Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2010

Món ăn dân dã miền Tây (Nam bộ)

 (Tiếp)

Món thứ 3 Cá lóc kho tộ - ơ đất
Cá lóc kho bằng ơ đất hay kho tộ cũng làm món ăn khá hấp dẫn.
Làm sạch cá, cắt từng khứa, giữ bộ lòng, nêm muối đường + vài lát thịt ba chỉ, kho trong cái ơ đất với chút nước màu làm duyên. Trong chốc lát mùi thơm của hỗn hợp gia vị ướp trong thịt cá lan tỏa khắp nhà. Nhắc ơ cá xuống, múc ra dĩa, rắc tiêu bột là đã sẵn sàng “mời các bác xơi”.
Cá lóc kho ăn với cơm trắng thì ngon không thể tả. Món ăn sẽ đằm hơn nếu được kèm thêm mấy lát dưa leo. Loại dưa này phải xắt dầy, cắn “ngập răng” mới đã miệng.
Nhưng tê mê cái thần khẩu của con người thì có lẽ là nước cá kho chắc ra chén, nặn chanh, giằm ớt. Cũng ngon không kém vậy là chan nước cá kho lên dĩa xoài sống bằm nhỏ, giằm ớt. Vị mặn ngọt của nước cá, vị chua thanh của xoài, vị cay thơm của ớt hiểm xanh cứ khiến ta hít hà nhưng cứ luôn đũa gắp……
Món thứ 4: Cá lóc phi le nhúng lẩu
Món này chấm nước mắm ớt ăn rất “bắt”. Bà xã tôi còn chế thêm món “tả pí lù” cá lóc. Cá làm sạch, lóc hai miếng phi lê, xắt từng miếng mỏng, ướp gia vị. Nồi giấm đường sôi trên bếp lửa thì nhúng từng miếng cá vào. Cá vừa chín tới gắp ra, gói rau sống bánh tráng chấm nước mắm tỏi ớt hoặc mắm nêm thì quá sá ngon.
Món này bà xã tôi dành khi đãi đằng khách khứa. Lâu lâu bà xã tôi còn mua mấy con cá ngộp (mới chết ngạt í) về làm sạch, ướp sả ớt đem chiên. Món này ăn trong những lúc mưa gió dầm dề hoặc những ngày gió bất tràn về thì ấm cái bao tử biết bao nhiêu!
Món thứ 5: Cá lóc hấp rau ngổ hoặc rau Tam thất (rau Tàu bay) đều được.
Con cá phải từ 800 g đến hơn 1 ký ăn mới ngon. Làm sạch như nấu canh chua, vẫn phải nhớ giữ cái đầu và bộ đồ lòng không thì hỏng chuyện đấy!!!!.
Món này chấm với nước dùng chế biến: Hòa nước mắm, giấm (hoặc dằm me trái), đường (tùy khẩu vị có thể xài bột ngọt, nhưng phải có tý xíu đường nó mới thanh), rau thơm, đậu phộng đâm sơ, thêm tý bún thành món gỏi quấn bánh tráng mà “gằm” cộng thêm vài tợp đế nữa thì ai cũng ưa. Nhất là dân nhậu.
Năm hết Tết đến Rượu thịt nhiều đâm ngán vậy các Bác thử xài món cá Lóc nì xem sao?

Một vài hình ảnh về các món ăn con cá lóc.
Nướng trui

Nướng đất
Kho ơ đất

...Và múc ra rồi thì...
Hấp rau
và chiên xù nè!
Phùng Thanh Sơn

Xem tin mới

Về tên hiệu trưởng mua dâm học sinh, xem trên Bee.net

Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2010

Bạn Trỗi k7 tìm bạn

Xin chào Quang Dũng,
Thông tin về bạn Trỗi có thể xem ở http://uttroi.blogspot.com, http://bantroi.blogspot.com, về trường HSMN (trường Bé) ở http://bantbe.blogspot.com, và các trang liên kết đã có đường dẫn trong các trang nói trên.
Chúc Quang Dũng vui với những trang tin này.
Lưu ý: ở Đà Nẵng hiện có các anh em Trỗi, Q.Dũng liên hệ nhé (anh Ấn k2, Phan Hoài Lưu k5, Huỳnh Hữu Dũng k4 091-xxx-xxxx, Nguyễn Phúc Học k7,...)

