Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Năm, 22 tháng 9, 2011

Bánh bao.

Phúc lồi kể-Hà mèo ghi
Phúc lồi 1972
Hồi ở Y Trung, hàng sáng, mỗi tiểu đội lại cử người xuống bếp lãnh bánh bao về cho tiểu đội mình. Mỗi đứa được một cái. Bữa nào hên thì được bánh bánh bao nhân thịt, không thì nhân củ cải và có bữa còn là nhân đường đen, cắn vô một cái chẩy tèm lem. Đúng như câu hát theo nhạc bài “oan xây mao chủ sỉ. ”: Thụy cồ le gái đã bao lần đánh nhau ở vườn hoa Quế Lâm - Trông xa cứ tưởng bánh bao nhân thịt lại gần hóa ra bánh bao nhân đường.
Mà thật, hồi đó, một cái bánh bao chẳng nhằm nhò gì. Loáng cái là … cứ như chưa ăn gì. Bởi vậy, lâu lâu lại phải đi “kiếm” thêm. Có một lần, sau khi mọi người đã lên giường, tụi tôi lần mò xuống bếp để “tính chuyện”. Đã khuya, ở nhà bếp không còn ai. Tụi tôi ba, bốn đứa (giờ không nhớ là những ai) leo cửa vào. Trung còi được giao nhiệm ở lại canh gác trên sân khấu và giữ giầy dép. Mới lần mò đến gần lò hấp bánh, bỗng nghe tiếng người nói bên ngoài, nhìn ra loáng thoáng thấy bóng cái mũ mềm. Chết mẹ rồi, chắc là mấy ông bảo vệ đi tuần. Vậy là cả bọn hoảng hồn nhẩy cửa sổ ra phía sau, chạy thoát thân, bỏ mặc Trung còi với đống giày dép.
thầy Hòa 1965
Ra khỏi khu vực nhà bếp, cả bọn thong thả men theo bờ mương cạnh khu nhà ở của khóa 7. Mới hoàn hồn, bỗng thấy thầy Hòa dạy văn nhìn ra phía chúng tôi la lớn : “ Ai đó ? Dừng lại ! “ . Rồi thầy Hòa bốc điện thoại gọi cho ai đó. Hoảng quá, cả bọn ù té chạy. Đang chạy, tôi thấy thằng trước tôi bỗng bay lên rồi ngã sóng xoài. Không biết chuyện gì tôi vẫn lao theo và cũng bỗng bay lên ngã đè lên nó. Rồi thằng phía sau lại đè lên tôi…. Thật là những cú bay ngoạn mục! Nhưng lúc bấy giờ chẳng còn thời gian đâu mà nghĩ tại sao? Cả đám lồm cồm vừa bò, vừa chạy dọc theo con mương về tới nhà. Đứa nào cũng vội chui vào chăn với nguyên chân tay bê bết đất cát nằm im “ngủ” như chết.
Không biết thầy Hòa báo động thế nào, mà thầy Trường đi vào kiểm tra, sờ sờ chân từng thằng… Khi thầy tiến tới gần giường, tôi run bắn lên và bỗng nghĩ ra một mẹo nhỏ. Tôi chồm dậy la toáng lên: Ăn cắp! Ăn cắp tụi mày ơi! Thầy Trường giật mình lùi lại vội nói: Thầy, thầy đây mà! Cả trung đội nhốn nháo, nhảy khỏi giường, la hét lộn xộn. Vậy là thoát!
Trung còi 1965
Trong lúc lộn xộn, tôi có thấy Trung còi. Nhưng tình thế không cho phép tôi lại gần để hỏi han. Báo yên rồi, nhưng thằng nào cũng phải về giường mình nằm yên cho đến sáng. Sáng ra, Trung còi ôm một đống giầy dép tới trả lại cho bọn tôi và nói: Tụi mày đi đâu làm tao đợi mãi ? Lúc ngồi ở ngoài, tao gặp bọn Trí cận, Võ Dũng (khóa 5) đi vào. Thấy tao, tụi nó hỏi: Mày làm gì ở đây? – Em … đi uống nước. Còn mấy anh? - Ờ, tụi tao … cũng đi uống nước! – Có đứa nào đội mũ mềm không? – Trí cận. Vậy là đã rõ. Sau đó tụi tôi ra lại “hiện trường” để tìm lời giải đáp tại sao mình lại bay lên và ngã xuống ? Thì ra dọc bờ mương có trồng hàng liễu nhỏ rủ xuống trông rất nên thơ. Chính những cây liễu đó đưa chúng tôi lên độ cao mới và rồi buông ra để chúng tôi tự cạp đất, chồng chất lên nhau. Và “bài thơ” đó đã làm tụi tôi một phen suýt chết!
Thật đúng là nhớ bánh bao … không ăn được!

Thứ Tư, 21 tháng 9, 2011

Bàn điều hành giá xăng dầu:

Hai bộ nặng lời, lộ ra nhiều chuyện

TT - Cuộc tranh luận với nhiều lời lẽ hiếm khi thấy đã hé lộ nhiều thông tin mà hàng triệu người dân chưa được biết, như lời một chuyên gia: “Xăng dầu VN tù mù cả trong giải trình”.
"Ông Huệ khẳng định sẽ chịutrách nhiệm cá nhân về việc quyết định cho giảm giáxăng 500 đồng/lít …"
Ông Huệ đanh thép: “Nếu cầncông bố gian lận tôi sẽ công bố các gian lận” ….
"Hơn mười năm làm ở Kiểm toán Nhà nước, tôi đã biết rất rõ các doanh nghiệp xăng dầu. Vì vậy quan điểm điều hành của Bộ Tài chính sẽ không thể vì 11 doanh nghiệp xăng dầu đầu mối mà phải vì hơn 80 triệu dân"
Bộ trưởng Bộ Tài chính Vương Đình Huệ

Xem ra vị tân Bộ trưởng BTC cũng cương quyết đấy chứ! ĐỌC TIẾP
Nên công bố các gian lận trong ngành xăng dầu

Thứ Ba, 20 tháng 9, 2011

Giải đáp vụ "lọ mọ"

Dưới đây là thuộc tính của 2 bức ảnh trong bài báo. Qua đấy thấy 2 bức ảnh này  đều được chụp vào ngày 28/2/2005. Trong bức ảnh 1 đã được dùng Photoshop sửa ngày tháng thành 9/10/2009, trong khi đó sự việc được nêu trên báo Dân trí lại xảy ra vào ngày 8/10/2009. Như vậy 2 bức ảnh này được chụp trước hơn 4 năm khi xảy ra sự việc như tờ Dân trí đã đưa. Điều đó chứng tỏ bài báo này không có cơ sở để tin cậy.



