Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2011

BẠN TÌNH CỦA TÔI

Tổ 3 người sau 40 năm (Thông đì, Tình mốc, Hà mèo)
Tình này không phải là Tình yêu mà Tình mốc! Nó với Thông đì và tôi là cùng 1 tổ 3 người hồi lớp 8 vậy. Chẳng hiểu nó có mốc chỗ nào không, nhưng từ hồi lớp 5 đã gọi là Tình mốc.
Thằng bạn tôi tỏ ra có tính “thị trường” từ hồi Trỗi. Khi ở Hưng Hóa, nó nuôi 1 con gà ngay đầu giường. Chỗ cái lỗ dưới cửa sổ được nó khoét ra, đóng 1 cái thùng gỗ nhỏ chìa ra bên ngoài rồi nhét con gà vô đó. Con gà không cựa quậy được, đầu hướng vào trong nhà, hàng ngày được thằng bạn tôi cho ăn cơm, uống nước, còn đít trong cái hộp gỗ chĩa ra ngoài cứ việc xả thoải mái xuống mái che cửa sổ tầng dưới. Chẳng ai thấy nếu không leo lên cửa sổ nhìn ra (mà mấy thầy và các cán bộ thì không bao giờ leo trèo rồi). Vậy là chẳng làm ai mất vệ sinh! Lại là con gà mái, nên chỉ “cục, cục” chớ không nửa đêm cất tiếng gáy thì bỏ mẹ ngay! Rồi sau 1 thời gian, con gà lớn lên, nó đem xuống nhà bếp bán cho mấy cô nuôi chớ chẳng dại đem ra nhà bà Béo ăn như mấy con ngỗng của tụi tôi.
Đấy là “lãnh vực chăn nuôi”, còn “lãnh vực trồng trọt”, thằng bạn cũng chẳng kém. Không biết nó kiếm giống má ở đâu đem về trồng 1 cây bí ngay góc đường đi sang trại công binh. Hàng ngày nó tưới nước, chăm sóc rất cần mẫn. Có 1 lần tụi tôi thấy nó dùng dây kéo 1 miếng sắt to như cái xẻng từ đâu về và trên miếng sắt là 1 đống phân bò còn tươi. Thật ấn tượng! Đấy chính là cảnh mà Thắng biêu đã miêu tả trong 1 lần làm báo tường:
Trời mưa trời gió đùng đùng
Học sinh trường Trỗi đi lùng phân trâu
Đem về tưới bí tưới bầu
Cây lên mơn mởn, cô nuôi vui mừng
“Cô nuôi vui” vì sau đó nó đem bán cho cô nuôi mà. Chắc bán cũng chẳng được bao nhiêu, nhưng có lẽ với đám học trò hồi đó là sướng lắm rồi!
Hưng Hóa
Nói vậy chớ thằng bạn tôi đâu chỉ hay về “nông nghiệp”. Ở “lãnh vực công nghiệp” nó cũng là thằng đáng nể lắm. Hồi đó, anh em mình ngồi học bằng mấy cái dầm cầu công binh một cục to chành bành làm gì có ngăn kéo nên toàn phải để sách vở lên trên, chẳng biết làm sao quay cóp khi kiểm tra cả? Vậy là thằng bạn tôi kỳ cạch mấy buổi trưa không ngủ ngồi đục cái dầm cầu ra 1 lỗ vuông vức, ở phía trên có 1 cái nắp đậy đàng hoàng, nếu không biết thì không thể nhận ra có lỗ ở đó. Bên trong cái hộc, nó nhét 2 cuộn chỉ gắn trục có tay quay lòi ra ngoài. Khi kiểm tra chỉ cần cuộn cái giấy đã viết sẵn bài vào và quay quay cái trục là đọc được như xem phim vậy. Thật là kỳ công! Đục cái dầm cầu công binh của Liên xô đâu phải dễ dàng. Vậy mà thằng bạn tôi đã hoàn thành “công trình” đó như ý tưởng. Vấn đề nằm ở chỗ: Công ngồi viết toàn bộ bài lên cái băng giấy đúng kích cỡ quy định (thì mới cuộn vào cuộn chỉ được) còn nhiều hơn thời gian học thuộc bài đó! Và thực tế, khi vô giờ kiểm tra, nó cứ phải quay tới, quay lui để tìm đúng chỗ cần chép. Gặp phải giấy hồi đó anh em mình dùng không được xịn nên giữa chừng bị đứt. Rối băng! Thằng bạn loay hoay chỉnh sửa kỹ thuật trong bí mật … Hết giờ vẫn chưa xong! Vậy là “công trình không mang lại hiệu quả thực tế”! Sau này, tụi tôi đã phải lật úp cái dầm cầu lại để không ai nhìn thấy cái công trình bí mật đó.
Nhưng mà chuyện thằng bạn Tình của tôi có lẽ hay nhất là khi nó 2 lần trốn về Hà Nội (mà khi đó tụi tôi gọi là “đào ngũ”) bị bà già “áp tải” trở lại trường và rồi “chìm xuồng”! Nghe đâu lần đầu thì cũng đơn giản. Nó đi qua Trung Hà, ra bến xe Sơn Tây mua vé về Hà Nội. Nhưng lần thứ 2. Có lẽ bị “canh me” quá, nó đi đò qua bên kia sông, đi bộ tới ga Phủ Đức, nhưng không có tàu (vì đang bị đánh phá) nên tiếp tục “hành quân” tới tận Bạch Hạc rồi mới nhẩy tàu về. Dọc đường cũng lắm chuyện ly kỳ, nhưng chắc phải chính đương sự mới có thể kế hết được.
Âu đó cũng đúng là tính cách “thị trường, năng động”: Sản xuất – kinh doanh – thu lợi nhuận và … tiêu xài cho nhu cầu của mình. Thằng bạn Tình … mốc của tôi là vậy đó!

Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2011

Thông báo họp mặt 45 năm Học viện KTQS

Sáng chủ nhật, ban tổ chức gặp mặt truyền thống đã họp lần cuối, thông qua nội dung của buổi gặp mặt.
Trân trọng kính mời các cán bộ, giáo viên, CNV, chiến sĩ và các thế hệ học viên Học viện KTQS tại phía Nam về dự gặp mặt truyền thống.
Thời gian: từ 9-14g ngày thứ bảy 22/10/2011.
Địa điểm: KS Tân Sơn Nhất, 200 Hoàng Văn Thụ, Phú Nhuận, TpHCM.
Đề nghị CLB Bạn chiến đấu Học viện phía Nam, BLL các khoá, các đầu mối QK, QĐ, trung tâm... thông báo tiếp đến từng thành viên.
Mọi đóng góp xin gửi về tài khoản: ĐOÀN MẠNH HƯNG, 117129729, NGÂN HÀNG TM Á CHÂU.

Bệnh thích nói .

Trong các bệnh của các nhậu sỹ thì bệnh thích nói là tai hại nhất .
Ừ ! Thì các " lão " cứ dỗi , oaiss , sỹ , thù lâu nhớ dai , tự ái vặt ... đi . Vợ con vẫn có thể chịu đựng được , nhưng nhiều " lão " khoái mang cái không khí ở quán nhậu về nhà : Đó là nói .
Mà cái không khí ở quán nhậu thì vô cùng náo nhiệt . Mình nói , mình nghe vì tai gần miệng đấy . Độ ồn ( db ) nếu tính theo tiêu chuẩn cho phép của Việt nam cũng phải vượt quá mấy trăm lần ( TCVN 2011 ) .
Có mấy chuyện nho nhỏ thôi nhưng lần nào gặp cũng được mang ra " mổ xẻ , băm chặt " ... mà vẫn không giải quyết xong . Một số " lão " bực mình vì ở đó mình nói không ai nghe được và cũng day dứt nên mang về nhà để tiếp tục tự mình " nghiên cứu " thêm .
Dưới đây là mấy phương án để chữa trị :
1. Các nhậu sỹ ( do cung vượt quá cầu ) nên giảm số lượng " hàng " tối đa có thể khi " buôn bán " .
2. Vợ con , bạn bè , khách khứa ... của các nhậu sỹ khi nghe đủ ( hoặc đã thuộc bài rồi ) có thể rời bỏ vị trí hoặc bức xúc quá có thể mạnh tay để họ không nói nữa .
3. Có một tình trạng rất nghiêm trọng là : Số nhậu sỹ ( không nhiều ) hay có thói quen ói vào TV , tủ lạnh , lưng hoặc gáy bà xã ... Do vậy nên khóa tủ lạnh , lấy tấm bảng che TV . Riêng trường hợp của bà xã , cần chuẩn bị vài túi nilon ở dưới gối trước khi đi nhậu và thông báo cho bà xã biết . Lưu ý : Không phải chỉ có một người ói mà chuyện này rất có thể gây ra phản ứng dây chuyền .

