Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2011

Nhân lễ Vu lan - Những thằng già nhớ mẹ

Vũ Thế Thành
SGTT.VN - Hai mươi năm trước, ông tổng giám đốc công ty tôi mất mẹ. Lúc đương quyền, ông đem mẹ vào Sài Gòn ở với ông. Khi ông về hưu, bà đòi về quê ở vùng ngoại ô Hà Nội và mất ở đó. Tôi đến thăm khi ông trở lại Sài Gòn được vài tháng.

- Tuổi già được về quê sống những năm tháng cuối đời, rồi mất nhẹ nhàng như thế thì còn gì bằng – tôi an ủi.
- Mất mẹ, tớ cảm thấy thiêu thiếu thế nào ấy…
- Thiếu cái gì?
- Tớ muốn trồng giàn bầu hay giàn mướp sau nhà cho mát, nhưng sợ kiến… Tớ vẫn hay hỏi bà những chuyện lặt vặt như thế. Tớ sinh ra ở quê, nhưng có sống ở quê đâu. Bây giờ bà mất, tớ chẳng biết hỏi ai…
Hồi đó tôi mới xấp xỉ 40, còn mẹ, thấy cái thiêu thiếu của ông đúng là lẩm cẩm. Bây giờ thì tôi cảm được cái thiêu thiếu của ông thế nào rồi.
Tôi có thằng bạn hồi trung học. Tay này quậy phá dàn trời. Trường đuổi học, mời phụ huynh đến thông báo. Mẹ nó đến, đứng khoanh tay như người phạm tội, nhẫn nhục nghe thầy tổng giám thị trút cơn thịnh nộ, hài tội thằng con gần nửa tiếng đồng hồ. Mẹ nó chảy nước mắt: “Nhà cháu nghèo, chạy cơm từng bữa cho anh em nhà nó có cái ăn. Nhà cháu lại không biết chữ, biết thế nào mà dạy nó. Nhờ thầy cô thương đến mà dạy dỗ. Đuổi học, thì nó học ở đâu? Ra trường tư làm gì có tiền. Trăm sự nhờ thầy thương cháu, roi vọt cho cháu nên người. Để rồi tối về, nhà cháu răn đe nó…” Cơn thịnh nộ trôi qua, dường như thương cảm với người đàn bà quê mùa trước mặt, thầy tổng giám thị rồi cũng bỏ qua.
Tôi và thằng ông mãnh đó lấp ló ngoài văn phòng theo dõi. Nó cười hi hí khi biết tai qua nạn khỏi. Chưa hết, hôm sau nó hớn hở: “May quá, bà già tao giấu biệt chuyện này với ông già, nếu không thì… hì hì…”
Hôm rồi, thằng ông mãnh về nhà sau ca đêm, ngồi uống rượu một mình, lướt net, đọc được bài Cá bống kho tiêu nào đó, gọi phone cho tôi từ Mỹ, nói rằng tự nhiên nhớ mẹ, rồi khóc hu hu qua điện thoại: “Cả đời tao làm khổ bà già. Bà già bệnh, tao bận việc, cứ hẹn lần, không về chăm sóc được. Bà già mất, tao về, không kịp nhìn mặt… Tiền bạc bây giờ có ích gì…” Mẹ nó mất cũng gần mười năm rồi… Càng quậy phá, càng mềm nhũn. Nguôi ngoai gì nổi!
Mẹ tôi mất hồi đầu năm. Thấy tôi buồn, thằng bạn học rủ về quê nó ở Châu Đốc chơi cho khuây khoả. Chén thù chén tạc, say tuý luý cả bọn chệnh choạng kéo nhau đi hát karaoke. Thằng bạn cầm micro: “Xin giới thiệu với các anh em Châu Đốc, thằng bạn tôi ở Sài Gòn vừa mất mẹ. Tôi xin hát tặng nó bài… Bông hồng cài áo”. Rồi nó say sưa hát, động tác biểu diễn như một ca sĩ chuyên nghiệp. Bỗng nhiên giọng hát run run... Nó khóc nấc lên. Cách đây hai năm, tôi ghé Châu Đốc dự đám tang mẹ nó.
Chuyện khác, lần này không phải “thằng”, mà là… bà già. Tôi có cô bạn người Ý trạc tuổi, mỗi lần về Milan, ra nghĩa trang thăm mẹ, mang theo thỏi sôcôla ngày xưa bà thích ăn (mà cô ta cũng thích nữa), bẻ sôcôla, cùng ăn với cái… bóng mẹ. Sôcôla Tây thay cho nhang đèn ta, cũng chỉ là tấm lòng. Mẹ cô ta mất cũng mười năm rồi.
Lại có thằng, có thức ăn hay trái cây nào hay hay, lại mang để trên bàn thờ mẹ, và đặc biệt chỉ thích món ăn lấy từ bàn thờ mẹ. Khách đến chơi, thân thiết lắm mới mang đồ cúng mẹ xuống đãi. Hỏi vì sao? Ừ, thì cũng như hồi xưa bà cho mình ăn vậy, có gì ngon cũng để dành cho mình…
Mà có thằng con nào, dù làm tới cái ông vĩ đại cỡ nào, trưởng thành trong con mắt của mẹ đâu? Có thằng sáu chục tuổi, xách xe ra khỏi nhà, vẫn bị gọi vì “lại quên mang nón (bảo hiểm)”. Mùa mưa, trời chưa mưa, ngồi một chỗ, nhưng vẫn gọi vói nhắc thằng con “mang theo áo mưa”.
Tôi có thằng bạn người Đức chừng... 50, ra đường cũng bị bà già vói theo “Alex, quên mang dù!” Thằng này lúc nào cũng vênh váo tự hào vì còn mẹ. Nó khoe: “Từ hồi tôi qua Việt Nam, mẹ tôi lấy làm lạ vì tôi quan tâm tới bả nhiều lắm. Bả vui!” Alex làm ăn ở Việt Nam hơn 12 năm rồi.
Bông hồng đỏ hay bông hồng trắng cho ngày – của – mẹ, đối với tôi chỉ là biểu tượng, chẳng ép phê gì. Ký ức về mẹ, dù gần hay xa, mới là điều nhức nhối. Tuổi càng cao, càng dễ quên chuyện trước mắt, nhưng càng nhớ chuyện xa xôi. Tuổi đời, tình đời trải miết rồi, nay nhớ về mẹ, thôi thì với bao điều thiếu sót và ray rứt, cứ giá mà… giá mà…
Nụ cười của người già, dù là nghễnh ngãng, dù là mù loà… nhớ lại, sao mà dễ thương chi lạ, nhớ xoáy tận đáy lòng. Ray rứt và ân hận là thế! Ước gì thời gian lùi lại, sẽ tìm cách ghẹo bà, để có nhiều hơn nụ cười móm mém như thế. Nụ cười của mẹ già là nụ cười mãn nguyện, con cháu chưa quên bà, vẫn ở bên bà.
Tôi viết bài này, tặng cho các bạn trẻ U 30, 40... gì đó. Các bạn hẳn có nhiều cơ may còn mẹ. Hãy biết trân trọng thời gian bên mẹ. Tôi biết (cũng như tôi ngày xưa), cách biện minh dễ nhất là bận việc và hẹn lần.
Thời gian chắc gì đã làm nguôi ngoai nỗi nhớ?
Nhà thơ Nguyễn Khuyến có câu thơ khóc bạn:
Tuổi già giọt lệ như sương
Hơi đâu ép lấy hai hàng chứa chan
Ừ, nếu giọt lệ già này mà nhớ mẹ, thì ray rứt biết chừng nào!

Nguồn: Sài gòn tiếp thị

Tin buồn

Mẹ bạn Bùi Tuấn Sơn B6 mất hồi 9.30 ngày 12/8/2011, thọ 83 tuổi.
Tang lễ cử hành từ 10.00 ngày 13/8 tại NTL TPHCM 25 Lê Quý Đôn, Q3.
K8 tập trung viếng: 9g sáng chủ nhật 14/8/2011.
BLLk8 TPHCM kính báo!

Trình quét virus cho Ubuntu

Cách đây mấy năm theo lời "tán tỉnh" của TQ HT về HĐH nguồn mở, tôi đã sử dụng Ubuntu. Trong mấy năm sử dụng từ phiên bản 8.10 cho đến 10.04 nay thì 11.04 cũng chẳng thấy "rus riếc" gì trên PC ở CQ và laptop của cá nhân. Dùng Ubuntu thấy cũng hay hay, được cái khởi động hay "sút đao" rất nhanh, các ứng dụng của HĐH này cũng đủ dùng cho công việc của mình, thứ đến đỡ phải chi hào mua bản quyền.  Ngày nghỉ rỗi hơi, lọ mọ vào kho phần mềm của Ubuntu thấy có cái trình này, thôi thì họ cung cấp thì cũng cứ thử cài vào xài tạm. Bác sĩ dạy rồi: "phòng bệnh hơn chữa bệnh" mất gì của bọ đâu.

Bị vạ lây.

Từ sáng đến giờ không thể vào được các "blogspot", đăng bài thì được, xem thì "NO". (đoán mò nhé) chắc ngày mai chủ nhật, những người dân yêu nước tại Hà nội lại tổ chức biều tình theo thông báo trên blog NXD (cũng blogspot.com mà) nên đám CA mạng nó "rào" luôn "bọn" blogspot lại, đâm ra mấy cái blog Trỗi bị vạ lây.

Đúng là củ "banana"!

Đừng đợi .

Bài này mình " chôm " được trên NET , theo nguyên tắc : Cá vào ao mình là của mình và cá bắt được cũng là của mình .
Đừng đợi thấy một nụ cười rồi mới mỉm cười lại .
Đừng đợi đến khi được yêu thương rồi mới yêu thương lại .
Đừng đợi đến khi cô đơn rồi mới nhận thấy giá trị của tình nhân ái .
Đừng đợi có một công việc thật vừa ý rồi mới bắt đầu làm việc .
Đừng đợi đến khi có thật nhiều rồi mới sẻ chia đôi chút .
Đừng đợi đến khi vấp ngã rồi mới nhận thấy những lời khuyên .
Đừng đợi đến khi có thời gian rồi mới rèn luyện bản thân .
Đừng đợi đến khi người khác buồn lòng rồi mới nói lời xin lỗi .
...Và đừng đợi khi tôi cần comment ( quá cần luôn ) , bạn mới comment .

