sự chia sẻ của Bạn Trỗi đối với tôi và gia đình.

Bùi Nguyên Khánh
        B2 K8

Thứ Ba, 21 tháng 6, 2011

Thư giãn một tý

Các bạn thử điền từ thích hợp chỗ chấm lửng (…) sau đây:

1. Hôm qua đi ngang chợ Bàn Cờ, thấy có tay bán dạo rao: Mua zdo! Mua zdo! Đây dầu cù là hiệu “Con lạc đà”, dầu gió hiệu “Con ó”, bột giặt hiệu “Con ……””

2. Hình như cứ cái gì người Bắc nói với dấu sắc thì người Nam lại nói với dấu nặng. Này nhé, người Bắc “xem xiếc” thì người Nam “xem xiệc” - người Bắc có “quần soóc” thì người Nam có “quần soọc” – Bắc đi “xe cuốc”, Nam là “xe cuộc” – Bắc có “đồng cắc”, Nam có “đồng ….”

3. Xem giải đáp ở comment.

Vòng tròn bất tử ở bãi đá Gạc Ma

Phía sau những người đã ngã xuống vì Trường Sa

Trên Internet lan truyền một video/clip ghi lại hình ảnh về “Vòng tròn bất tử” được các chiến sỹ công binh Việt Nam tạo nên xung quanh cột cờ Tổ Quốc để ngăn cản lính hải quân Trung Quốc xông lên cướp cờ, bảo vệ chủ quyền biên cương - Đó là hình ảnh trên bãi đá Gạc Ma những ngày tháng ba năm 1988. Trong đó, 9 chiến sỹ bị Trung Quốc bắt giữ, 61 chiến sỹ mất tung tích và 3 chiến sỹ hi sinh… Cuộc đời của những con người ấy sau hai mươi ba năm là những lá thư còn sót lại, những giọt nước mắt lăn dài trên má mẹ, là sự cơ cực, vất vả trong những bon chen cuộc sốngĐọc tiếp


Đôi bạn.

Anh K7, anh K8 nhưng hai người bạn cùng khu, học chung, chơi chung trường nội trú, cùng sơ tán khắp nơi núi rừng từ những năm chín tuổi. Cùng đi lính hải quân những năm 70.

- Thập niên 70: Những người lính rất trẻ, đẹp trai và nụ cười vô tư lự bên nhau trên biển.

- Và nay: Bên li cà phê, một tí nếp nhăn, tâm tình và bên nhau chuyện đời.

Nhân ngày báo chí Việt Nam 21-6

VIẾT NHANH MẤY CẢM NGHĨ VỀ BÁO “LỀ TRÁI”
Hải Hồ
“Báo chí Việt Nam là một biệt lệ chăng khi tất cả im phăng phắc trước một sự thật không lồ có quan hệ đến tồn vong của đất nước? Vì lý do gì vậy? Vì không dám nhìn chính xác sự thật? Vì không biết ủng hộ biểu tình hay chống lại biểu tình là công bằng? Vì không thể tường thuật sự thật một cách khách quan?”
Ấy là lời chua xót của ông Tống Văn Công, cựu Tổng biên tập báo Lao động khi thấy báo lề phải vào ngày 6-6 đưa một mẩu tin sai sự thật về cuộc biểu tình 5-6-2011 của nhân dân Hà Nội và TP.Hồ Chí Minh để phản đối Trung Quốc gây hấn trên vùng biển của Việt Nam, và ngày 12, 13-6-2011 thì không đưa một dòng tin nào cũng về cuộc biểu tình của hai thành phố nói trên.
Mà thực ra chẳng riêng gì sự kiện trên, biết bao sự kiện quan trọng liên quan đến chủ quyền đất nước chỉ có thể tìm trên báo lề trái.
Thuật ngữ lề trái ra đời từ bao giờ? Nếu tôi nhớ không nhầm thì từ khi ông Bộ trưởng TTTT Lê Doãn Hợp (khoảng đầu năm 2009) khuyên báo chí chính thống, rằng muốn an toàn cứ đi theo lề phải. Lề phải ở đây không phải là đúng luật báo chí mà là theo cái gậy chỉ huy từ bên trên, nhưng nhiều khi cũng không biết thế nào mà lần, mà đoán ý cấp trên. Có lẽ vì thế nên báo lề phải luôn bị trống trang, và do đó cứ phải đăng các chuyện cướp - giết - hiếp cho đầy mặt báo.
Vì vậy, muốn có thông tin chẳng có cách nào khác là vào các trang mạng cá nhân, một thứ báo mà lẽ ra chỉ đăng những chuyện của cá nhân thôi, nhưng lại làm nhiệm vụ đăng những chuyện quốc gia đại sự nhằm đáp ứng nhu cầu thông tin của nhân dân, đặc biệt là những người quan tâm đến tình hình đất nước (trong tình hình hiện nay có lẽ phải nói là quan tâm đến số phận đất nước). Và báo này bỗng nhiên được mang tên là báo lề trái.

Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2011

Biểu tình phản đối Trung Quốc tại HN lần 3

Một số hình ảnh biểu tình ở Hà nội lần 3 vào sáng nay (19/6) tại Blog NXD.

Bức ảnh này cũng thấy xuất hiện 1 lính Trỗi K8 trong đó, chắc K6LS biết đ/c này.
(Ảnh blog NXD)

Thứ Bảy, 18 tháng 6, 2011

Tin buồn

Cụ Bùi Nguyên Hiếu là thân sinh bạn Bùi Nguyên Khánh B2 K8. Do tuổi cao bệnh nặng đã từ trần hồi 15h30 ngày 17-6-2011 tại Hà nội. Hưởng thọ 88 tuổi.
Tang lễ cử hành từ 9h30 đến 11h30 ngày Thứ Tư 22-6-2011.
Tại nhà tang lễ Bộ Quốc phòng, số 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội.
Hỏa táng cùng ngày tại Đài hóa thân Hoàn vũ, Hà nội.
Bạn Trỗi hẹn tập trung đến viếng 10g30.

Chuyên san "Tưởng nhớ các Anh hùng Liệt sĩ"

Hôm nay mở email của UT, thấy có cái mail này của bác TTh K6 lại bị "lạc" vào mục spam. Thôi chậm vẫn còn kịp. Các bác cứ "click" vào cái bìa đỏ để xem chuyên san này. Mong anh em cho ý kiến.

Kgửi các anh!
Sau thử nghiệm "Chuyên san Trại Hòe" em thấy cái flipbook này cũng tiện dùng, dễ xem nên có ý mở rộng. Trước mắt, nhân ngày 27/7 tới, em chuyển bài "Tưởng nhớ các Anh hùng Liệt sĩ" bên Blog K6 sang dạng này (Xem: http://issuu.com/nvtk6/docs/ahls-f). Dự kiến public trong tháng 7, (trước 27/7).
Vì là montage từ các Blog nên nhiều chỗ lủng củng, có thể không phản ánh hết ý tưởng của tác giả các bài viết. Rất mong các bác cho ý kiến. Vì không có email nên em cũng nhờ các TQ xin ý kiến các tác giả có bài.
Cảm ơn nhiều!
TTh

Dưới đây là nguyên bản của chuyên san.

Góp đá và... thơ

Hôm qua buổi giao ban Vườn Treo đông hơn mọi khi nhiều, vì có việc cô Thục đến thăm, lại có việc góp đá xây Trường Sa. Điểm mặt thì chờ ảnh của VNQ đưa lên, có nhiều k8 đặc biệt là nhóm C11. Cô Thục ngoài việc phụ trách C11 sau này còn tham gia giảng dạy nên đám trai mới nhớ nhiều.
Ngô Anh Vinh k8 ngoài việc đến thăm cô Thục và góp đá, còn vượt kế hoạch một bài thơ. Sau một lúc vắng mặt khỏi mâm thì Ngô Anh Vinh (bút danh 3Say) quay lại với bài thơ này:

Đá Trỗi
Gom đá lính Trỗi góp biển xa*
Con sóng nhỏ tạo muôn vàn sóng cả
Như An Tiêm gieo mọi nhà dân Việt
Để muôn đời đất Việt Bình Yên.