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2011

Tưởng nhớ bạn Y Hòa K7

Ngày mai là ngày 16 tháng 10, là ngày giỗ của Y Hòa, tôi cùng các bạn hãy đốt nhang và tưởng nhớ đến Y Hòa và cầu chúc cho linh hồn của bạn ấy được phiêu diêu miền cực lạc.



Y Hòa Mlo Dzuondu


Bản đồ ghi công các Liệt sỹ trường Trỗi Anh hùng
Nhớ mãi bạn Y Hòa Mlodzuôndu


Thái Hòa K6+7

Thời buổi lạm phát xem lại tiền "xưa"

Bây giờ mọi mọi người đã quen tiêu tiền vạn trở lên, đâu còn thấy bóng dáng tiền xu, tiền hào và tiền đồng xưa kia. Sưu tầm trên mạng được ít tiền lẻ xưa kia lại "bồi hồi" những đoạn đã qua. Khái niệm "xu hào" chắc chỉ còn trong dĩ vãng, ai bây giờ cũng đều là "triệu phú" cả. Dân càng "giàu" lên chắc nước càng "mạnh"?. 
Đọc bức thư dưới đây cũng nhớ lại thời bao cấp túng thiếu mọi thứ, qua sự ngô nghê đáng yêu của người viết.

Nhạc hay cuối tuần

Muộn

Sáng tác: Phú Quang
Trình bày: Quang Lý

Thế là muộn, em không còn chờ nữa
Ðời xóa đi kỷ niệm ấy rồi
Anh tiếc mãi, lỡ lầm như tầm gửi
Buồn mênh mông nuốt hận với đời

Thế là muộn, em không còn chờ nữa
Chim sẻ rừng trốn về núi bên kia
Vầng trăng ấy thành vầng trăng ám ảnh
Ðêm hoang sơ, cô độc ngày hè

Thế là muộn, vòng quay không trở lại
Con chim non vỗ cánh bay đi
Ngơ ngác chiều côi cút ấy
Ngơ ngác cỏ hoa, ngơ ngác ngày về

Thế là muộn, em không còn đợi nữa
Ðể chia vầng trăng, chia những yêu thương
Thế là muộn, em không còn đợi nữa
Anh trở về trong câu hát ngu ngơ


Muộn
Sáng tác: Nguyễn Hồng Thuận
Trình bày: Mr Đàm
* Năm 18 khi em còn chưa biết yêu,
Đã theo chồng về làm dâu nơi xứ xa.
Dòng đời trôi mãi cứ ngỡ thế thô.
Bỗng một ngày, tình yêu tìm đến...

Em nhận ra bao năm mình không biết yêu,
Sống u buồn từng ngày cô đơn héo khô.
Rồi người đã đến, em yêu đắm say.
Ôi tình đời, vì sao ngang trái

ĐK:
Hạnh phúc đó sao đến quá muộn màng với em
Giờ đây em mới biết những ngọt ngào trong tình yêu
Thì đớn đau thêm nhiều, vì tình trái ngang
Thời gian ơi, xin hãy ngừng trôi...
Để cho em được yêu, yêu một lần đắm say
Để quên đi cay đắng giữa cuộc đời mang đến em
Để cố quên đi rằng đời em thế thôi và tình yêu đã đến giờ đây
Quá muộn màng!

** Em nhận ra bao năm mình không biết yêu.
Sống u buồn từng ngày cô đơn héo khô.
Rồi người đã đến, em yêu đắm say.
Ôi tình đời, vì sao ngang trái ???
ĐK:
Hạnh phúc đó sao đến quá muộn màng với em
Giờ đây em mới biết những ngọt ngào trong tình yêu
Thì đớn đau thêm nhiều, vì tình trái ngang
Thời gian ơi, xin hãy ngừng trôi...

Để cho em được yêu, yêu một lần đắm say
Để quên đi cay đắng của cuộc đời mang đến em
Để cố quên đi rằng đời em thế thôi và tình yêu đã đến giờ đây

Quá muộn màng!
Từng thử sức trên sân khấu kịch, Mr Đàm cho hay, sang năm 2012, anh sẽ chinh phục điện ảnh bằng một vai diễn cá tính.
TH st.

Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2011

Lê Trí Dũng B6 K8 mời dự đám cưới con trai

Trân trọng kính mời Các bạn
Tới dự Lễ thành hôn của hai con chúng tôi
Lê Hữu Đức Anh & Dương Minh Trang
Vào hồi 11 giờ 00, Chủ nhật, ngày 23-10-2011
Tại Cung Văn hóa Hữu nghị, Salon 1
91 Trần Hưng Đạo, Hoàn Kiếm, Hà Nội
Nhà trai: Lê Trí Dũng & Nguyễn Quế Nga
Nhà gái: Dương Mạnh Hùng & An Kim Hoa