Thứ Hai, 19 tháng 9, 2011

Lọ mọ một chút

Các bác thử tìm ra sự mâu thuẫn của bài báo này được đăng trên trang Dân trí ngày 9/10/2009 với 2 bức ảnh kèm theo nội dung của bài. "Lọ mọ" này cũng "thú vị".

Hình ảnh giữa Hà nội

Ảnh: JB. NHV

Tin vui.

Nguyễn Thanh Châu (tiu) K8 thông báo:
Trân trọng kính mời các bạn K8 đến dự lễ thành hôn của con gái tôi.
Thời gian: 11h30 ngày Chủ nhật 25-9-2011
Địa điểm: Thiên sơn Plaza 89 đường Lê Đức Thọ, Hà nội.
Xin cảm ơn!
Nguyễn Thanh Châu

Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2011

Xài đồ người.

Phúc lồi

Tôi dám cá rằng, trong các trường nội trú tỷ lệ học sinh nam có xu hướng sử dụng đồ ăn thức uống của người khác mà không có ý định tham khảo ý kiến của chủ nhân là rất cao, mặc dù việc này không hề dễ dàng và đôi lúc còn nguy hiểm. Chả thế, mỗi lần gặp mặt lại có một cha căng chú kiết nào đó ngồi thống kê các chiến tích của mình thời thơ ấu.

NGƯỜI RÔ BỐT

Chuyện người Rô bốt Việt Nam từ Đông Âu về (do nhét đầy phụ tùng xe đạp trong người) là chuyện sau này (những năm1980). Chứ thật ra từ hồi Kháng chiến chống Mỹ, chuyện đã từng xảy ra với anh em mình. Chẳng có gì mới lạ. Chuyện thế này:

Hồi mới tiếp nhận số học sinh Việt nam qua lánh nạn bom đạn giặc Mỹ, nhân dân Quế Lâm chưa có đủ thời gian để nhận biết nguy cơ và sức phá hoại mùa màng, đặc biệt là các loại cây ăn quả, của đám học sinh trường Trỗi. Gặp nhau lúc nào cũng tay bắt mặt mừng. Lúc nào cũng đủ thứ “ hảo hảo”.

Có một nhóm học sinh chúng ta đã dở khóc dở cười vì sự thể hiện tình hữu nghị Việt – Trung ấy. Sau khi “tìm thấy” những đoạn mía vừa ý, chúng luồn vào người, trong áo bông. Lấy nhiều quá, nên có đứa đã luồn mía vào trong tay áo bông và dùng bàn tay để giữ lại. Người thằng nào cũng cứng đơ như Rô bốt.

Khốn nạn. Mấy bạn Trung Tàu thấy Việt nam mừng quá chạy lại ôm hôn, bắt tay ríu rít. Để khỏi bị lộ và bảo vệ được số tài sản không phải của mình, mấy anh bạn của chúng ta dứt khoát tạo một khoảng cách vừa đủ để đối phương không thể ôm hôm. Khi đưa tay ra bắt, cánh tay của chúng không gấp khúc, luôn luôn song song với mặt đất. Không tạo ra góc nhọn hay góc tù với mặt đất. Nếu là góc nhọn, thì mía sẽ thò ra. Nếu là góc tù, thì bọn Trung Tàu nhìn thấy.

Thoát hiểm trong gang tấc. Thế mới thấy, kiến thức hình học được áp dụng hoàn hảo trong thực tế là vậy. Chắc các thầy Toán cũng mừng cho bọn em?!

ĐI NGANG

Các ruộng dưa vàng (sau này ở Việt Nam còn gọi là dưa Lê ) được phân bổ xung quanh trường Y-Trung, ở một khoảng cách vừa đủ cho những thằng ngại đi xa và tránh được sự dòm ngó của đồng đội.

Một lần tôi và Nhân C. (Hình năm 2010) rủ nhau đi “thu hoạch dưa ” giúp dân. Do có học tiếng Trung, nên tôi đã tự nguyện vào lều canh dưa dùng vốn tiếng Trung ít ỏi của mình để đàm đạo với người canh dưa về tình hữu nghị giữa hai nước và những gì có thể nói được với mục đích đánh lạc hướng cho bạn mình vào hái dưa.

Hôm đó hai thằng mặc quần đùi và áo Kim Đông Xuân màu xanh dương được nhà trường phát. Áo bỏ vào trong quần. Dưa thu hoạch sẽ được đưa vào bụng thông qua đường cổ áo.

Chuyện trò được một lúc, tôi bỗng thấy anh chàng canh dưa trố mắt, há miệng chỉ tay ra vườn dưa. Nhìn theo hướng chỉ tay, tôi thấy Nhân C. đang đi ngang ngang như cua, quay lưng về phía chúng tôi. Nhân C.. đang che dấu bụng dưa mới lấy được. Còn anh bạn Trung Tàu lại đang thắc mắc vì sao lại có một dân tộc trên thế giới có tập quán đi ngang như vậy. Bỗng nhiên, Nhân C.. dẫm phải gai, nó nhón người lên, buông tay, bụng thóp lại theo phản xạ … thế là bao nhiêu dưa vừa lấy được đổ ào ào xuống đất.

Hoảng quá, tôi chẳng kịp “Chai chen” hay “ Tuây pu shi ” gì cả, cắm đầu bỏ chạy luôn.

