Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011

Thư giãn....Sắc hoa mùa hè

"...Sen Hồ Tây có vẻ đẹp riêng khác với những bông sen được trồng nhiều ở Bắc Ninh, Bắc Giang, những bó hoa sen vẫn được bán ngoài phố. Phân biệt hoa sen với hoa quỳ không dễ vì chúng có vẻ ngoài giống nhau. Nhưng người mua hoa tinh sẽ nhận ra, hoa sen có nhiều lớp cánh xếp lại bên trong, còn hoa quỳ chỉ có một lớp cánh mỏng và không có hương thơm...".ĐỌC TIẾP để thưởng thức một số hình ảnh về sen hồ Tây.

Kiến nghị đổi tên biển Nam Trung hoa thành biển ĐÔNG NAM Á

Hưởng ứng việc Đề nghị đổi tên biển Nam Trung hoa thành biển ĐÔNG NAM Á.
(Nguồn: Bạn Trỗi K5)
Biển Đông là tên gọi thân yêu tổ tiên ta đã gọi biển nằm ở phía mặt trời mọc của phần lớn dải đất hình chữ S. Nhưng Vịnh Thái Lan là một phần của Biển Đông lại nằm ở phía Tây nếu xét từ vị trí của Nam Bộ. Còn với Hoàng Sa, Trường Sa thân yêu như trái tim giữa biển khơi thì bốn bề bao bọc bởi Biển Đông.
Và biển đó ở phía Tây Philippnes, phía Bắc Indonesia, Brunei, Malaysia, Singapore...
Tên quốc tế của Biển Đông hiện tại là “South China Sea” nghĩa là Biển Nam Trung Hoa, mặc dù bờ biển TQ chỉ chiếm phần nhỏ so với các nước khác.
Hãy cùng nhau ký tên kiến nghị đổi tên quốc tế của biển thành "Southeast Asia Sea". Với chúng ta, 4 chữ “Biển Đông Nam Á” có một nửa là lịch sử cha ông để lại, nửa kia là hiện tại hội nhập cùng bạn bè quốc tế. Hãy cùng các bạn ấy nhập thành một bó đũa, không cho kẻ mưu mô nào bẻ dần từng chiếc.
Ký vào bản tiếng Anh tại đây:
Còn đây là bản TIẾNG VIỆT

Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2011

CHÀO ANH

Những năm đầy khó khăn cuối 70, đầu 80 của thế kỷ trước. Mỗi năm, tôi theo đoàn công tác của HọcViện Quân Y lặn lội vào Đà Lạt khám sức khỏe và lấy các chỉ số sinh hóa-huyết học cho cán bộ nhân viên của Viện Nghiên cứu Hạt nhân. Đó là một lò phản ứng hạt nhân nhỏ chuyên dùng cho nghiên cứu và giảng dạy được tiếp quản từ chế độ cũ. Với tôi, mỗi chuyến đi đều háo hức như được đền bù những hụt hẫng từ ngày ôm tấm bằng đỏ từ LX trở về, nay được trở lại với môi trường khoa học hàn lâm. Một trong những chuyến đi ấy tôi được gặp anh. Không chỉ trong công việc. Có ngày nghỉ Viện tổ chức đi chơi thác Đatangla, đường về xe bị hư hay sao đó anh cùng chúng tôi đi bộ cả chặng đường dài. Ngay lần gặp đầu tiên anh đã cho tôi ấn tượng về một nhà khoa học lớn và một nhân cách mạnh mẽ, đôi khi đến mức xung đột với môi trường quanh anh. Đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ câu hỏi của anh: “Vì sao nhà nước lại phải quản lý đến cả cái thùng bán kem ngoài đường với dòng chữ MDQD?”. Một câu hỏi tưởng đơn giản, nhưng ngày ấy sau bao nhiêu năm sống trong môi trường của CNXH chúng tôi không dễ mà nhận ra được, huống chi là nói ra thành lời.
Rồi đến 1986 tôi rời Học Viện Quân Y vào đầu quân cho anh. Viện HN ưu ái cho tôi có gia đình ở SG nên dù biên chế ở Đà Lạt, tôi vẫn có thể làm việc ở SG và vài tuần một lần mới phải lên với xứ sở rừng thông. Xã hội lúc này đã khác với hồi tôi mới gặp anh. Theo làn gió đổi mới, nhiều nhà khoa học cũng thấy không thể còn sống được trong tháp ngà của mình mà phải tìm đường ra, nhưng đi theo đường nào thì có nhiều ý khác nhau, tình hình nội bộ Viện không tránh khỏi lủng củng. Anh cũng chẳng thoát khỏi cái sự ấy. Nhưng trong con mắt tôi và nhiều người trẻ khác trong Viện, anh vẫn là một nhân vật cho chúng tôi ngưỡng mộ. Tôi cũng tìm mọi cách để thoát khỏi môi trường tù hãm của một viện nghiên cứu theo cơ chế bao cấp. Thử cả những việc như nhuộm tròng kính mát, pha mầu đá quý, phân kim... chả cần gì phải đi học nước ngoài về mới làm được. Rồi quyết định làm đề tài về mô ghép ngoại khoa. Lãnh đạo Viện phản đối cho rằng không thực tế. Tôi ôm đề tài chạy sang Sở Y tế TPHCM, choáng váng vì ngay sau lần trình bày đầu tiên, chú Tư Trung giám đốc Sở kiêm Hiệu trưởng đầu tiên và là người sáng lập ra ĐHYK Phạm Ngọc Thạch bây giờ, đã hỏi luôn vậy cháu cần bao nhiêu kinh phí để xây dựng một ngân hàng mô ghép! Chia tay anh và Viện từ ngày ấy để đi làm ngân hàng mô, rồi số phận đưa tôi ra nước ngoài. Không gặp lại anh, nhưng vẫn âm thầm theo dõi và biết anh là một trong số ít các nhà khoa học Việt Nam làm việc tại Việt Nam mà có được một số lượng công trình khoa học đáng nể ở tầm quốc tế.
Sáng nay lên mạng gặp lại tấm hình anh vừa chụp với lá cờ Tổ Quốc. Kỷ niệm tuổi trẻ ập về. Vẫn là anh. Tóc bạc hết rồi mà vẫn là một người trẻ tuổi!

Hãy lên tiếng, dõng dạc và minh bạch!

Đọc thấy hay nên tôi copy & paste để các bác xem . (Bài nguyên vẹn chưa bị “biên tập” như trên Vietnamnet)

Cụ Bùi Thượng 73 tuổi, vô địch lặn nước sâu ở Lý Sơn, rất biết phải đối mặt thế nào với “bọn cá mập” hung hãn để chúng không liều lĩnh dấn thêm từng bước hành vi tàn bạo của chúng: “Gặp một con cá mập lớn, thì phải đối mặt với nó, nhìn trừng mắt vào nó. Có như thế thì nó mới không tấn công”.
Ngày hôm qua, mồng 5 tháng sáu 2011, tôi đã đi biểu tình, để nói lên sự công phẫn của tôi đối với nhà cầm quyền Trung Quốc, và biểu lộ sự ủng hộ toàn diện của tôi với nhân dân Việt Nam cũng như nhân dân các nước bạn ASEAN mà cái “lưỡi bò” của Trung Quốc muốn chiếm đoạt biển đảo thiết yếu cho cuộc sống hôm nay và sự phồn vinh ngày mai.
Tôi đi biểu tình để vợi bớt sự cay đắng tích lũy từ nhiều tháng, nhiều năm qua. Cùng đi với tôi là những người bạn đã từng chia sẻ hoạn nạn và chung lưng đấu cật đấu tranh trong nhà tù của chế độ độc tài làm tay sai cho xâm lược Mĩ. Thế là thế hệ lục tuần chúng tôi đã gặp lại nhau, với đầu óc, trái tim và niềm tự hào của tuổi hai mươi, đoàn kết chống lại cuộc xâm lược mới. Khẩu hiệu chúng tôi hô vang là những lời trong sáng, không một chút vẩn đục hận thù. Đó là biểu hiện của một sức mạnh an nhiên, hầu như vui tươi, không một chút sợ hãi. Và chắc chắn là không sợ những cái dùi cui mà chúng tôi đã thấy ngay trước mặt.
Chúng tôi đã nhận lời chính quyền TP HCM, cụ thể là ông Nguyễn Thành Tài, Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân, và ông Nguyễn Văn Đua, Phó Bí thư thường trực Thành ủy, đã có nhã ý mời chúng tôi đối thoại. Với hai vị, chúng tôi đã khẳng định là chúng tôi kiên quyết lên án thái độ hiếu chiến, bành trướng chủ nghĩa của chính quyền Bắc Kinh ở Biển Đông. Chúng tôi cũng nói rõ với các vị không gì và chẳng ai có thể ngăn chặn được sự phẫn nộ xuất phát từ lòng yêu nước của nhân dân, bởi đó là sự phẫn nộ lành mạnh, chính đáng và cần thiết để bảo vệ đất nước. Đó là sự phẫn nộ cứu quốc. Chúng tôi đã yêu cầu Chính phủ và Nhà nước Việt Nam tạo điều kiện để sự công phẫn được thể hiện trong tinh thần trách nhiệm, hòa bình, kiên quyết, toàn diện trong sự tôn trọng trật tự.
Có những tình huống mà im lặng không giúp ta tránh né được hiểm nguy, ngược lại chỉ làm tăng mối họa vì đối phương lầm tưởng im lặng là bạc nhược. Làm sao có thể trông mong vào sự ủng hộ của công luận thế giới nếu ta cấm đoán chính nhân dân ta lên tiếng? Phản ứng ngoại giao tất nhiên là cần thiết, nhưng không đủ để tranh thủ được sự đoàn kết quốc tế mà Việt Nam rất cần trong lúc này. Làm sao mà những người đã từng dựa vào sức mạnh của nhân dân để giải phóng và thống nhất đất nước, ngày nay lại có thể cản ngăn quyền thông tin và hành động của nhân dân?
Trung Quốc đã quyết đẩy mạnh cuộc tiến công quân sự ở Biển Đông. Điều ấy, cộng đồng quốc tế đã thấy nhãn tiền: vậy chúng ta phải lên tiếng mạnh mẽ! Trung Quốc vi phạm mọi thỏa thuận mà họ đã ký kết: chúng ta hãy lên tiếng mạnh mẽ! Hải quân Trung Quốc sách nhiễu, khủng bố ngư dân Trung Bộ trên những vùng biển mà họ đánh bắt từ đời cha ông: chúng ta hãy lên tiếng mạnh mẽ! Hãy lên tiếng trên đường phố, trong hàng quán, tại các trường phổ thông và đại học. Hãy thông báo về số phận những đồng bào bị sách nhiễu, bắt giam, cướp bóc và phá sản trên Biển Đông, phổ biến thông tin trên khắp nước, cho đến mọi vùng sâu vùng xa. Tóm lại: hãy thông báo trung thực về tình hình cuộc xâm lược ngày càng xấu xa và ráo riết.