Cái giếng

Cái giếng sâu hoăm hoẳm
Có lần tôi đưa mấy đứa nhỏ về quê. Xe vừa dừng, tụi nó la lên: A, cái giếng! Và cả đám chạy tới 1 cái giếng tranh nhau múc nước lên rửa mặt,rửa tay chân thỏa thuê, thích thú – Đây là lần đầu tiên con thấy cái giếng ở ngoài đời. Trông giống y chang trong phim và trên nét! - Ô hô! Tụi nó so sánh đời giống nét! Chẳng bù cho tía nó suốt một thời chỉ biết chỉ biết có cái giếng.
Đồng vâu năm 1965
Mà thật, nhớ hồi ở Hưng Hóa biết bao nhiêu chuyện quanh cái giếng. Hồi đó, trong doanh trại mình có đủ các loại giếng lớn, nhỏ. Nhớ nhất cái giếng ở kế bên nhà lão Rơm ở cổng sau. Giếng không xây gạch, nằm giữa bãi cỏ, nước lúc nào cũng đầy, cúi xuống là múc được, không lo gì chuyện rớt gầu. Chẳng bù cho cái giếng ngay sau nhà sâu hoăm hoẳm mà đường kính chỉ khoảng 1 mét. Mỗi lần lỡ rớt hay đứt dây gầu là hết hơi. Tôi nhớ hồi đó có thằng Đồng vâu xuống vớt gầu “chiến” nhất. Nó nhẩy xuống, vớt cái dây gầu lên, ngậm vào miệng và leo lên. Nhìn nó leo mới điệu nghệ. Nó tựa lưng vào thành giếng, 2 tay giang ra chống vào 2 bên, 2 chân chỏi chỏi cho người từ từ lên trong cái vòng giếng đầy rêu, trơn trượt. Trông cứ như Giăng van Giăng vượt tường vào nhà tu kín cứu Cô Dét lúc bị Gia Ve đuổi tới ngõ cụt.
Bây giờ nhớ lại, thấy mấy cái gầu múc nước này thật sự là vấn đề với tụi trẻ con cấp 2, cấp 3 như anh em mình, nhưng hồi đó thì chẳng thấy hề gì. Loại đài múc nước chuyên dùng thì chỉ thấp thoáng thấy một hai cái gì đó của mấy thầy, còn thì toàn dùng xô, thùng để làm gầu múc nước. Mà loại được ưa chuộng nhất là mấy cái thùng tôn 20 lít thường dùng làm thùng nước uống cho Trung đội. Mấy thằng nhỏ con như tôi phải leo đứng lên trên thành giếng mới đủ sức kéo cái thùng lên. Mỗi lần múc nước là một lần thử thách. Bởi vậy không gì ngán bằng “múc nước giặt chăn”. Mà lỡ tay rớt cái thùng xuông giếng thì … Ôi thôi!
Nói vậy, nhưng tôi nhớ có cái giếng ở trong trường có đường kính lớn chắc tới ba bốn mét và lại có thang đóng vào vách giếng để leo lên xuống. Với cái giếng này thì anh em rất hay đánh rớt gầu múc nước để “phải” nhẩy xuống vớt lên. Tất nhiên giếng rộng, nên khi xuống phải … bơi vài vòng mới có thể vớt được. Có lần, một cái thùng bị rớt xuống mà có tới gần chục thằng nhanh nhẹn nhậy xuống … để vớt. Không những thế, Q. Việt còn lấy đà từ xa bay qua thành giếng xuống theo kiểu “người cá” rất ngoạn mục làm cả bọn vỗ tay rào rào. Thiệt tình chẳng biết nếu quá đà bay qua vách phía bên kia thì … đến giờ mình còn thằng bạn nữa không?
Giếng ở Hưng Hóa nay đã có máy bơm
Ấy mà cũng từng đã có sự cố với mấy cái giếng. Vốn là đằng sau dãy nhà ở có cái giếng miệng vuông cũng phải tới 3 mét mỗi cạnh. Cái giếng này trông cũng sâu mà chẳng hiểu sao chỉ xâm xấp nước. Nhìn xuống thấy đáy lòi ra tới một nửa lổn nhổn đá. Không biết ai lại bỏ xuống đó 1 cái cây củi dài lòi hẳn lên thành giếng một khúc. Các “chiến sĩ” ta lâu lâu vui vẻ lại chống cái cây nhẩy từ bên này qua bên kia giếng như Taczan nhẩy sào vậy. Rất điệu nghệ và vui ra phết. Tới một bữa kia, có một đứa (hình như là Tuấn hăm?) chống cây nhẩy qua đúng lúc cái cây gẫy ngang (chắc bị mục) … Nó rớt một phát từ miệng giếng xuống đống đá nằm im không nhúc nhích. Anh em la hoảng, kêu hoài mà nó vẫn im re vội chạy đi báo thầy. Mấy thầy chạy tới bắc một cái thang và chú Thích – Quân y vội vã leo xuống. Khi chú Thích vừa xuống tới nơi thì … bỗng nó lồm cồm bò dậy, ngửa mặt lên toét miệng cười rồi tự động leo lên. Đám học sinh khoái quá cười rộ. Còn mấy thầy thì tức khí muốn la mắng nó, nhưng chú Thích vội ngăn lại vì thấy nó ngã như vậy mà vẫn cười … hay là bị “đụng” vào đâu? Sau đó nó được đưa vào nghỉ tại phòng Quân y để theo dõi và … tới nay vẫn chẳng có hiện tượng gì!
Toàn những chuyện quanh cái giếng của một thời.

Thứ Năm, 13 tháng 10, 2011


Nhân dịp 20-10 thân tặng các bạn nữ trường Trỗi và các Quế:


Nhớ thu xưa
(Thân tặng một bạn nữ K22 Nguyễn Trãi Hà Nội)

Mùa thu năm ấy ít mưa
Trời se se lạnh, gió đưa quả bàng,
Păng-xê e ấp tím vàng,
Lòng tôi xao xuyến nhớ nàng làm sao?!

Ông Trời thỏa mãn ước ao,
Chiều thu nàng đến, hanh hao nắng vàng,
Mười ba bông cúc xếp hàng,
Bạn bè chọc ghẹo tình nàng với tôi...

Tim tôi xúc động bồi hồi,
Hồng nhung một đóa tặng tôi nàng cười,
Thu đi đông đến quê người,
Vào nam công tác, nhà người làm dâu,...

Tôi đi xứ lạ trời Âu,
Bặt vô âm tín biết đâu mà tìm,
chỉ có nỗi nhớ trong tim,
Như ngọn lửa hồng, chiều tím đường xa...

Nàng mặc chiếc áo bà ba,
Dâu hiền, vợ đảm việc nhà vẹn chu,
Thoi đưa thấm thoắt mấy thu,
Thời không tin tức mịt mù nhớ nhung,...

Kẻ Âu người Á nghìn trùng,
Vừa qua gặp lại trùng phùng vấn vương,
Rằng thương thì rất là thương,...
Giờ đây thuyền đã lên đường xa khơi!!!

Chúc nàng hạnh phúc nàng ơi,
Không duyên, không phận một đời tôi mang.

Thu 2011, Berlin-CHLB Đức.


TH.

Nhớ sen Ngọc Hà


Sen Ngọc Hà bây giờ đã chuyển về Hồ Tây thành Sen Tây Hồ

Nhất Ngọc và Nhị Ngọc là hai bông sen đẹp nhất trong hồ sen.
(Thân tặng một bạn nữ K22 trước đây ở phố Ngọc Hà-Hà Nội)


Mùa thu nhớ đến Ngọc Hà,
Trăm hoa đua sắc, nhà nhà đẹp tươi,
Thưởng ngoạn ta nhớ công người,
Sớm hôm chăm sóc, em cười bên hoa...


Tháng giêng rét đến tháng ba,
Thương em giá lạnh ngọc ngà đôi tay,
Bỗng dưng trời đổ heo may,...
Trời xanh tím ngắt... dáng gầy xanh xao.


Đêm đêm anh cứ ước ao,
Làm con ong mật bay vào tim sen,
Ru hời xào xạc hồ sen,
Tình anh như thể lên men mất rồi.


Trong anh lòng dạ bồi hồi,
Nhớ nàng thôn nữ đứng ngồi không yên,
"Trai anh hùng,gái thuyền quyên,..."
Gặp nhau, tiếng sét, nên duyên một đời!


Ai ngờ vật đổi sao rời?
Thuyền em lướt sóng...rối bời lòng anh.
Sen hồng,sen trắng,sen xanh,
Yêu nàng thôn nữ, trong anh tim hồng.


Trời thu nhớ hương sen nồng,
Nhớ nàng thôn nữ má hồng làng hoa,
Sen về, Sen có nhớ ta?
Anh đi nhớ mãi Ngọc Hà hương sen!

Thu 2011, Berlin-CHLB Đức.

Thái Hòa.


Thứ Tư, 12 tháng 10, 2011

THI VỊ



cho bồ câu ăn là thể hiện tình yêu hòa bình

nhưng cho chim ăn cũng cần tập trung tư tưởng

thật không đơn giản chút nào

vì rất dễ sao nhãng và đãng trí

Nhìn cách người ta cho chim ăn tui mắc cỡ quá!

Quan sát - so sánh

Các bác quan sát quang cảnh đoàn chủ tịch của lần Đại hội ĐCS Việt nam lần thứ X và Hội nghị TW3 khóa XI có gì cơ bản khác nhau?
Quang cảnh chủ tịch đoàn ĐH ĐCS VN lần thứ 10

Quang cảnh chủ tịch đoàn Hội nghị TW 3 khóa 11

Thứ Ba, 11 tháng 10, 2011

"Nơi đảo xa" qua giọng hát hàng trăm người

(Lời giới thiệu kèm theo clip trên Youtube)
Hướng về Trường Sa, chương trình giao lưu ca nhạc đặc biệt, đầy xúc động do Đài truyền hình VTC, mạng Go.vn và báo Tuổi trẻ tổ chức đã được diễn ra tối thứ Bẩy (17/9/2011). Những câu chuyện, những tâm sự được thổ lộ về tình yêu với đảo, về cuộc sống của người lính đảo có lẽ sẽ không bao giờ phai nhoà với người tham gia chương trình này.