" 2010/1/22 Tran Quang Dung dungtq1@yahoo.com
Minh la TRAN QUANG DUNG hien dang o Da Nang ,so dt: 091xxxxxxx,la hoc sinh truong Troi K7,o Que lam va Trung ha , lop 7C .Nam 1970 ve truong Hoc sinh mien nam.Nay muon biet tin cac ban trong lop7C .Mong cac ban cho biet tin.Cam on nhieu! "

Thứ Tư, 20 tháng 1, 2010

Món lạ

Lần đầu mới biết có món " Thịt chó quay" Tiếc là sớm đó phải về, không biết ngon dở ra răng (?)。

Món ăn dân dã miền Tây (Nam bộ)

Bài này của Phùng Thanh Sơn viết. Sơn đang sinh sống tại Long xuyên (An giang) nên mấy món này cậu rành 6 câu! An giang còn nổi tiếng với các món mắm Châu đốc: Mắm lóc, mắm trèn, mắm cá các loại...Để bổ xung cho đủ bộ món ăn ngon các vùng miền đăng trên uttroi của mọi người, cậu tạm đưa lên hai món dân dã. Có thể mọi người đã thưởng thức qua,nhưng ăn đúng điệu miền Tây Nam bộ thì chưa chắc có ai đã từng?
1. Món thứ nhất: Cá Lóc nướng trui
Cá lóc cùng với các loại cá đồng khác được gọi chung là “cá đen”. Dù là con cá của vùng đồng sâu nước cạn nhưng con cá lóc đã làm “lẫy lừng” danh phận văn hóa ẩm thực xứ này, đó là món cá lóc nướng trui, món canh chua cá lóc và món cá lóc kho tộ + thịt heo, hấp rau ngổ…….
Có lẽ từ “nướng trui” xuất phát từ ý nghĩa “trui” trong nghề thợ rèn. Bởi cứ để nguyên con cá vào trong đống rơm mà đốt cho vừa chín thì đem ra thưởng thức với muối hột hay nước mắm, mắm me giã với ớt...Ngon nữa là cuốn tất cả với bánh tráng chấm mắm nêm thì thôi rồi"Lượm ơi".
Cá lóc nướng trui không nhất thiết phải được cắm thanh tre từ miệng tới đuôi cá rồi nướng trong lửa rơm phủ trùm chung quanh mà nó còn được người dân vùng miệt vườn Miền Tây nướng bằng một số cách khác nhau.
Một trong vài cách đó là để nguyên con cá nướng trên những thanh củi khô bẻ dọc đường đi bắt cá. Công phu hơn, người ta bọc đất sét kín thân cá trước khi cho vô đống rơm khô châm lửa nướng.
Cách này có lẽ là ngon nhất vì giữ được nguyên hương vị của cá. Bởi, khi nướng đất sét, bao nhiêu tinh túy từ thân cá được giữ nguyên trong từng sớ thịt.
Cá lóc nướng trui ăn kèm với rau dại quơ được đâu đó quanh nhà hoặc trong đồng sâu. Món này nếu đem nhâm nhi vài ba xị đế cùng những người bạn tâm tình, say sưa trong lời ca tiếng nhạc đờn ca tài tử thì không gì tuyệt hơn.(bác nào hổng biết ca cải lương thì mở nhạc "Xập xình" cũng chẳng sao)
Cuộc sống vừa mang phong vị khẩn hoang xưa vừa đậm nét phong lưu miệt vườn.

2. Món thứ 2: Canh chua cá Lóc.Canh chua cá lóc ăn kèm với cá rô kho tộ là món mà ai tới lưu vực sông Tiền, sông Hậu (quê vợ tớ đấy) cũng đều mê mẩn thần hồn.
Chỉ giản đơn con cá lóc nấu với bạc hà, giá sống, đậu bắp, rắc rau om xắt nhỏ, tiêu xay và mấy lát ớt hiểm là đã khiến bữa cơm trở nên hấp dẫn cực kỳ. (chú ý nha khi mần cá Lóc chớ có vứt cái bộ đồ lòng đấy, Đầu cá Lóc + Bộ đồ lòng là "quất" được vài ba xị rùi, nếu trong bàn nhậu thì mấy tay tre trẻ(nhất là cái cậu quê Thạch thất của ĐN kia) chớ có lén phén gắp cái đầu cá lóc nha. Đó là phần kính các lão tiền bối đấy!!!!!). Món này ngon nhất khi được thưởng thức trong những ngày oi bức.
Cái nóng của tiết trời, sức nóng và cay của tô canh sẽ khiến thực khách tươm mồ hôi khắp người. Nhưng đó là thứ mồ hôi giải nhiệt, sẽ khiến con người trở nên thanh thoát, dễ chịu.