Tương truyền rằng, có lần Nhân đi “trẩy” đào bị bắt. Anh chàng Trung Tàu tóm chặt cổ tay nó, dẫn về trường. Đang đi, bỗng Nhân C. đứng sững lại, mặt ngẩng lên trời, mắt nhìn trân trân như thấy cái gì đó lạ lắm, nếu không phải là quái vật thì cũng là đĩa bay. Anh chàng kia ngẩng đầu nhìn theo, lập tức bị Nhân C. cắn vào cổ tay một cái thật mạnh. Đau quá, anh kia buông tay và Nhân C. ta chỉ chờ có thế.

Nhiều bạn kể chuyện đi kiếm ăn, nhưng tôi chưa thấy ai kể là mình bị bắt. Thế mới biết chúng ta giỏi thật.

Có phải chú Tân?

Gặp chú Tân chiếu phim.



Đã hẹn trước với BVS. Nên sáng sớm chúng tôi 3 người sau khi ăn sáng thẳng hướng cầu Thăng long lên đường. Trời HN lúc tôi ra đến giờ lúc nào cũng u ám mưa lất phất. Hôm trước nghe nói nóng nực lắm.
Gần tới sân bay Nội bài thì rẽ trái đi Vĩnh yên. Gần tới thị xã Vĩnh yên lại rẽ trái đi đường tránh thị xã đi hướng Vĩnh tường. May mắn Vĩnh tường là nơi sơ tán đợt 2 xưa của BVS nên dù bây giờ thay đổi nhiều nhưng bạn vẫn nhớ. Qua 1 cái chợ quê, rồi 1 cây xăng là đến xã Đại đồng. Rẽ trái đi thêm một đoạn là chuyển sang đường đất. Dừng xe ngay đó hỏi người bên đường nhà bác Tân thì họ lắc đầu, nhưng khi hỏi bác Tân CCB thì họ: "à biết bác Tân Phương", Phương là tên con gái. Rồi tận tình chạy xe máy đưa đến tận ngõ. Ngõ vào nhà bác Tân vẫn giữ được bản sắc quê xưa lát gạch, lối đi vào ngõ còn rộng rãi, sạch đẹp hơn lối vào làng. Nhà bác dễ nhận ra nhờ có một cây khế vươn ra, đúng như lời chú thanh niên dẫn đường chỉ.
Từ ngoài cổng thấy trong sân có mấy chú thợ đang lúi húi xắp xếp vật liệu xây dựng. Hỏi có phải nhà bác Tân CCB? Mấy chú thợ gọi với vào nhà thì thấy một bác già mặc đồ bộ đội chạy ra thấy chẳng giống chú Tân tí nào, chú Tân hồi xưa trong kí ức tụi tôi trắng trẻo thư sinh ra dáng người phụ trách thư viện,chiếu phim kiêm thuyết minh cho toàn trường. Sợ nhầm nên chúng tôi hỏi: "Trước bác có công tác ở trường VHQĐ không?". Trả lời có. Khi chúng tôi giới thiệu là học sinh trường NVT, bác vội xuống thềm dắt chúng tôi vào nhà, từ đấy về sau bác cười suốt, nụ cười sảng khoái vui vẻ, mãn nguyện.

Cùng nhau ôn lại chuyện cũ. Tôi có may mắn được anh Tân nhớ cả tên lẫn họ vì có lần bên trường mới lên thư viện mượn sách, vì không có thẻ nên chúng tôi phải xếp hàng nghe chú Tân nói tên sách, tên nào chưa nghe thì mới mượn về đọc? Theo tôi nhớ hồi đó chưa có làm thẻ sách để tự chọn như các thư viện khác, ai có thẻ thư viện thì vào chọn sách tại các ngăn? Đến lượt tôi,chú đọc bao nhiêu cái tựa sách tôi đều đã đọc hết.Chú hỏi tên,lớp rồi nói tôi tối lên gặp. Sau đó chú đặc cách cho tôi được vào chọn sách trong thư viện. Sau này đi bộ đội khi lên học văn hóa trên Lạng sơn tôi vẫn thường lên chú chơi.
Anh Tân năm nay mới ngoài 68 tuổi nên gọi anh cũng chẳng có gì là quá, nhưng do quen miệng nên cứ gọi là chú. Có lẽ về quê đã lâu nên anh cứ một tí lại "báo cáo các anh...". Hỏi tại sao hồi đó bác cứ chiếu phim đến đoạn "cao trào" kể cả đánh võ, đấu kiếm là bác lại bịt ống kính lại? Anh Tân cười nói: "Bác Quỳnh chỉ thị". Hỏi: "tại sao sau này chiếu cho bộ đội bác cũng làm thế?" Cười ngượng ngịu: "Thì mình làm tuyên huấn???".
Sau khi nói rõ mục đích chuyến đi, tôi tặng anh Tân huy hiệu trường và dĩa DVD về trường do Hà mèo làm. Hẹn nhau ngày hội trường, chúng tôi chia tay. Anh Tân đưa ra tận ngõ đầy lưu luyến. Hơn 40 năm rồi đó.

K7 HN đi Trung hà - Hưng hóa

Chủ nhật tuần trước (11/9/2011), K7HN tổ chức lên thăm lại Trung hà và Hưng hóa, nơi đã từng đóng quân và học tập những năm 1969 & 1970. Ảnh do Tống Ngọc Tráng gửi.

Dưới cột cờ tại Hưng hóa

Tại Trung hà


Tại Trung hà

Không quên qua thăm cơ sở của SH

Người Hà Nội luyện yoga cười

SGTT.VN - Tập cười để tăng nguồn sức mạnh nội tại, quên đi những áp lực khi phải tha phương nước ngoài, đó là ý tưởng của một bác sĩ Ấn Độ tên Madan Kataria, khi tính đến một liệu pháp giúp các gia đình đa văn hoá hoà nhập lối sống lạ ở xứ người.