Âm nhạc chủ nhật

SIMON & GARFUNKEL tái bản album ăn khách nhất
Sưu tầm
Song ca Paul Simon và Art Garfunkel
Nổi tiếng là một trong những ban song ca ăn khách nhất của làng nhạc quốc tế, Simon và Garfunkel thật ra đã chia tay vào năm 1971, tức cách đây bốn thập niên. Gương vỡ lại lành, nhóm này nhiều lần tái hợp trên sân khấu. Năm 2011 đánh dấu ngày ban song ca cho tái bản tập nhạc cuối cùng và cũng là album để đời của nhóm.
Tập nhạc Bridge Over Troubled Water (tạm dịch Nhịp cầu trên nước đục) được phát hành lần đầu tiên cách đây 40 năm. Nhờ đĩa hát này mà vào năm 1971, ban song ca đoạt 4 giải Grammy, trong đó có ba giải thưởng rất quan trọng là album, ca khúc và hòa âm hay nhất trong năm. Nhân dịp sinh nhật lần thứ 40, ban song ca người Mỹ cho tái bản tập nhạc này dưới dạng hai cuộn CD. Đĩa đầu tiên y hệt như nguyên tác, nhưng các bài hát ở đây đã được thu lại với kỹ thuật ghi âm hiện đại. Đĩa thứ nhì tập hợp 17 bài hát chọn lọc, ghi âm từ các buổi biểu diễn trực tiếp trên sân khấu của nhóm vào năm 1969.
Trong mắt các nhà phê bình, tập nhạc Bridge Over Troubled Water xứng đáng có mặt trên mọi kệ tủ CD. Với hơn 25 triệu bản bán chạy trên thế giới, đây là album thứ 5 và cũng là tập nhạc cuối cùng của Simon và Garfunkel. Theo tạp chí Rolling Stones, tập nhạc này đứng hàng thứ 51 trong số 100 album hay nhất mọi thời đại. Còn theo bình chọn của giới chuyên nghiệp ở Anh, thì tập nhạc này lại được xếp vào hàng thứ 7, chủ yếu cũng vì ban song ca người Mỹ biết dung hòa một cách khéo léo nhạc folk với thể loại pop rock.
Tập nhạc kinh điển trong thể loại pop folk
Simon và Garfunkel chẳng những sinh cùng năm (1941) mà còn là bạn học cùng lớp. Paul Simon sinh trưởng tại New Jersey còn Art Garfunkel thì lớn lên ở khu phố Queens, New York. Họ gặp nhau vào năm 12 tuổi, thời trung học họ cùng cắp sách đến trường Forest Hills, khi lớn lên họ cùng chơi nhạc trong nhóm Tom and Jerry (dựa vào hai nhân vật nổi tiếng của phim hoạt họa chú mèo Tom và chú chuột Jerry).
Sau tú tài, nhóm này chia tay lần đầu tiên vào năm 1958 : Simon theo học khoa văn chương, Garfunkel đeo đuổi ngành kiến trúc. Mãi đến hơn 5 năm sau (1964), ban song ca mới tái hợp để ghi âm đĩa nhạc chuyên nghiệp đầu tiên. Với tựa đề Wednesday moring, 3 A.M (có nghĩa là Thứ tư vào lúc 3 giờ sáng), album này hoàn toàn thất bại khi được cho ra mắt. Một điều rất đáng ngạc nhiên bởi vì tập nhạc này có ít nhất là hai bài hát mà với thời gian đã trở thành kinh điển.
Đầu tiên hết là ca khúc chủ đề The Sounds of Silence (tạm dịch là Tiếng Thầm), mà ban song ca đã ghi âm đến 60 lần trước khi tìm cho được một phiên bản vừa ý. Kế đến là nhạc phẩm The Times they are a changin, nguyên tác của Dylan. Ban song ca đã ghi âm ca khúc này vì là đồng nghiệp của tác giả Bob Dylan : họ làm việc trong cùng một hãng đĩa, có cùng một nhà sản xuất (Tom Wilson). Mãi đến gần hai năm sau (1966) khi bài The Sounds of Silence được thu lại với một lối hòa âm phối khí tân kỳ hơn, thì lúc đó ca khúc này mới phá kỷ lục số bán, nhảy vọt lên hạng đầu thị trường Mỹ thời bấy giờ.
Nghịch dụ trong Tiếng Thầm
Trong nguyên tác, nhạc phẩm The Sounds of Silence có một lối hòa âm rất mộc. Còn phiên bản thứ nhì dùng lối hòa âm của nhóm The Byrds, chọn âm vang tiếng bass của đàn guitare điện để làm khung nền. Nhờ vậy mà The Sounds of Silence càng có thêm ý nghĩa. Trong ca từ, tác giả Paul Simon dùng thủ pháp nghịch dụ kết hợp hai hình tượng đối chọi : một bên là âm thanh tiếng động, còn bên kia là sự tĩnh lặng để nói lên nghịch lý của xã hội tiêu thụ và chủ nghĩa cá nhân. Cuộc sống càng hiện đại, con người càng cô đơn. Trong đám đông, người ta nói mà không hiểu nhau, dù sống bên cạnh, nhưng vẫn không có sự gần gũi.
Chốn đô thị huyên náo ồn ã, con người không thể chia sẻ, vì họ không còn lắng tiếng âm thầm trong điệu nhạc con tim, cung bậc cảm xúc chùn bước tâm hồn. Sự trống trải tẻ nhạt khi ta chỉ có một mình, không đáng sợ bằng nỗi cô độc tột cùng, khi có biết bao người đang ở xung quanh. Lối hoà âm đa tầng, cách phối khí nhiều lớp càng minh họa cho ca từ đối nghịch. Hai giọng ca rất mộc của Simon và Garfunkel thể hiện cho góc tối nội tâm, thì thầm nhắn nhủ như người bạn tri âm trong đêm khuya trăn trở (hello darkness my old friend). Còn tiếng đàn điện minh họa cho cảnh vật bên ngoài, khi con người mù quáng chạy theo lối sống hiện đại (people bowed and prayed to the neon god they made).



Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2011

Ngày mai tại ĐSQ TQ và LSQ TQ

Theo như tôi biết thì ngày mai 12-6 sẽ có cuộc " tụ họp tự phát " của một số người tại ĐSQ TQ tại Hà nội và LSQ TQ tại TP HCM . Các bác có thể nhấn vào đây để biết thêm chi tiết .

Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2011

'Tổ quốc nhìn từ biển' qua nhạc Quỳnh Hợp

Nguồn: VnExpress
Đồng cảm với những dòng thơ tình cảm của nhà thơ Nguyễn Việt Chiến, nữ nhạc sĩ 'thổi' vào đó không gian âm nhạc hào hùng, khơi dậy lòng yêu quê hương cho người nghe.

Nhạc sĩ Quỳnh Hợp đọc được nguyên tác bài thơ Tổ quốc nhìn từ biển cùng bài phỏng vấn tác giả - nhà thơ Nguyễn Việt Chiến trên VnExpress.net. "Bài thơ mang cho người đọc nhiều rung cảm, khẳng định hùng hồn về chủ quyền lãnh thổ và lòng yêu nước của nhân dân ta. Đọc xong, những câu thơ tráng khí cứ văng vẳng trong đầu…", chị chia sẻ.

Sau 2 ngày đọc, nghiền ngẫm bài thơ, Quỳnh Hợp hoàn thành bài hát Tổ quốc nhìn từ biển theo nhịp hành khúc trầm hùng và cương quyết. Bài hát là khúc tráng ca nói lên tinh thần yêu nước, ý chí quyết tâm giữ vững chủ quyền thềm lục địa và vùng biển của Tổ quốc. Tinh thần đó của dân tộc ta đã có từ ngàn đời, qua nhiều thăng trầm và biến cố lịch sử.
Tấm lòng của nữ nhạc sĩ được nhóm hát Artista đồng cảm. Các chàng trai vào phòng thu và thu một mạch bài hát này.

Thứ Năm, 9 tháng 6, 2011

Lại cắt cab thăm dò

Bọn Tàu khựa lại cắt cab thăm dò của mình trong vùng biển chủ quyền của Việt nam . Nhấn vào đây để xem .

TRẤN BẮC?

Bữa trước ra Hà Nội ghé vào thăm đền Trấn Vũ ở đầu Quan Thánh, thấy cái cờ to đùng treo giữa sân chùa có chữ quốc ngữ chứ không phải mấy chữ gạch ngang gạch dọc chẳng hiểu gì. Vội đưa máy lên chụp. Trên cờ ghi chữ “Trấn Bắc”. Chụp xong thấy có ông thầy chùa nhìn lom lom, tôi lại gần hỏi: Tại sao là trấn bắc? Bắc nào vậy? Nếu là bắc VN thì nam VN không trấn? Hay là bắc của VN? Nếu vậy thì … hay đấy!

Ổng nhìn tôi rồi cúi xuống đưa tay lên: Namo Adiđa phật! và bỏ đi mất không quay lại nhìn (?)

Thiệt không hiểu, đăng lên đây nhờ AE giải thích giùm vậy.