Thứ Ba, 19 tháng 1, 2010

NGƯỜI HÀ TY ĐÔI ĐIỀU MUỐN NGỎ

Đọc bài “Dẫu không thanh lịch”, em rất băn khoăn với những người tự xưng là dân HN gốc. “Gốc” quái gì các bác? Cũng dân chân đất mắt toét như chúng em thôi. Được cái các bác nhanh chân theo phụ huynh về tiếp quản Thủ đô sớm, “khai man lý lịch” là người HN, giờ quay lại xài xể chúng em!
Các bác dạo này có tuổi đâm hay chóng quên. Hồi chiến tranh phá hoại ối bác còn bé tí chạy về quê em “nấp” đấy thôi! Chúng em có tiếc gì con ốc, củ khoai với các bác đâu? Ấy vậy mà có bác vẫn nhỡ tay vặn cổ gà , bẻ nhầm bắp nhà em nhé. Đã thế lại còn khen khoai quê em bở, lạc quê em bùi... Bọn trẻ chăn trâu quê em nay đã bạc đầu nhưng vẫn còn nhớ các bác lắm.
"Lói đi thì phải lói nại". Các bác “oanh tạc” quê em như vậy mà khi xuân về, chúng em lên xin tí lộc, vặt tí hoa HN các bác nại nàm toáng cả lên. Trong nhà có gì thì đóng cửa bảo nhau, nàm thế cả thế giới họ cười cho, xấu hổ chết.
Chuyện xưa là vậy. Còn hôm nay? Ngày ngày “người HN thanh lịch” vẫn nườm nượp phóng xe hơi về quê em “tăm” đất. Chúng em giờ chẳng biết làm gì, đất bán sạch cả rồi ... Ai đời các bác chê chúng em quê nhưng lại khen đất quê em rẻ! Em tủi thân lắm.
Biết nói thế nào bây giờ? Thế giới đã đổi thay, buộc con người thay đổi. Nhờ giời. Chúng em giờ bỗng chốc lên đời. Từ anh nông dân suốt ngày bám đít trâu, sau một đêm bỗng chốc biến thành thị dân, mà lại là thị dân Thủ đô mới hãi. Em mới sắm cái xe máy Tàu , phóng phe phé trên đường làng, bấm còi inh ỏi, gà vịt dạt cả ra mà thấy đời lên hương , vi vu lắm, sướng thật các bác ạ. Thằng cu nhà em dạo này chơi geme rất giỏi. Nó tuyên bố sẽ cho tụi nhãi game thủ HN gốc biết tay. Ấy là chưa nói đến chuyện nhờ các bác tận tình kèm cặp, hướng dẫn karaoke mà mấy con bé chăn bò, bắt cua quê em giờ tóc vàng như gái Hàn hát hay đáo để. Gì chứ khoản này chúng em quyết “ đi tắt đón đầu” cho bằng anh, bằng chị.
Quê em giờ chẳng còn là “ Áo giáp chở che”, “Cửa ngỏ Thủ đô nữa” một khi các bác đã bao dung “nuốt “ chúng em vào bụng. Chúng ta đã là một nhà. HN xưa- nay dù gì cũng là người HN, cái “văn hiến”chung nó có sứt đi một tí thì HN vẫn vĩ đại như thường. Bản sắc văn hóa có tính bảo thủ của nó. Con “bo” Hà Tây sẽ vẫn “vang”, giọng người HT sẽ vẫn líu lo như chim hót. HN mới hẳn sẽ thêm đa dạng nhờ thế!
Chúng ta hãy nhìn HN mới với con mắt đại lượng và “vĩ mô” hơn. Khoảng cách hành chính tuy đã được xóa nhòa bằng một chữ ký nhưng khoảng cách trong tâm tưởng, trong định kiến, lề thói lại cần có thời gian rất dài. Bài vở các bác làm đầu óc em cứ lung bung... Ôi! “Dấu ấn văn hóa” biết đâu lại bắt đầu từ cách cụng ly bia cho đúng kiểu ?!
Kính các bác! Đôi nhời người HT muốn ngỏ.

Ăn quà sáng (tiếp)

Cách đây hơn chục năm, khi đó Mạ vợ tui còn, Mạ vốn rất quí và chiều mấy thằng rể. Nhà của Mạ nằm gần chân núi Ngự bình, nơi đó xung quanh có ít hàng quà sáng, nên rất hay có người gánh hàng quà rong qua đây rao bán.
Trong một lần về Huế thăm Mạ, một buổi sáng sau khi thức dậy, đang chờ ăn sáng thì Mạ vào và hỏi: Ở đây ăn sáng có nhiều món lắm, chừ mi thích ăn chi để mạ kêu vô? Vừa lúc đó một O gánh hàng cháo lòng đi qua. Bánh, cháo bánh canh, bún...các loại của Huế tôi đều đã được ăn, tự nhiên thấy thèm và nhớ bát cháo lòng HN, bèn nhờ Mạ kêu O “cháo lòng” vô bán, ăn thử xem cháo lòng Huế nó ra răng? Nghĩ là cháo lòng Huế hay cháo lòng ở đâu cũng vậy nên chẳng ra ngồi cạnh gánh cháo của O nớ (như BM ngồi trước rổ bánh) tôi vẫn ngồi trong nhà. Mấy phút sau, O bán cháo bưng bát cháo vô nhà cho tôi. "Ngạc nhiên chưa?" Tôi nói với O bán cháo: Tôi kêu cháo, chừ O lại mang cơm với lòng chan canh là răng? Lúc này O bán cháo lại ngạc nhiên hơn, “Răng ? con bán cháo, chú lại kêu con bán cơm!”.
Nhìn bát cháo lòng của Huế tôi vô cùng ngạc nhiên, thấy  cháo (cơm) đi đằng cháo (cơm), nước đi đằng nước rất "rõ ràng, mạch lạc" không sền sệt như cháo lòng Hà nội .
Nên trong một “nhận xét” bài “Ăn quà sáng” của KV tôi có viết “Đợt đi Huế vừa rồi KV ko thử ăn bát cháo lòng (lợn) của Huế. Món lạ rứa, mắc chi mà KV ko thử ăn và ghi hình” và : “Đề nghị Quế MF tả chi tiết món cháo lòng Huế cho mấy lão háu ăn "thèm" rỏ nước miếng”.
Ảnh sưu tầm.

Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2010

KHOE DÙM

Sáng nay anh TưSG triệu tui qua gấp để... khoe dùm ảnh mấy bông thần dược đã từng cứu mạng mình.
“Thích thì chiều”, đối với anh em thì mình phải luôn như dzậy. Anh Tư nét mặt dàu dàu: “ Bữa nay tui phải dọn nhà đi ..Tây Thiên. Bỏ cái am này lại hổng tiếc, chỉ thương “bầy cò” không còn nơi trú ngụ”.

H1 tôi đặt tựa : “ Bóng cò quê tôi” ảnh không chịu đòi post H2: “ Phi đội ta xuất kích” - A Tư yêu cầu đặt tựa như dzậy. Mèng đéc ơi, “tính chiến đấu” của ảnh còn cao quá chời!

Không đề



Thứ Năm, 14 tháng 1, 2010

Ăn quà sáng

Bánh cuốn Thất Khê : Loại bánh cuốn nóng, tráng đến đâu ăn đến đó, ai có nhu cầu 1 trứng, 2 trứng tùy thích. Không pha nước chấm như dưới xuôi mà chan nước dùng nóng hôi hổi. 10 ngàn 3 bánh, 1 trứng, ăn hợp không chỉ với người xứ lạnh.

Phở vịt Cao lạng : Mùi thịt quay, mùi măng ớt, móc mật là chủ đạo làm át cái vị phở truyền thống vốn có. Đề nghị K6LS tìm cho nó cái tên mới cho thanh thoát thơ mộng thêm nhé. Có lẽ hợp khẩu vị Cao lạng nên cửa hàng chật ních, 10 phút sau mới có chỗ ngồi, 10 ngàn một tô đủ no tới tới chiều.

Bún Rạm và cháo Tôm, được bạn Trỗi Bình Định giới thiệu ăn cho biết. Ăn xong 1 bát thấy nó nhẹ nhàng như chưa ăn, lại phải làm bát nữa vẫn lỏng bụng nhưng chất lượng cao, độ đạm đủ kéo dài sức chịu đựng đến trận nhậu buổi trưa theo KH. Ăn chùa nên không biết giá, các bác hỏi bác NT nhé !

Cơm hến Huế : Đặc sẳn bình dân của xứ Huế, mỗi lần vô Huế bao giờ tôi cũng ăn. Thanh lịch và hay xấu hổ thì cũng làm 2 bát không thì 4 bát cũng tải hết. Cái mát nhẹ của hến, cái cay nồng của ớt miền Trung hòa vào, bùi lạc ,dòn bì, đậm đà một chút mắm tôm...ngon hung ! Ăn xong có thể làm thơ được. Bình dân 3 ngàn một bát, ở đường Phạm Hồng Thái cao cấp hơn là 4 ngàn, hến ở đây nhỏ bằng nửa hạt gạo được lấy từ Côn Hến trên sông Hương.
Cuối cùng là mì Quảng, các bác nhìn thì biết, hấp dẫn quá nhưng ăn đã lâu nên không tán bậy được, bác ĐC lại mắng cho.
Lăng quăng đây đó, gặp mấy món ăn vùng miền, giới thiệu lại.

Thứ Tư, 13 tháng 1, 2010

Nữ blogger UT.

Mọi người coi blogger nữ của UT ăn quà cũng dễ thương chưa.

Nhỏ này kêu cả một "bà Ba bán bánh bèo bên bụi bông bụt" vô nhà để thưởng thức các loại bánh Huế. Mọi người thử kể tên các thứ bánh, còn bạn mình và cô bán bánh thì đang cười tít.


Còn nhỏ ni thấy bụi cây dại bên đường, mùa ni không có trái, bạn mình ngắt ngọn, tước xơ vỏ như tước ngọn rau bí rồi thản nhiên ăn một cách ngon lành. Nhìn thấy hắng ăn cây dại hết hồn. Hắng nói cây Mâm xôi đóa, thấy là ghiền.