Từ năm 1995, yoga cười lan toả toàn cầu ra 50 quốc gia Âu, Mỹ, Á với gần 5.000 câu lạc bộ. “Ở nước ngoài người dân cười khá nhiều, nhất là trong các ngành dịch vụ. Nhưng người Việt Nam thì ít khi cười, có thể thấy từ các công việc ngoài xã hội hay về đến nhà, nụ cười chỉ xuất hiện do có tác động bên ngoài hoặc chỉ kéo dài trong thời gian ngắn”. Từ suy nghĩ đó, một doanh nghiệp chuyên tư vấn tâm lý sức khoẻ và đào tạo kỹ năng sống tại Hà Nội đã nghiên cứu tìm hiểu và quyết định đem yoga cười đến với Việt Nam.
Phóng sự ảnh này ghi nhận lại những nụ cười hô hô, ha ha ha đầy “sảng khoái, sung sướng, hạnh phúc…” trên khuôn mặt thuộc nhiều lứa tuổi, nhiều tầng lớp khác nhau tham gia luyện tập. Và cũng như thời kỳ khởi đầu của một số phong trào, yoga cười đang được truyền dạy miễn phí ở các công viên trên địa bàn Hà Nội...Xem GÓC ẢNH.

Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2011

Nước Mỹ “quên” khóa cửa và thấy khóa bị phá ở Nội Bài

"...Lần đầu tiên đến Mỹ cách đây 19 năm, tôi thực sự ngạc nhiên vì những ngôi nhà ở Mỹ không đóng khóa cửa. Trong mỗi ngôi nhà của họ có biết bao thứ đắt tiền. Nhưng không mấy ai lọt vào nhà người khác để lấy cắp. Có nhiều lý do. Nhưng lý do cơ bản nhất là ý thức làm người của họ cùng với sự trợ giúp cho ý thức sống ấy là luật pháp và cách quản lý xã hội. Còn ở đất nước chúng ta, nhiều ngôi nhà khóa ba tầng bảy lớp vần bị phá tan tành.
Khóa cửa nếu xét về mặt cơ học thì chỉ là hành động diễn ra trong mấy phút.  Nhưng để đi đến việc không cần khóa cửa thì có lẽ người Việt Nam có ý thức về việc đó cũng phải mất 100 năm nữa mới có thể làm được. Khi tôi nói vậy, nhiều người thấy mệt mỏi rã rời vì nghĩ đến chặng đường dài đến tận...100 năm. Nhưng cho dù có phải đi đến 1000 năm thì chúng ta cũng phải đi chứ không còn cách nào khác"....Đọc toàn bài
Tác giả: Nguyễn Quang Thiều

Đố các bạn nhận ra đây là ai?


Bác CCB này cả trường từ khóa 1 đến khóa 8 đều biết.

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2011

Nhân xem đoạn phim tư liệu

Trong tim mỗi người dân đất Việt luôn ghi nhớ trên từng thước đất của Tổ quốc đều thấm đẫm mồ hôi, máu và nước mắt của cha ông. Bằng bất cứ giá nào chúng ta phải bảo vệ chủ quyền dân tộc, bảo vệ giá trị cao đẹp mà tiền nhân đã giao lại...

PHẢI BẢO VỆ TỔ QUỐC VIỆT NAM BẰNG BẤT CỨ GIÁ NÀO.

Lịch sử dựng nước và giữ nước mấy nghìn năm đã chứng minh rằng, khi đất nước có nguy cơ bị xâm phạm đến chủ quyền thì lòng yêu nước luôn luôn được kết tinh thành một khối vô cùng vững chắc và mạnh mẽ có thể cuốn phăng bất cứ kẻ thù nào. Dân tộc Việt Nam không bao giờ chịu khuất phục trước bạo quyền. Và tin rằng trong tâm khảm mỗi người dân Việt Nam đều khắc sâu lời thơ tại “bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên của dân tộc”

Nam Quốc Sơn hà nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.

Chúng ta, một dân tộc yêu chuộng hòa bình, nhưng trong con tim mỗi người dân Việt Nam luôn luôn ghi nhớ trên từng thước đất của Tổ quốc thân yêu bất cứ nơi đâu cũng thấm đẫm mồ hôi, máu và nước mắt của cha ông. Bởi vậy bằng bất cứ giá nào chúng ta phải bảo vệ chủ quyền của dân tộc, bảo vệ giá trị cao đẹp mà tiền nhân đi trước đã giao lại trọng trách cho chúng ta. Sức mạnh của chúng ta là sức mạnh chính nghĩa, sức mạnh của lòng yêu nước nồng nàn, tinh thần “Đoàn kết! Đoàn kết! Đại đoàn kết”. Chúng ta thấu hiểu nỗi khổ đau của một dân tộc bị đô hộ, mà lịch sử bốn nghìn năm dựng nước và giữ nước đã ghi lại. Nhưng cũng chính từ những bài học lịch sử trải qua bao cuộc chiến tranh với các nước lớn, các thế lực thù địch, bản lĩnh Việt Nam đã được chứng minh, với hàng nghìn năm bị đô hộ mà người Việt Nam vẫn gìn giữ được non sông gấm vóc của mình mà không bị các dân tộc khác xâm lăng và đồng hóa.

“Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta mà hãy hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay”, tôi, các bạn và chúng ta - tất cả những người con dân đất Việt, bất kể tầng lớp, tôn giáo, giai cấp hãy cùng nhau bỏ qua những bất đồng chính kiến, hãy tạm gác những lợi ích trước mắt của từng cá nhân để cùng hướng về Biển Đông, nắm chặt tay nhau để tăng thêm sức mạnh bảo vệ vùng biển máu thịt của Tổ quốc. Với niềm tin vững chắc rằng: Công lý sẽ phải được thực thi.