Thứ Tư, 8 tháng 6, 2011

Trung Quốc thật ngang ngược

"Hôm thứ Ba 7/6, Trung Quốc lên tiếng thúc giục Việt Nam hãy có "những nỗ lực nghiêm túc" nhằm giải quyết tình trạng giận dữ quanh vùng lãnh hải đang tranh chấp ở Biển Đông, sau khi hàng trăm người tham dự cuộc biểu tình hiếm hoi tại Hà Nội nhằm phản ứng lại hành động của Bắc Kinh..."
TQ đòi VN xử lý vụ bùng phát ở trong nước.

Nể phục cụ ông 72 tuổi.

Lão nông Hồ Ngọc Khiết quê gốc ở Bình Định, sau đó tập kết ra Thanh Hoá. Tưởng sẽ yên ấm ở xứ Thanh, nhưng rồi ông lại nhường nhà của mình cho anh trai và đưa vợ con vô Lâm Đồng lập nghiệp.
Đang sống yên bình với gia đình, ruộng vườn cho thu nhập cũng đủ ăn, cơn cớ gì mà ông lão lại muốn hạ sơn đi bộ từ TPHCM ra Hà Nội trên quốc lộ 1A vốn đầy rẫy tai nạn giao thông và bất trắc?
"Năm ngoái, đi xe đạp xuyên Việt ra viếng lăng Bác tôi thấy chưa đã lắm. Năm nay, tôi quyết định đi bộ xuyên Việt để tái hiện bước chân của anh bộ đội xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước năm xưa và về nguồn với Bác Hồ", ông Khiết tâm sự.

Thứ Hai, 6 tháng 6, 2011

Bài viết của Đại Tướng Võ Nguyên Giáp trên tạp chí cộng sản 3/1979

"Tập đoàn phản động Bắc Kinh phải biết rằng: Dân tộc Việt Nam không hề biết sợ. Ngay từ thuở xa xưa, khi số dân nước ta mới trên dưới một triệu người, dân tộc ta đã từng đứng lên chiến đấu thắng lợi, lật đổ ách thống trị của bọn phong kiến phương Bắc. Với số quân ít hơn địch, chúng ta đã từng chiến thắng oanh liệt những đội quân đông hơn mình gấp nhiều lần, từ những đội quân xâm lược của các triều đại phong kiến Trung Quốc cho đến những đội quân xâm lược của các nước đế quốc"...
32 năm đã trôi qua, những lời nói của Đại tướng Võ Nguyên Giáp vẫn giữ nguyên giá trị lịch sử. Trong lúc tình hình "nóng như lửa" (K6LS) ÚT TRỖI xin được trân trọng giới thiệu lại TOÀN VĂN BÀI VIẾT của Đại tướng VÕ NGUYÊN GIÁP.

Xung quanh việc Trung quốc xâm phạm lãnh hải Việt nam.



"Toàn dân giết sâu bọ"

Mấy hôm nay tình hình nóng như lửa ( kể cả thời tiết ) , chẳng thấy ai viết bài làm blog vắng " như chùa bà Đanh " . Thỉnh thoảng tôi lại vào ngó blog nhưng ... Nguyễn y Vân . Thôi thì ta bàn chuyện ăn vậy nhé . Tặng các bác cái link này
Nếu vì lý do nào đó không xem được thì các bác dùng cách sau :
Copy địa chỉ link toàn dân giết sâu bọ ở trên bằng cách nhấn chuột phải và chọn lệnh Copy link address và mở trang Web này
Bôi đen dòng HTTP://lycos.com và nhấn chuột phải chọn lệnh Paste , nhấn phím Enter .
Chúc ngon miệng .

Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2011

Tin buồn: Mẹ bạn Quốc Thái B5, k8 từ trần

Bà Lê Thúy Quyên, mẹ Quốc Thái, nguyên Hiệu phó các trường HSMN số 4, 16, 13 (miền Bắc), vừa từ trần.
Tang lễ từ 13.30 ngày chủ nhật 5/6/2011, tại NTL BQP phía Nam, 5 Phạm Ngũ Lão, Gò Vấp, TPHCM.
Truy điệu: 8.30 thứ hai, 6/6/2011; sau đó đưa đi hóa thân hoàn vũ tại Bình Hưng Hòa.
BLL k8 phía Nam kính báo!

Ông cha chúng ta oai hùng và bất khuất quyết giữ giang sơn Việt Nam

Tình hình biển Đông đang diễn biến đáng quan ngại trước tham vọng của Trung Quốc:
Tôi gửi các bạn để tham khảo một vài tin thời sự và tóm lược 3 chiến thắng lịch sử trên sông Bạch Đằng khi xưa:

Lực lượng Kiểm ngư được sử dụng vũ khí trong hoạt động

13:06:00 03/06/2011(CAND Online)

Lực lượng kiểm ngư được sử dụng vũ khí và công cụ hỗ trợ theo quy định của pháp luật để thực hiện nhiệm vụ và là lực lượng kiểm tra, kiểm soát dân sự của nước Việt Nam có đầy đủ các thẩm quyền để phát hiện, ngăn chặn và xử lý các vi phạm của tàu cá nước ngoài trong vùng biển Việt Nam.

Trong tờ trình gửi Thủ tướng Chính phủ đề nghị phê duyệt đề án "Xây dựng lực lượng Kiểm ngư Việt Nam", Bộ trưởng Bộ NN&PTNT Cao Đức Phát cho biết, tình hình vi phạm pháp luật về thủy sản trên các vùng biển đang ngày một gia tăng. Đặc biệt tình trạng tàu thuyền nước ngoài xâm phạm vùng biển Việt Nam đánh bắt trộm thủy sản diễn ra thường xuyên với hàng trăm lượt tàu thuyền mỗi ngày. Tình trạng ngư dân Việt Nam bị các nước khác bắt giữ cũng thường xuyên và gia tăng đột biến trong thời gian gần đây. Cụ thể, từ năm 2006 đến nay đã có trên 640 vụ bắt giữ gần 1.200 lượt tàu cá với trên 7.000 ngư dân... Đây là những lý do để cần sớm thành lập lực lượng Kiểm ngư Việt Nam.
Và mới đây:
Hải quân Việt Nam sẽ làm mọi việc cần thiết để bảo vệ vững chắc hòa bình, độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam, người phát ngôn bộ Ngoại giao Việt Nam khẳng định chiều 29/5.

Ba lần đại thắng trên sông Bạch Đằng

Tổ quốc nhìn từ biển

Hôm nay, trên VnExpress có đăng cuộc trò chuyện với Nguyễn Việt Chiến về bài thơ 'Tổ quốc nhìn từ biển'. Mạn phép K6LS, 'Út Trỗi' đưa lại bài này lên trên cùng để các bác tiện theo dõi.
Nguyễn Việt Chiến chiêm nghiệm 'Tổ quốc nhìn từ biển'

Đây là bài thơ của Nguyễn việt Chiến mình đọc trên mạng, thấy hay nên copy & paste cùng anh em thưởng thức:

Tổ quốc nhìn từ biển

Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển
Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa
Ngàn năm trước con theo cha xuống biển
Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa
Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc
Các con nằm thao thức phía Trường Sơn
Biển Tổ quốc chưa một ngày yên ả
Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn

Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển
Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng
Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa
Trong hồn người có ngọn sóng nào không

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao quần đảo
Lạc Long cha nay chưa thấy trở về
Lời cha dặn phải giữ từng thước đất
Máu xương này con cháu vẫn nhớ ghi

Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể
Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù
Thương Cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữ
Thương Hòn Mê bão tố phía âm u

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao thương tích
Những đau thương trận mạc đã qua rồi
Bao dáng núi còn mang hình goá phụ
Vọng phu buồn vẫn dỗ trẻ, ru nôi

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm họa
Đã mười lần giặc đến tự biển Đông
Những ngọn sóng hoá Bạch Đằng cảm tử
Lũ Thoát Hoan bạc tóc khiếp trống đồng

Thương đất nước trên ba ngàn hòn đảo
Suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn
Máu đã đổ ở Trường Sa ngày ấy
Bạn tôi nằm dưới sóng mặn vùi thân

Nếu Tổ quốc neo mình đầu sóng cả
Những chàng trai ra đảo đã quên mình
Một sắc chỉ về Hoàng Sa thuở trước
Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninh

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mát
Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời
Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất
Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi

(Trại viết Văn nghệ Quân đội Hạ Long 4/2009)

Nguyễn Việt Chiến

Đi chơi miền núi Bắc Hà, thấy gì!

Ruộng bậc thang vùng núi phía Bắc thì ai cũng biết, là đẹp, là hữu tình. Nhưng có ai quan tâm việc đồng bào tưới tiêu thế nào?! Hôm rồi lên Bắc Hà, thăm quan Xã Bản Phố, nhóm phóng viên
Bạn Trỗi xuống xe đi bộ, lại còn bỏ đường xe, đi tắt ruộng, theo sườn dốc. Nhờ vậy mới biết được, ruộng bậc thang đời mới có hệ thống mương-cống tưới tiêu. Chắc chỉ có điển hình?!
Chụp về phổ biến cho anh em.