Thứ Ba, 12 tháng 1, 2010

Mời dự họp mặt thường niên khóa 8 NVT phía Nam ngày 24/01/2010

Nhân dịp đầu năm mới. BLL khóa 8 trường thiếu sinh quân Nguyễn văn Trỗi phía Nam thân mời các thầy, cô giáo, đại diện các khóa 1,2,3,4,5,6,7,các bạn khóa 9, các bạn học sinh MN Quế lâm, các bạn học sinh khóa 8 tại T/P HCM, các tỉnh khác tới dự buổi họp mặt tại số 3, Đống đa, phường 2, quận Tân bình (sân bay TSN). Vào lúc 11h ngày Chủ nhật 24/01/2010. Rất mong sự có mặt đầy đủ của mọi người.
Nếu vì lí do bận không đến được xin thông báo lại cho Tăng Tiến số điện thoại: 0985956016, hoặc Hồ Bá Đạt số điện thoại: 0903811111. Xin báo lại cho mọi người cùng biết.
BLL khóa 8

Thứ Hai, 11 tháng 1, 2010

H1N1 là "một trong những vụ scandal y tế lớn nhất của thế kỷ".

Hội đồng châu Âu đã mở cuộc điều tra về tuyên bố mới đây của một chuyên gia y tế đầu ngành, rằng "đại dịch cúm H1N1" là hoạt cảnh được các công ty dược dựng nên, và kiếm hàng tỷ đôla trên sự sợ hãi của thế giới... Xem tiếp
VnExpress

Chủ Nhật, 10 tháng 1, 2010

Chuyện về một người bạn 6/1

Lâu nay mình đã thành thói quen, cứ vào mạng là phải vào ngay Út Trỗi. Sáng nay đọc bài thơ Đạt đăng, mình thấy hay quá và hết sức xúc động. Mình lại nhớ tới một người bạn cùng nhập ngũ 6/1/72 và cùng sư đoàn 312 ở Quảng trị trước đây, hiện đang ở trong một hoàn cảnh hết sức bi thương. Đó là Quí, nguyên là chủ nhiệm Công binh Quân khu Thủ đô. Năm 1972, Quí là một chiến sỹ rất đẹp trai, hiền lành và hết sức xông xáo. Cả mình và Quí đều ở tiểu đoàn 17 Công binh. Quí làm liên lạc cho ban chỉ huy tiểu đoàn, còn mình ở tiểu đội trinh sát. nên bọn mình thường hay đi với nhau trong các đợt công tác cùng tiểu đoàn trưởng Cao Xuân Chinh. Anh Chinh hồi đó là một D trưởng rất trẻ, chỉ mới 24 tuổi , xông xáo, đạp rừng băng băng. Đi với anh nên bọn mình cũng được truyền cho cái lửa của một người lính chiến trường, mà trước hết là sự xông xáo. Suốt những năm tháng ở chiến trường và cả quá trình công tác ở các đơn vị Công binh sau này, Quí không hề hấn gì. Vậy mà vào cái khoảnh khắc cuối cùng của đời lính, Quí đã gặp chuyện hết sức bi thương. Quí là chủ nhiệm Công binh của Quân khu Thủ đô ( bây giờ là Bộ tư lệnh Thủ đô-quay lại như trước đây). Tai nạn xẩy ra với Quí hết sức khủng khiếp và lại rơi vào một thời điểm thật đáng tiếc. Hè năm 2008, Quí vừa nhận thông báo nghỉ hưu vào cuối năm, nhưng chưa bàn giao công việc thì đơn vị bước vào đợt diễn tập thực binh. Trên cương vị chủ nhiệm Công binh, Qúi đến kiểm tra một đơn vị đang bố trí bộc phá (thuốc nổ) để phá rào mở cửa vào khu vực phòng ngự của địch (giả định) thì bất ngờ tai nạn xảy ra. Vì một sơ suất kỹ thuật nào của chiến sỹ gói buộc lương nổ nên khi Quí vừa cầm khối bộc phá lên để kiểm tra thì bất ngờ nổ tung trên tay Quí. Hai cánh tay Quí bị cắt đứt và cả hai mắt bị mù. Tình trạng thật thảm thương. Quí đã trở thành một thương binh vĩnh viễn. Đau xót cho bạn mình quá! Lính Công binh là vậy. Thời bình rồi, nhưng những người lính Công binh vẫn phải đối mặt với hiểm nguy trong nhiệm vụ rà phá bom mìn chiến tranh còn để lại. Người ta thường nói: Để có những công trình mới được mọc lên, sẽ có những chiến sỹ Công binh ngã xuống. Bom đạn đã nằm trong lòng đất trên 30 năm rồi, việc khắc phục nó là vô cùng khó khăn, nguy hiểm. Kỹ thuật dù có tinh thông đến mấy cũng có thể có sơ suất xảy ra. Người ta đã tính toán, với số lượng bom đạn còn nằm trong lòng đất, phải mất 300 năm nữa và phải có nhiều chục tỷ đô la mới có thể khắc phục hết được, đó là chưa kể đến những rủi ro của sinh mạng con người.
Mình muốn kể câu chuyện này để chúng mình cùng chia sẻ nỗi đau của bạn bè, những người lính, cho dù có quen biết nhau hay không. Chiến tranh hay thời bình thì người lính vẫn là "Vì nhân dân quên mình!"

Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2010

Một bài thơ hay

Bài thơ này được đăng ở một blog khác.Nó nhắc chúng ta không được quên lịch sử cha ông giữ nước.Nhân có bài của anh Hà chí Quang đăng trên blog Bantroi,nên bài thơ này có thể là để đáp lại.
“Truyền thuyết kể
Gióng đánh giặc khi mới lên ba
Có dân tộc nào nhọc nhằn hơn thế?
Có nơi đâu
Lịch sử ngập chìm dâu bể
3.000 năm chưa hết giặc trước hiên nhà?

Định mệnh thét gào lịch sử bão giông
Ta giữ nước nhiều gấp bội phần
Thời gian dựng nước
Cho mãi đến hôm nay vẫn chưa thể nào có được
Bởi hạnh phúc
Cũng trông chừng sau, trước
“Nửa cái hôn phải tỉnh thức ngó quân thù” (*)

Lịch sử nhắc hoài câu chuyện Mẹ Âu Cơ
Sao ta phải lên rừng, xuống biển?
Kẻ cướp trên núi cao, dưới sóng ngầm hung hiểm
Bao năm thâm độc rình mò…

Chúng muốn ta quỳ – mỏi gối xin, cho
Để Hoàng Sa, Trường Sa máu cuộn cùng nước mắt
Để nỗi đau hóa lặng câm giữa hai hàm răng nghiến chặt
Để xa xót tủi hờn nhức mãi tâm can…

Không!
Lịch sử nói rằng sóng nước Bạch Đằng Giang
Rừng Chi Lăng, cửa Chương Dương, Hàm Tử…
Xác giặc chất chồng, bạo tàn mục rữa
Việt Nam ơi, không nhát sợ bao giờ!

Chúng nói rằng có cốt khư (**) người Trung Quốc ở Hoàng Sa
Sao không đến gò Đống Đa để bới thêm, nhiều lắm?
Thanh Triều ư? Bụi ác tàn ngàn dặm
Bão Tây Sơn quét sạch, một tuần!

Định mệnh nhắc ta rằng Đất Việt gian truân
Nhưng chữ S chẳng thể nào gục gãy
Người trước ngã, người sau đứng dậy
Cối Kê ư? “Hoan Diễn do tồn”.

Lịch sử dạy ta rằng đảo, sóng Biển Đông
Là máu thịt của giang sơn tổ quốc
Là một nửa của hồn thiêng Đất – Nước
Chẳng thể đem cho, đem bán vật vờ!

Ta hiểu cuộc đời không phải giấc mơ
Nên trang sách phải tựa mình bên giá súng
Định mệnh bắt đầu bằng linh danh Phù Đổng
Tuổi thơ giữ nước quên mình

Định mệnh cảnh báo rằng
Nhẹ dạ Mỵ Châu ơi
Một phút buông trôi
Ngàn năm không xóa nổi
“Tình” Ải Bắc
Là khôn lường gian dối
Lông ngỗng bay
Trắng bợt chữ “NGỜ”?

Định mệnh nhắc em rằng
Xin hãy đừng quên
Sống với nguy nan
Là bổn phận của muôn vàn con dân Việt
Đất nước hôm nay được sinh thành từ da diết:
Thà làm ma nước Nam!
Thà cả Trường Sơn cháy hết!
Chẳng cam tâm quỳ xuống, bao giờ”.

(Huế, 22.12.2009. Hà Văn Thịnh)