Không để, bất kỳ một một thế lực nào đe dọa hoặc sử dụng sức mạnh vi phạm các quy định của Luật pháp quốc tế, xâm phạm chủ quyền lãnh thổ của chúng ta thì những người con dân đất Việt không thể khoanh tay, im lặng. Chúng ta kiên trì bằng biện pháp hòa bình, công khai minh bạch để dư luận nhân dân thế giới, trong đó có cả nhân dân Trung Quốc hiểu được Việt Nam là nước yêu chuộng hòa bình. Nhưng khi đứng trước nguy cơ mất chủ quyền thì nhân dân Việt Nam sẽ làm tất cả để bảo vệ nó. Đó là điều bất biến.

Tám Thủ Đức
(Tư liệu sưu tầm trên các trang mạng)

Thứ Năm, 15 tháng 9, 2011

Hoàng Sa trong lòng Tổ quốc

Phim tài liệu của Điện ảnh Quân đội, VTV1 phát sóng vào ngày 16-7-2011

Thứ Tư, 14 tháng 9, 2011

VÀI HÌNH ẢNH CHUYẾN ĐI MIỀN TÂY











Mấy hình phụ hoạ bài của K6LS


Theo dòng nhỏ ra dòng lớn đi chợ nổi

" Đồn CSĐS"

Người của sông nước.

Ghe đầy trái cây lại theo con dòng về

Nhà cổ của nhân vật nguyên mẫu trong phim "người tình"

Miền " Tây du ký " .

Một ngày đàng , một sàng khôn . Các cụ đã dạy thế .
Với dân Bắc thì lũ lụt là một thảm họa nhưng với dân miền Tây thì trái lại . Lũ về mang cho họ biết bao cơ hội : Tôm cá , phù sa , giao thông ...
Và bây giờ miền Tây đang là mùa nước nổi với những con lũ đầu mùa .
- Đi chứ ?
- Ui giời ! Ngu mới ở lại Sài gòn . Okie.
Vẫn như hành trình của chuyến đi trước nhưng lần này các " nhậu sỹ " cẩn thận hơn mang 18 chai Vodka Sa hoàng ( lần trước 8 chai và trước cửa Sài gòn thấy ... trống vắng khi phải dùng rượu của Bến tre ) .
Kế hoạch chi tiết cho từng cuộc nhậu .
Cụ thể :
- Lẩu mắm Cần thơ a . Một chai .
- Tối ngồi ở Phụng Hiệp a . 4 chai .
....
Với những tên " uống không cần tính " thì ngay bữa đầu đã hết 4 chai Vodka và bữa 2 thì số Vodka còn lại ở mức báo động . Đổi lại chúng tôi có những giây phút thật vui và thậm chí thăng hoa .
An ủi nhau sau chầu nhậu là :
- Nếu thiếu thì sẽ tính vào thứ sáu tới nhé . ( Hình như bị tính vào thứ sáu tiếp theo nữa thì phải ... Tôi không dám chắc lắm vì ... tôi không dám chắc . )
Trong cái vui thường kèm theo cái rủi và điều này tôi xin nhường cho Vũ Anh ( thằng bạn xấu đã chộp được khi tôi gặp nạn ) . He he .
Ấn tượng khi về TP Long Xuyên An Giang . Gặp Phùng Sơn bị " mất mật " theo nghĩa đen và Giang Gtl nói vui là sợ anh em đến thăm đến ... mất mật . He he .
Bạn rất nhiệt tình khi gặp lại các bạn cũ . Tới đây tôi thấy một thành phố rất yên bình , sạch sẽ và một người bạn Trỗi thủy chung . Phùng Sơn dù bị cắt mật gần tháng nhưng vẫn cùng các bạn cho đến ... giây cuối cùng để ngày mai sự cố cầu Tri Tôn bạn phải đi lo công chuyện . Những dòng SMS của bạn làm chúng tôi tin tưởng rằng : Những người bạn Trỗi đã , đang và sẽ luôn là những người bạn tin cậy trong suốt cuộc sống của chúng ta .
Chúng tôi trở lại Sài Gòn với những cảm xúc của những kẻ đi xa khi trở về nhà . Một cuộc sống thường nhật hối hả mang theo nó những kỷ niệm ngọt ngào vừa trải nghiệm .
Tôi sẽ rất nhớ chuyến đi này .
Sài Gòn 14.9.2011.

Thứ Hai, 12 tháng 9, 2011

Thông báo họp mặt 45 năm Học viện KTQS

Xin trân trọng thông báo: Nhân kỉ niệm 45 năm ngày thành lập Học viện KTQS (28/10/1966-28/10/2011), tại 3 địa điểm (TpHCM, Tx Vĩnh Yên và HN) sẽ tổ chức lễ kỉ niệm. 
Với các tỉnh phía Nam sẽ tổ chức họp mặt từ 9g sáng thứ bảy 22/10/2011, tại Khách sạn Tân Sơn Nhất, 200 Hoàng Văn Thụ, Phú Nhuận, TpHCM.

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2011

Nước Mỹ 11/9/2001 - 11/9/2011

Trong gần 30 năm, tòa tháp đôi được dùng làm Trung Tâm Thương Mại Thế Giới vẫn in bóng trên nền trời New York. Nó có 110 tầng và là biểu tượng cho sức mạnh và niềm lạc quan. Tòa tháp đôi này tọa lạc tại quận Manhattan, ngay trung tâm tài chính New York. Nhưng nó còn mang ý nghĩa nhiều hơn thế, nó đã trở thành dấu mốc của văn hóa đại chúng. Đối với người Mỹ và nhiều người khác trên thế giới, nó đã trở thành biểu tượng của New York và toàn thể nước Mỹ. Ngày 11 tháng 9 năm 2001 luôn luôn khắc sâu trong con tim và khối óc người Mỹ và nhiều người trên thế giới. (Trích lời dẫn của clip)

Nguồn: You Tube
Hình ảnh nước Mỹ tưởng niệm ngày 11/9

Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2011

Âm nhạc cuối tuần

Một số bản nhạc do dàn nhạc bán cổ điển Paul Mauriat trình bày, chất lượng âm thanh tương đối tốt (256 kbps)

Người luôn đứng về phía nhân dân (*)