AQ đời mới

Mình có thằng bạn nhà sát vách. Cao to, đẹp trai và ai cũng nể vì nó giàu. Hôm rồi ngồi uống rượu, mới uống mà nó đã giả say, cứ thò đũa vào bát canh của mình. Nghĩ nó muốn trêu chọc gì đây nên mình đã bảo nó: Đây là bát canh của tớ mà! Hãy ăn hết bát canh của cậu đi. Nó ngồi ngẫm nghĩ ăn thong thả và uống như điên. Một lần nữa nó lại xục đũa vào bát canh của mình. Không chấp thằng say nên mình đã kiên trì giải thích rằng thì mà là ... mỗi người đều có một bát canh ... mắt nó vằn đỏ, nó nói: 80% cái mâm này là của tao. Anh em phản đối rầm rầm, riêng mình, mình nghĩ khác. Mình sẽ phải chơi lại nó bằng bất cứ giá nào.
Sau 3 phút suy nghĩ nát cả thủ và mình quyết định chửi cho nó chừa cái thói bẩn ấy.
- Mày là đồ con lợn tham ăn, đồ vô sỉ.
Mình chửi thầm thế và thấy lòng nhẹ hẳn

"Thưa quý vị và các bạn"

Xem TV thấy các cô phát thanh viên luôn nở một nụ cười thật xinh trước khi nói: "Thưa qúy vị và các bạn !" . Ngoảnh lại đằng sau thấy có bức tường, nhìn sang bên thấy có thằng đồng hao vẻ mặt như mê ngủ . Mình bức xúc:
- Chỉ cần thưa quý vị là đủ. Tại sao lại thêm "các bạn" nữa? Nhiêu khê bỏ mẹ!
Thằng em đồng hao nói :
- "Quý vị" là các quan chức , còn "các bạn" là loại anh em mình .
Ơ! Cái thằng! Trông mặt hãm hãm thế mà lại nói đúng phết..
Sau phút ngạc nhiên về sự thông minh đột xuất của nó thì mình cáu:
- Khi mấy cô ấy đang thưa gửi thì các "Quan chức" đã đi đớp hít rồi, còn lại "các bạn" ngồi lại thôi. Chỉ mỗi câu: "Thưa quý vị" là đủ để tôn trọng khán thính giả và tỏ ra nhà đài đã lịch sự, văn minh rồi. Phân biệt và nịnh khéo như thế đúng là chỉ có ở Việt nam .
Thằng đồng hao tròn mắt nhìn mình rồi khẽ nói :
- Anh nói gì em không hiểu đâu.
- Ơ! Cái thằng ...

Thứ Năm, 2 tháng 6, 2011

Trung Quốc luôn "mềm nắn, rắn buông"

"Trung Quốc lớn nhưng chưa hẳn đã mạnh. Nước mạnh nào cũng có gót chân Asin. Ta vững thì họ lùi, ta lùi thì họ tiến. Mềm nắn, rắn buông, Trung Quốc luôn là như vậy. Người ta gọi sự kiện Bình Minh 02 là phép thử là vì lẽ như vậy. Có hay không những vụ Bình Minh 02 khác hoàn toàn phụ thuộc vào hành xử của chúng ta" - Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện Chiến lược Bộ Công an nhận định...ĐỌC TIẾP

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011

Kẻ hưởng thụ

Tôi bị cận thị nặng từ năm 14 tuổi, đến nay đã 42 năm. Độ cận thị là -14 diop. Đeo kính ngoài số 8. Cái kính dày cộp, nặng trịch. Cuối mỗi buổi làm việc hai kẽ tai đều bị rát bỏng vì sức kéo trĩu xuống của cặp kính. Từ năm 2002 tôi dùng kính áp tròng. Nhẹ nhàng hơn, nhưng hay bị rát cộm con ngươi. Nhưng cũng vì vậy mà lái xe ôtô dễ dàng hơn. Những lúc đường vắng vẫn phóng được 120km/h. Nhưng hay bị công an bắt. Còn đi trong phố thường phải hỏi người ngồi cạnh nhìn hộ xem còn mấy giây đèn đỏ, đèn xanh để có thể lượng chân ga chân phanh. Gần đây mắt ngày càng kém, nên ngại lái xe lắm, nhất là đi đêm. Sở dĩ, bị cận vì hồi ở Trung Hà, tôi thích làm thêm nhiều bài tập mà giấy lại ít, nên viết chữ nhỏ. Vở ô li 4 dòng mà cứ chia hai dòng để viết, như học trò bây giờ làm “phao” thi ấy. Học như vậy được vài tháng, mắt tôi không nhìn thấy chữ thầy viết trên bảng đen nữa. Tuy vậy, tôi vẫn không đeo kính cận. Năm 1972 đi khám nghĩa vụ, phải nhờ Duy Bình làm ám hiệu để chỉ trái phải lên xuống trong hạng mục khám mắt. Mãi đến sau khi học xong đại học, đi làm rồi, mới đeo kính, mà đeo ngay số 7. Việc tôi tiết kiệm giấy, viết chữ nhỏ, dẫn đến cận thị, tôi cũng quên. Chỉ có năm ngoái, khi Hòa “ve” ở trong Sài Gòn ra chơi nhắc lại tôi mới nhớ.

Mấy ngày trước, xem tivi thấy bệnh viện An Sinh trong Sài Gòn tiến hành mổ Lasik chữa cận thị, tôi thích quá, liền đi khám bác sỹ. Các bác sĩ ở Viện mắt Sài gòn- Hà nội, 77 Nguyễn Du, bảo mắt tôi không thích hợp mổ Lasik, mà phải thay thủy tinh thể bằng phép mổ Phaco. Tôi chấp nhận ngay. Đóng viện phí xong, họ đưa tôi lên phòng mổ. Sau một số xét nghiệm, họ tra thuốc tê vào mắt, dùng một cái kim cỡ 2,8mm chọc thủng con ngươi ra, lại dùng sóng siêu âm đánh nát con ngươi (thủy tinh thể cũ) thành một thứ bột nhão bầy nhầy. Thứ bột nhão đó được hút ra chính bằng cái ống 2,8mm đó. Rồi họ bơm vài thứ dịch gì đó, mát lạnh và hơi nhớt vào trong con ngươi (vỏ bao của thủy tinh thể hay còn gọi là “bao thể”). Thứ dịch đó dùng để rửa sạch bên trong “bao thể”. Đoạn, họ lại lấy một sợi dây xoắn bằng nhựa đặc biệt, đút vào trong cái ống ấy, rồi dùng lực đẩy sợi dây xoắn đó vào trong “bao thể”. Khi đã định vị trong “bao thể” thì sợi dây xoắn đó bung ra thành một cái thủy tinh thể mới. Thủy tinh thể công nghiệp. Thời điểm mà thủy tinh thể công nghiệp choán chỗ trong bao thể chỉ thấy hơi tức một tí. Rồi mình nhìn thấy một mầu xanh bao la như khoảng trời phía trên các đỉnh núi cao. Vừa trong xanh, vừa mát dịu. Sau đó nghe thấy ông bác sỹ bỏ dao kéo loảng xoảng vào khay. Rồi ông còn hát nữa. Âm hưởng của bài “lên đàng”. Ông lùi lại, các bác sĩ phụ mổ đỡ tôi dậy, dìu vào xe lăn tay, đưa xuống phòng hậu phẫu. Tại đây, các y tá bảo, bác cố ngủ lấy hai tiếng. Nằm xuống giường bệnh trắng phau, tôi chìm ngay vào giấc ngủ. Đúng hai giờ chiều được xuất viện. Tôi ra góc hồ Thiền Quang, gọi taxi về nhà. Thế là đã có một con mắt công nghiệp, nhìn rõ 10/10. Thật là thần kỳ. Sau 42 năm nhìn đời mờ mịt, bây giờ mọi sự sáng trong, rõ nét, sắc nhọn. Tôi đã có thể nhìn rõ từng ổ gà bé tí trên đường, nhìn rõ còn mấy giây đèn đỏ đèn xanh, và cả những bông hoa cách điệu trên áo các cô gái đang phóng như bay trên đường lộng gió.

Có phải là mình đang được hưởng những thành quả cao nhất của khoa học công nghệ chăng, mà lại chỉ tốn chưa đến 10 triệu bạc và 5 phút phẫu thuật. Nếu trong mọi lĩnh vực, mà sự tiến bộ đều mang lại hạnh phúc cho con người như trong phép mổ Phaco thì thực là tuyệt. Mỗi chúng ta đang bám vào bánh xe lịch sử, chúng ta đang góp phần đẩy nó đi về hướng tiến bộ, hay níu kéo nó xuống, cản trở nó tiến lên, hay đơn thuần chỉ là một “kẻ hưởng thụ”.
Thu San Nguyễn Thế Hùng (K8)

Phụ nữ H' mông Bắc hà

Trong chuyến đi Bắc hà, hôm có đua ngựa, chẳng dậy sớm được để chen vào xem, đành "trâu chậm uống nước trong". Lượn lờ ngoài "phố" thị trấn chụp ít ảnh phụ nữ H' mông đi chợ bán đồ thổ cẩm, bán rượu ngô.

Chảo Thắng cố to nhất VN - vấn đề VH - KT - XH

Sáng đi xem hội đua ngựa, đến trưa mới về đến chợ. Ghé xem chảo Thắng cố Ghi-nes VN. Té ra chảo Ghi-nes từ 2008 là ở Bắc Hà đây. Năm nay, đến hội, hôm kia mới khởi động lại để dùng. 1 năm 1 hội.
Đúng vậy, hôm qua 1 chảo nấu 5 con ngựa, bán giá 100/bát (bát nhỏ bình thường cho 1 người như bát phở dưới ta). Hỏi lại cho rõ, thế hôm nay thế nào? - Sáng nay nấu 2 con, giá vẫn thế. Bây giờ hết rồi, may mà vừa hết, không nấu nữa.
Tự đặt câu hỏi: Ai mua nhỉ!? Mông hay Kinh? Chắc cũng nhiều nhóm người Mông. Còn đa số, chắc về bản tự nấu, hoặc ra đầu bản ăn loại 5 nghìn. Nhìn kỹ thấy Vietnam Airline mình tài trợ. Nghĩ VN Airline mình giỏi thật. Nhưng đồng bào (ý nói người Mông Hoa) chắc không biết là ai.
Chuyến đi thực tế, nhiều ý nghĩa, nhưng chỉ cho riêng mình!

Bạn Trỗi đi chơi Bắc hà

Minh họa cho bài: "Bắc hà mùa mận chín" trên Bạn Trỗi.
Bạn Trỗi rủ nhau đi chơi Bắc hà, tiện trên đó có giải đua ngựa truyền thống của đồng bào các dân tộc Bắc hà định rủ nhau đi xem. Nhưng vì trận "rượu" tối hôm trước cùng với đồng bào Tày, sáng hôm sau ngủ "nướng" nên không còn chỗ vào xem. Đành phải đứng xem từ xa. Không "tường thuật" được vụ đua ngựa nên đành nhờ bài của Nguyên An trên báo đất Việt vậy.

Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011

Thời đại Đồ Dỏm

Lịch sử loài người phát triển từ thời đại Đồ Đá đến Đồ Đồng, Đồ Sắt … và cho tới nay là Đồ Dỏm.
Hồi xa xưa đặc trưng cho các thời đại này cũng chỉ là nguyên liệu làm dụng cụ lao động, vũ khí chiến đấu hay cùng lắm là làm ngựa (cho Thánh Gióng) cưỡi.
Nhưng ngày nay thì không thiếu thứ gì là không dỏm. Với các loại máy móc dụng cụ thì không có gì phải nói rồi. Cho tới thức ăn, thực phẩm cũng toàn loại chất bổ dỏm, ăn vô không bổ ngang cũng bổ ngửa. Đường xá, cầu cống xây xong mà không hư hỏng thì không đúng với thời đại mình rồi!
Mà cũng phải thôi, tới vú váo, mông, mặt con người ta cũng không biết chỗ nào thật, chỗ nào dỏm nữa là. Ngồi nghe mấy bác xích lô nói chuyện thế giới như lãnh đạo, còn lãnh đạo thì vơ vét còn hơn tụi “cùng đinh”. Thật chẳng biết đường nào mà lần. Tư tưởng chính trị cũng chẳng biết thật giả ra sao. Tụi “đế quốc, thực dân” ngày xưa bây giờ là bạn, là ngài. Còn các “đồng chí” thì tối ngày gây hấn biên giới, hải đảo. Cứ chống thằng nào thì lại phát triển kinh tế - xã hội theo kiểu của thằng đó.
Thiệt nghĩ mà thấy chán. Thôi thì quay về với anh em Trỗi nhà mình cho chắc ăn. Ấy, vậy mà cũng chưa chắc! Trỗi dỏm thiếu gì. Còn nhiều Trỗi thiệt mà không muốn nhận mình là Trỗi hay nhân danh Trỗi mà đả kích, xỉa xói các Trỗi khác vì ăn nói không theo ý mình thích dù chỉ để thỏa mãn chút đỉnh cái “sĩ” dỏm!
Âu đó cũng là đặc trưng của thời đại, không loại trừ lính Trỗi!

Thứ Năm, 26 tháng 5, 2011

Không Thể Không Nói

KTS Trần Thanh Vân(Ảnh: N.X.D)
Lang thang trên mạng đọc được bài này của Kiến trúc sư Trần Thanh Vân. Tác giả với những trải nghiệm của bản thân đã có nhận xét và đánh giá về tham vọng của  "ông bạn lớn"  phương Bắc đối với thế giới nói chungVN nói riêng.
Giới thiệu các bác đọc, thêm tường tận. 

TÔI BIẾT GÌ VỀ TRUNG QUỐC?

Lâu nay mọi người vẫn nghĩ rằng tôi là một Kiến trúc sư cảnh quan có hiểu chút ít về phong thủy Thăng Long, âu cũng là chuyện bình thường, cho nên những vấn đề gì liên quan đến phong thủy của Kinh đô Thăng Long xưa và Hà Nội mở rộng ngày nay thì họ hay hỏi tôi, ngoài ra tôi không biết điều gì khác. Tôi cũng tự nghĩ như vậy, nên không muốn chen vào những lĩnh vực nhạy cảm mà tôi không thông thạo như kinh tế, xã hội, đặc biệt là các vấn đề an ninh, chính trị và thời sự quốc tế!

Cách đây vài tháng, khi xây dựng chương mục Địa linh của Chương trình văn hóa 1000 năm Thăng Long, một nhóm nghiên cứu của Ban khoa giáo Đài truyền hình trung ương đến gặp tôi để lấy tài liệu về Địa mạch và Hồn cốt Thăng Long. Giữa chừng câu chuyện, họ hỏi tôi “Chị nghiên cứu đề tài này lâu chưa?” Tôi lưỡng lự giây lát, rồi trả lời họ: “Khoảng chừng đã 55 năm”
– “Cái gì? 55 năm?”
– “Vâng! từ ngày còn là con bé con”.

Thế rồi tôi kể cho họ nghe những câu chuyện khiến tôi phải chứng kiến, phải tìm hiểu từ ngày tôi còn nhỏ. Vào đại học, tôi làm đơn thi Bách khoa vô tuyến điện hoặc Tổng hợp Lý toán, nhưng lại bị phân công theo ngành Kiến trúc. Sau này, tôi học phong thủy cho biết để hành nghề kiến trúc sư, càng ngày tôi càng ý thức được đó là cái nghiệp đời người của tôi. Vâng, đúng là nghiệp đời người đặt tôi vào tình huống liên tiếp phải va chạm với những sự thật và tôi không thể không theo đuổi đến cùng sự thật đó. Xin nhắc lại rằng kiến thức của tôi bắt nguồn từ những sự thật, từ những điều mắt thấy tai nghe, không phải từ lý thuyết....ĐỌC TIẾP

Lại chuyện tô phở bằng cả tạ lúa

Ảnh: SGTT
SGTT.VN - Nhân chuyện báo chí gần đây đưa thông tin một số người Hà thành – mà trong đó nhiều người là doanh nhân – ăn một tô phở bữa sáng bằng giá một tạ lúa. Tác giả Diệp Văn Sơn có nhận xét:
"Doanh nhân làm ăn chân chính – nhất là các chủ doanh nghiệp tư nhân – thì “đồng tiền liền khúc ruột”, vất vả cực nhọc lắm mới làm ra được tiền bạc của cải nên mọi chi tiêu của họ thường được toan tính rất kỹ lưỡng, chặt chẽ. Vậy, ai trong số họ là người có thể “vung tiền qua cửa sổ” đến mức như vậy (dù rất có thể bát phở có giá bằng một tạ lúa ấy đúng là bát phở tuyệt vời về dưỡng chất)?
Trong bài còn có đoạn:
"....Trong đời sống hiện nay, có những người giàu lên nhanh chóng không bằng năng lực, cũng chẳng nhờ vào thời cơ hay sự bền chí, táo bạo mà nhờ vào các mối quan hệ. Những mối quan hệ ấy, ít nhiều, đều có dính dáng đến quyền lực. Ở hầu hết các nước kém phát triển, khi quyền lực liên kết với tư bản trong làm ăn thì phân hoá giàu nghèo trong xã hội càng rõ ràng và khó giải quyết. Về mặt lý thuyết, quyền lực chính trị là khả năng quyết định ai sẽ nhận được “cái gì” để làm ra được “cái gì” và cho ai được hưởng "...Đọc toàn bài.
  Sài gòn tiếp thị.

Thứ Tư, 25 tháng 5, 2011

Một người đàn ông gốc Việt Nam thành công ở xứ người

Sắp tới Ngày Đàn ông ở Đức, Chủ nhật 03-06-2011 còn gọi là Ngày Ông Bố-Vaterstag hay Ngày Chúa Chris lên trời-Chris Himmel fahrt ( 40 ngày sau Lễ Ostern-Lễ Phục sinh), tôi giới thiệu với các bạn một người đàn ông đích thực và thành đạt ở Đức:

Hiện tượng chính khách gốc Việt Philip Roesler :

Philip Roesler trở thành Bộ trưởng Bộ Y tế ở tuổi 36, trẻ nhất trong nội các Chính phủ Liên bang Đức hiện nay (gồm 16 thành viên, tuổi bình quân 51, có 11 tiến sỹ, 4 cử nhân, 1 kỹ thuật viên), và từ 18-05-2011 nắm chức Chủ tịch Đảng FDP và Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Kinh tế Liên bang ở tuổi 38, trẻ nhất trong lịch sử đảng FDP và nước này; và giá trước đó đảng FDP giành được đa số phiếu cử tri, đứng ra lập chính phủ, thì ông đã là thủ tướng trẻ nhất trong lịch sử nước Đức.

(Chính khách gốc Việt Philipp Roesler)

Roesler trở thành hiện tượng đặc biệt trên chính trường Đức, giống như bất cứ “người của công chúng” nào, truyền thông ra sức khai thác “đời tư” gốc thuần Việt của ông, sinh ngày 24.2.1973, ở trại trẻ mồ côi, Khánh Hưng, Khánh Hoà, Việt Nam, sau đó chuyển về trại trẻ mồ côi ở TPHCM và được một đôi vợ chồng người Đức nhận sang Đức làm con nuôi lúc lên 9 tháng tuổi, khi bốn tuổi cha mẹ nuôi của ông chia tay và ông lớn lên với cha mình, một sỹ quan hướng dẫn chuyến bay của quân đội liên bang, trong khi chính trường chẳng mấy quan tâm đời tư đó. Bởi thời đại ngày nay không còn cơ sở để phân biệt chủng tộc, một khi khoa học đã xác nhận số gien người như nhau, nghĩa là không dân tộc nào thông minh hơn dân tộc nào; Tổng thống Mỹ Obama gốc Kenia hay Phó Thủ tướng Đức Roesler gốc Việt không thể bị nhìn nhận khác tổng thống hay phó thủ tướng người bản địa bởi nòi giống. Mặt khác, chiểu theo Hiến pháp Đức, “người Đức là người mang quốc tịch Đức”, thì Roesler đích thực người Đức chứ không phải người Việt; khác với dân tộc có thể sống phân bố ở nhiều quốc gia, quốc tịch nước nào thì phải phụng sự quốc gia đó, được quốc gia đó bảo đảm. Vì thế, đứng dầu một quốc gia đa dân tộc, người ta chỉ có thể chọn ai chứ không phải chọn người dân tộc nào. Tổng thống Mỹ da đen Obama hay Phó thủ tướng Đức da vàng Roesler nằm trong lẽ hoàn toàn tự nhiên đó.