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011

PN&HĐ: Lợi ích quốc gia, cây gậy và…lợi ích nhóm

Lợi ích quốc gia, nụ cười của… lạm phát trước phát ngôn rất ngộ của một ông nghị, chỉ còn cây gậy và lợi ích nhóm…là những lát cắt Phát ngôn và hành động tuần này xin gửi tới quý bạn đọc...Đọc tiếp

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2011

Ơ ! Quả mơ .

Cho thằng em xem mấy cái ảnh các đại biểu QH " làm việc riêng " khi đang họp . Thằng em đồng hao thốt lên : Ơ , em tưởng ...
Các bạn xem tại đây.

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2011

Ngộ chữ .

Thấy mình cứ tỷ mẩn suốt ngày bên máy tính . Gõ bàn phím lia lịa . Có lúc cười rổn rảng , cũng có lúc cau có như kẻ buôn thua bán lỗ . " Thế hệ tiên tiến nhất của đất nước và chắc chắn sẽ thay thế mình " nói :
- Bố ngồi suốt ngày bên máy tính nhưng bố có gõ được bao nhiêu đâu . Cả sáng con theo dõi thấy bố gõ chưa đầy trang . Hình như bố thiếu chữ ?
- Không con ạ . Bố đang bị ngộ chữ .

Chuyện thằng em .

Cầm miếng thịt lợn quay , cắn một miếng to rồi nó cầm cái xương dứ dứ vào mặt mình :
- Hôm nay em sẽ làm một con đề cho bọn nó biết tay .
Ơ cái thằng ! Tự dưng lại nổi máu cờ bạc . Không biết rồi ai biết tay ai . Mình nghĩ .
- Hôm qua em mơ thấy con rắn nó quấn quanh cổ em .
Ôi giời ! Mơ thế mà cũng kể . Mơ thế thì anh đã từng mơ tỷ lần .
- Nhưng mà thày bói nói hôm nay em có lộc , mà lộc lớn đấy .
Thấy nó có vẻ tin tưởng lắm .
- Chẳng may trúng thì sao ? Mình hỏi trêu nó .
- Đầu tiên em sẽ đưa vợ con đi du lịch , về sẽ mua ...
Tóm lại là một viễn cảnh tuyệt vời .
Mà nó trúng thật , trúng to là khác . Nó gọi điện cho mình mà hét lên :
- Em trúng rồi . Giỏi , giỏi thật , tiên sư anh ... thày bói .
Thôi thì nó có lộc cũng mừng cho nó .
Khoảng hai tuần sau mình gặp lại nó . Dáng vẻ mệt mỏi nó kể lại mọi diễn biến . Từ khi trúng đề và xổ số nó phải chi rất nhiều tiền . Bạn bè , anh em họ hàng lũ lượt đến xin hay vay tiền vợ chồng nó . Ngay cả bà bán nước ngoài ngõ cũng hỏi vay mấy trăm để mua thêm hàng . Hắn hiểu rằng người ta vay hắn thì có bao giờ trả . Tiền cờ bạc mà . Bây giờ không còn bao nhiêu . Ngay cả đi du lịch nó cũng không đi được vì phải đi trốn .
Nó than rằng : Lúc này nó còn khổ hơn lúc trước nhiều vì có quá nhiều người ghét và ganh tỵ .
Thỉnh thoảng mọi người cũng nhìn thấy nó với dáng vẻ ủ rũ , mắt lúc nào cũng đảo như rang lạc , nhưng hễ gọi là nó lẩn như trạch .
Mình bỗng liên tưởng đến cảnh cả đàn thú lao vào con thú đã kiếm được miếng mồi để tranh cướp và xâu xé .
Nó nhìn mình buồn bã :
- Em ước gì được trở lại ngày xưa .
Ừ , thằng em cứ ước đi . Bây giờ là tháng 8 rồi .

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011

Ầm ầm dậy sóng dậy Hoàng Sa - Trường Sa

Giới thiệu với các bác một hợp xướng về Hoàng sa - Trường sa
Lời thơ: Bùi Minh Quốc
Phổ nhạc: Nguyễn Văn Chính (Nguyễn Chính)
Phối hợp xướng và dàn nhạc: Nguyễn Hữu Phước
Thể hiện: Dàn Hợp Xướng Khoa Âm Nhạc Trường Cao Đẳng Văn Hóa Nghệ Thuật Nha Trang Nguồn You Tube

Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2011

Viết ngắn về hội " đọc chùa và coi cọp "

He he . Rút kinh nghiệm rồi nhé . Mình bỏ công bỏ sức , lăn lê bò toài . Nghĩa là cực kỳ tâm huyết , nhục như con trùng trục . Mình đã coi bọn đọc chùa , coi cọp là những " Thần linh " mà mỗi khi tới ngày đã định là " cống nạp hay thắp nhang " . Cuối cùng khi thu hoạch vụ mùa thì mình ... lỗ . Tụi nó ăn nhậu chán chê mà không thèm quăng lại mấy xu để mai mình còn đi chợ ...
Sau nghiên cứu kỹ tâm lý của bọn chúng mình phát hiện :
No1 : Bọn này rất lười , quen được bón từ khi còn đi mẫu giáo nên rất hư .
No2 : Cậy thần cậy thế coi những lời " châu ngọc " của mình như cỏ rác .
No3 : Chưa già mà cực kỳ bảo thủ .
No4 : Hay hờn dỗi chuyện đâu đâu .
No5 : Sỹ diện , ảo tưởng và khi có chất men là tất cả : " Im để tao nói " .
No6 : Mà tao đã nói thì cấm cãi . Tao nói tiếng Đan Mạch đấy .
Và mình quyết định : ...
Thôi , để các bạn nói hộ . Ngay bây giờ có thằng đã nhắn tin sms : "noi it thoi , may chua la j . noi nang can than ko tao ko de yen cho mi dau" .
Mình đọc nhanh và hiểu tí ti rồi tắt máy .Đụng tới bọn đọc chùa , coi cọp này phiền lắm . Thôi bye nhé .

Thằng đồng hao .

Cái thằng ! Khi bàn chuyện gì cũng ừ hữ , hôm nay bỗng dưng hăng như lên đồng . Nghe chuyện biểu tình ở Hà nội nó nói :
- Ồi giời ! Em đi ngay , mình yêu nước mình chứ mình có yêu nước khác đâu mà phải sợ .
Nghe giông giống cái thằng nào trên mạng nói : Tao sợ vợ tao chứ vợ hàng xóm tao sợ gì .
- Mình ở xa Hà nội , sáng đi sớm về đến nơi thì người ta cũng tự giải tán rồi . Thôi coi như mình ngồi nhà hóng hớt bên cái chai cũng được . Mình an ủi nó .
Nhưng thằng này máu lắm .
- Thế thì anh em mình đi về từ hôm trước , không có nhà thì mình nghỉ khách sạn . Sáng hôm sau đi ăn sáng ,uống cà phê rồi mình hội nhập đoàn biểu tình . Em đã chuẩn bị cái biểu ngữ đây rồi .
Mình xem thấy chữ xấu nhưng tinh thần rất tốt . Với mình thì vật chất không là gì , cứ tinh thần tốt là tốt hết .
Hai thằng đang say sưa thì bỗng nghe vợ nó gào :
- Anh XYZ đâu rồi . Suốt ngày rượu chè nói phét , có ra ngoài xem người ta câu trộm chó nhà mình rồi không .
Thằng em bật dậy như cái lò xo và chạy không kịp chào mình .
Ngồi một lúc , không có ai đối ẩm nên mình ra về .
Chiều , tối không thấy thằng em đả động chuyện đi đứng gì . Hôm sau lò dò sang thấy thằng em mắt thâm quầng , hai đầu gối quá tai đang hút thuốc lào sòng sọc .
Mình nhìn nó lom lom . Nó vội giải thích :
- Mất con chó nên " nó " cằn nhằn em suốt đêm không ngủ được . Buổi trưa tính lẻn sang anh để về Hà nội thì nó tóm được . Nó gào lên : Mất chó mà còn đi chơi nữa thì mất hết cả nhà à ...à ... à ... . Thôi , để chủ nhật tuần sau nhé .
Ôi ! Thằng em ơi . Trước là mất chó , rồi sau nữa là mất đồ và cuối cùng là đứng đường . Biển đảo không giữ được , rồi sẽ mất tài nguyên và ...
- Ừ , chủ nhật sau nhé .

TẤM GƯƠNG

Theo VnExpress: Giá mà lực lượng cảnh sát biển Việt nam học tập lực lượng bảo vệ bờ biển của Nhật như thế này thì hay.

Bài phát biểu trước Quốc hội của ông Dương Trung Quốc về Biển Đông, Bô-xít (Ngày 6/8/2011)

Kính thưa QH,

Với kỳ hợp thứ Nhất của Quốc hội khoá XIII này, chúng ta được chứng kiến một hiện tượng hy hữu trong lịch sử QH. Một vị Phó Thủ tướng thường trực trình bày bản Báo cáo của Chính phủ ở đầu kỳ họp lại trở thành Chủ tịch QH chủ trì giám sát ngay chính bản báo cáo của mình. Lần đầu tiên có một nhà hành pháp lại trở thành nhà lập pháp và hơn thế nữa chúng ta cũng chứng kiến nhiều thành viên của Chính phủ lại “hoá thân” vào QH .

Tôi muốn nhìn nhận khía cạnh tích cực của hiện tượng này. Là người tham gia hoạt động rất lâu năm trong Chính phủ, ở vào những vị trí then chốt nhất của CP, hiểu rõ “chân tơ kẽ tóc” của CP, Chủ tịch QH biết được tất cả những chỗ mạnh, chỗ yếu của CP, từng chiụ trách nhiệm về hoạt động của CP sẽ thực thi trách nhiệm cùng QH giám sát CP sẽ chặt chẽ hơn. Giám sát hiểu theo nghĩa là sẽ phát hiện được những yếu kém để điều chỉnh những hoạt động hành pháp của CP, cũng như với vai trò lập pháp sẽ tạo những hành lang pháp lý chuẩn xác góp phần cho CP thực thi hiệu quả trách nhiệm hành pháp của mình… Đó là hy vọng của tôi và nhiều cử tri.
Tôi cũng mong muốn báo cáo của CP bên cạnh những đánh giá chủ yếu về kinh tế, một lĩnh vực quan trọng nhưng cũng nên quan tâm nhiều hơn đến một lĩnh vực cũng không kém phần quan trọng là những đánh giá về các vấn đề xã hội. Các vấn đề xã hội không chỉ là các chính sách an sinh, con số thống kê thu nhập, giàu nghèo, tệ nạn, tai nạn v.v… mà còn về lòng tin của dân.

Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011

The Soviet Story (thuyết minh tiếng Việt)

Cuối tuần có nhiều thời gian, mời các bác tham khảo bộ phim Tài liệu của Đạo diễn Edvins Snore. Năm 2008, Edvins Snore, một đạo diễn người Latvia - một quốc gia từng là thành viên trong Liên bang Cộng hòa XHCN Xô viết - công bố bộ phim tài liệu "The Soviet Story" do ông thực hiện trong vòng mười năm,  với thời lượng 1h26' (gồm 6 phần) về những sự thật chưa từng được biết tới.

Nguồn You Tube

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

Ôi ! Mạng ơi là mạng .

Đang post bài thấy hiện tượng lạ mình ghi lại . Tập Thanh lại là Vũ Anh mới kinh dị chứ . Cấu vào đùi mấy cái chảy cả nước mắt mới dám tin mình không ngủ mơ . Không biết có phải là hiệu ứng của Câu chuyện " cảnh báo không nhỉ " ?
PS : Không sử dụng một chương trình Photo edit nào nha . Thề đấy .

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2011

Vô địch chạy thi

Hồi ở ĐH KTQS trong lúc tếu táo nghe Chí Vịnh kể chuyện nhảy tường .
Chí Vịnh cùng Tuấn ghẻ ( 1A Hoàng văn Thụ em Đỗ Dũng K6 )nhảy tường . Vừa nhảy xuống thì vệ binh ập đến . Hai thằng chạy chối chết nhưng là hai hướng ngược chiều nhau . Chạy một lúc Tuấn ghẻ thấy bạn chạy không cùng với mình nên chạy ngược lại và chạy vượt qua cả vệ binh lẫn Chí Vịnh .
Bình luận : Tuấn ghẻ không tham gia đoàn điền kinh Việt nam thi đấu seagame thật lãng phí .

“Bệnh thành tích”

Hôm rồi, mấy bạn K6 ngồi với nhau. Phúc lồi nhắc lại nhiều chuyện hồi ở Thạch Thất với những kỷ niệm mà nhiều người (hay ít nhất là tôi) chưa biết. Nghe Phúc nói hầu hết AE “cá biệt” phải đi Thạch Thất trở về đều là Đoàn viên, nhất là số AE đi đợt 1 (năm lớp 8 của K6). Tôi mới buột miệng: Hồi đó tuy tao không phải là ngoan, nhưng ít ra thì cũng không đi Thạch Thất. Vậy mà chẳng thấy Đoàn nào “sờ” tới cả - Kết nạp tụi tao mới có thành tích chớ! Phúc nói.

Ừ hé, đúng là “Bệnh thành tích” mà sau này có một bạn Trỗi k5 đã nói đây. Làm hồi đó khi về lớp 10 ở Hà Nội, tụi Thắng te, Hoàn bệu “đẩy” mãi tôi mới được kết nạp vào đúng ngày liên hoan giải tán lớp, vừa kịp để bổ sung hồ sơ thi Đại học. Vì lúc bấy giờ, thầy chủ nhiệm lớp dứt khoát không chịu tôi với lý do: Trường Trỗi cỡ đó mà còn không phải Đoàn viên thì chẳng còn gì để nói nữa!

Còn chuyện này nữa. Hồi lớp 8, ở Hưng Hóa, thầy Khoát chủ nhiệm có cho mua về một đống chuối, bưởi, trái cây … cất vào kho dưới gầm cầu thang (hình) để chuẩn bị liên hoan lớp. Tôi có “lỡ tay” xách đi một ít và bị phát hiện. Thầy kêu tôi vô phòng “hết sức nghiêm khắc cảnh cáo” hành vi vô kỷ luật này. Phần tôi cũng “hết sức thành khẩn kiểm điểm” trước thầy (sau khi đã ăn hết số chuối “lỡ tay”). Tội này bình thường chắc cũng phải cảnh cáo Đại đội và trong thời điểm đó chắc là đi Thạch Thất(?). Vậy mà tôi chỉ bị “xử lý nội bộ” rồi quên luôn! Sau đó thì tôi mới biết, trái cây mua về để liên hoan mừng lớp nhận danh hiệu “Trung đội Quyết thắng”.

Giờ nghĩ lại, không biết bạn Trỗi k5 đưa ra việc chống “Bệnh thành tích” có phải do đã trải qua kinh nghiệm thực tế từ hồi đó?!

Cảnh báo .

Theo kinh nghiệm bản thân làm nghề CNTT nhiều năm thì gần đây tôi thấy có tình trạng xâm nhập bất hợp pháp vào các blogger . Đích danh là ai thì tôi không chắc nhưng những người hay online thường bị giám sát khá chặt chẽ .
Biện pháp : Hãy thay đổi password thường xuyên . Thay đổi các tùy chọn update của các trình duyệt vì họ lợi dụng điểm này để giành quyền kiểm soát . Không dùng các chương trình chống Virus như BKAV , CMC vì đó thực chất là chương trình theo dõi bạn .
Nếu kinh tế hạn hẹp thì hãy dùng các chương trình chống Virus miễn phí . Trên trang CNET cung cấp khá nhiều đấy .
Hãy thông minh khi online để không bị " tai nạn giao thông " .
TRÂN TRỌNG .

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

Buôn thuốc phiện bất đắc dĩ .

Gác đêm. Chuyện canh gác ban đêm thì ở đơn vị nào mà không có và ở ĐH KTQS cũng không là ngoại lệ .
Một đêm cũng như bao đêm nao (câu này nghe quen quen, he he!). Phiên gác của mình là phiên đầu và cũng là cuối học kỳ nên anh em vẫn đi lại khá tấp nập. Bình thường không ôn thi thì chỉ có mình với muỗi thôi. Đang ngồi nhìn mọi người thì chợt thấy KVK7 lò dò đi đến.
- Châm thuốc đi mày. ( Mình là thủ kho của cả hội mà . Mình giữ của nhưng tụi nó có quyền ... hạch sách . )
Hai thằng hút chung điếu thuốc Sông Cầu trong im lặng . Bỗng điếu thuốc trên môi hắn đỏ rực và khi đưa điếu thuốc lại cho mình hắn nói :
- K6LS ơi ( hồi đó hắn gọi khác cơ ), bọn mình giầu to rồi .
Ngày đó giầu chưa được ( tung hê ) à quên , tung hô như bây giờ . Mọi người đều thích sự " phồn vinh giả tạo " nhưng không ai dám nói ra . Ngoài đề một chút : Nhiều gia đinh khi nhà có khách , thịt gà cũng không dám ầm ĩ . Lúc chế biến chỉ thái chứ không chặt chan chát như bây giờ để hàng xóm ghét mà nói đổng : Khiếp ! Có mỗi con gà mà nó làm như thịt con bò . Điếc hết cả tai .
Tiếp nhé .
Mình không hiểu vì sao mà giầu vì mấy anh em góp lương , phụ cấp và tiếp tế của gia đình ... cũng chỉ đủ để sắp hết tuần là phải có một đồng chí về " liên hệ " với các phụ huynh . Bộ mặt mệt mỏi vì " học tập " , thư kể khổ ... và phần chính là UPDATE cho các sĩ tử để công thành danh toại .
Chính vì thế mà mình đã rất chú ý lắng nghe KVK7 trình bày .
Thì ra là một câu chuyện kinh khủng . Thuốc phiện , tụi mình có 1 kg thuốc phiện và 1/2 kg cao hổ cốt .
Trời ơi ! Nếu đây là sự thật thì thưa các đấng cao nhân ở trên trời , chúng con sẽ không phải chung nhau 7,8 thằng một điếu thuốc sau mỗi tiết học trên lớp và tự tu . Chúng con sẽ được ăn uống đu đủ chất và sẽ học hành tấn tới .
Sau phút mơ mộng mình cảnh giác :
- Tại sao bọn ông lại có ?
Hắn thì thào :
- Hôm qua chủ nhật cả bọn ra ngoài dốc Láp chơi . Thấy 2 tên dân tộc đến nói muốn bán mấy thứ quý hiếm .
Mình ngắt lời :
- Sao biết bọn nó là dân tộc ?
( Cứ như hỏi cung ấy nhể ).
- Thì nó mặc áo chàm , vai đeo túi dết , chân đi đất và nói tiếng dân tộc mà .
Thế thì đúng là dân tộc rồi . Nói chung mình và KVK7 tin và ngu như nhau .
- Thế rồi sao ? Mình hỏi .
- Nó mặc cả rất cao nhưng bọn tao nói là lính không có tiền , chỉ có 3 cái đồng hồ ( ngày ấy mà đeo ở tay ra đường thì các em xinh xinh chỉ có mà ... thèm thôi , một yêu anh có Senko ...) và 2 cái bút kim tinh . Cuộc mua bán diễn ra nhanh chóng vì hàng cấm mà .
Câu chuyện đang gay cấn thì một thằng chạy đến :
- Tao xin hơi .
Ôi giời . Mình đưa cho nó và xua như xua tà . Nó cầm điếu thuốc chạy , phấn khởi ra mặt .
- Thế bây giờ cất nó ở đâu ? Mình hỏi và nhìn quanh , lúc này có vẻ vắng quá .
- Yên tâm , tao cất kỹ lắm . Hắn thì thầm .
Bỗng nhiên mình cảnh giác :
- Lỡ là hàng giả thì sao ? Vì tao nghe nói thuốc phiện đắt lắm .
Thật ra mình và hắn từ bé tới nhớn chưa bao giờ nhìn thấy cái gọi là thuốc phiện cả , lại còn cao hổ nữa ...
Hôm sau cả bọn ra quán bà T ở bến xe Vĩnh Yên . Mình hỏi bà chủ quán :
- Cô có biết cao hổ cốt không ạ ? Bọn cháu có nửa cân . Ý mình là nếu cô biết thì nhân tiện đây bán luôn cho cô , vì có thằng nào biết cao hổ nó ra sao đâu .
- Đưa cô xem nào .
Nhìn miếng cao hổ trong trong màu xanh lá cây , cầm thấy mềm mềm cô nói :
- Hình như không phải là cao hổ đâu .
Choáng váng nhưng mình không tin và cay cú :
- Bây giờ thế này nhé . Bọn chó là sợ hổ nhất , tao lấy một ít quăng thử cho nó xem sao .
Mình véo một miếng bằng nửa bao diêm nhìn quanh thì thấy mấy con chó đói đang chúi mũi vào đống rác . Miếng cao vừa rơi xuống đất thì bọn chó đã xúm vào . Chúng đánh hơi một lúc rồi thấy hình như không hợp khẩu vị nên lảng dần và không con nào tỏ ra sợ hãi . Cả bọn nhìn nhau tê tái . Cái cảm giác bị lừa bắt đầu xuất hiện .
Cả bọn ra về sau khi đã ghi sổ nợ . Giữa đường mình cùng Hòa vêu quyết định cầm cái ba lô lộn quay ra quán bà Yến ( thường gọi là quán F ) để xác minh . Dù gì thì nhiều ý kiến đa chiều vẫn tin cậy hơn chứ .
Không ngần ngừ 1 giây bà F tuyên bố :
- Không phải cao hổ mà đó là nhựa cây , mà nhựa cây gì thì chịu . Úi giời , mình phải bám vào tay thằng Hòa để khỏi khựu xuống .
Sang phần thuốc phiện , bà F lấy 1 bi ( sau này nhìn tụi hút thuốc phiện mình mới biết từ này ) cắm lên đầu cây kim và hơ lên ngọn đèn dầu . Khói bốc lên , hai thằng ra sức đánh hơi mà không thấy mùi gì ( vẫn nghe nói là khói thuốc phiện thơm lắm ) . Bà F đốt xong vê nhẹ thì thấy nó vụn ra toàn than . Tuy nhiên để cho cẩn thận bà ấy lại làm lại " thí nghiệm " lần nữa . Hai thằng mình căng thẳng tột độ cho đến khi ngọn khói bay mất . Kết quả vẫn thế .
- Đây không phải thuốc phiện . Bà F tuyên án . Hai thằng dựa vào nhau mệt lả .
Nhưng bọn mình không chấp nhận chuyện này . Có ai đó đã nói : Thà đi tìm sự thật suốt đêm còn hơn nghi ngờ nó suốt đời . Chí lý cho trường hợp của mình .