Và đặc biệt với những ai theo dõi chương trình này đều có thể rất ấn tượng bởi video clip do Mạng Việt Nam thực hiện mang tên "Chúng ta hát về Trường Sa" do gần 1000 người cùng thu âm. Trong đó có cả học sinh, sinh viên, cán bộ công nhân viên, doanh nhân và các nghệ sĩ như nhạc sĩ Giáng Son, ca sĩ Lưu Hương Giang, Đức Tuấn, Tuấn Hiệp, M4U, Thuỳ Chi, Phương Anh.Họ cùng khoe giọng hát một cách tự hào ca khúc Nơi đảo xa (Thế Song)

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011

Bệnh Quai bị

Cái bệnh quái đản tự nhiên “đổ” vào đại đội tôi. Cứ tối đến, cả bọn kéo nhau xuống quân y cho chú y tá xem xét, sờ sờ, nắn nắn cái hạch sau tai. Đứa nào kêu đau là bị đưa đi cách ly ít nhất 2 tuần liền. Hồi đó ở Hưng Hóa, chỗ cách ly là một gian nhà nhỏ xinh xắn kế bên gốc vả trông rất nên thơ nằm cách xa ra hẳn dãy nhà Bệnh xá và xa hơn nữa là nhà C11. Cứ mỗi khi đi qua là lại thấy mấy thằng bạn “cách ly” quanh quẩn bên gốc vả với cái hàm sưng tấy trông mà hãi.
Một lần tôi vừa đi ngang qua, bỗng thấy Hà sái kêu í ới, ngoắc ngoắc vào nhà “cách ly” - Lạ nhỉ, nó đâu có quai bị mà sao ở đây? – Nghĩ vậy nhưng tôi vẫn từ từ tiến tới trong nghi hoặc và chút lo lắng (bị lây bệnh). Lại gần thì ra cần phải “giúp đỡ bạn”. Số là cơm bệnh xá thì đúng là “đặc táo”, rau thịt đầy đủ và trên hết là cơm no không độn. Thật là hiếm có! Nhưng mấy thằng bạn “cách ly” hàm sưng vều, nuốt đâu có vô. Mà ăn không hết là bị mấy chú quân y “phê bình” ngay. Vậy là tụi tôi “có trách nhiệm” tiêu thụ cho hết mâm cơm bệnh xá. Không còn gì tuyệt hơn!
Từ đó, cứ khoảng giờ cơm là tôi chạy ngay xuống bệnh xá “thăm” mấy thằng bạn. Nhưng đâu phải chỉ có mình tôi “nhớ” bạn nên đâu phải lúc nào cũng “có ăn” (đúng nghĩa đen). Tóm lại, các thầy, các chú quân y lo lắng cách ly các kiểu, nhưng tụi tôi thì chẳng thấy gì cả!
Mà rồi “chạy trời cho khỏi nắng”, tới một bữa, cái hạch sau tai tôi sưng tấy lên. Vậy là đi “cách ly”! Lần này thì tức thật. Cứ tới bữa là ngồi nhìn bọn bạn “thăm hỏi” muốn phát thèm. Mà thèm cũng đâu có được. Nuốt nước miếng một cái là … đau thấu trời! Chỉ ráng uống mấy miếng canh mà cũng là cả một sự cố gắng vô cùng.
Được hai bữa, có thằng kia bỗng rủ tôi ăn mấy trái vả. - Mẹ, nước uống không được mà còn ăn vả? – Ăn đi, thấy đau thì nhả ra. Nhai vài miếng cho ê hàm, lát nữa ăn cơm khỏi đau. - Ừ há! Vậy là nhá mấy trái vả. Đau thấu ông bà ông vải!!! Nhưng kết quả thấy rõ ngay. Từ bữa đó mấy thằng bạn chẳng còn gì để “thăm hỏi”. Không biết khi chọn nơi “cách ly” gần cây vả, mấy chú quân y có nhã ý gì không nhỉ!? Vậy là tụi tôi thật sung sướng với Bệnh xá. Sáng không phải dậy sớm, ăn uống ngon lành, cả ngày ngồi chơi hết cờ tướng lại đánh tú-lơ-khơ, xem truyện, nói dóc mà không phải “đóng kịch” như khi giả vờ ốm. Tuyệt vời!
Ngồi mãi cũng chán. Được vài hôm, đợi sau khi chú quân y thăm bệnh xong, tụi tôi rủ nhau lang thang đi chơi. Cái hàm thằng Thanh Trung sưng đỏ. Lo mọi người sợ, nó lấy cái khăn phu-la quấn trùm ra ngoài trông có vẻ “ăn chơi” lắm. Ra tới nhà bà Béo bán chuối, bả nói: Tưởng gì, quai bị thì để bác chữa cho! - Bả lấy cái bị cói dơ hầy trong nhà ra, hơ hơ cái quai trên bếp cho nóng lên rồi dí vô chỗ sưng trên hàm tụi tôi. Vừa làm, bả vừa nói: Thế nên mới gọi là bệnh “Quai bị”! - Chẳng biết có khỏi không, nhưng thấy âm ấm cũng dễ chịu làm mấy đứa “quất” hết ngay nải chuối “ký sổ”. Ăn xong, đi về qua sân bóng, mấy thằng rửng mỡ kiếm được một quả bóng, bắt Chí dốt ra chụp gôn để cả đám thay nhau đá pê-nan-ty.
Đang vui vẻ, bỗng nghe tiếng la: Giời ơi, mấy cậu quai bị chạy chơi ầm ầm thế này mà biến chứng là chết! – Quay lại thì ra chú quân y – Hoạt động nhiều, sưng d… lên là sau này mất giống hết đấy! – Bị la, cả bọn hoảng hồn bỏ chạy chứ đâu có nghĩ gì tới giống má. Mà nhớ hồi đó thằng P.H. bị quai bị lúc nào cũng phải đi khệnh khạng. Chắc là sưng to lắm? Nhưng tới nay thấy nó vẫn có con cái đầy đủ có thiếu giống nào đâu (có khi thừa mà không biết chừng?).
Chẳng biết do cái quai bị của bà Béo hay do ăn chơi quá đầy đủ mà chỉ mới 1 tuần, tất cả mấy thằng tụi tôi chẳng còn chút vết tích gì của bệnh. Mấy chú quân y có lẽ cũng chán quá vì sợ tụi nó biến chứng mất giống (?) nên cũng cho cả bọn “xuất Bệnh xá” cho rồi. Mà cũng chẳng hiểu sao, sau khi tụi tôi về, cái bệnh quai bị cũng biến mất khỏi đại đội luôn. Còn tụi tôi thì trở thành “miễn mắc dịch”.

BÁO CÁO BÁC AMK3





Không có thầy , quân ta đánh võ lâm. Gửi bác mấy cái ảnh, bác "soi" giúp. Phơi sáng 15'', Chế độ M, khẩu 8...đo sáng lung tung cả.

TUẤN 'NGO' BÌNH THƠ


Mấy chục năm nay, chắc các bạn K8 trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi ít giao tiếp với Tuấn "NGO". Bạn ấy đã trải qua một quãng đời đặc biệt, nhiều thăng trầm. Một số bạn Nguyễn Văn Trỗi cũng ít nhiều biết về đời của Tuấn "NGO". Gần đây, tôi may mắn được gặp bạn Tuấn "NGO" nhiều hơn, nên biết đời bạn khá kỹ. Tuy vậy, bài này không có ý kể về quãng đường đời khấp khểnh mấy chục năm của anh, mà chỉ chép lại mươi phút anh bình thơ mà thôi.