Hiện tượng Roesler đã thu hút sự chú ý đặc biệt của chính trường lẫn công luận ngay từ khi trở thành Phó Thủ hiến Tiểu bang Niedersachsen, được coi là “vũ khí bí mật của đảng FDP”, “tương lai của FDP”, “Shooting-Star – Ngôi sao đang lên [tên giải thưởng cao nhất của Tổ chức Phim châu Âu EFP tặng tài tử điện ảnh trẻ]”; người ta hâm mộ ông bởi tài năng bẩm sinh “nói nhanh, sắc bén”, “điểm đúng huyệt, nhưng chừng mực, lịch sự”, “tuân thủ luật hoàn hảo, không chơi xấu đối thủ kiểu đấm bốc vào vùng cấm dưới thắt lưng, không làm tổn thương đẩy họ vào thế đối đầu”, “diễn thuyết đặc biệt hấp dẫn”, “bởi có thể cùng lúc sắm cả vai phản biện chất vấn tranh cãi với chính mình, thay luôn cả đối thủ”....
TH st.

Thứ Ba, 24 tháng 5, 2011

Trần Dũng Trình k7 nhận nhiệm vụ mới

Theo tin trên Bee.net.vn, bạn Trình vừa được đề bạt Phó tổng giám đốc Đài THVN.

Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2011

Hội họp chuyện xưa

Ngày xưa, những năm 8X phong trào họp lớp, họp khoá … lên cao chót vót. Sau này biến tướng ra thành cả họp tổ dân phố đến cấp quận huyện. Nói chung,hội họp phần lớn để cho những ai thành đạt gặp nhau để nói về mình và móc nối chuyện làm ăn. Bọn mình thuộc diện không công ăn việc làm, kém may mắn và giỏi nói phét là chính . Sau khi nhận được giấy mời họp lớp, mình suy nghĩ ghê lắm. Ăn nhờ ở đậu mãi rồi, thời cơ là ở đây chứ đâu. Mình quyết định chi 50.000đ để đi họp cho nó máu. Tới nơi vẫn hy vọng một thằng bạn nào đó là Mạnh thường Quân có thể giúp mình qua cơn bĩ cực. Nhưng khi gặp thì kể cả những kẻ cùng đinh hơn mình, sau khi hỏi về thân thế và gia cảnh đều lượn hết. Đang cay đắng tủi phận thì một ông bạn mang quyển sổ đến:
-Quỹ lớp 35.000đ. Xem thì thấy đây là quỹ để giúp nhau lúc hoạn nạn hay có việc khẩn cấp thì tất cả sẽ ở bên bạn và cùng bạn qua bến " kể cả những sáng tạo của bạn ". Quá ổn. Nhoáng cái. Tất cả như bốc hơi, còn lại mỗi mình mình và thằng bạn còn nghèo và yếu hơn cả mình. Thôi về! Mình nói. Hai thằng liêu xiêu khoác vai nhau về. Ra đến cửa bỗng nghe thấy tụi bạn rủ nhau đi tiếp ở chỗ khác nữa. Bỗng thấy tiếc vì 70.000đ là đủ cho 2 thằng quậy với 1 chai rượu cỏ và miên man đồ nhậu.Kiểm tra lại túi 2 thằng chỉ còn 22.000đ , thôi " bằng lòng đi em " .

Thứ Bảy, 21 tháng 5, 2011

Giải bóng bàn vô địch thế giới 2011

Giải bóng bàn vô địch thế giới 2011 đã khai mạc ngày 8-5 và kết thúc đêm 15-5 tại Rotterdam - Hà Lan. Trên trang Youtube có clip về trận chung kết đơn nam giữa Wang Hao và Zhang Jike, trận chung kết nữ là Li xiao xia và Ding Ning, tất cả  đều là vận động viên của TQ.
Gửi cho Tráng "mèo", HB và những ai yêu thích môn thể thao này về 2 trận chung kết.
TT- WC Final 2011: WANG HAO - ZHANG JIKE [1/4]

TT- WC Final 2011: WANG HAO - ZHANG JIKE [2/4]
TT- WC Final 2011: WANG HAO - ZHANG JIKE [3/4]
TT- WC Final 2011: WANG HAO - ZHANG JIKE [4/4] 

Chung kết đơn Nữ giữa Lixiao xia và Ding Ning của TQ.


WTTC 2011 - Li Xiaoxia vs Ding Ning - Set3
WTTC 2011 - Li Xiaoxia vs Ding Ning - Set4
WTTC 2011 - Li Xiaoxia vs Ding Ning - Set5
WTTC 2011 - Li Xiaoxia vs Ding Ning - Set6 

Bóng bàn TQ thống trị giải vô địch thế giới 2011

Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2011

"Tra tấn" cuối tuần

Đọc trên trang "Bán giời K5", bác Tt có giới thiệu bài Để nghe và yêu được nhạc cổ điểnđây nữa cộng thêm được minh họa bằng clip trình diễn trích đoạn bản Giao hưởng số 9 của Beethoven. Tiện thể đọc được trên "Nhaccodien.info" bài giới thiệu về bản giao hưởng này của tác giả Ngọc Anh.
Cuối tuần thử "tra tấn" các bác bằng bản giao hưởng số 9, đầy đủ cả 4 chương để xem khi nghe nhạc cổ điển các bác biết là "mệt" đến thế nào.

Giao hưởng No. 9 giọng Rê thứ “Hợp xướng”, Op. 125
Tác giả: Ludwig van Beethoven
Thời gian sáng tác: 1818-1824
Công diễn lần đầu: ngày 7/5/1824 tại Kärntnertortheater ở Vienna (cùng với overture Die Weihe des Hauses và 3 phần đầu của Missa solemnis) doIgnaz Umlauf và tác giả chỉ huy.
Độ dài: khoảng từ 65 đến 75 phút
Tổng phổ: piccolo (chương IV), 2 flute, 2 oboe, 2 clarinet in A, B flat & C, 2 bassoon, contrabassoon (chương IV), 2 horn (1 & 2) in D & B flat, 2 horn (3 & 4) in B flat (bass), B flat & E flat, 2 trumpet in D & B flat, 3 trombone (alto, tenor & bass, chương II & IV), timpani, triangle (chương IV), cymbal (chương IV), bass drum (chương IV) và bộ dây.
Các bè thanh nhạc gồm : soprano solo, alto solo, tenor solo, baritone solo và dàn hợp xướng 4 bè (soprano, alto, tenor [chia thành Tenor I and Tenor II] và bass).

Tác phẩm gồm 4 chương:
I- Allegro ma non troppe, un pocoomaestoso (không nhanh quá mức, thêm phần trang trọng).


III- Adagio molto e cantabile (chậm rãi và du dương).



Hoàn cảnh sáng tác:
Hiệp hội London (The Society of London - sau này là Royal Philharmonic Society) đặt hàng bản giao hưởng vào năm 1817. Beethoven bắt đầu làm việc với bản giao hưởng cuối cùng vào năm 1818 và kết thúc vào đầu năm 1824. Khoảng 10 năm sau bản giao hưởng số 8. Tuy nhiên, Beethoven bắt đầu sáng tác tác phẩm này sớm hớn. Ông đã muốn đặt An die Freude vào nhạc rất sớm từ năm 1793. Ông đã làm điều đó, nhưng thật không may tác phẩm này bị mất vĩnh viễn. Từ chủ đề cho chương scherzo có thể lần ngược về bản fugue được viết vào năm 1815. 
Phần phân tích tác phẩm
Ngọc Anh (nhaccodien.info) tổng hợp

Sức khỏe thầy, bạn

1. Thầy Hồng Tuyến:
Chiều qua cùng BS Văn Công Phước vào thăm thầy tại A5, Viện 175.
Ngay sau khi gia đình gọi điện, BS Phục Quốc giục đưa thầy từ Vũng Tàu lên vào thứ 7 (14/5). Sức khỏe thầy đã tốt hơn, đang điều trị tràn dịch màng phổi. Theo BS Phước, vì thầy bị tiểu đường nên khi cơ thể yếu, xuất hiện ngay "bệnh cơ hội" này. Do có tư vấn "đúng chuyên ngành" nên thầy và gia đình yên tâm nhiều.
Hay hơn, chủ nhiệm A5 là BS Hà, em gái Đỗ Quang Thạch k8. Khi "nhận nhiệm vụ" của giám đốc Phục Quốc, Hà đã báo ngay cho anh Thạch vào thăm. Có học trò tới thăm, thầy khỏe hẳn ra.
Các bạn thu xếp thời gian vào thăm thầy tại phòng A6, khoa A5.

2. Thầy Trần Sinh:
Khi ra về, giữa đường gặp BS Phục Quốc đi chơi thể thao. Trò chuyện biết, hàng ngày anh vẫn theo dõi tình hình sức khỏe của các thầy.
Riêng thầy Trần Sinh, sau khi hồi sức tích cực, chạy thận lọc máu, nay đang điều trị ngoại trú. Hàng tuần vẫn phải lọc máu. Hiện thầy nằm tại A8, phòng 5.

3. Bạn Trần Chí Thành k7 nằm ở Ung bướu TP:
Thành đã nhập Viện 175, sau chuyển sang Ung bướu TP vì nghi ung thư vòm họng. Hiện đang xạ trị. Vợ Thành đã nghỉ hưu nên có điều kiện chăm sóc bạn.
Các bạn k7 thu xếp vào thăm động viên Thành (0982797189)

Thứ Năm, 19 tháng 5, 2011

Cao như trời

Đọc trên báo "Doanh nhân Việt nam toàn cầu" thấy có bài này thể hiện được "Ý Dân lòng Đảng", ngẫm thấy nó "ngồ ngộ" đưa về các bác đọc chơi.

(DVT.vn) - Nhiều cán bộ bây giờ không muốn làm “công bộc của dân”mà chỉ muốn lên cao, cao mãi. Biểu hiện đó muôn hình vạn trạng…
Ghé một quán cóc ở quận Bình Thạnh, TP Hồ Chí Minh, bên cạnh khu đất Trường cán bộ đang xây. Khu đất rộng và đẹp, mới thực hiện được vài công trình, trong đó nổi bật là cái cổng. Tôi khen cái cổng đẹp, độc đáo.