Ghi chú: (*) Thơ Chế Lan Viên
(**) Tàn tích xương người chết

Thứ Năm, 7 tháng 1, 2010

Ngày 6 tháng 1 năm 1972

Ngày hôm qua, ngày 6/1, mình muốn viết gửi Đạt và "những người bạn 6/1/72", nhưng máy mình bị trục trặc nên không viết được. Hôm nay đã qua mất một ngày nhưng cảm xúc thì vẫn còn nguyên vẹn như ngày hôm qua nên mình lại viết. Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một số ngày đáng nhớ. Với mình và nhiều bạn khác nữa, một trong những ngày đó là ngày lên đường nhập ngũ. Ngày 6/1/1972 nó không có gì ấn tượng để nhớ với biết bao người, nhưng với mình, Đạt, NT Thắng, HH Thắng, HH Bình, P.Bình, NT Hòa...và rất nhiều bạn khác nữa cùng nhập ngũ ngày ấy, thì đây là một ngày không thể nào quên, cũng như tụi lính Trỗi chúng mình không thể nào quên ngày thành lập trường Trỗi 15/10/1965 vậy (Có ai quên không nhỉ ?). Mình viết những dòng này, trước hết muốn gửi đến những người bạn cùng nhập ngũ ngày ấy, lâu nay thỉnh thoảng có gặp nhau hoặc từ ngày ấy đến nay chưa gặp lại nhau lần nào, một tình cảm thân thiết, một nỗi nhớ vô cùng và một ước mong có ngày được gặp lại nhau, mặc dù biết đó là một ước mong khó mà có được. Đồng thời mình cũng muốn tụi mình dành một phút tưởng nhớ đến những người bạn cùng lên đường với chúng ta ngày ấy nhưng đã không trở về. Lâu nay mình vẫn thầm nghĩ, tình bạn trường Trỗi chúng mình nó có một nét riêng hết sức đặc biệt, nhắc đến trường Trỗi là đã thấy một sự thân tình, ấm áp. Những người bạn 6/1/1972 cũng vậy, nhắc đến là lại thấy nhớ nhau, cũng ấm áp và thân thiết lắm ! Lính 6/1/72 có cả Trỗi và không phải Trỗi, nhưng sao mà tình cảm lại có những nét giống nhau đến thế. Dù bao lâu không gặp lại nhau nhưng vẫn luôn nhớ về nhau. "Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ", tuy cách xa nhau, không trực diện nhau nhưng vẫn luôn gặp nhau trong nỗi nhớ, trong tâm tưởng, và đó cũng đã là một niềm hạnh phúc lớn lao của tình bạn. Đẹp lắm, đáng quí lắm.
Nhân đây, mình xin nhắc lại với "Những người bạn 6/1/72" đôi nét về ngày ấy. Một buổi sáng mùa đông lạnh buốt, khắp các khu (quận) huyện của Hà nội, những chàng trai Thủ đô náo nức và bâng khuâng chia tay gia đình, bạn bè, khoác lên mình bộ quân phục và chiếc ba lô mới tinh háo hức về đơn vị. Lính khu Hoàn kiếm tập trung ở Nhà hát nhân dân, sau đó lên xe tập trung về Yên sở-Thanh trì (Không biết bây giờ nơi đây ra sao rồi nhỉ? giá có dịp về thăm lại không biết có còn nhận biết được những gì?), sau đó tiếp tục lên Bãi Nai-Hòa bình bắt đầu những ngày huấn luyện tân binh ở đây.
Có lẽ đợt nhập ngũ 6/1/72 là một đợt khá đặc biệt, bởi năm 1972 là một năm chiến trường hết sức khốc liệt : Mùa hè đỏ lửa Quảng trị , 12 ngày đêm " Điện biên phủ trên không" ở Hà nội để rồi chỉ mấy ngày sau đó, ngày 27/1/1973 hiệp định Pa ri chấm dứt chiến tranh được ký kết.
Mới ngày nào đó mà 38 năm đã trôi qua, bạn bè mình người còn, người mất. Những người còn sống hôm nay cũng mỗi người một hoàn cảnh. Tại TPHCM hiện tại chỉ còn mình và mấy người bạn nữa, thỉnh thoảng cũng tụ tập nhau nhưng cũng thưa thớt lắm. Mình muốn làm một thống kê xác suất để suy đoán hoàn cảnh của đa số bạn bè, từ hoàn cảnh cụ thể của 4 đứa cùng khu tập thể 16A LNĐ tụi mĩnh cùng nhập ngũ đợt ấy. Ngô Tất Thắng đã hy sinh ở chiến trường Căm pu chia; Hà Hùng Thắng sức khỏe rất yếu, cũng từ giã sự nghiệp, bươn trải vất vả kiếm sống; Hồ Bá Đạt cũng đang phải chữa bệnh hiểm nghèo. Mình có vẻ là "ổn" hơn chút ít, nhưng cũng đã từ giã cuộc đời quân ngũ và chính thức trở thành thường dân, bắt đầu cuộc sống đạm bạc của những người hưu trí. Mình cũng đang chuẩn bị cho mình kế hoạch sử dụng quĩ thời gian để thăm thú bạn bè, thăm lại chiến trường xưa và đi chơi đây đó khi có bạn bè rủ rê. Nghĩ tới mà đã thấy vui rồi. Chắc là sẽ có thêm chuyện mới góp vui cùng bạn bè. Một lần nữa, xin chào "những người bạn 6/1/72" và xin chúc một năm mới thật vui vẻ, yên bình.

Yêu lắm

Chiếc xe ca Ba Đình cũ kỹ lầm lũi bò trên mặt đê, để lại phía sau nó một vệt dài bụi đỏ, nắng chiều trải dài đổ xuống mặt sông sáng lóa, những tia nắng xuyên ngang ô cửa vào trong xe làm tăng thêm cảm giác chật chội của chuyến xe thời chiến. Trên xe, lính chiếm phân nửa, đủ mọi sắc lính của đất Sơn Tây "thủ đô bộ đội". Được ngày cuối tuần xả trại về Hà Nội, ông lính nào trông cũng tươi rói. Chuyện lính râm ran át cả tiếng xe chạy, bác tài như đã quá quen cảnh này, thỉnh thoảng tán vào đôi câu đùa rỡn với đám lính trẻ làm không khí trên xe rộn lên, vui vẻ....XEM TIẾP
Khắc Việt

Thứ Hai, 4 tháng 1, 2010

Các anh chị Khoá 3 Chúc mừng Quang Vũ

Chờ hoài....