Tuấn "NGO" có một người bạn phổ thông là GS Xuân Đại, công tác ở Viện KHXH. Hôm rồi tôi được chứng kiến buổi bình thơ giữa hai người. Hôm đó GS Đại đang say sưa đọc sách thì Tuấn "NGO" đến. Trông thấy Tuấn vào GS ngẩng lên hồ hởi chào:
-Cơn gió nào đưa bạn quí đến vậy?
-Ồ, tại vì tập thơ 100 bài mới xuất bản của nhà văn trẻ Nguyễn Thế Hoàng Linh đấy. Ông đã đọc chưa?
GS Đại vừa cười vừa nói:
-Tôi đâu có thời gian mà thơ với thẩn.
-Vậy tôi đọc ông nghe một bài nhé. Không để cho GS Đại đồng ý, Tuấn "NGO" liền đọc cao giọng.
Tôi hỏi một không tám không
Chị ơi nỗi nhớ có lông màu gì?
Chị tổng đài giọng nhu mì
Lông thì nhiều lắm vặt đi vẫn còn
Có lẽ em là kẻ đang yêu?
Không, em chỉ hỏi những điều hồn nhiên
Hay là em mắc chứng điên?
Vâng, vì điên nên mới hỏi vu vơ tốn tiền
………..
Lặng im, thì cũng đã tàn mùa đông.

Tuấn "NGO" vừa đọc xong. GS Đại liền phẩy tay nhăn mũi:
-Bài này tôi biết rồi, thô lắm. Văn sĩ Hồ Anh Thái và nhà phê bình Nguyễn Thị Minh Thái gọi bài đó là rác đấy. Nó làm hỏng cả tập thơ.
Tuấn "NGO" cười lớn:
-Thưa GS, Ngài cũng được xếp vào hạng các nhà phê bình danh tiếng đấy. Nhưng Ngài đang sống trong thời đại thông tin. Ngài hãy xóa hai chữ nối nhớ đi và thay vào từ khác xem. Này nhé:
Tôi hỏi một không tám không
Chị ơi oan ức có lông màu gì?
Ngài thấy chưa một xã hội đầy bức xúc hiện lên mồn một qua hai câu đó rồi đấy. Lại nữa “Chị ơi tham nhũng có lông màu gì?”, GS có thấy tinh thần hăng hái chống quốc nạn chưa.
GS Đại thẫn thờ, Tuấn "NGO" vê thuốc lào rít sòng sọc. Anh bình tiếp “Chị ơi đất cát có lông màu gì?”
Lần này thì GS Đại trả lời:
-Đất cát có mầu bóng bay của trẻ con, xanh đỏ tím vàng đủ cả. Chúng ta đang đứng trước một cuộc khủng hoảng kinh tế mới mà chất kích thích là bong bóng bất động sản. Nó sắp nổ rồi.
Lúc đó, Thế Hùng đi vào, chắp tay cung kính vái:
-Thật là nhị vị hiền giả ngay trước mắt mà không nhìn thấy, xin đại xá, xin đại xá.
Tuấn "NGO" vui vẻ vỗ vai Thế Hùng. Tôi (Thế Hùng) được Tuấn âu yếm liền thấy lòng trẻ lại và nhìn Tuấn "NGO" với ánh mắt khâm phục trìu mến. Bạn Tuấn của chúng ta vừa là chiến sỹ vừa là thi sỹ vậy.
Nguyễn Thế Hùng, K8, NVT

PHỞ LÂN.

Phở Lân, là mình biết thằng con ông chủ tiệm tên Lân thì gọi thế, chứ nó chẳng có biển hiệu tên tuổi gì. Nằm ở góc Hàng Vải – Cổng Đục, đất phố cổ lại gần Phố Lính ( Phố này do ông nhà văn Chu lai đặt nha ) nên mấy anh Hà Nội gốc lính vẫn thường ra ăn quà sáng ở đây.
Mình cũng là khách thường xuyên của Phở Lân, với mình nó hợp khẩu vị, cũng bởi thế mỗi khi có bạn bè ngoại tỉnh nghé chơi Hà Nội, muốn ăn phở sáng là mình lại kéo ra Hàng Vai.
Phở Lân chỉ có bò nhưng đủ món ; Chín, tái, nạm, gầu, gân, lõi…Tiệm chỉ là gian nhà nhỏ khoảng 14m2, bàn nghế xếp dọc 2 bên hè phố, nhưng luôn kín chỗ. Không ngon sao đông khách được ! Nói ngon, thì phải kể ra được như ông Vũ Bằng, Nguyễn Tuân mới đáng chứ, nhưng cái khoản này mình chịu. Bác nào chưa ghé thì cứ thử một lần xem sao, nhớ là phải đến trước 9h, muộn hơn là có biển: xin lỗi hết hàng
Lịch sự và kiêu thế đấy !
Ra Phở Lân rất hay gặp bạn bè, bạn phổ thông, đại học, bạn lính và bạn phố cổ. Sớm nay cũng vậy, vừa đến đã thấy ông Chí Dũng K8 đang ngồi chờ phở. Ngồi ăn sáng lại có ông bạn Trỗi trò chuyện thì còn gì bằng. Sang café lại thấy chú em Thư, cùng đơn vị cũ mò đến, thế là có cuộc ọp nhỏ của ba thằng : Hai đại tá kịch đường tàu sắp hết đà với anh hưu kỳ cựu là mình.
Ngồi với đương chức thì phải chuyện thế sự, quan trường. Ngóng chuyện mấy đại tá ngẫm lại buồn, phần lớn các bạn mình đều kẹt toa lỡ chuyến. Thua hết mấy tay nó vé đểu, lách cửa phụ sau nhà vệ sinh công cộng giờ đang chễm chệ trên toa. Lại bỗng dưng tuổi nó được trẻ hóa thì bạn mình còn kẹt, kẹt chết dí còn gì, bế tắc như giao thông nước nhà vậy.
Thôi thì thời thế nó vậy, lỡ tàu lỡ chuyến thì xuống ga hưu, về làm thảo dân dưỡng sức, nhàn tâm mà phục vụ con cháu. Ga hưu sắp tới sẽ nhiều khách Trỗi ! Sốc 5 phút, buồn 5 phút còn lại hãy vui lên, thời gian để thảnh thơi vui suốt tuổi già.
Lan man mới tí đã chệch hướng, lạc đề mất rồi, lại tiếp chuyện Phở Lân vậy, nhưng mình không thể kể nó ngon dở thế nào, mọi người đến ăn sẽ tự cảm nhận. Cái muốn kể là cách làm ăn “cộng sinh” của hàng xóm quanh Phở Lân.
( Giải lao tí, hết sốc mai lại tiếp )

Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2011

Bộ trưởng "Bom Mìn" *

Xưa kia tôi vốn sinh viên trường "Lục lộ" nên cũng có nhiều bạn bè công tác trong ngành Giao thông, thậm chí có anh cũng đã lên đến "phó BT" được...trực tiếp giúp việc cho BT. Thỉnh thoảng cũng gặp nhau tào lao bia bọt, cafe nên cũng biết chút đỉnh tình hình bên ngành Giao thông, trước kỳ họp QH vừa rồi cũng biết được ai sẽ ngồi vào ghế "nóng" của Bộ này. Khi đó, mấy anh bạn khi nói về Bộ trưởng "tương lai" của Bộ mình cũng rất cẩn trọng và e dè (phải biết giữ mồm giữ miệng chứ!), tôi thì chẳng phải quân của Bộ ấy nên mình vẫn mạnh mồm nói: "BT của các ông vốn bị dẫm phải "đinh"...đau, nên "la" to quá thành ra "thăng" không khéo...nhanh quá. Quả thật từ khi ông ngồi vào ghế "nóng" ông ấy "la" to thật. 
Vừa rồi thấy ông tân BT này "nổ" kinh quá, nên cũng phát hãi. Nhân tiện anh BS có tổng hợp "hộ" một số thông tin về ông BT "bom mìn", đưa về các bác tham khảo: 
Bộ trưởng giao thông ‘ném đá ao bèo’? – (BBC). Phạm Viết Đào: “Tôi nghĩ là bộ trưởng thì không nên chỉ nghĩ một nhiệm kỳ mà ông ấy phải làm việc gì có lợi ích cho hàng chục, hàng trăm năm sau chứ. Bây giờ ông ấy chỉ làm việc của cái anh buôn bán hàng xén thì không phải. Làm như ông Đinh La Thăng thì chỉ làm được vài ba năm thì đâu lại hoàn đấy, ném đá xuống ao bèo thì giải quyết được gì?

Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2011

Franz Schubert & Bản giao hưởng dở dang

Symphony No. 8 in B minor (D.759), the Unfinished 
Trích nguồn: Nhaccodien.info

Franz Schubert (1797-1828)
 Franz Schubert sinh ngày 31 tháng 1 năm 1797 tại Himmelpfortgrund, một làng nhỏ ở ngoại ô Vienna trong một gia đình có nguồn gốc Bohemia. Cha của Schubert là một thầy giáo làng chơi được violin và cello, mẹ ông vốn là đầu bếp. Cha mẹ Schubert có cả thảy 15 người con nhưng 10 người trong số họ đã chết ngay từ khi còn nhỏ, chỉ còn lại 5 người. Schubert có 3 người anh trai Ignaz (1785), Ferdinand (1794), Karl (1796) và một cô em gái Theresia (1801). Chính người cha và anh trai Ignaz đã dạy cho Schubert những bài học âm nhạc đầu tiên.

Lớn lên trong một gia đình mà mọi thành viên đều có niềm đam mê âm nhạc lớn lao nhưng lại có nền kinh tế tỷ lệ nghịch với niềm đam mê đó, thời thơ ấu của Schubert là những chuỗi ngày ông không thể nào quên cho đến cuối cuộc đời. Luôn sống trong cảnh nghèo đói, những kí ức tuổi thơ buồn bã thường xuyên xuất hiện trong rất nhiều tác phẩm của Schubert sau này.

Năm 1822 ông sáng tác bản giao hưởng số 8 giọng Si thứ “Bỏ dở” D.759 (Symphony No. 8 in B minor (D.759), the Unfinished) nổi tiếng. Không hiểu vì lý do gì bản giao hưởng chỉ có 2 chương thay vì 4 chương như thông thường. Nếu như những tác phẩm được sáng tác trong thời gian đầu của Schubert còn mang hơi hướng của trường phái cổ điển Vienna thì đến bản giao hưởng này đã cho thấy một ngôn ngữ thể hiện hoàn toàn khác vượt qua những qui tắc khắt khe, chặt chẽ để đến với những sáng tạo, tìm tòi mới tạo lập nên một trường phái mới: Trường phái lãng mạn mà sau này đã lan rộng ra khắp châu Âu trong suốt thế kỷ XIX trong đó Franz Schubert chính là “người vĩ đại đầu tiên”. Tổng phổ tác phẩm này bị thất lạc trong hơn 60 năm kể từ ngày được Schubert viết chỉ được tìm thấy một cách tình cờ trong ngăn kéo tại nhà Anselm Huttenbrenner.

Toàn bộ các sáng tác của Schubert đều mang đậm màu sắc trữ tình, trữ tình đến mức nhiều nhà phê bình sau này không lý giải được và họ phải thốt lên: “chất trữ tình đầy đậm đà như mặt nước của con sông Rhein trôi êm đềm”. Phải chăng cuộc sống nghèo khổ lại là nguồn cảm hứng bất tận và âm nhạc là người bạn sẻ chia mọi nỗi buồn đau?
Symphony No. 8 in B minor, D.759
I/Allegro Moderato
II/Andante con moto
Chỉ huy: Riccardo Muti
Trình bày: Vienna Philharmonic Orchestra 

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011

LÃNG ĐÃNG HÀ NỘI.

Lãng đãng nó là thói quen sau mỗi lần đi xa trở về Hà Nội. Mình vẫn hay lang thang tìm một chỗ ăn sáng ưa thích, rồi tấp vào một quán chè chén nhỏ hóng chuyện.
Lần này cũng vậy, mình mò đến bún giò nhà Hoa béo đầu Điện Biên ăn sáng. Hơn ba tháng nay rồi không đến, nhưng bà chủ vẫn nhớ, vẫn một xuất bún chấm như mọi khi, không cần phải nhắc.
Quán chè chén góc Tôn Thất Thiệp – Trần Phú của lão hói là nơi mình thường ghé. Ở đây mình thích vì có đôi sóc nâu. Mình nhớ chúng, nhớ cây mâm xôi già, nơi đôi sóc nhỏ vẫn chạy qua chạy lại nhìn khách qua đường.
- Ông anh, cho em chén trà nóng_ Mình bảo lão hói, rồi chọn góc ngồi hướng về phía cây mâm xôi già tìm đôi sóc.
- Nước của anh đây. Cho em mượn cái điếu.
Lão hói đặt nước xuống bàn là vớ ngay cái điếu cày, lão vê vê bi thuốc , tiếng roẹt, roẹt rồi tiếng rít dài, bụm khói từ miệng lão tỏa ra lơ lửng trên đầu. Nhìm lão lơ mơ sau cái rít dài mình nghĩ : Đầu hói thế kia, có mấy sợi tóc cũng bạc cả mà bày đặt gọi mình là anh, xưng em, chán ! Tính trả tiền về nhưng lại chưa gặp đôi sóc.
- Đôi sóc mọi khi còn không anh ?
- Vẫn còn anh ạ, chắc trời mưa nên nó ra muộn !
Làm thêm chén nữa, chờ vậy ! Lão hói chợt bật đứng lên, chạy vào nhà, khi ra trong tay là nắm thóc. Lão sang bên đướng rắc thóc dưới gốc mâm xôi rồi quay lại bàn nước. Một đàn chim sẻ xà xuống, tíu tít, tung tăng lượm nhặt thóc. Mỗi khi có người hay xe qua, lũ sẻ lại vút lên những tán lá mâm xôi né tránh. Chúng lao xuống, bay lên cho đến khi gốc mâm xôi trở lại màu đen của đất. Đàn sẻ biến mất, chúng đi đâu, lang thang những đâu…? Ta không biết được.
Lão hói bảo : nó thành quen rồi, cả lão và lũ sẻ sáng nào cũng chào nhau như thế. Lão tặng chúng nắm thóc, còn lũ sẻ tặng lại lão cái chí chóe, ríu rít của tuổi thơ lão. Nhà mình xưa cũng có một cây mâm xôi giống nhà lão, nhưng mình gọi nó là cây huân chương vì ngày bé lũ trẻ trong phố hay lấy lá của nó dán vào ngực làm giả huân chương.
Cây huân chương nhà mình giờ không còn nữa, cây mâm xôi nhà lão vẫn còn, dù có già đi, xù xì vậy vẫn là chỗ chơi của lũ sẻ, của đôi sóc và cả của chính lão nữa. Có lẽ vậy mà lão chẳng chịu đi đâu, ngược lại với mình lang thang suốt và giờ vẫn thích lang thang. Có điều giông giống là cả hai cùng nghĩ mình còn trẻ nên mới xung hô vậy, mà không chừng lảo trẻ hơn mình thật, vì cô vợ lão trông trẻ hơn vợ mình.

Tàu sân bay Trung Quốc chưa dám ra biển?

Có lẽ điều không ai nghĩ rằng Trung Quốc chỉ dùng tầu sân bay Thi Lang "tân trang" chắp vá để nắn gân các nước nhỏ quanh Biển Đông, chắc TQ cũng thừa biết khả năng của con "ngáo ộp" hàng không mẫu hạm này như thế nào.  Lại nữa Thi Lang chưa cho thấy sức mạnh thực sự của mình, nhất là khi nhiều chuyên gia quân sự nước ngoài cho biết Thi Lang hoàn toàn yếu thế trước những tàu ngầm cỡ nhỏ và trung bình như các tàu ngầm Kilo mà Việt nam đang có :)
Theo (Phunutoday)  "Hôm nay trên nhiều trang báo mạng của Trung Quốc đăng thông tin gây shock làm nhiều cư dân mạng  thực sự hoang mang. Phải chăng tàu sân bay Trung Quốc không ra biển nữa?"...xem bài PHÂN TÍCH

Thơ Sùng Hải 2011 trên báo tường Sơn Tây

Tháng trước cùng nhóm BT lên Sơn Tây thăm bạn, thấy có thơ lạ viết tay trên báo tường Nhà ăn, chụp chép về đăng cho ae thưởng, nhớ lại thời nợ báo tường ngày xưa, mỗi kỳ thi đua!!