* Biển Hoàng Sa, Trường Sa
3Say

KẾT QUẢ GÓP ĐÁ XÂY TRƯỜNG SA

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

Thông báo

Chiều thứ Sáu 17/6/2011, tại Vườn Treo vẫn tiến hành giao ban như thường lệ. Theo thông báo của HB, đặc biệt buổi giao ban này có sự tham gia của cô Thục từ thành phố HCM ra. Để đáp ứng mong muốn của cô Thục muốn gặp các bạn Trỗi HN và đặc biệt là các bạn nữ C11 tại Hà nội.
Trân trọng mời các bạn Trỗi có điều kiện, thu xếp thời gian tới dự buổi giao ban này nhất là các bạn nữ C11.

Thời gian: Từ 17h đến....lúc kết thúc,
Ngày thứ Sáu 17/6/2011
Địa điểm: 281 Đội Cấn, Hà nội

Công năng Blogger của Google

Đã biết, nhưng vô tình đọc được  quảng cáo hiệu quả của Blogger của Google mà vẫn thấy "sướng âm ỉ
"...Blogger của Google làm đại bản doanh để thu thập và tung ra các bài viết. Không như các web khác như Facebook vẫn còn là tư nhân, và nhằm mục đích là mạng xã hội (social network), trang WordPress tuy cũng cho nhiều khả năng chỉnh sửa giao diện, nhưng là một công ty nhỏ hơn nhiều so với "super" đại gia Google, hay như trang Yahoo! 360 đã chết yểu cách đây hơn 1 năm, Blogger của Google hội đủ các điều kiện:

* Google là một đại gia! Khỏi sợ bị tin tặc đánh sập, hay dùng các thủ đoạn như ping tràn ngập để làm blog down. Các servers của Google ở khắp thế giới, lúc nào data cũng được back up đầy đủ. Quan trong hơn hết là nó "Free", khỏi tốn tiền mà dịch vụ cung cấp thì thiệt "chiến", không chê vào đâu được.

* Google Search ưu tiên nhiều cho blog nhà (tuy nó không tiện nói thẳng như vậy), cứ đăng bài ở đây thì bảo đảm sẽ được thấy trước khi các trang web seach khác nhỏ hơn như Bing, Yahoo Search, v.v.

* Giao diện để chỉnh sửa rất dễ hiểu, dễ học. Muốn thêm vào một cái widget như "các bài hay đọc nhất" chỉ cần ấn vài nút là xong. Di chuyển chỗ của widgets theo cách drag-and-drop, không cần hiểu HTML hay JavaScript, hay PHP để làm các chuyện này.

* Cho phép nhiều người cùng cho bài trong cùng một blog, chứ không chỉ một người.

* Cho phép dễ dàng tạo ra blog "riêng tư",(private blog) trong đó các thành viên tha hồ post và nói chuyện, bàn thảo, lập kế hoạch, v.v. mà không ai hay biết.

* YouTube cũng là của Google, nên post video rất tiện vì cách đăng nhập cũng giống nhau, dùng chung user name và password.

* Picasa cũng là của Google, tha hồ tải hình lên mạng, cũng miễn phí luôn..."

Vấn đề BIỂN ĐÔNG

* Bảo vệ chủ quyền: Công khai để thống nhất lòng dân

"Công khai thông tin, tuyên truyền thống nhất, sâu rộng, bày tỏ thái độ rõ ràng để tạo sự đồng thuận trong nhân dân là một nhân tố cốt tử để bảo vệ Tổ quốc. Dân phải tin là nhà nước có đủ bản lĩnh, kinh nghiệm và quan hệ quốc tế để bảo vệ giữ gìn chủ quyền đất nước". Giáo sư, Tiến sĩ Hồ Trọng Ngũ, Ủy viên thường trực Ủy ban Quốc phòng An ninh Quốc hội nói về tình hình Biển Đông.