SGTT.VN - Là người lãnh đạo cao nhất của Đảng về nông nghiệp, ông Võ Chí Công đã dứt khoát đứng về phía người nông dân khoán chui. Ông là con người mà trong bất cứ giai đoạn cách mạng nào, đều đứng về phía nhân dân…

LTS: Chữ “chui” chẳng đẹp chút nào nhưng lịch sử mãi mãi ghi công lao to lớn của khoán chui - khoán sản phẩm - trong nông nghiệp Việt Nam. Nó đã đưa một nền sản xuất nông nghiệp đình đốn, nông dân đói khổ trở thành một quốc gia xuất khẩu gạo nhất nhì thế giới. Vì thế, bàn đến đổi mới không thể không nhắc đến khoán chui bởi nó đã mở đột phá khẩu vào thành trì tập trung, quan liêu, bao cấp. Đó là một cuộc cách mạng lôi cuốn hàng chục triệu hộ nông dân chống lại cái cũ, bảo thủ, chậm tiến, sáng tạo ra cái mới với một tinh thần khoán chui hay là chết. Và cứ thế, khoán chui vẫn lặng lẽ lan rộng. May mắn là Đảng ta đã nhìn thấy điều đó.
Nguồn ảnh: SGTT
Hội nghị lần thứ 6 Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá IV họp giữa tháng 9.1979 đã ra một nghị quyết lịch sử: “Về tình hình và nhiệm vụ cấp bách”, khi đó, khoán chui không còn là cá biệt, trở thành một xu thế không thể đảo ngược. Với tư cách là người lãnh đạo cao nhất của Đảng về nông nghiệp (Uỷ viên Bộ chính trị, Phó thủ tướng phụ trách nông nghiệp, trưởng ban Cải tạo nông nghiệp toàn quốc) khi đó, ông Võ Chí Công đã dứt khoát đứng về phía người nông dân khoán chui. Hôm nay, cả nước đau buồn tiễn biệt Võ Chí Công, SGTT xin trích đăng vài đoạn hồi ký chưa xuất bản của nhà báo lão thành Thái Duy, như một nén nhang cho một con người mà trong bất cứ giai đoạn cách mạng nào, kháng chiến cứu nước hay xây dựng trong thời bình đều đứng về phía nhân dân…ĐỌC TIẾP
(*) Trích hồi ký “Khoán chui hay là chết” chưa xuất bản của nhà báo Thái Duy. Tựa do SGTT đặt.

Giới thiệu sách: SỐNG VỚI NGƯỜI VIỆT

"BLOG, BẤT ĐỒNG CHÍNH KIẾN, TRUNG QUỐC:
KHI CHẾ ĐỘ LO SỢ"
Là một phần trong cuốn “ SỐNG VỚI NGƯỜI VIÊT” gồm 84 phần của 2 Tác giả: Philippe Papin và Laurent Passicousset do dịch giả HOÀNG HÀ dịch.

Thật là sáo rỗng khi nói rằng Internet đã thay đổi tất cả. Ở Việt Nam cũng như ở Iran và Trung Quốc, điều khẳng định đó có điểm nổi bật riêng: thế giới thông tin, sự kiểm soát và tiếp cận hoàn toàn thay đổi. Đất nước được kết nối theo chiều hướng tốt hơn. Tính đến năm 2010, có tới 25 triệu người ở Việt Nam vào mạng thường xuyên và điều cốt yếu là phải nói rằng người ta có thể tìm thấy một hàng Internet tại bất kỳ một thị trấn nào ở tất cả các tỉnh. Chắc chắn ở những cửa hàng đó, trang thiết bị đều không mới cũng chẳng chạy nhanh, nhưng tất cả các quán net đều đông nghịt thanh thiếu niên đang giao tiếp với thế giới mà chỉ cần dùng đầu ngón tay. Do vậy, chỉ trong vài năm, các tờ báo truyền thống dưới dạng báo in, vốn rất nhiều song cũng đều bị kiểm duyệt, đã phải thành lập thêm báo mạng như các cơ quan báo chí quốc tế, các trang web nước ngoài bằng tiếng Việt, thậm chí có cả những tờ báo mới của Việt Nam chỉ tồn tại trên Internet và có phong cách khá tự do kiểu như Vietnamnet. Mặt khác, mạng Internet cho phép mọi cá nhân đều có thể tiếp xúc với những người truy cập khác trên toàn thế giới, trong đó đặc biệt có cả cộng đồng kiều bào ở nước ngoài, thông qua các trang báo điện tử, các trang web cá nhân, các diễn đàn và trang blog.

Thư giãn


Thằng nào đánh tao, tao sẽ...
1. MỸ : "Tao muốn đánh thằng nào, là tao đánh thằng đó. Ngoài ra, tao bao tiền súng đạn cho phe đối lập !"
2. NATO : "Mỹ đánh thằng nào, tao đánh thằng đó!".
3. NGA : "Thằng nào bật tao, tao cắt dầu lửa!".
4. ISRAEL : "Thằng nào ngấm ngầm muốn đánh tao, tao đánh thằng đó trước !".
5. NHẬT : "Thằng nào đánh tao, tao sẽ bảo Mỹ đánh thằng đó. Nếu chúng mày không ngừng tấn công, tao cho Maria Ozawa nghỉ việc !".
6. TRUNG QUỐC : "Thằng nào gần tao, tao đánh thằng đó !".
7. ĐÀI LOAN : "Thằng nào đòi đánh tao, tao bảo báo chí chửi thằng đó !".
8. NAM HÀN : "Thằng nào định đánh tao, tao tập trận với thằng Mỹ !".
9. BẮC HÀN : "Thằng nào làm tao bực, tao sẽ đánh thằng Nam Hàn !".
10. Berlusconi (ITALIA) : "Thằng nào oánh tao, tao... ngủ với vợ thằng đó !".
11. SINGAPORE : "Thằng nào đánh tao ? Chắc không thằng nào rảnh rỗi mà đi đánh tao !".
12. IRAQ : "Thằng nào đánh tao thì cứ đánh cho đã, chừng nào mệt thì tự động về !".
13. ARAP SAUDI : "Thằng nào đánh tao, tao mua thằng đó !"
14. Al Quaeda : "Thằng nào đánh tao, tao khủng bố thằng Mỹ !".
15. Liên Hiệp Quốc : "Tao dán cái mác... vùng cấm bay lên thằng nào, chúng mày úp sọt thằng đấy cho tao!".
16. CUBA : "Thằng nào oánh tao, tao cho Việt Nam một mình canh giữ thế giới !".
...................................................................................................
17. VIỆT NAM : "Chỗ nào có oánh nhau, tao bày tỏ quan ngại sâu sắc và lấy làm tiếc ! Còn thằng nào oánh tao, tao tuyên bố chủ quyền, tao cắt điện luân phiên, sau đó tao... cực lực lên án !".
Sưu tầm

Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2011

Niềm vui!