Cuối tuần mình và Hòa vêu về HN mang theo cái ba lô lộn . Sau một ngày hoạt động náo nhiệt nhưng bọn mình vẫn không thể tìm ra nơi nhận mua cái của cấm đó . Khi mang về hai thằng treo ba lô ở một chỗ và thay nhau quan sát .
Lúc này kỳ thi đã đến , bọn mình phải tạm quên tất cả vì lo không bị tăng K . Có một nguyên tắc là : Thi trượt 3 môn thì tăng ca và nếu đã tăng K rồi thì xin bác về đơn vị . Các môn thi phần lớn là vấn đáp . " Dũng sỹ diệt sinh viên " hơi bị nhiều .
Ơn trời , mọi việc xuôn sẻ . Kỳ nghỉ về thăm gia đình đã đến . Trong nhóm có một chú em K9 nhà ở 12A LNĐ ( người cũng có cổ phần khi mua hàng ) nhận lời mang " quả bom " đó về nhà . Mấy hôm sau chú em thông báo :
- Bà già đã xem xét rất kỹ và các nghệ nhân ở phố Hải thượng lãn ông cũng công nhận đó là cao dán nhọt .
Ui giời .

Chia sẻ thêm một tí.


Bác BaChai, blog Bạn Trỗi K5, tác giả của Hải đội Hoàng Sa Sài Gòn có góc phố rất được nhiều người yêu thích, về nước công tác.
Mấy anh em Sài Gòn có được buổi giao lưu cà phê Anh Đỗ buổi sáng nhẹ nhàng, đầm ấm. Anh Chỉnh Huấn K5 bữa nay đang thời gian di chuyển đại bản doanh về tận Củ Chi, chạy về tới nơi mất cả tiếng, nhưng rất vui.

Đố ảnh

Có cái ảnh này trông quen lắm. Ai biết thông tin gì thử nói ra xem nào. Còn việc đố, thì đợi KV có bài kể chuyện rồi mới biết là đố cái gì. Liệu có thông tin nào trùng với mọi người hay không?

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2011

CHIA SẺ VÀ CHIA SẺ

Sáng,vừa nhâm nhi li café vừa nhẩn nha bật máy để vào ôg Ut coi cọp cái chơi thì cái tít trên của ôg K6Ls đập ngay vào mắt. Quái lạ cái tên này, bọn Tàu thối nó sắp quất vào mông đến nơi mà còn ngồi đó bức xúc cái nỗi gì. Nhưng khi đọc xong thì ừ nhỉ, nó "lói" cũng đúng đó chứ. Ngẫm lại mờ xem, sống trên đời này có ai lại không cần đến sự chia sẻ lúc cô đơn hay những thất bại...hoặc giả những thành công với ai đó đồng cảm với mình. Cần lắm những lời "còm" mang tính động viên thật sự hoặc những lời góp ý chân tình của những bạn đọc Blog để người viết tìm được sự đồng cảm, những chia sẻ của người bạn một thoáng ghé qua Blog hoặc ít ra còn vớt ra đươc một tí cảm hứng để mà tiếp tục phục vụ bạn đọc.
Liên tưởng đến sự chia sẻ, các pác Trỗi ta thông qua Blog này cũng đã làm được khối việc tích cực cho bạn bè Trỗi, cho cộng đồng. Sự đóng góp tuy không nhiều so với số đông anh em Trỗi nhưng nó cũng để lại suy nghĩ cho một số người trong anh em chúng ta. Sáng nay nhận được đt của ông bạn vốn có họ hàng xa với thống chế họ Tưởng. Bạn mình hỏi: Này ông, quỹ góp tới đâu rồi? Trả lời: Cũng đc tý ti. -Tý là bao nhiêu? cũng gần tròn 50lit. Chả là trong lúc trà dư tửu hậu, ông cháu họ Tường cùng vài người bạn đã đề nghị thành lập một quỹ khuyến học của K7, bước đầu là K7Sg. Nhưng lần đó sự hưởng ứng hơi bị ít nên không thành công. Lần 2 thì ngoài sự đóng góp gần một nửa của cháu ngài Thống chế thì còn có sự đóng góp của một số ít anh em K7 trong đó có anh bạn không nói nhiều nhưng cứ mỗi tháng lại lặng lẽ trích 1 "chai" trong số tiền lương của mình gửi vào TK của quỹ KH. Lính Trỗi ta thì ai cũng biết cái tính cách thich thì chơi không thích thì nghỉ. Có thể có người không tin vào sự đóng góp này có thể làm được một điều gì đó hoặc còn tùy vào suy nghĩ và hoàn cảnh của mỗi người. Quỹ mới thành lập cũng đã kịp làm được vài điều với các cháu con bạn mình có hoàn cảnh. Cần lắm những tấm lòng hảo tâm và biết CHIA SẺ.

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011

Sự lười biếng

Chia sẻ, chia sẻ và chia sẻ. Sharing, sharing and sharing. Xin các bạn hãy comment để một số blogger còn cảm thấy hứng thú khi post bài lên cho mọi người. Một số các bạn có nhu cầu đọc và không muốn lưu lại gì vì sợ ảnh hưởng, một số comment với nặc danh ( thường bị nhốt vì google coi là spam ) nản chí vì không thấy comment của mình. Tuy nhiên, theo thiển ý của tôi thì mình hãy là chính danh đi đã. Khi mình chính danh tức là mình đã chấp nhận cái tôi theo cách của mình. Đừng là kẻ nặc danh ném đá giấu tay. Trỗi mà !
Coi cọp mà không comment lại là bạn đã làm cho người đăng bài nản chí. Bạn cũng vậy thôi, ai cũng muốn mình nói ra và có sự phản hồi dù nghịch nhĩ.
Để môi trường thêm tốt các bạn hãy phản biện, cãi nhau hăng như ở các nhà hàng. Tôi nghĩ rằng chúng mình đã hiểu nhau rất nhiều .

Nghỉ mát Khoa học ?

Ba Hổ Đông Dương ?
Mời ACE "nghía" sery ảnh của Bạn Trỗi Miền Trung tại đây nè.

Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2011

Phúc hay hoạ

Chuyện là đã có ông quan rút súng đe bắn người tài xế không chịu nhường đường cho xe ông _ Chuyện nhỏ, dân sợ quan , quá thường.! Ấy vậy mà vừa rồi lại có mấy ông quan tỉnh sợ dân, mới thật lạ !
Quan biết sợ dân mà lắng nghe dân thì đúng là đại phúc cho đất nước, nhưng có lẽ chẳng bác nào dám tin điều này. Các bác có lý đấy! Ông quan này đâu sợ dân đen mà là ông sợ dân biểu, nhưng cái cách ông sợ mới là chuyện đáng nói.
Nguyên là cái vụ bà Yến một đại gia giàu có, hôm nay bỗng trở thành bà Nghị. Xin lỗi các bác ! Không phải bỗng dưng mà là có đề cử giới thiệu, có hiệp thương, có kiểm tra tư cách và có bầu cử đàng hoàng tại tỉnh nhà đấy ạ. Tôi cũng lại phải xin lỗi các bác cái nữa, vì rằng hàng loạt cái chữ "có" kia (Đề cử, hiệp thương và kiểm tra…) tôi viết là do thấm nhuần cái luật bầu cử ta phải rứa cho nó dân chủ, chứ thực tình tôi không được chứng kiến mấy vụ ấy. Riêng đi bầu thì tôi dám chắc, vì hôm ấy tôi đi làm nghĩa vụ công dân từ sáng sớm để còn về nhà phải làm nghĩa vụ linh tinh trong gia đình nữa.
Xem TV thấy thắng lợi tưng bừng quá, QH kỳ này toàn những người tài đức cả, được mùa học vấn, tỉ lệ giáo sư, tiến sĩ cao là thế, tin tưởng lắm !…Đùng cái, đúng hôm họp phiên đầu tiên của Quốc Hội thì :
Báo CCB Việt Nam nhận được đơn kiến nghị của một số cán bộ có trách nhiệm ở tỉnh Long An đề nghị Quốc hội (QH) và các cơ quan bảo vệ pháp luật xem xét tư cách ĐBQH của bà Đặng Thị Hoàng Yến.
Rồi các báo mạng đưa tin, hình ảnh bà Yến, nực cười nhất là xem Clip bả đứng trên bục cười hí há.., không biết mấy bác lãnh đạo ngồi dưới thấy sao chứ tôi coi thấy chướng lắm . Dân mạng bình luận là vô duyên nhất, đúng là vô duyên thật ! Nhưng thôi mà, các bác lãnh đạo còn nhịn được cho qua, dân mạng có chê cười thì bà ta vẫn vào được QH. Đời còn khối cái vô duyên và nực cười hơn thế.
Các bác cứ đọc kỹ bản kiến nghị mà báo CCB đăng tải xem, có thấy nó cũng nực cười và vô duyên không nào (?)
Người viết kiến nghị gửi TW tố cáo bà Yến không ký tên thì cho là “nặc danh” nhưng chưa chuẩn ạ, các bác chịu khó đọc kỹ phần này xem nên gọi như thế nào ?
Để tránh hậu họa cho Đảng, là cán bộ lãnh đạo chủ chốt của tỉnh Long An - chúng tôi cũng đã sơ bộ trao đổi với nhau phải kiến nghị với T.Ư xem xét lại tư cách ĐBQH của bà Đặng Thị Hoàng Yến và ông Đặng Thành Tâm, không để họ ở QH.Với tôi hiểu thì đây là một vị lãnh đạo chủ chốt tỉnh, lại còn “ .. chúng tôi có sơ bộ trao đổi với nhau phải kiến nghị với TW…” Trước khi gửi kiến nghị đã trao đổi thì rõ bản kiến nghị này mang tính tập thể nữa, một bảo đảm khá an toàn trong các vụ việc vậy mà không ông nào chịu ký thì tôi cứ tạm gọi là “ Các Lãnh đạo nặc danh “.
Lại sợ bị trù dập đây, khổ thế ! Quan tỉnh chống tiêu cực mà còn sợ bị trù dập thì dân đen sợ đến thế nào?
Chuyện là bà Yến đầu tư làm ăn mấy năm nay ở Long An như thế nào chỉ có các ông tỉnh biết. Không có ủng hô của lãnh đạo tỉnh bà Yên làm sao về Long An làm ăn được.
Rồi bà Yến được giới thiệu đề cử ở Long An như thế nào cũng chỉ các ông ấy biết thôi. Ai giới thiệu bà Yến về Long An, các ông đều biết cả (?) Hội đồng bầu cử vẫn do các ông lãnh đạo mà sao lúc xem xét tư cách ứng cử viên không ông nào nhớ ra bà Yến là rất thiếu tư cách và rất nguy hiểm nhỉ ?
Đúng ra thì “ Các Lãnh đạo nặc danh “ này có quyền và trách nhiện phải sàng lọc, kiểm tra tư cách các ứng cử viên tại địa phương mình. Có quyền trong tay không chịu làm, biết bà ta không đủ tư cách lại “ ngậm miệng...” không chịu nói, để sau bầu cử tự nhiên trỗi dậy cái ý thức “vì dân vì nước” mới viết kiến nghị lên TW thì thật nực cười.
“ Các Lãnh đạo nặc danh” sợ ai ? Tôi cho rằng các ông kiến nghị đúng, ai trù dập mà phải sợ, các ông vẫn khuyên dân làm thế. Cái bà Yến vào được QH cũng do lỗi hệ thống cả thôi:
- TW nhét bà ấy về tỉnh nhà mà không kiển tra tư cách
- Dân Long An nữa - Dân đen cóc biết gì mà cứ bỏ phiếu cho nó.
Còn các ông tự thấy không có lỗi nhưng buồn cho những trớ trêu gặp phải và sợ ! Không chỉ sợ trên mà sợ cả cái bà lắm của nhiều tiền nữa, chả là trước đó vẫn tươi cười hữu hảo không lẽ giờ nói: chính tao kiện mày đó !
Khó quá ! Khó quá ! Đành nhờ TW mà viết kiến nghị này.

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2011

Thằng em K9

( Hãy yên nghỉ với tất cả tình cảm chân thành nhất anh dành cho chú ) .
Khi xuất hiện với vẻ nhâng nháo coi mọi người không ra gì, anh đã rất ghét chú. Rồi cách xưng hô mày tao với cả anh làm anh thấy chú là một kẻ không thể chơi được, anh vốn cổ hủ mà.
Thế rồi trong những đêm lạnh giá của mùa đông chúng mình đã chung giường và chung chăn để sưởi ấm cái giá lạnh của miền xứ Lạng. Những lần nhảy tường bị vệ binh đuổi chúng mình đã thoát rất ngoạn mục và đi chơi đến tối mới về.
Ngày đó chú còn rất trẻ, đẹp trai và đá bóng rất giỏi. Mỗi khi chiều về lũ trẻ con vẫn đứng ở cổng trường VHQĐ LS thấy chú đều hô: 1...2...3... chú Tiến ơi.
Chúng nó hô nhiều lần như vậy cho đến khi chú vào trận đá bóng mới thôi.
Anh có nhiều kỷ niệm với chú, chú là người tình nghĩa và chu đáo. Chú sống đơn giản nhưng nguyên tắc. Anh nhiều tuổi hơn chú nhưng cách cư xử anh vẫn thường phải học chú. Chú quan tâm, lắng nghe và chia sẻ. Cốt cách của chú là cốt cách của lãnh tụ. Chú rất ghét nói về mình, về nguồn gốc của chú. Chú dân dã và hòa đồng và quan tâm đến cả những kẻ hèn yếu nhất. Từ chỗ anh rất ghét chú, anh đã thành kẻ ngưỡng mộ chú. Nhiều người vẫn không hiểu chú vì vẻ bên ngoài chú như một gã xe ôm, cách sống dân dã như một lão nông và phóng khoáng như một kẻ thắng bạc dù chú không biết gì về cờ bạc. Những ngày cuối cùng của chú với bệnh ung thư nhưng chú đã chịu đựng như không có gì xảy ra. Chú đã kiên cường chịu cái đau bệnh tật và tỏ ra đó là chuyện nhỏ. Anh đã ôm chú vào lòng an ủi mà lòng đau nhức nhối bởi sự chia xa không còn lâu nữa.
Bây giờ mộ chú đã xanh cỏ, chú đã yên nghỉ nhưng trong lòng anh lại dậy sóng .
Làm sao để làm được những điều như chú đã làm và hoài mong.
Lạng Sơn 30.7.2011. Nhớ về một chú em K9 và người bạn chung thủy Nguyễn Tài Tiến em anh Nguyễn Tài Trung K2 con bác Lê Văn Lương .

Bạn Trỗi Nha Trang

Nha Trang vào mùa du lịch đông vui, khách Tây Ta đầy phố nhưng không nhốn nháo sôi nóng như Sài Gòn, Hà Nội. Chiều về yên ả đón những cơn mưa ngắn làm diu mát đường phố. Ở Nha Trang những 5,6 này thì ngoài việc “ Phục vụ “ bà thị xã và lũ nhóc đi thăm các danh thắng cũng phải tranh thủ tìm gặp bạn Trỗi địa phương tán dóc giải khuây chớ..
( Thạnh Mì K5, Anh Hoa K4, Tiến bồ, Ba Châu_ Ngồi tại nhà Ba Châu )
Tất nhiên là tôi phải nhắm và bám mấy ông Trỗi K7 trước tiên.
Ông Lương K7 có khách sạn Thiên Việt loại 2 sao rưỡi, tội gì không đến ! Tiện sắp xếp chỗ ăn ở cho gia đình lại thoả mãn tán dóc riêng tư. Bạn OK ngay, đến nơi mới biết bạn phải từ chối mấy ông bạn làm ăn, quen hồi bên Nga để dành phòng cho mình, hơi phiền, đang mua du lịch mà !
Khách sạn tuy chỉ 2,5 sao thôi ( Không được 3 sao vì thiếu phòng hội nghị ) nhưng với mấy anh em máu “ Phượt “ như tôi và bác HuuThanh thì quá sang rồi, cái chính là bà thị xã và mấy nhóc ở bển về hài lòng là ổn. Mừng cho bạn có chỗ làm ăn phát triển, lại mừng hơn khi biết bạn vẫn tiếp tục phát huy, mở rộng hoạt động nghành kinh doanh mới: Đầu tư khu dịch vụ thuỷ sản.
Chúc bạn tiếp tục kinh doanh thành công, ngày càng hiệu quả.
Phần còn lại trong anh em K7 và chắc là cả các khoá khác nữa đều đã về hưu, ai còn đi làm thì cũng là làm thêm làm nếm cho vui, để có tí đỉnh đưa cay khỏi phiền đến cái “két một chiều” khó tính nhà mình. Đã là cái loại không quan chức, không doanh nghiệp thì là loại tỉ phú thời gian gặp nhau không khó. Rồi thì cũng có hai buổi ngồi với nhau, tầm tầm thì quán nhậu vỉa hè, sang chút thì nhà hàng đặc sản(hôm dự khai trương cơ sở dịch vụ của Lương). Thành phần chủ yếu là K7 có thêm bác Hoa k4, bác Thạnh Mì k5 góp vui. Ngồi đâu cũng vậy:
- Là ôn cũ, là mày mày tao tao, cười !
- Là chuyện hôm nay, là bức xúc, chửi đổng !
- Là chọc nhau, chọc các cháu phục vụ
Nói chung là nhiều chuyện nhưng vui và dễ thương ! Chuyện mấy anh già muôn thủa vẫn thế ! Hôm sau tỉnh rượu, lại chở nhau đi thăm bạn ốm ( Chí Thành ốm nên không đến được), lại nhẹ nhàng lịch sự, nghiêm trang rất Trỗi !
( Anh em Trỗi chụp cùng vợ chồng Lương K7 trong lễ khai trương cơ sở dịch vụ thuỷ sản)
Mấy ngày ở Nha Trang đôi lần gặp bạn Trỗi thấy cũng nhiều chuyện để nói, nhưng để khi rảnh xin được kể sau. Việc hôm nay, tôi xin có lời cảm ơn các bạn Trỗi Nha Trang đã gặp.

Mếu .

Mọi người xem cô em họ Đặng rồi , cười nhiều rồi còn bây giờ thì mếu nhé
"Liệu có phải đây là "hội chứng" do xem qúa nhiều phim ảnh Trung Quốc, nên người ta "a dua" một cách mù quáng không... Nhưng những nhà quản lý chính quyền, quản lý văn hóa du lịch ở Đà Lạt, chả lẽ cũng lại ngây thơ đến nỗi cũng "nhiễm bệnh" như thế?"
"Vạn Lý Trường Thành Đà Lạt"?

Tin buồn.

Bạn Trỗi nhận tin mẹ bạn Phùng Thanh Sơn K8 đã mất tại Nha Trang.
Bạn PS đang trên đường ra NT, chi tiết tang lễ sẽ thông báo sau.

Du Nam

Nhân có đề tài báo cáo ở Hội nghị Nội khoa Toàn quốc tổ chức tại Bệnh viện Thống Nhất, vợ chồng Bs Học nam tiến kết hợp HNKH và “Tuần trăng mật xế chiều”; ngang qua Qui Nhơn rủ rê thấy vui vợ chồng Nhất Trung hưởng ứng đi luôn. Thế là có nhiều tin và hình của chuyến “du hý” xin gửi dần để các ACE thưởng lãm.