Một người khách:

- Ủa! Cán bộ làm cái gì mà chả đẹp. Tiền nong khỏi lo thiếu. Mà đây là trường cán bộ cả thành phố chớ bộ!

Bà chủ quán :
- Đẹp gì mà đẹp! Thẳng thớm mới đẹp. Trường cán bộ càng cần phải thẳng thớm, đằng này cứ thích “dút, dút” lên cao. Ngó làm xiêu. Cứ cao lên trời, coi chừng té!

Người khách khác :

- Bà này bán nước mà nói chuyện triều đình! Bà đâu biết cái “ai điền” (ideal- ý tưởng) của người ta ! Làm cán bộ, vào luồng rồi thì người ta ai chẳng muốn lên cao, cao mãi, cao như trời mới thôi. Bà hổng thấy cán bộ phường của bà cũng như trời đó sao? Như bà vậy. Bà là Thượng đế, muốn lấy bao nhiêu tiền tụi tôi đều phải trả, chớ khách hàng tụi tôi đâu có là Thượng đế! Người ta à nhen, làm cổng như thế mới phản ánh được hiện thực, mới “dụ” được người ta đi học, mới thắp lên khát vọng chớ! Marketing nữa đó!

Tôi nghe thấy bà chủ quán có lý, mà mấy ông khách cũng có lý. Có lẽ chỉ lời khen ban đầu của tôi và cái cổng là vô lý mà thôi!

Thích Phát Giác

Thứ Tư, 18 tháng 5, 2011

Thằng em ứng viên

Tôi có quen thằng em là giám đốc 1 công ty cũng kha khá. Cách đây mấy năm, nó được “cơ cấu” vào HĐND. Cũng như bình thường, nó được đưa về ứng cử tại địa phương để sau này sẽ là “ông Hội đồng” của địa phương đó. Thôi thì cũng đủ các bước quy trình như ứng cử, hiệp thương, vận động,…. Và tới vòng chót, trươc khi đưa ra bầu bán, nó phải tham dự các buổi tiếp xúc với cử tri.

MTTQ đã tổ chức rất chu đáo. Hẹn tất cả các ứng viên tới ngày tập trung tại Trụ sở. BTC bố trí 1 xe “cá mập” (cũng đã cu cũ không làm cử tri choáng) để cả đoàn “làm 1 vòng” cùng nhau đi tiếp xúc với 3 - 4 địa điểm liền trong ngày cho khỏi tốn thời gian.

Tới ngày, thằng em “cưỡi” cái “Mẹc” đen mà nó vẫn sử dụng đi làm thường ngày tới nơi tập trung. Tại đây nó cùng các ứng viên khác lên cái “cá mập” đi tiếp xúc theo lịch trình hướng dẫn của 1 cán bộ BTC. Thằng tài xế của nó tất nhiên không dám bỏ sếp nên cũng tà tà “đánh” cái “Mẹc” chạy theo sau cách chừng 10 mét (chắc là giữ ý cho sếp). Mà đúng là nó phải chạy theo vì đâu có biết BTC sẽ đưa sếp nó tới cái xó nào rồi làm sao về với vợ.

Kẹt một nỗi, trong gần chục ứng viên ngồi trên “cá mập” hôm đó lại có tới 5 – 6 thằng là sếp đơn vị hoặc giám đốc cỡ thằng em tôi. Vậy là, chiếc “cá mập” chạy trước, theo sau khoảng chục mét là 1 đoàn “xế hộp xịn” nối đuôi theo sau. Tới nơi họp thì tụi tài xế đậu xe xa xa, tán dóc đợi xong lại nổ máy chạy theo.

Vậy là cả đoàn gần chục chiếc xe cứ thế “diễu hành” vòng vòng trong thành phố suốt cả ngày hôm đó. Thật là hoành tráng! Chẳng hiểu các (đại) cử tri có biết không? Nghe nói sau đó thằng em đã đắc cử và hình như còn được “cơ cấu” vào cái gì ủy nữa kìa!

Mừng cho thằng em!

Thư giãn: Kết bạn

Nam thanh niên 30 tuổi, cao 1m72 độc thân vui tính, khoẻ mạnh không rượu chè bài bạc, không chích hút, yêu màu tím, tôn thờ sự thủy chung, hơi lãng mạn, có khả nãng tự chăm sóc bản thân và người khác, ăn ngủ luôn đúng giờ giấc, sống rất nề nếp. Không tham gia "bão đêm" cùng chúng bạn, không lang thang trên mạng, chít chát hay chơi game trực tuyến. Sở thích âm nhạc: Rock Metal
Sống có kỷ luật như quân nhân. Sáng dậy sớm 6h giờ tập thể dục cùng hàng xóm. Sau đó làm việc cho đến 17 giờ. Tối đúng 21 giờ đi ngủ. Ðã sống theo đúng theo thời gian biểu trên 5 năm và sẽ tiếp tục thực hiện như thế cho đến hết cuộc đời còn lại.
Muốn làm quen và kết bạn với các bạn gái dịu hiền, đẹp, dễ thương có lòng vị tha...
Ai mến xin thư về cho: Đặng Ngọc B
Bên phải là hình ảnh của khu chung cư đang cư trú.
Địa chỉ: Ô C, Khu AB, Phòng Số 9, Nhà Bát giác (Khám Chí Hoà), Thành phố HCM.

Thứ Ba, 17 tháng 5, 2011

Âm thầm quá!

Cơ quan tớ ngày xưa cũng "oai oách" lắm!
Hồi mới ra đời nó trực thuộc BCHTW, chuyên phục vụ sự lãnh đạo, chỉ đạo, chỉ huy của Đ...g. Do cơ chế "lãnh đạo" dần thay đổi nên nó được chuyển sang trực thuộc CP, cái anh lãnh đạo đứng đầu cơ quan cỡ cũng gần được tương đương với "hàm BT", đi đâu anh em cán bộ trong cơ quan cũng có "cớ" để mặt mũi cứ vểnh lên nhìn giời.
Cũng dễ được hơn mười mấy năm như vậy. Cách đây vài năm do tinh giản đầu mối ...cho dễ bề lãnh đạo của CP nên một số Ban, Ngành của CP "được" gom vào một Bộ nọ, trong đó có cơ quan tôi. Sau khi sáp nhập vào một Bộ, dưới sự lãnh đạo của một đ/c Bộ trưởng (nghe nói đ/c này có rất nhiều các loại bằng cấp, nhưng "xịn" nhất có lẽ là cái bằng...lái xe) tất cả các cơ quan chức năng của cơ quan tôi đương nhiên là cấp dưới của các cơ quan chức năng tương ứng trên Bộ.
Khi cơ cấu cơ quan thay đổi như vậy, rõ ràng là bác nào có "ghế" cố gắng hết sức mình giữ cho mình cái ghế được vẹn toàn, chớ có để nó sứt hoặc khập khiễng cái chân và còn thêm cái việc phải thuộc tên, chức vụ rồi địa chỉ nhà riêng của các anh lãnh đạo các cơ quan cấp Bộ, như thế cũng chưa đủ, các bác phải biết được thêm tính tình, sở thích của các lãnh đạo cấp trên mới ổn (theo thiển ý của cá nhân).
Đã hơn 7 năm như vậy, cơ quan tôi công việc cũng đã chạy chơn chu và ổn định. Mỗi khi có chỉ thị, chỉ đạo gì của cấp trên...Bộ hoặc kết thúc một năm thực hiện kế hoạch ngân sách của NN đều phải báo cáo quyết toán với cơ quan chức năng của Bộ. Mỗi lần như vậy các anh ở cơ quan cấp trên xuống "cùng" làm việc với cơ quan tôi. May khi đó nhiệm vụ đó không phải của tôi (có lẽ vì bản thân không có "khả năng"), đương nhiên vì thế các "lãnh đạo" đó cũng chẳng biết có mình hay không.
Từ năm ngoái khi kết thúc năm, mảng nghiệp vụ của tôi "được" bổ xung khi thực hiện quyết toán nên tôi phải tham gia.
Gặp các anh "lãnh đạo" cấp trên, có anh hỏi:
"Cậu mới chuyển về cơ quan à?"
có anh thì nói:
"Tại sao mấy năm làm việc với Vụ (nơi tôi làm việc) mà không biết anh nhỉ? âm thầm quá! "...(mặc dù tôi làm việc ở đây dễ đến gần ba chục năm)
Đành trả lời: "Tôi cứ gặp người lạ hoặc ra chỗ đông người là ngại lắm!"
Nghĩ trong bụng: "công việc của tôi liên quan gì đến các ông đâu, cần quái gì các ông biết". Thôi, về nghiệp vụ việc ta ta cứ làm, không có "khả năng" thì âm thầm "đảng viên", bon chen làm chi cho mệt, cứ như thế đâm ra lại lành.
Sau lần làm việc ấy, mới hỏi mấy tay chuyên viên đồng nghiệp về tên tuổi các anh "lãnh đạo" cơ quan cấp trên, để lần sau gặp còn biết đường mà...chào, không họ lại bảo mình..."Âm thầm quá!"

Thứ Hai, 16 tháng 5, 2011

Ảnh Bạn Trỗi gặp nhau tại đám cưới con trai Dũng "bò"

Hôm qua CN, được ngày đẹp trời, không mưa, bạn Trỗi đến dự đám cưới con trai của Dũng "bò", tại Nhà khách QĐ 33a Phạm Ngũ Lão HN.
Có Đoàn Mạnh Tuyên (ảnh 1) lâu nay không gặp. Anh Tuyên K8 nhưng tuổi ngang K4, hiện công tác ở ĐH luật. Việt Dũng b3 trong vai bác họ chú rể, sức khỏe đã ổn định sau khi đặt ten năm ngoái.
Các anh K6, K7, K5 đến cũng đông vui.

Thứ Năm, 12 tháng 5, 2011

Tư liệu

Bài hát "Phất cờ nam tiến" chắc mọi người đều đã được nghe, nhưng hoàn cảnh ra đời chắc nhiều người chưa biết. Trên trang Wikipedia có thông tin về bài hát này, giới thiệu để mọi người quan tâm.