Thống nhất được lòng dân sẽ chiến thắng.....đọc tại VIETNAMNET

* Sau hàng loạt vụ việc xâm phạm lãnh hải Việt nam của Trung Quốc, nguyên thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh có nhận định rất rõ bộ mặt thật của chính quyền Bắc Kinh và thức tỉnh lãnh đạo Việt nam..."tôi mong lãnh đạo chúng tôi nhận ra thực chất của “16 chữ và 4 tốt”, phát huy tinh thần yêu nước và lòng dũng cảm, đi cùng nhân dân, lên tiếng đấu tranh chính trị, ngoại giao, pháp lý, công bố tư liệu cho toàn thể thế giới biết, để cho quần chúng biểu thị lòng yêu nước của mình, để cho báo chí phê phán sai trái của Trung Quốc. Để họ chấm dứt hành động ngang ngược phá hoạt động bình thường của chúng ta trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của ta, chấm dứt hãm hại ngư dân ta. Trong tình hình thế giới hiện nay, nếu gây chiến tranh họ sẽ bị hoàn toàn cô lập.". Đọc TOÀN BÀI.

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011

Hưởng ứng quỹ góp đá xây Trường sa

Trên trang Bạn Trỗi K5 anh Trần Bắc Hải có sáng kiến đưa lên thông tin quyên quỹ Góp đá xây Trường Sa. Nhận thấy đây là cuộc vận động của báo Tuổi Trẻ phù hợp với mong mỏi của đồng bào bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới, chúng tôi có trao đổi và thống nhất đề nghị Bạn Trỗi cùng nhau tham gia.
Điều khác với các lần góp quỹ trước theo khoá, lần này chúng tôi xin thông báo tới tất cả các bạn Trỗi không kể khoá nào. Ai tham gia được, xin góp qua các đầu mối để hết hạn chúng ta sẽ chuyển tới Báo Tuổi Trẻ dưới danh nghĩa Tập thể các học sinh trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi.
Mong các bạn, nếu chưa đóng góp qua chỗ nào khác thì, tham gia chung dưới danh nghĩa tập thể bạn Trỗi.
Chương trình đóng góp như sau:

“Lính thủy đánh bộ”

Nghĩ mà tội cho mấy anh “lính thủy đánh bộ”. Tôi có thằng bạn học nghề ô tô, sau làm thủy thủ viễn dương, đánh thuê cho bọn Nhật tới gần 2 chục năm đạt tới Máy 1, Máy 2 gì đó. Bỗng một hôm, nó gọi điện hỏi tôi có chỗ làm không? - Sao vậy? – Đi tàu riết, vợ nhằng quá trời. Lên bờ thôi. – Ok.

Vậy là nó nạp hồ sơ vào công ty tôi. Tới bữa phỏng vấn, thằng Giám đốc người Đức xem hồ sơ rồi nói: Ông nói được cả tiếng Anh và tiếng Đức? Vậy bây giờ ta trao đổi bằng tiếng gì? – Thằng bạn tôi tỉnh bơ: Ông hỏi bằng tiếng Anh, tôi trả lời bằng tiếng Đức. Vậy là 2 đứa trao đổi với nhau theo kiểu vậy: Anh – Đức. Rồi sau một hồi lại đổi lại: thằng Giám đốc hỏi bằng tiếng Đức, thằng bạn tôi nói tiếng Anh. Tuyết vời! – Thằng Giám đốc nhận xét và thằng bạn tôi nhận việc.

Công việc của nó không thật dễ dàng, nhưng cũng không phải là quá bận rộn. Chỉ bị cái tối ngày phải “ôm” cái máy tính tra khảo, xem xét, tính toán …. Thật là cực hình đối với thằng thủy thủ viễn dương. Nó thật sự đã quen với biển cả, sóng nước, thoáng đãng, mênh mông, ăn to nói lớn. vui vẻ với gió trời. Vậy mà nay phải ngồi trên cái ghế nhỏ xíu xoay xoay trước cái màn hình máy tính với một đống tài liệu. Quay qua quay lại trên cái ghế cũng chỉ là bàn và tủ. Nói chuyện cũng phải thì thầm. Lỡ có cười to một cái là cả văn phòng “chiếu tướng” như xem diễn kịch. Còn nó thì không thể ngồi yên nổi, lúc nào cũng hết quay lại lắc lư cái ghế như để kiếm chút cảm giác sóng biển xa xưa chăng? Tới một bữa, nó vui vẻ quá mức và … té cái rầm! Cả văn phòng giật mình quay lại nhìn thằng anh lăn đùng dưới đất ngoác miệng cười sằng sắc … và rồi bỗng im bắt vì chẳng ai cười. Đan mạch nó, tới cười mà cũng phải bụm miệng. Thật tội nghiệp cho thằng bạn “lính thủy đánh bộ”!