3. Chơi Tenít
Trời sinh ra tính mỗi người
Ăn thua, cay cú, tùy người mà thôi
Thử xem hai đứa đánh đôi
Lỗi thì đổ bạ, phần tôi tuyệt vời.

5. Cách đánh
Anh Tập có quả Bạt
Anh Hùng có quả Đoa
Thằng Thành mồm lu loa
Đừng đánh vào anh Hải
Hai anh nên xem lại
Học thêm buổi sáng thôi.

9. Văn minh
Lênin đi cắt tóc
Lần lượt theo từng người
Tôi đây đi đánh bóng
Cũng giống ông ấy thôi
Bạn bận cần đánh trước
Xin nói nhỏ với tôi

Mời xem các phóng sự mà thầy trò truờng Trỗi là nhân vật trung tâm

1. Vào 21g ngày thứ sáu, 7/10/2011, chuơng trình Phổ biến kiến thức KHKT trên VTV2 có phóng sự "Xuồng thuỷ khí" mà tác giả sản phẩm là anh Nguyễn Đức Tú k2, nguyên giáo viên Học viện KTQS, người luôn cháy bỏng với các phát minh, đam mê áp dụng các tiến bộ KHKT vào cuộc sống. 

2. Vào 10g sáng thứ bảy trên VTV3, chương trình Văn nghệ có phóng sự "Phía sau khuôn hình" về đại tá, nhà văn, nhà báo Nguyễn Chi Phan - thầy giáo của trùơng Trỗi chúng ta.

Mời thầy cô giáo và anh chị em đón xem!

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011

Một kỷ niệm nên biết.

Phúc lồi
Vẫn là tôi và Nhân Chột.
Lần này hai thằng “vi hành” xung quanh khu trường mới, không ngoài mục đích khám phá nguồn tài nguyên ẩm thực của các chủ sở hữu người Trung quốc vốn không có ý muốn ban tặng.
Lang thang khá lâu, bọn tôi nhìn thấy một ruộng dọc mùng (trong Nam còn gọi là Bạc hà). Theo kiến thức của những đứa trẻ 13-14 tuổi thì đó là một cây hay là một loại rau ăn được. Hình như là chúng tôi đã thấy nó ở đâu đó trong nồi canh, bát bún gì đó. Chẳng phải suy nghĩ lâu, hai thằng nhổ lên mấy cây, tước vỏ và nhai ngon lành.
Kiến thức “lùn” và sự vội vã đã báo hại chúng tôi. Cái cây mà chúng tôi xác định là dọc mùng hay bạc hà đó hóa ra là thân cây khoai sọ, khoai môn. Chỉ ăn được củ thôi, mà phải nấu lên mới ăn được. Mới ăn hết nửa cọng là cổ họng bắt đầu thấy ngứa. Càng lúc càng ngứa. Ngứa kinh khủng ! Hai thằng thi nhau khạc nhổ, móc họng. Vẫn ngứa. Ngứa đến mức muốn thọc cả bàn tay vào họng để lôi “cái ngứa” ra. Giữa trời trưa nắng nóng có hai thằng mặt mũi đỏ gay, nước mắt giàn giụa, miệng mồm nuốt chửng cả bàn tay, đang tìm mọi các thoát khỏi nỗi tuyệt vọng do chính mình gây ra.
Xung quanh chẳng có ai để cầu cứu. Có chăng trên cao chỉ có Chúa Trời đang nhìn thấy hai thằng ngu diễn trò trong bất lực và tuyệt vọng. Cạnh đó có dòng suối nhỏ chảy qua. Hai thằng mò ra lấy nước súc miệng, khạc nhổ mà vẫn không hết ngứa. Đang súc miệng, bỗng tôi nhìn thấy một cành thông bị ai đó bẻ và vứt trôi theo dòng nước. Tôi nghĩ, cái này chua chua chát chát, ăn vào biết đâu được đấy. Thế là hai thằng vớt cành thông lên. Nhai lá và nuốt nước.
Các bạn biết không ? Vừa nuốt xong nước lá thông là hết ngứa ngay. Hết như chưa từng ngứa. Người ta vẫn nói từ “Lên Tiên". Chúng tôi lúc đó đúng là như vậy. Chỉ có điều, giống như ngày nay người ta vẫn thường nói về TV hỏng, có hình mà không có tiếng.
Tôi không biết, lúc đó có ai phù hộ hay Trời cứu giúp không mà tự nhiên lại có cành thông trôi theo dòng nước đến trước mặt chúng tôi để giải cứu khỏi cơn hành xác. Có điều tôi biết chắc rằng, sau này khi ăn khoai môn, khoai sọ luộc chưa chín bị ngứa. Không có lá thông , tôi lấy lá dương (phi lao) nhai và nuốt nước cũng hết ngứa.
PLK6

SỰ KIỆN BÌNH LUẬN của VTV1.

Kê khai và công khai minh bạch tài sản của cán bộ, công chức Nhà nước. Chương trình của "lề phải" nhé!
Không biết Chính phủ này sẽ thực hiện được đến đâu ?...và có thực hiện được không ??

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011

Tôi "khóc" òa lên

"Tôi mừng rưng nước mắt khi đọc bài phỏng vấn Bí thư Hà Nội Phạm Quang Nghị và bài viết của bạn đọc Phạm Văn Kỷ. Như vậy là đồng bào ta đã bắt đầu quan tâm đến vấn đề gây trì trệ xã hội của xe máy mà tôi cho rằng là điểm thua kém rất lớn so với bạn bè khu vực, đặc biệt là Trung Quốc.

Tôi đã có nhiều dịp công tác tại các thành phố lớn tại Trung Quốc, và các bạn biết cảm giác của tôi khi không nhìn thấy xe máy trên đường như thế nào không? An toàn tuyệt đối, tôi cực kỳ an tâm khi tham gia giao thông tại các thành phố này.
Và tôi tin rằng, khi Hà Nội và TP Hồ Chí Minh cấm được xe máy thì các bạn cũng sẽ có được cảm nhận và sự phấn khích giống hệt như tôi vậy. Để đưa Hà Nội và TP Hồ Chí Minh lên một tầm cao rất mới thì nhất định phải cấm cho bằng được xe máy, tôi tin chắc như thế. Cho nên tôi xin đóng góp phương án cấm xe máy của mình như để ủng hộ cho niềm tin trên."
Các bác đọc tiếp đi để tôi ...."khóc" nốt.
Nguồn VnExpress

Thương lái Trung quốc tại VN

 Các bác vào Google cứ gõ "Thương lái Trung quốc tại Việt nam" trong 0.24 giây cho khoảng 9,980,000 kết quả. 
Đến mùa vải, từ Hải dương đến Lục ngạn đâu cũng thấy lái buôn TQ thu gom, Cứ mùa nào thức ấy, hầu như tất cả các nguyên liệu chế biến nông sản, hải sản  của Việt nam, từ Bắc chí Nam họ đều xuất hiện để thu gom. Hôm nọ theo dõi qua mạng mấy cuộc biểu tình chống TQ tại Hà nội thấy xuất hiện một khẩu hiệu "Dân Việt nam có còn được ăn cá biển Đông hay không?" như thế này chắc rồi cũng chẳng có cá biển Đông để mà ăn. Gần như cái gì buôn bán được là có mặt lái buôn TQ. Bây giờ lái buôn TQ sang VN đúng như đi chợ. 
Làng nghề* "truyền thống" Cổ nhuế nếu còn hoạt động như xưa kia chắc thương lái TQ cũng đến tranh giành thu gom hết. Đấy là chưa dám đụng chạm đến chuyện biển đảo vì tầm nó nhớn quá, chuyện đó phải để "giành" cấp lãnh đạo Nhà nước.