Chờ hoài không thấy các Quế đăng hình bữa ăn tất niên Quế-Trỗi ở quận Bình Thạnh. Nay đăng dùm tấm này chụp bằng điện thoại iPhone nhằm tặng Quế Mafia (có trùng với các tấm hình do Quế chụp bằng máy xịn không ?).
Năm chúc các Quế vui vẻ, hạnh phúc.
Tk7
- Mấy tấm hình chụp được ở Đà lạt của TK7


Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2010

Lễ cưới của Quang Vũ K7

Tối 1/1/2010, tại khách sạn La thành, Hà nội. Quang Vũ K7 đã tổ chức lễ cưới của mình. Đông đảo anh em K7 đã tới dự. Dưới đây là một số hình ảnh lễ cưới của Quang Vũ.

Chú rể và cô dâu chào mọi người

Chú rể lại còn "tranh thủ"...
Từ trái: Bình "đen", Mạnh Hà, Hồng Giang, Hà Mít, Thành "bụ"
Từ trái : Chiêm Hải, Thắng Bình, Đoàn "điếu", Hồ Sĩ Bàng, Bùi Quyết Thắng, Minh.
Từ trái: đeo kính là Đỗ Kiên, Triều "cái", Bùi Minh Thanh
Từ trái: Vinh "tĩn", Mạnh Thắng, Thế Hà, Minh Tâm,...
Trịnh Hồng Hà, hai tay xách 2 "cô gái Hà nội"

Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2010

HẾT SEN ĐẾN SÚNG








Ước mơ...!

Mail của Suối
Đầu năm nhận được mail chúc tết của Suối, thấy hay hay đăng lên AE cùng thưởng thức - Xin lỗi Suối vì đã "vi phạm bản quyền" nha!
Một cảm giác rất thú vị mà ai cũng đều có và trải qua. Nhưng mỗi người ước mơ và thực hiện nó một cách khác nhau phụ thuộc vào khả năng suy nghĩ, hiểu biết của họ. Ước mơ - Đó là thứ để ta hy vọng và sống có mục đích. Trong cuốn Your road map for success của John C.Maxwell tôi rất thích đoạn nói về Power of dreams rằng: Một người có ước mơ luôn biết phải từ bỏ những gì để tiến lên phía trước.
Thế là hết năm ! Một năm trôi qua với nhiều Vui-buồn, Cay đắng-ngọt ngào, Đau khổ-hạnh phúc…khác nhau để theo đuổi ƯỚC MƠ. Và lúc này để kiểm chứng lại những gì đã làm được, như một bản báo cáo cuối năm mà nhiều cơ quan làm thế. Có thể kết quả đạt được so với kỳ vọng không giống nhau chút nào nhưng chúng ta phải dùng nhiều từ ngữ khác nhau để diễn giải để người nghe không cảm thấy có sự khác biệt !






Cuối năm thì ngồi đây:








Đầu năm ước kiếm được bằng này:

Ít ra cũng phải bằng này:









Cuối năm chỉ kiếm được thế này:









3. Về phương tiện xe cộ:
Đầu năm ước mơ:

Ít ra cũng được con này:

Cuối năm cưỡi mỗi con này: (Được cái biển số)


















4. Về tình duyên:
Đầu năm ước thế này:








Hoặc ít ra cũng phải thế này:








Cuối năm có mỗi thế này:








Với kết quả này tôi đã thực hiện và chinh phục ước mơ của mình theo những bước sau: Tin vào khả năng thành công của mình => Gạt bỏ tính kiêu căng => Không tự hài lòng với bản thân => Từ bỏ những thói quen xấu => Cân bằng những sáng tạo và cá tính!
ƯỚC MƠ! Đúng là ước mơ! Tôi luôn đầy những ước mơ do cuộc sống ban tặng, nó quý giá hơn bao nhiêu thứ khác trên cuộc đời này. Năm mới đến, tôi lại sống với những niềm hy vọng cùng những ước mơ mới bao la hơn! Dù có thế nào thì bạn cũng phải Nghĩ về những giấc mơ - Nắm bắt những giấc mơ - Hãy theo đuổi những giấc mơ - Đừng chần chừ => Đạt được ước mơ!
P/S: Các bạn thân mến! Đừng "BI" QUAN vào kết quả đó của tôi nhé vì tôi luôn là người rất "LẠC" QUAN!

Chúc mừng Năm mới