Gặp gỡ Qui Nhơn



Xách túi đi luôn


Hội tụ Nha Trang



Gặp anh Chiến (anh KQ) tại Phan Thiết

“Bốc” tại Vườn Long khánh



Thăm Thú Đại Nhất Nam



“Tưởng niệm Ngày ấy của bác C !”

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2011

Mời các bác uống thuốc "bổ"

"Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ"
Hôm nọ khi đăng nhận xét vào bài của bác Tt bên Bạn Trỗi, trước khi nhận xét em đã được "uống" mấy chục thang thuốc bổ từ em tân "Nghị sĩ " này. Các cụ vẫn dạy: "Ăn một mình đau tức, làm một mình cực thân". Mời các bác cứ dùng "thuốc bổ" thoải mái nhé! để em đỡ đau tức. Thuốc này là của em Đặng Thị Hoàng Yến "tân" Đại biểu quốc hội khóa XIII cung cấp.
(Lưu ý: Khi xem clip nhớ bật to loa)

Đồng đất Lý Sơn.


Lý Sơn là một hòn đảo hình thành từ ba ngọn núi lửa cũ, địa hình và đất đai trên đảo từ nham thạch phun trào đã qua hàng nhiều triệu năm. Lý Sơn còn mang một tên khác là Cù lao Ré, cái tên của ông cha đặt ra từ thuở đi khai phá miền đất này theo một loài cây hoang dại mọc nhiều trên đồng đất nơi đây.
Bài và ảnh: ĐN, Hữu Thành.

Thứ Năm, 28 tháng 7, 2011

Một bài thơ hay

Những huyết cầu Tổ quốc

Xin lỗi con!
Khi hôm qua ôm con
Có một phút giây, ba chợt xiết con vào lòng hơi mạnh
Ba làm con đau!

Bởi hôm qua
Ba đọc câu chuyện về đồng bào mình – những huyết cầu* Tổ quốc.
Máu lại tuôn…, xô dập, mảnh ván tàu…

Con ơi
Ba sẽ kể con nghe
Câu chuyện những ngư dân
Đang hóa thân thành hồng cầu*
để Trường Sa, Hoàng Sa
Vẫn là thịt trong huyết hình Tổ quốc.

Con phải khắc tâm
Câu chuyện những bạch cầu*:
là 58 người lính Việt Nam chết giữa Hoàng Sa.
là 64 người lính Việt Nam chết giữa Trường Sa.
Những con số sẽ không là con số
Khi ngẩng đầu: Tổ quốc 4000 năm.

Mỗi con đường – mạch máu đất nước mình
Vết thương đạn bom vừa yên trong đất
Vọng phu còn trên nét mặt mồ côi.
Nhưng những mũi tàu vẫn xẻ trùng khơi
Nơi sóng rẽ cũng là nơi máu chuyển
Và trong mỗi người Việt mình có mạch máu nối liền với biển
Mạch máu này con phải thấy bằng tim
Nếu một ngày sóng nộ, cường lên
Giữa lòng Việt bốn nghìn năm cũng dậy.

Thứ lỗi cho ba
Khi bài thơ đầu đời cho con, không thể bình yên!
Kẻ thù lăm le cướp biển nước mình
Đất nước bốn nghìn năm trên sóng
Đừng quên: sau lời thề, lông ngỗng…
Giai nhân, huyết ngọc đổ bên trời.

Một ngày
Khi con nếm trên môi,
Con sẽ thấy máu mình vị mặn.
Bởi trong máu luôn có phần nước mắt
Ta hiểu căm thù, ta biết yêu thương.

Con sinh ra rạng rỡ một huyết cầu
Của đất nước bốn nghìn năm không ngủ
Để điều này lớn lên con hiểu
Bây giờ, ba phải kể cùng con.

Tác giả : Đinh vũ hoàng Nguyên ( Blog lão thày bói già )

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2011

"Sinh nhật" Út Trỗi

16h24 ngày 27/7/2007 bài đầu tiên được đăng trên Út Trỗi. Trải qua 4 năm Út Trỗi đã được anh em, bạn bè trong và ngoài trường tin cậy chung tay xây dựng nên. Đúng với mục đích ban đầu, Út Trỗi đã và đang là nơi gặp gỡ, gửi gắm chia sẻ nhiều tâm sự riêng tư, nỗi trăn trở trong cuộc sống...của nhiều anh em bạn bè trong và ngoài trường Trỗi. Tuy số liệu thống kê về lượng truy cập đến Út Trỗi do "Blogger" cung cấp là tương đối lớn nhưng điều đó không có ý nghĩa gì với tình cảm của anh em, bạn bè đã giành cho ÚT TRỖI trong 4 năm qua. 
Qua đây chân thành cảm ơn sự đóng góp của tất cả các bạn. Hy vọng Út Trỗi vẫn sẽ là nơi trao đổi, gửi gắm tin cậy của mọi người!
     

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2011

Đáp lời sông núi

Tại cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại SG, một thanh niên đi biểu tình cùng cả vợ con, cất cao tiếng hát bài ĐÁP LỜI SÔNG NÚI của Trúc Hồ một cách rất khí thế. Giới thiệu bài hát này để các bác đánh giá.


ĐÁP LỜI SÔNG NÚI
Sáng tác: Trúc Hồ
Biểu diễn Hợp ca Asia

Lại nhậu nhé .

Các bạn nhậu thân mến . Nếu rảnh xin hãy cùng tôi đến nhà hàng sang trọng này để nhậu . Chúng ta sẽ dùng món lẩu hoành tráng này để không bao giờ quên . Chú ý : Ăn xong mà chửi thề là " ngộ " ... mời tiếp đấy .

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2011

“Thần chú”

Có một chuyện cũ thật 100% mà lâu nay tôi vẫn thường kể khi trà dư tửu hậu, nhưng không viết lên vì thấy nó nhố nhăng quá và chuyện này cần phải có diễn tả thì mới cảm nhận hết “ý nghĩa” của nó. Tuy vậy, hôm nay vẫn viết gởi AE xem cho vui (AE cần phải tưởng tượng ra các âm thanh nha!)
Nhớ hồi C61 ở Y Trung, có cái nhà cầu nằm riêng biệt sau dãy nhà ở. Một lần tôi đang ngồi bỗng nghe tiếng hát “Ta hải hang …” rất hùng dũng vang lên. Ủa, không lẽ có ai vừa hát vừa “hành tiến” đi cầu? Tiếng hát ngày một gần và đúng là đang tiến tới nhà cầu thật. Nghe giọng hát thì biết ngay là 1 “chú” GPQ đang hát. Thời gian đó có khoảng 1 tiểu đội GPQ TQ đóng trong cái nhà nho nhỏ gần đó cũng dùng chung nhà cầu này. “Chú” tiến vào nhà cầu, bước vào ngăn cách nơi tôi ngồi khoảng 2 – 3 ngăn gì đó (nên có lẽ “chú” nghĩ chỉ có 1 mình mình trong nhà cầu?). “Chú” vẫn tiếp tục hát cho đến hết bài xen lẫn với nhữngtiếng mở - cài cửa, tiếng tháo dây nịt loảng xoảng. Khi hết bài hát “chú” tiếp tục đọc những câu quen thuộc thường có mà AE mình vẫn nghe trong thời gian đó. “Uầy ta xủng xoảng, uầy ta … ịị ….linh tinh …. ị ị …. Mao chủ …. ị ị ị …. sỉ …. ị …. oan xâ …. ị ị … ây … oan oan …. ị ị ị …. xây …ây ……” kết thúc là tiếng thở phào nhẹ nhõm. Chắc là ra rồi!? Tôi sực nhớ tới những câu chuyện đã từng nghe hồi trước khi đi TQ: Mao tuyển là “thần chú” của dân TQ bấy giờ. Nhiều diễn viên xiếc ra biểu diễn té lên té xuống. Song sau khi đọc 1 đoạn Mao tuyển thì biểu diễn trơn tru(?). Phải chăng “chú” GPQ này bị táo bón nên đang áp dụng phương pháp “thần chú” đó chăng? Chẳng hiểu có tác dụng gì với “chú” không? Nhưng với tôi thì có ngay tác dụng vì thấy quá ngộ nên phì cười trong nhà cầu làm cái “rẹt” . Thế là xong. Tôi đi ra ngay nên cũng chẳng có cơ hội để chiêm ngưỡng dung nhan “chú”. Thật đáng tiếc!

Việt nam có nhà lãnh đạo kiệt xuất

Thế giới ( cụ thể là báo Korea Herald của Hàn Quốc ) ca ngợi thủ tướng Nguyễn tấn Dũng là một trong những nhà lãnh đạo kiệt xuất nhất của châu Á . Bạn hãy vào đây để xem nhé .

Sách giáo khoa cho học sinh nghèo Mỹ Yên - Đại từ năm 2011

Như mọi năm, giờ là lúc bạn Trỗi lại huy động đóng góp tiền mua sách giáo khoa cho các cháu học sinh diện hộ nghèo hai trường tiểu học và trung học cơ sở của xã Mỹ Yên, năm học 2011-2012.
Sách giáo khoa được mua trên cơ sở dùng lại số sách mà chúng ta đã cung cấp những năm trước, bổ sung số thiếu hụt do hư hỏng và thay đổi số lượng các cháu thuộc diện hộ nghèo. Theo chị Nhì "xã trưởng" thì năm nay ngưỡng nghèo lại được nhà nước chỉnh lên theo trượt giá. Bởi vậy số lượng hộ nghèo... tăng.
Năm nay các trường có mạnh dạn đề nghị chúng ta hỗ trợ thêm cho các cháu lớp trên các sách nâng cao một số môn quan trọng. Tuy nhiên sau khi lấy giá phần sách cơ bản chúng tôi sợ là hơi khó thực hiện đề nghị đó. Vì vậy trước mắt chúng ta sẽ thực hiện phần sách cơ bản với tổng chi tiền sách là hơn 19 triệu đồng. Nếu quỹ có dư thì mới tính thực hiện phần sách nâng cao.
Mong bạn Trỗi tham gia ủng hộ theo cách chúng ta vẫn làm là đăng ký trước và gửi tiền sau. Quá trình này là công khai tại Tài liệu SGK 2011 để mọi người biết, tham gia đóng góp và kiểm soát thu chi.
Việc thực hiện có một chút đổi mới, đối phó với tình hình SGK nghe nói là không dễ mua, năm nay chúng tôi sẽ ứng tiền mua sách trước để khỏi bị động. Bởi vậy thời hạn giao sách cho các trường có thể thực hiện ngay đầu tháng sau.
Lưu ý: bảng tính có 3 tờ. Tờ đầu là đóng góp, tờ hai là số bộ sách và giá tiền, tờ ba là tài khoản nhận tiền.