Cháu gái
Tối hôm trước để quên hộp thuốc lá dưới tầng 1, sáng chuẩn bị đi làm, đứa cháu gái chưa được 2 tuổi từ tầng 1, tay cầm hộp thuốc lá bò lên tầng 2 nói:
  • Uốc á của ông ày!
  • ...Sướng!
Chiều tối đi đánh bóng bàn về, vừa dừng xe máy ở cửa đã thấy tiếng cả thằng anh lẫn con em:
  • Ông về! ông về!
    rồi đứa bám vai đứa ôm cổ...Sướng!
Ngày nghỉ ở nhà ngồi tầng 3 “lướt WEB”, đến giờ ăn cơm, cháu gái lại bò lên tận nơi:
  • Ông ội xuống ăn “ơm”!
  • ...Sướng!
Tối hôm trước mà về muộn không gặp chúng, sáng hôm sau chúng mở mắt, câu đầu tiên:
  • Ông “âu” ồi?
  • ...sướng quá cơ!
    Rồi có lần thằng anh "ị" xong, rửa đít cho nó, nó còn hỏi: "Thế ông rửa đít cho con "kiểu" gì?". Ở nhà có chúng nó còn nhiều cái "sướng" lắm các bác ạ! ...không tin các bác cứ hỏi bác HH mà xem.

Thứ Hai, 5 tháng 9, 2011

HẬU QUỐC KHÁNH



H1: Từ trái sang ( hàng sau): ĐH k7; Kiên K6; Duy Hưng K5;HM K6; Trung Quốc K7. Hàng trước : A trưởng của DH; sếp tôi; Quế Nguyệt Hồng ; Tôi K4. 

Bữa 3/9, có cuộc gặp gỡ gần đủ các khóa,“tao ngộ” tại nhà tôi. Không khí rất vui vẻ, thú vị và đầy kịch tính, bởi lần này nhiều người có mối liên hệ với nhau từ “kiếp trước”. Rất kinh! Chọn được hai cái hình “lành mạnh” nhất gửi lên vì bọn chó ham vui cứ thấy chụp hình là sán vào chụp ké. Ai đời giữa những khuôn mặt danh giá thế này mà chúng cứ giơ mông đít ra làm tiền cảnh cho các bác ngắm, láo quá .

VÒNG TRÒN BẤT TỬ

Cuộc gặp gỡ này do các bạn trẻ ở Trung tâm dữ liệu Hoàng sa tổ chức để các cựu chiến binh đã từng chiến đấu trên con tàu HQ604 trong chiến dịch CQ88 tháng 4 năm 1988 tại Trường sa gặp lại nhau...chứ không phải do một cơ quan nào của Nhà nước.
Nguồn: Nhịp cầu thế giới online
Một mẩu báo từ quá khứ liên quan tới cuộc Hải chiến Trường Sa 1988 - Ảnh tư liệu

(NCTG) Hơn 23 năm sau, vừa gặp lại, cựu chiến binh Lê Minh Thoa rủ đồng đội Trần Thiện Phụng chơi vật tay và thua mất 300 ngàn đồng.

Lê Minh Thoa và Trần Thiện Phụng là những cựu binh đã chiến đấu trên con tàu HQ604 trong chiến dịch CQ88 tại Trường Sa năm 1988. Họ là 2 trong số 9 người lính sống sót và bị phía Trung Quốc giam giữ cho đến khi trao trả năm 1991.
Từ trái sang: các cựu binh Trương Văn Hiền, Lê Minh Thoa và Dương Văn Dũng.

Giờ đây, mỗi người một cuộc sống, ở khắp mọi nơi của đất nước, 9 người họ đã gặp lại nhau lần đầu tiên sau 23 năm qua chương trình “Vòng tròn bất tử” do Trung tâm Dữ liệu Hoàng Sa tổ chức tại khu du lịch Suối Lương (Đà Nẵng) hôm 3-9.

Khi tàu bị tấn công, lính và sĩ quan mình trúng đạn ngã la liệt. Tui chỉ kịp xé áo người này quấn cho người kia để cầm máu”, cựu binh Dương Văn Dũng kể. “Tui nhớ đang băng vết thương cho anh Trừ (Thuyền trưởng Vũ Phi Trừ - HQ604) thì nghe ‘ầm’ rồi tàu chìm.”... BÀI Ở ĐÂY 
Bài : “HÃY ÐỂ MÁU CHÚNG TA NHUỘM ÐỎ BIỂN ÐÔNG!

Tết Độc lập 2-9 ở Sơn Tây

Lâu không lên thăm bạn, nhân dịp nghỉ dài ngày, nhóm Bạn Trỗi tụ tập, chẳng theo khóa nào cả (từ K8 đến K2).
Lâu không thấy Báo tường, vội chụp ngay, lại có bức ký họa do thầy Lực vẽ nữa. Một loạt Thơ Sùng Hải mới phát hiện, xin đăng ở bài sau.
Đầu tiên, tranh thủ trời mát, mời các bác ra thi đấu Tennis đã. Đây là 1 trong các pha cứu bóng vui vẻ của SH, chứng tỏ đã có sức bền, không ngại tốc độ. Cuối trận, K7-8 thua K6, chụp ảnh đoàn kết để vào trận 2 trong nhà.
Xe tập kết sau gồm a. Thắng K2, Thắng K8 (đội bóng đá Bạn bè), đưa Quốc Ái và con trai mới từ MN ra. Anh Trần Hà K4 thấy có đoàn đa hệ nhiều K lên chơi, liền đóng cửa phòng khám, đến tiếp đoàn. Ra về vui vẻ, xác nhận đường 32 đã thông! Về nhà không đăng được ngay, do mạng, mong anh Hà, và các bạn thông cảm!!

Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2011

Hình cuối tuần



Dân tộc kết hợp với hiện đại







Tre già , măng mọc ... ngược.

Tâm sự của thầy Trọng

Sáng 3/9 cùng Trung Quốc, Đắc Hoà và Minh "vẹo" k7 đến thăm thầy Trọng. Thầy trò gặp nhau vui vẻ, 1 lô chuyện vui từ thời nảo thời nào đuợc khơi lại. Thầy mang ra chai Mao Đài (có cả 1 con rồng bằng thuỷ tinh nằm bên trong) và chai Chivas (lọ gốm hẳn hoi) ra mời. Cũng chỉ dám làm vài li nhỏ đưa chuyện vì mấy hôm nay đã quá tải.
Thầy tâm sự:
- Vừa rồi có ý định cải tiến chiếc Way Alfa thành xe ba bánh để đi lại. Nhà báo như thầy mà bị trói chân thì... Đuợc em Chỉnh Huấn k5 tư vấn "nên đến Cty Xe lăn Kiến Tuờng lắp với kĩ thuật tốt và chi phí phù hợp".
Chả hiểu thế nào vừa nêu ý tuởng, Huấn đã vận động anh em. Một buổi trưa, thầy đang nghỉ thì thấy con trai vào nói, có chú Long "giun" đến và gửi lại 1 phong bì rồi đi ngay. Vậy là các em giúp thầy nhưng về kinh phí lắp xe thầy đã chuẩn bị, chưa phải nhờ đến các em. Nhưng các em làm thế thầy cảm động quá.
Rồi thầy hẹn Huấn đến Kiến Tuờng thử xe. Đi xe 3 bánh, chân có thể yếu nhưng tay phải rất khỏe để điều khiển ghi đông (vì mọi xử lí đều bằng tay). Có 1 anh bạn bị tật hỏng cả 2 chân nhưng đi xe 3 bánh rất cừ. Anh ta hướng dẫn cho thầy đi thử mấy lần mà không được vì cái tay yếu quá. Vậy là cả nhà không đồng ý. Dù sao thì cũng rất cảm ơn các em!
Cũng là 1 câu chuyện hay nhân ngày lễ.

Phát ngôn & Hành động

Bản năng tham, chính trường và chuyện cục 42 

- Bản năng tham lam của con người, câu chuyện chính trường tế nhị và “cục 42”, con đẻ của Cục Điện ảnh, là những câu chuyện buồn vui mà Phát ngôn và Hành động tuần này xin được chia sẻ với quý bạn đọc.  ĐỌC TIẾP

Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011

Theo yêu cầu của GTL: Ballad of Ho Chi Minh

Hát quan họ

Luyện tiếng Việt bằng dân ca

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2011

Thứ Năm, 1 tháng 9, 2011

Tên đệm

Cũng như ở mọi trường tập thể khác, hồi đó tụi mình hầu như đứa nào cũng có cái tên đệm. Nào là Hà mèo, Thắng biêu, Lộ kếch, Hà sái …. Thôi thì đủ cả: các loại chim muông súc vật, bệnh tật, thói hư tật xấu hoặc nhiều khi cũng chỉ là một câu nói vu vơ … thế là biến thành tên đệm – cái mà ngày nay các cháu gọi một cách mỹ miều là nick name!
Bọn con trai đã đành, mấy bạn C11 cũng không thoát. Có lần tôi nghe nói C11 lớp mình có Vân què
- Què?
- Ừ, vì leo cây ngã gẫy tay nên là què .
- Tụi con gái cũng đi “thăm” Công xã hay sao mà leo cây?
- Không hình như là leo mấy cây đào gần nhà Hiệu bộ!
- Á hà, lấy đào non …
Sau đó tôi chú ý quan sát (tất nhiên là lén) thấy Vân bận áo dài tay che kín, nhưng lấp ló dải băng trắng bó chặt lòi ra ở cổ tay. Bạn gái này cũng “chiến” thật! – Tôi nghĩ thầm.
Và từ đó “chết” tên Vân què. Chẳng hiểu hồi đó Vân có biết và có tức không?
Hơn 40 năm sau, một lần gặp lại, bạn chủ động nói:
- Hồi đó tụi con trai gọi tôi là Vân què.
- Này, hỏi thật nhé: Hồi đó bạn leo cái cây gì để mà ngã gẫy tay?
- Hì hì, tôi có gẫy tay hồi nào đâu.
- Ơ hay, tay bó bột hẳn hoi mà bảo không …
- Đâu có, hồi đó tôi bị đau khớp. Cứ mỗi lần trời lạnh là đau nhức nên phải lấy băng quấn các khớp tay lại. Thế là mấy bạn đặt tên …
- Hì hì, vì không giải thích nên bị oan.
- Có ai hỏi đâu mà giải thích. Không lẽ tự nhiên đi nói oang oang: tôi không gãy tay?
- Thì … nói chuyện còn không dám nữa là hỏi!
Ra vậy, cái tên đệm của bạn tới hơn 40 năm sau mới rõ. Nhưng đó cũng là kỷ niệm một thời trẻ con khó mà quên. Đừng buồn nghe bạn!
Hình: bây giờ thì không cần bận áo dài tay nữa rồi!

Tư liệu

Nhân dịp kỷ niệm Quốc khánh 2/9, trân trọng mời mọi người cùng xem những thước phim màu rõ nét về:
1- Cụ Hồ và Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
2- Lễ tang Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Nguồn: You Tube