Đám nhân viên than phiền: Ổng lớn tuổi rồi mà không biết giữ ý. Làm việc cạnh ổng “nhiễu” không chịu được. - Còn thằng bạn tâm sự: Cái chỗ làm việc gì mà nhỏ như cái lỗ mũi, ngang dọc chưa tới 4 mét vuông mà bàn tủ, tài liệu lổn nhổn, bí rí rị. Suốt ngày máy lạnh, không có được một “cọng” gió. Nói to không xong, cười lớn cũng chẳng được. Cái gì cũng thì thà thì thầm như đi ăn cắp. Mẹ, như ở tù!

Vậy là chỉ sau hơn một năm “lên bờ”, thằng bạn tôi lại quay trở về với biển cả viễn dương. “Lính thủy” thì làm “lính thủy”. “Đánh bộ” thì đi bộ. Chớ cái kiểu lính thủy lên bờ để … bơi . Coi bộ không hạp! Vợ nhằn thì cũng đành chịu chớ sao bây giờ.

Thằng bạn trở lại tàu mấy năm rồi nghỉ luôn. Giờ có mớ vốn đi “lướt sóng” chứng khoán. Chắc vì cũng có chút mùi “sóng” nên nó tươi cười, vui vẻ suốt ngày. Thỉnh thoảng anh em gặp nhau nhắc lại thời “đánh bộ” của nó mà thấy tức cười. Thật sự thông cảm cho thằng bạn tôi cũng như các AE đã trải qua đời sông nước!

Thư giãn....Sắc hoa mùa hè

"...Sen Hồ Tây có vẻ đẹp riêng khác với những bông sen được trồng nhiều ở Bắc Ninh, Bắc Giang, những bó hoa sen vẫn được bán ngoài phố. Phân biệt hoa sen với hoa quỳ không dễ vì chúng có vẻ ngoài giống nhau. Nhưng người mua hoa tinh sẽ nhận ra, hoa sen có nhiều lớp cánh xếp lại bên trong, còn hoa quỳ chỉ có một lớp cánh mỏng và không có hương thơm...".ĐỌC TIẾP để thưởng thức một số hình ảnh về sen hồ Tây.

Kiến nghị đổi tên biển Nam Trung hoa thành biển ĐÔNG NAM Á

Hưởng ứng việc Đề nghị đổi tên biển Nam Trung hoa thành biển ĐÔNG NAM Á.
(Nguồn: Bạn Trỗi K5)
Biển Đông là tên gọi thân yêu tổ tiên ta đã gọi biển nằm ở phía mặt trời mọc của phần lớn dải đất hình chữ S. Nhưng Vịnh Thái Lan là một phần của Biển Đông lại nằm ở phía Tây nếu xét từ vị trí của Nam Bộ. Còn với Hoàng Sa, Trường Sa thân yêu như trái tim giữa biển khơi thì bốn bề bao bọc bởi Biển Đông.
Và biển đó ở phía Tây Philippnes, phía Bắc Indonesia, Brunei, Malaysia, Singapore...
Tên quốc tế của Biển Đông hiện tại là “South China Sea” nghĩa là Biển Nam Trung Hoa, mặc dù bờ biển TQ chỉ chiếm phần nhỏ so với các nước khác.
Hãy cùng nhau ký tên kiến nghị đổi tên quốc tế của biển thành "Southeast Asia Sea". Với chúng ta, 4 chữ “Biển Đông Nam Á” có một nửa là lịch sử cha ông để lại, nửa kia là hiện tại hội nhập cùng bạn bè quốc tế. Hãy cùng các bạn ấy nhập thành một bó đũa, không cho kẻ mưu mô nào bẻ dần từng chiếc.
Ký vào bản tiếng Anh tại đây:
Còn đây là bản TIẾNG VIỆT

Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2011

CHÀO ANH

Những năm đầy khó khăn cuối 70, đầu 80 của thế kỷ trước. Mỗi năm, tôi theo đoàn công tác của HọcViện Quân Y lặn lội vào Đà Lạt khám sức khỏe và lấy các chỉ số sinh hóa-huyết học cho cán bộ nhân viên của Viện Nghiên cứu Hạt nhân. Đó là một lò phản ứng hạt nhân nhỏ chuyên dùng cho nghiên cứu và giảng dạy được tiếp quản từ chế độ cũ. Với tôi, mỗi chuyến đi đều háo hức như được đền bù những hụt hẫng từ ngày ôm tấm bằng đỏ từ LX trở về, nay được trở lại với môi trường khoa học hàn lâm. Một trong những chuyến đi ấy tôi được gặp anh. Không chỉ trong công việc. Có ngày nghỉ Viện tổ chức đi chơi thác Đatangla, đường về xe bị hư hay sao đó anh cùng chúng tôi đi bộ cả chặng đường dài. Ngay lần gặp đầu tiên anh đã cho tôi ấn tượng về một nhà khoa học lớn và một nhân cách mạnh mẽ, đôi khi đến mức xung đột với môi trường quanh anh. Đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ câu hỏi của anh: “Vì sao nhà nước lại phải quản lý đến cả cái thùng bán kem ngoài đường với dòng chữ MDQD?”. Một câu hỏi tưởng đơn giản, nhưng ngày ấy sau bao nhiêu năm sống trong môi trường của CNXH chúng tôi không dễ mà nhận ra được, huống chi là nói ra thành lời.
Rồi đến 1986 tôi rời Học Viện Quân Y vào đầu quân cho anh. Viện HN ưu ái cho tôi có gia đình ở SG nên dù biên chế ở Đà Lạt, tôi vẫn có thể làm việc ở SG và vài tuần một lần mới phải lên với xứ sở rừng thông. Xã hội lúc này đã khác với hồi tôi mới gặp anh. Theo làn gió đổi mới, nhiều nhà khoa học cũng thấy không thể còn sống được trong tháp ngà của mình mà phải tìm đường ra, nhưng đi theo đường nào thì có nhiều ý khác nhau, tình hình nội bộ Viện không tránh khỏi lủng củng. Anh cũng chẳng thoát khỏi cái sự ấy. Nhưng trong con mắt tôi và nhiều người trẻ khác trong Viện, anh vẫn là một nhân vật cho chúng tôi ngưỡng mộ. Tôi cũng tìm mọi cách để thoát khỏi môi trường tù hãm của một viện nghiên cứu theo cơ chế bao cấp. Thử cả những việc như nhuộm tròng kính mát, pha mầu đá quý, phân kim... chả cần gì phải đi học nước ngoài về mới làm được. Rồi quyết định làm đề tài về mô ghép ngoại khoa. Lãnh đạo Viện phản đối cho rằng không thực tế. Tôi ôm đề tài chạy sang Sở Y tế TPHCM, choáng váng vì ngay sau lần trình bày đầu tiên, chú Tư Trung giám đốc Sở kiêm Hiệu trưởng đầu tiên và là người sáng lập ra ĐHYK Phạm Ngọc Thạch bây giờ, đã hỏi luôn vậy cháu cần bao nhiêu kinh phí để xây dựng một ngân hàng mô ghép! Chia tay anh và Viện từ ngày ấy để đi làm ngân hàng mô, rồi số phận đưa tôi ra nước ngoài. Không gặp lại anh, nhưng vẫn âm thầm theo dõi và biết anh là một trong số ít các nhà khoa học Việt Nam làm việc tại Việt Nam mà có được một số lượng công trình khoa học đáng nể ở tầm quốc tế.
Sáng nay lên mạng gặp lại tấm hình anh vừa chụp với lá cờ Tổ Quốc. Kỷ niệm tuổi trẻ ập về. Vẫn là anh. Tóc bạc hết rồi mà vẫn là một người trẻ tuổi!