Nguồn : Bạn Trỗi

TÀU LẠ ???

Quế đố các đại ca: con tàu này mang quốc tịch gì, vì sao nó ở đây và bây giờ đậu ở đây mần chi ???
Dữ kiện giải đố: tàu này đậu ở BÃI DỨA ( Vũng Tàu ) gần 2 năm rùi, hiện vẫn chưa nhúc nhích !!!

Một người 2 quốc tịch Pháp và Việt rơi lệ phẫn nộ…

NTT: Ông Menras là một trong hai người Pháp đã dũng cảm phất cao cờ Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam trước toà nhà Quốc hội của chính quyền Sài Gòn và rải truyền đơn đòi độc lập, hoà bình cho VN vào năm 1970. Hành động này khiến ông bị bắt giam rồi bị trục xuất về nước. Về Pháp, ông viết cuốn Thoát khỏi ngục tù Sài Gòn – chúng tôi tố cáo được in ra rất nhiều thứ tiếng.

Ngày 1.12.2010, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã trao quyết định nhập quốc tịch VN cho ông Menras André Marcel (tên VN là Hồ Cương Quyết).

Ông vừa hoàn thành bộ phim tài liệu dài 1 tiếng “Nỗi đau Hoàng Sa Việt Nam” nhằm gây quỹ giúp những người vợ góa, những đứa trẻ mồ côi và những ngư dân mất tài sản có thể tiếp tục bám biển, tiếp tục tự hào là ngư dân Việt Nam ở các vùng biển miền Trung.

Ông đã từng đi biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn ngày 5 tháng 6 tại Sài Gòn. Và bài viết mới nhất của ông Ở ĐÂY.

Nguồn: nguyentrongtao.org

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

Ảnh đẹp trong ngày

Thiếu nữ Hà nội* tham gia biểu tình chống Trung Quốc.


* Cháu Trịnh Kim Tiến con gái anh Trịnh Xuân Tùng (nạn nhân trong vụ va chạm với lực lượng công an và tự quản phường Thịnh Liệt (quận Hoàng Mai) đã tử vong ngày 8/3/2011 tại Bệnh viện Việt Đức - HN)
Nguồn ảnh: Blog NXD

Thứ Bảy, 23 tháng 7, 2011

"Hù" Cảnh sát giao thông

Sáng thứ Bảy trên tuyến đường HN - HP. Trên một chiếc xế hộp là 2 người đàn ông, cậu thanh nên cầm lái và bên cạnh là người đàn ông đã "cứng" tuổi. 
Đang bon bon trên quốc lộ 5, qua Sài đồng một đoạn, bỗng bên đường một chú "phú lít" giơ gậy ra hiệu dừng xe, tấp xe vào lề đường, cậu thanh niên xuống trình giấy tờ và bằng lái cho chú "phú lít". Lúc sau cậu ta cầm lại giấy tờ và tiếp tục hành trình, người đàn ông bên cạnh hỏi mắc lỗi gì và mất bao nhiêu? cậu thanh niên trả lời: "Lỗi đi sai làn đường và con "phải" làm luật mất 300K ", người đàn ông nhắc nhở: "Đấy là bài học cho con khi tham gia giao thông trên quốc lộ, lái xe phải chú ý tuân thủ đúng Luật giao thông". 
Chiếc xe tiếp tục lưu thông theo đúng quy định của các biển báo trên đường. Đến đoạn qua thành phố Hải dương lại thấy lố nhố rất nhiều CSGT đang dừng rất nhiều xe bên rìa đường, khi chiếc xe đến gần lại thấy một CSGT ra hiệu dừng xe. Cậu thanh niên lại xuống trình bằng lái và giấy tờ xe, một lúc sau quay lại nói với người đàn ông trên xe: CSGT bắn tốc độ, nói rằng xe đi quá tốc độ cho phép nhưng họ lại không có hình ảnh bắn tốc độ và họ "ra giá" nếu làm luật mất 3T thì OK. Người đàn ông nói: "Quay lại, cứ yêu cầu lập biên bản và để bằng lái lại không làm luật gì hết". Xuống xe ông ta quan sát thấy mấy tay CSGT ngồi trong chiếc xe 7 chỗ để xử lý vi phạm. Trong lúc cậu thanh niên đang làm việc với "phú lít", người đàn ông không nói không rằng với nét mặt "lạnh tanh" đến bên chiếc xe 7 chỗ của CSGT Hải dương rồi ngó vào trong xe, giơ chiếc  điện thoại lên chụp hình lia lịa, chụp xong ông ta ra trước và sau chiếc xe chụp nốt tấm biển kiểm soát màu xanh. Sau khi chụp xong ông đi ra cách chiếc xe khoảng 10m chờ cậu thanh niên lấy biên bản vi phạm. 
Ở trong chiếc xe của cảnh sát giao thông, một viên CSGT hỏi cậu thanh niên: 
- Người vừa chụp ảnh là thế nào với cậu? 
- Ông già em đấy!  
- Thế ông ấy làm gì?
Được thể, cậu thanh niên trả lời: 
- Ông ấy làm ở Ban......chính phủ!
- !!!!!!....Thế mà chú mày không nói luôn với anh, thôi cầm lấy giấy tờ, nhớ đi cẩn thận và nói hộ anh với ông già cho bọn anh xin, nhờ ông xóa giúp mấy bức ảnh vừa chụp.
 Trong khi đó ở bên ngoài một viên trung úy lăng xăng bên cạnh người đàn ông với nụ cười "cầu thân" hỏi thăm này nọ, người đàn ông với vẻ mặt nghiêm nghị, lạnh lùng nhắc: Cậu nên tập trung vào công việc của mình. 
Vài phút sau cậu thanh niên quay ra nói với người đàn ông: Đi thôi, bố ơi!
Tiếp tục hành trình, đi chừng hơn 1 km bỗng thấy một chiếc xe CSGT  vụt lên trước một đoạn rồi dừng lại, một trung úy ra hiệu "xin" dừng xe của 2 bố con. Cậu thanh niên xuống xe, vài phút sau quay lại nói: Mấy anh CSGT xin gặp bố! 
- OK! được thôi!
Ông bố xuống xe, lập tức một viên thiếu tá chạy tới bắt tay và nói với giọng rất nhũn nhặn :
- Cháu chào chú!
Ông bố trả lời:
- Vâng chào anh! có chuyện gì vậy?
- Bọn cháu làm việc vất vả, làm nhiều nên dễ mắc thiếu sót mong chú thông cảm bỏ qua.
Nghiêm mặt, người đàn ông nói: 
- Các cậu có biết các cậu sai như thế nào không?
- ???
- Xử lý vi phạm mà các cậu lại ngồi trong xe là thế nào?
- Vâng ạ! Bọn cháu sai rồi...chúng cháu xin rút kinh nghiệm.
- Nhớ là đừng để tái phạm cung cách làm việc như vậy.
Với thái độ rối rít, viên CSGT nói:
- Cảm ơn chú đã nhắc nhở, chúc chú thượng lộ bình an.
Đó là câu chuyện sáng nay 2 bố con tôi gặp phải.

Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011

DỌA TRẺ CON




Hồi này AE mình lên ông, lên bà ngày càng đông, nhưng kinh nghiệm dỗ trẻ thì chẳng thấy ai đề cập? Tôi xin đơn cử hai câu chuyện dỗ trẻ theo phương pháp truyền thống của ông bà, rất hiệu quả mà nay trong Chương trình “Cải cách sư phạm” đã bị loại bỏ.
Câu chuyện thứ nhất:
Một bà mẹ trẻ đang cố sức dỗ dành , đút cơm cho con. Thằng bé vẫn khóc ngằn ngặt : “em chã”. May quá ,chợt có chú bộ đọi đi ngang …
- Chú ơi chú. Chú giúp tôi, chú giả làm con cáo dọa nó nín đi. Bà mẹ khẩn khoản.
- Cáo đây! Cáo đây! Chú bộ đội trợn mắt, thè lưỡi trông thật dễ sợ.
- Cáo kìa, cáo kìa… Mày có nín đi không ? Con cáo nó cắn đứt…chim bây giờ! Bà mẹ chỉ tay.
- Chú bộ đội !...!...!..
Hì, hì, tất nhiên “đài” thằng bé tắt lịm.
Câu chuyện thứ hai:
Có “ông ba bị chín quai, mười hai con mắt, hay bắt trẻ con…”. Tôi đi Bình Định vừa rồi, “chộp” được hình một con ma rất xịn, xin gửi biếu các bác. Chừng nào bọn trẻ nhà các bác quậy , khóc, các bác chỉ việc tắt bớt đèn và cho chúng “ngắm hình”, chúng sẽ ngoan ngay. Đảm bảo công hiệu!
PS: Bọn trẻ bây giờ rất lì, nhiều đứa chẳng còn biết sợ ma, ngán quỷ là gì (trường hợp ngoại lệ), vậy phiền các bác lại phải giả “làm cáo” thôi.
SG 22/7/2011