* 2 sọt

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011

Thối chí

Hôm qua tới chỗ Thạch Cầm và được chú em ( cấp dưới của Thạch ) đưa lên tham quan phòng tin học của chú ấy . Ngổn ngang thiết bị nhưng toàn đời cũ . Mục đích của Thạch là giúp đỡ mình trong những ngày đầu khó khăn để tìm một công việc ổn định . Xin ghi nhận tấm lòng của Thạch . Tuy nhiên với những thiết bị thuộc hàng out of date đó thì tôi thua . Cứ nghĩ giá như mình còn trẻ khoảng 20 năm thì Okie nhưng đã gần 60 rồi . Các cụ nói : " Lục thập bất đáo đình ". Bước lên cầu thang đã thấy " trống làng " ở trong lồng ngực . Chán ! Không thèm nói nữa .
Bỗng nhớ lại cái thời mà : Ăn không thấy no , ngủ không chán mắt , việc khó mấy cũng làm , khổ mấy cũng chịu được ... và niềm hy vọng để bay cao bay xa không bao giờ tắt .
Bây giờ thối chí nằm như con gián . Tủi thân cực .

Thứ Hai, 3 tháng 10, 2011

Về lời Cụ Hồ dạy quân đội NDVN


Đọc trên mạng, tại một số diễn đàn cũng đã có những tranh luận về lời dạy của Cụ Hồ đối với QĐNDVN.
Trung - Hiếu” là phạm trù cốt lõi của đạo đức phong kiến mà Nho giáo (đạo Nho) đã dạy, đó là đòi hỏi đối với đạo đức người quân tử. Đạo Nho dạy người quân tử phải trung quân ái quốc - trung với vua là yêu nước. Còn chữ Hiếu, nghĩa là hết lòng thờ kính cha mẹ, ông bà, người trên của mình trong gia đình. 
Từ "Trung - Hiếu" của đạo Nho, Cụ Hồ tiếp thu và phát triển thành phạm trù mới của đạo đức cách mạng: "Trung với nước, Hiếu với dân". Nay đọc trên mạng hay đây đó lại nêu là Cụ còn dạy: "Trung với Đảng, Hiếu với dân"? (hơi nghi ngờ). Như thế, liệu nên hiểu như thế nào cho cho chính xác.
- Về câu : “Trung với Đảng, hiếu với dân”, trên trang web của Báo điện tử ĐCS Việt Nam có bài viết : Nâng cao phẩm chất, truyền thống“Trung với Đảng, hiếu với dân” của một tay Đại tá TS (đúng giọng "nghị quyết")
Nguồn ảnh: Internet
- Về câu: “ Trung với nước, hiếu với dân” trên trang Bee.net có bài: “Những chuyện ít biết về TrườngVõ bị Trần Quốc Tuấn(bài này của bác KQ Trỗi ta) có đoạn: Trường Võ Bị Trần Quốc Tuấn - tiền thân của trường Sĩ quan Lục quân 1 (nay là Đại học Trần Quốc Tuấn) – là đơn vị đầu tiên vinh dự được Chủ tịch Hồ Chí Minh trao tặng lá cờ thêu 6 chữ vàng “Trung với nước hiếu với dân”. Và còn thêm bài này trên báo QĐND trực tuyến
Tôi thì nghe thấy nhạc hiệu trong chương trình phát thanh Quân đội của Đài TNVN vẫn cứ đều đều: “Trung với Đảng, hiếu với dân, nhiệm vụ nào cũng...”, nhưng với cái “lý” mình hiểu thì: “Trung với nước, hiếu với dân” mà Cụ Hồ dạy quân đội NDVN năm 1946 là "chuẩn không cần chỉnh".
Không biết theo ý các bác thế nào?

Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2011

Đại an

Tôi vốn từ xưa tới nay chẳng bao giờ tin vào mấy cái thứ bói toán mê tín dị đoan. Với tôi, cứ phải sờ được thì mới chơi, chứ không tin vào mấy thứ “ảo”, chẳng nhìn thấy cứ lung ba lung bung ở đâu đó.
Vậy nhưng hồi lớp 10, sau khi rời trường Trỗi – “cái nôi của CNCS” thì chẳng thể có vụ mê tín dị đoan rồi! – với tính tò mò như bất cứ đứa trẻ nào ở tuổi đấy, tôi cũng đã mày mò tìm hiểu về các loại bói toán. Nào là Tử vi, xem tướng số, nào là xem nốt ruồi, bói bài tây, bói chữ ký … thôi thì đủ cả, chẳng thiếu thứ gì. Hồi đó làm gì có sách vở về mấy thứ này như ngày nay mà chỉ toàn học lóm, nghe người này nói, xem người kia làm rồi tự rút ra bài học cho mình để thỏa tính tò mò và trên hết sử dụng làm “phương tiện” để tán gái. Chẳng hiểu sao con gái đứa nào cũng tin bói toán thế? Cứ nghe bói là xúm vào, vểnh tai lên nghe để cho “thầy” mặc sức múa mép, múa tay tùm lum cả!
Rồi một lần, không nhớ từ đâu, tôi học được cách bấm độn. Hồi đó tôi gọi là “bấm lục giác” vì phương pháp bấm theo vòng tròn trên 6 điểm cũng như 6 đỉnh lục giác vậy (nghe rất toán học ha!). Mãi sau này khi về Nam tôi mới biết đó là “Phép bấm độn Trạng Trình” hay chính tên là “Lục nhâm thời khóa”. Đây là cách tính ngày giờ tốt xấu của ông Nguyễn Bỉnh Khiêm. Theo lý thuyết, cách bấm này hiệu nghiệm hơn cách “bấm độn Khổng Minh” vì nó phù hợp với địa lý, khí hậu nước ta chứ không phải của Tàu (mà bọn Tàu thì đểu từ thời Thần Nông, Vũ đế chứ nói gì tới hậu bối Khổng Minh!). Riêng chuyện khí hậu miền Bắc và miền Nam khác nhau thì tôi không bình luận!
Với cách bấm độn như thế này, có một ngày gọi là Đại an. Theo hướng dẫn thì ngày này làm gì cũng tốt, gặp hên … nói chung muốn là được. Vậy là cứ tới ngày Đại an là tôi làm cái tôi muốn: trốn học đi chơi! Vì cách bấm vòng tròn theo nguyên tắc “lục giác” thì cứ 6 ngày lại có 1 ngày Đại an, có nghĩa là: cứ 6 ngày tôi lại trốn học 1 lần! Tất nhiên không kể những lúc Đại an rớt vài chủ nhật thì không cần trốn, nhưng bù lại có những ngày “bức xúc” không đúng Đại an thì cũng cứ đi … đại cho nó an … tâm!
Cứ vậy suốt năm học lớp 10, trung bình cứ 6 ngày lại trốn học 1 lần, vậy mà chưa bao giờ bị bắt. Chẳng hiểu do trạng Trình phù hộ hay do mấy thằng bạn Trỗi học cùng lớp che dấu cho (hồi đó lớp tôi có tới 5 thằng Trỗi)? Thôi thì cứ tin vào cụ trạng Trình đi!
Hình: Một ngày "Đại an" nơi Quán gió - CV Thống nhất (từ trái: Phúc lồi, Khánh Thái, Hameo)

Tản mạn lúc xỉn ...

Một hôm . Thằng em theo tôi biết , chưa bao giờ ra khỏi đất Hà Thành 1cm tuyên bố :
- Anh từng trải thế nào bằng em !
Ôi!
Một phút ngỡ ngàng để nhìn chú em khảng định điều chú ấy đã nói .
Sao nhỉ ?...
Có một chú " ếch " tự xưng danh " Đế vương " trong cái giếng làng ???...
Và cũng tự hỏi vì sao mình quá thu nhỏ đến nỗi để chú em phải dùng kính phóng đại 12.000 đ rồi nhìn mình như nhìn tổ trưởng dân phố ?
Nhưng thôi !
Cuộc sống còn rất nhiều điều để tìm hiểu và trải nghiệm . Đôi khi thấu hiểu mình rồi , mới hiểu : Mình chỉ là một hạt cát trong cái sa mạc mênh mông của cuộc đời và những lão thày bói mù xem voi với mình là một bài học lớn .
Sự từng trải không chỉ từ lời nói . Nó còn ở cách hành xử và phản ứng .
Bỗng dưng , thấy mình ngu ghê .