Ngôi chùa

Thời nay ai cũng giỏi hết. Diễn viên làm đạo diễn được, lại còn tự viết kịch bản nữa. Người mẫu thì trở thành diễn viên, người dẫn chương trình. Nhà khoa học đi làm kinh tế. Chính trị gia làm chủ các đề tài khoa học …. Tôi thấy mình cũng “giỏi” chẳng kém gì nên cũng thử viết (bịa) một câu chuyện xem có trở thành nhà văn được không. Mong AE xem và cho vài câu chửi biết đâu sau này lại chẳng khoe là đã từng chửi thằng (muốn làm) “nhà văn”!
Chuyện thế này:
Hồi đó, ở một làng nọ, người ta xây một cái nhà nhỏ nhắn, đẹp đẽ. Rồi họ đem một cục đất (nghe nói là đã có từ 4 ngàn năm rồi) về sơn phết đặt vào giữa nhà làm “linh vật”. Thế là căn nhà trở thành ngôi chùa. Hàng ngày mọi người tới cúng bái “cục đất” rất thành kính. Ngôi chùa trở nên nổi tiếng khắp một vùng.
Một ngày kia, bỗng có một người trong làng nghĩ tại sao mình cứ phải thờ cúng cái “cục đất” này nhỉ? Khúc gỗ ở nhà mình còn “ngon” hơn. Vậy là ông ta mang khúc gỗ ở nhà tới, cũng sơn phết đàng hoàng và đặt kế bên “cục đất”. Từ đó, hàng ngày ông ta thành kính cúng bái cái “khúc gỗ” của mình và thấy làm mãn nguyện lắm.
Người hàng xóm thấy vậy cũng đem tới một cái lu, nhưng vì quá lớn nên phải đặt ở ngay cửa. Rồi người khác một cái chổi, người khác một cái khác nữa …. Trong chùa bày biện tùm lum không thiếu một thứ gì. Mấy bà không muốn mang đồ nhà tới bèn quay qua cúng bái cái cột nhà. Bà khác lại thấy cái cửa “linh” hơn. Mỗi người nhận một món “linh” cho mình. Thậm chí có thằng em còn “nhìn thấy” cái toilet là “linh” nhất. Có ông kia còn nghĩ chính mình mới “Thiêng”. Vậy là ổng đem một cái ghế tới, hàng ngày leo lên đó ngồi để tự cảm thấy cái “linh thiêng” của mình đang cựa quậy trong … người.
Cứ vậy, mọi người thi nhau cúng bái “linh vật” của mình. Họ vái lẫn nhau, họ chổng vào nhau, thậm chí còn cắm cả nhang vào vào cái chỗ chổng lên của người khác …. Rồi họ chê “linh vật” của nhau. Họ cãi nhau, chửi nhau, dán biểu ngữ lên tường nói xấu nhau … may mà chưa xảy ra án mạng vì mấy vụ này.
Một hôm, có một lão du khách đi ngang qua. Sau khi đi một vòng, lão kéo quần lên làm một bãi ngay trước cổng chùa. Dân làng tức giận đòi “ăn thua đủ” với thằng du khách bố láo dám “lái” vào cổng chùa. Lão mới “sủa” lên: Ủa, cái lày không phải chùa lớ! Chùa sao không có chước sau, không có chên dưới. Ngộ muốn lái mà chỗ lái có nhang thì phải ra lây lái chứ có gì lâu mà mấy nị dữ dậy!
Mọi người mới quay nhìn lại thì đúng thật. Chẳng làm sao gọi cái nhà này là chùa được nữa. Cái gì cũng được coi là “linh vật”. Ai cũng chỉ lo cho “linh vật” của mình mà quên ngôi chùa của chung làm nó nay đã xuống cấp trầm trọng. Góc tường nào cũng đen xạm khói nhang vì có quá nhiều “linh vật” được cúng bái. Mái nhà dột tứ tung vì có người chỉ tin cái “ảo” nằm trên trời nên nhất quyết trổ mái để được trực tiếp nhìn thấy “linh vật” của mình lang thang trên đó. Bên ngoài rêu mọc, cây cối phủ um tùm. Không ai ngó tới vì còn lo cho “linh vật” của mình cũng đã hết giờ rồi. Thôi thì đủ thứ không sao kể xiết. Nhìn chẳng khác gì ngôi nhà hoang chứ đừng nói gì tới chùa chiềng.
Dân làng vội dọn dẹp sửa sang lại ngôi chùa những mong muốn trở lại như xưa. Nhưng nhìn lại “cục đất” thì thấy nó cũng đã rệu rã, bong tróc sơn nham nhở. Còn may nó chưa tới mức sụm xuống. Thôi thì “cục đất” rệu rã để dùng tạm tới khi có “linh vật” đích thật còn hơn không có cái để người đời gọi là chùa! Thật may, cái duy nhất vẫn còn là tấm bia đá công nhận Di tích lịch sử cấp … chưa bị mất.
Không biết tới nay cái chỗ đó đã trở lại thành cái chùa như xưa hay chưa?

Thứ Tư, 20 tháng 7, 2011

Công hàm 1958 với chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam


Gần đây Trung Quốc luôn rêu rao cái gọi là họ có chủ quyền không thể tranh cãi đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Việc Trung Quốc diễn giải nội dung Công hàm ngày 14-9-1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng như là một chứng cứ cho thấy Việt Nam đã công nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là hết sức phiến diện và xuyên tạc nội dung, ý nghĩa của bản Công hàm đó, hoàn toàn xa lạ với nền tảng pháp lý của Việt Nam cũng như luật pháp quốc tế, bất chấp thực tế khách quan của bối cảnh lịch sử đương thời. Có thể nói, giải thích xuyên tạc Công hàm 1958 là một trong chuỗi những hành động có tính toán nhằm tạo cớ, từng bước hợp thức hóa yêu sách chủ quyền phi lý của họ đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.
Đảo Núi Le thuộc quần đảo Trường Sa
Theo lý giải của Trung Quốc, ngày 4 tháng 9 năm 1958, Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai đã công khai tuyên bố với quốc tế quyết định của Chính phủ Trung Quốc về hải phận 12 hải lý kể từ đất liền của Trung Quốc và các đảo ngoài khơi, bao gồm cả quần đảo Tây Sa và Nam Sa (tức quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam). Sau đó, ngày 14-9-1958, Thủ tướng Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (VNDCCH) Phạm Văn Đồng gửi Công hàm cho Thủ tướng Chu Ân Lai, nguyên văn như sau:
Theo Đại Đoàn kết

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2011

Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh.

Trà Dr Thanh đây!
Lại chuyện của những người tham gia biểu tình chống Trung Quốc.
Minh Hằng (Blog NXD)
Có lẽ clip này sẽ làm dịu sự căm phẫn của mọi người sau khi xem clip trước. Đoạn Video này được quay trong hoàn cảnh sau khi một số người biểu tình phản đối Trung Quốc tại Hà nội sáng Chủ nhật 19/7/2011, bị bắt dồn lên xe bus trên hành trình bị đưa đến đến một đồn công an ở huyện Từ liêm (Mỹ đình, HN).
Tiếng của nhân vật nữ "nổi" trong clip là của MH.
Nguồn You Tube

Cảm ơn Bạn Trỗi chung vui

Cảm ơn Bạn Trỗi các miền đã vui dự đám cưới con chúng tôi



 

Nguyên PTT Vũ Khoan: “Cần có trái tim nóng và cái đầu lạnh”

"Các quốc gia tuy chia sẻ một số lợi ích chung song luôn có những lợi ích riêng, nhiều khi "vênh nhau", thậm chí trái chiều nhau, nên trong quan hệ quốc tế luôn diễn ra quá trình vừa hợp tác vừa đấu tranh nhưng không nhất thiết lúc nào cũng đưa tới xung đột quân sự. Quan hệ quốc tế của nước ta cũng không phải ngoại lệ. Vấn đề chỉ là xử lý thế nào cặp quan hệ đó cho có lợi nhất đối với đất nước".....Đọc tiếp
Cú đạp này chắc của tay lái xe bus, Công an nhân dân vì dân phục vụ, không bao giờ đánh dân ( chỉ đạp có một cái thôi) cứ nhìn ảnh thì rõ.

Trà Dr Thanh đâu rồi?

Đoạn video này được quay trong cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc tại Hà nội ngày 17/7/2011
Nguồn You Tube

Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2011

Ảnh trong ngày




Hình ảnh trong cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc sáng 17/7/2011 tại Hà nội (Ảnh 3 rõ hơn)
Nguồn ảnh: Ba Sàm Blog

Thứ Bảy, 16 tháng 7, 2011

Học xong rồi thì đến ... phong hàm ???

Trên TUÀN VIETNAMNET:
"Những nhà khoa học chân chính luôn luôn là tài sản quý của quốc gia. Danh hiệu GS, PGS sinh ra nhằm để tôn vinh họ. Hãy làm điều này thật rõ ràng, minh bạch, đơn giản và nghiêm cẩn để các nhà khoa học cảm thấy vinh dự, còn xã hội thì yên tâm."
Các bác nhấn vào đây để xem nhé .

Các giải bóng bàn trên thế giới năm 2011

Ngày nghỉ rỗi rãi, bác nào quan tâm xin mời xem một số trận thi đấu bóng bàn tại các giải trên thế giới năm 2011

 
Trận trong clip thứ 3 & 8 xem lối đánh phòng thủ rất hay. Đã con mắt.
Còn rất nhiều trận nữa, nếu các bác muốn? thì  XEM TIẾP TẠI ĐÂY

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2011

Bài phát biểu của ông Lê Duẩn năm 1979

Đọc bài này xong tôi mới hiểu dân tộc ta vĩ đại trong chiến trận như thế nào khi có một ban lãnh đạo kiệt xuất như thế . Hiểu Trung Quốc và hiểu mình để không bao giờ phải sợ hãi . Các bạn xem đường link này nhé .

Thứ Năm, 7 tháng 7, 2011

Các giọng ca vàng biểu diễn tại TPHCM

Nhân chuyến lưu diễn vào phía Nam của 3 giọng ca "Thế hệ vàng": NSND Quang Thọ, NSUT Quang Huy, NSUT Dương Minh Đức cùng nhiều nghệ sĩ trẻ... Những người bạn của các nghệ sĩ cùng Nhà hát QĐ phía Nam sẽ tổ chức "Đêm giao lưu với các giọng ca vàng" với nhiều bản tình ca bất hủ của 1 thời.
Địa điểm: Nhà hát QĐ phía Nam, 36 Cộng Hòa, Tân Bình, TPHCM (đối diện Siêu thị Coopmart).
Thời gian: Khai mạc 19g30 tối thứ hai 18/7/2011.
Xin kính mời anh chị em tham dự!

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011

Toàn cảnh sự kiện Thiên An môn năm 1989

Sự kiện Thiên An môn ở Trung Quốc năm 1989 chắc nhiều người  từng biết. Để có cái nhìn toàn cảnh sự kiện này trang You Tube sẽ giúp chúng ta nhìn rõ hơn bản chất tàn bạo của giới lãnh đạo Bắc kinh đối với ngay cả chính đồng bào của họ qua 8 đoạn video dưới đây.
"Cuộc biểu tình ở quảng trường Thiên An Môn năm 1989, hay Thảm sát quảng trường Thiên An Môn, Cuộc xô xát ngày 4 tháng 6, hay Tình trạng náo động từ mùa Xuân tới mùa Hè năm 1989 là một loạt những vụ biểu tình của sinh viên, trí thức và những nhà hoạt động công nhân lãnh đạo ở Cộng hòa nhân dân Trung Hoa từ 15 tháng 4 đến 4 tháng 6 năm 1989, do bất bình về tham nhũng của chính quyền, nhưng cuộc đụng độ đã khiến 800 dân thường thiệt mạng, 10.000 người bị thương...Xem tiếp

Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2011

Cải cách giáo dục ...

Đọc bài này và bài này mới thấy cái sự học của nước mình .