Phất cờ nam tiến là một bài hát được sử dụng làm hiệu ca của Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân. Tác giả của bài hát là một đội viên Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân Hoàng Văn Thái, người về sau trở thành Tổng Tham mưu trưởng đầu tiên của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Bài hát sau đó được dùng phổ biến trong Cách mạng tháng 8 cũng như Phong trào Nam tiến 1945-1946. Từ năm 1960 đến 1975, bài hát được sử dụng làm nhạc hiệu của Chương trình phát thanh Quân đội Nhân dân Việt Nam của Đài Tiếng nói Việt Nam.
Theo chỉ thị của lãnh tụ Hồ Chí Minh, cuối năm 1944, một số đội viên xuất sắc của các đội Cứu quốc quân và du kích Việt Minh được tập hợp để thành lập một đội vũ trang làm nhiệm vụ tuyên truyền lấy tên là Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân. Nhận thấy việc nên có một nhạc hiệu cho đội, ông Võ Nguyên Giáp đã giao cho ông Hoàng Văn Thái, một đội viên của đội, về việc sáng tác một bài hát làm nhạc hiệu. Là một người có chút ít kiến thức về nhạc lý, ngay trong đêm 21 tháng 12 năm 1944, trước ngày thành lập Đội, ông Hoàng Văn Thái đã sáng tác một bản hành khúc lấy tên là "Phất cờ nam tiến". Ngay chiều ngày hôm sau, bài hát lần đầu tiên được trình diễn trong buổi lễ tuyên thệ của Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân.
Sau những chiến thắng đầu tiên, Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân nhanh chóng phát triển, bài hát "Phất cờ nam tiến" được sử dụng để tuyên truyền cổ vũ các đội vũ trang tiến về phía nam hỗ trợ giành chính quyền. Bài hát nhanh chóng được phổ biến lan rộng, nhất là sau khi các chi đội Việt Nam Giải phóng quân tiến về Hà Nội sau khi Cách mạng tháng 8 thành công.
Sau khi thực dân Pháp nổ súng tái chiếm Nam Bộ, một phong trào tình nguyện vào Nam chiến đấu gọi là Phong trào Nam tiến được phát động để chi việc nhân lực và vũ khí cho miền Nam. Bài hát một lần nữa được xem như là nhạc hiệu của phong trào, đến nỗi nhiều người không biết nguồn gốc của nó là từ đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân.
Từ năm 1960 đến 1975, bài hát được sử dụng làm nhạc hiệu của Đài phát thanh Quân đội Nhân dân Việt Nam. Bấy giờ, phối khí cho bài hát là Nghệ sĩ ND Đinh Ngọc Liên. Nghệ sĩ ND Trung Kiên đảm nhận phần trình bày.

(Theo Wikipedia)

PHẤT CỜ NAM TIẾN

Cờ giải phóng phất cao mau thẳng tiến
Trời phía Nam dân chúng đang chờ ta
Cờ giải phóng phất cao mau thẳng tiến
Trời phía Nam dân chúng đang mong chờ
Phong trào lên đang sục sôi chuẩn bị khởi nghĩa
Mau bước đều lên, tiến tới cho kịp thời cơ
Phong trào lên đang sục sôi chuẩn bị khởi nghĩa
Mau phất cờ lên tiến tới giành lấy chính quyền
A! quân dân ta reo hò
Cướp lấy chính quyền
Cứu lấy nước nhà
Tung cờ giải phóng, cờ giải phóng trên đất Thăng Long , trên thành Huế
trên Sài Gòn, mũi Cà Mau.

[Điệp khúc]
Tiến bước mau quân giải phóng
Tiến bước mau
Đập cho tan quân đế quốc Nhật Pháp
Quyết đem máu hồng ta thề giành lấy non sông.

Blogspot "khụt khịt"

Chiều cứ loay hoay đăng bài mãi không được. Đăng nhập lại thì được thông báo như rứa.

Té ra blog thỉnh thoảng cũng "bệnh"...

Kinh hoàng

Tôi có ông bạn học, mới nhậm chức Tổng GĐ cụm cảng miền Bắc được hơn nửa năm. Nghĩ mà "thương" cho cậu ta, gặp phải sự cố này do tiền nhiệm để lại thì khổ rồi. 
Bây giờ các công trình trọng điểm của quốc gia được đầu tư lớn bằng ngân sách NN không gặp sự cố mới là chuyện lạ!

Thứ Tư, 11 tháng 5, 2011

Lại chuyện lý lịch

Lại nói chuyện khai lý lịch. Như đã có lần kể với AE về chuyện “Thành phần giai cấp, còn bây giờ là mục Ngày tham gia cách mạng” cũng không phải đơn giản.
Hồi mới giải phóng, tụi nhân viên của chế độ cũ đều ghi trong lý lịch “Ngày tham gia CM: 30/4/1975”. Còn tụi cán bộ từ R hay từ Bắc về thì quá oai phong với ngày tham gia từ trước giải phóng rồi. Riêng thằng tôi khi bắt đầu đi làm vào đầu năm 1977 thì lúng túng không biết khai thế nào cho phải. Anh trưởng phòng Tổ chức thấy vậy nói:
- Mày ghi ngày bắt đầu đi làm.
- Vậy từ năm 75 đến giờ tôi là… phản CM?
- Ờ, hé ….
Ngồi hóng hớt chuyện, con nhỏ nhân viên nói leo: Thì anh tính từ ngày vào Đoàn. Chẳng là nó cũng là Đoàn viên, một danh hiệu “danh giá” hiếm có trong thời đó.
- Đúng đấy – anh trưởng phòng vui vẻ tìm ra lối thoát – Đoàn là tổ chức CM của thanh niên mà.
Tôi ngẩn ra nghe rồi lẩm bẩm 1 mình (nhưng hơi to để cả 2 vị kia cùng nghe được): Đúng, Đoàn là tổ chức Cộng sản của thanh niên. Đúng là tham gia CM. Ờ, mà Đội TNTP là tổ chức Cộng sản của thiếu niên thì sao nhỉ?
- Thì tính từ ngày vào Đội. – Anh trưởng phòng dễ dãi.
- Vậy còn Nhi đồng Tháng 8 thì sao? Hồi học mẫu giáo tôi đã tham gia vào tổ chức Cộng sản của nhi đồng. Vậy là tôi tham gia CM từ hồi … 3 tuổi!
Anh Trưởng phòng lúng búng: Vậy mày tham gia CM còn sớm hơn ông Lê Duẩn?
– Đấy là anh nói chớ không phải tôi à! Nhưng thôi, tùy anh muốn ngày nào thì tôi ghi ngày đấy sao cho hợp lý là được.
- Ờ, ờ …Thôi cứ để đấy rồi tính sau.
Vậy là lý lịch tôi bỏ trống khoản này.

Tham gia CM? - ok!



Nhưng chắc cũng chẳng “làm chết thằng tây nào”. Vì hôm rồi tôi có tham dự buổi lễ truy tặng huân chương HCM cho bác Lý Ban mới thấy trên tấm bằng ghi bác tham gia CM năm 1935 và trước kia có lần báo chí thông tin bác Phạm Văn Đồng vô Đảng năm 1940! Toàn những bậc lão thành từ hồi Thanh niên CM đồng chí hội mà còn bị nhầm lẫn như vậy chắc cũng vì các bác không ghi ngày tham gia CM trong lý lịch nên thời nay ai muốn ghi thì ghi?
Thì ra mình cũng không phải là người duy nhất!

Chuyện nhậu

Tối đang ngồi uống rượu chờ bà xã làm món nhắm thì thằng em đồng hao tới. Thằng này cũng là dân nhậu nên chỉ thêm ly thêm chai thôi. Nói một chút về nó nhé: Đẹp trai, to cao, khá nhiều bạn rượu và nấu ăn khá ( nhất là cho đám nhậu ). Một vợ một con. Khi nó đi vắng thì vợ con nó ăn khổ như mọi vì không biết nấu ăn gì. Mọi việc nấu ăn trong nhà toàn do nó làm ( đảm đang phết nhỉ ? ).
Gần đây do tình hình kinh tế suy thoái nên công việc của nó cũng bị cạnh tranh khốc liệt. Chán cảnh lương thấp nên nó mới qua chơi và hỏi ý kiến mình về việc mở quán nhậu. Đang lúc cao trào mình OKie ngay. Mọi việc đều nhất trí cho qua nhưng biển hiệu trong và ngoài quán vẫn rất khó nghĩ. Sau khi làm thêm vài ly mình góp ý: Biển hiệu là "hội nhậu" thì được rồi, nhưng trong các phòng mình cũng phải thêm mấy khẩu hiệu cho nó hoành tráng chứ. Nó chồm lên nói như phun mưa vào mặt mình: Em đang nghĩ mãi không ra. Thế này nhé: Ở phòng ăn mình đề khẩu hiệu "ăn, ăn nữa, ăn mãi! ". Đúng quá, hắn nói. Được đà mình nói tiếp: Phòng nhậu thì "uống, uống nữa, uống mãi". Keng phát. Hai thằng làm gọn một ly to tự sướng. Đang nhai miếng thịt lợn quay to tướng chợt hắn ngừng lại, nhìn mình như công an nhìn phạm và hỏi như quan tòa: Vậy ở chỗ trả tiền thì ghi là "trả, trả nữa, trả mãi " à? Đang uống ly rượu mình tý sặc, im khoảng 5 phút mình chống chế: Nếu khách hàng xịn thì mình có thể nói thêm "chịu, chịu nữa, chịu mãi " . Hắn trợn mắt: Không được!. Thế thì mở quán làm gì , nghỉ ngơi cho khỏe .
- Cái thằng...! Mày chỉ được cái nói đúng! Keng phát!

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011

Rau quả mà còn thế này thì ...

Các bác nhấn vào đây để khi người nhà đi mua rau , củ , quả ... biết để tránh nhé . nhất là những nhà nào hay tiêu thụ nguồn hàng từ Đà Lạt .
http://vef.vn/2011-05-10-bat-luc-truoc-khoai-tay-dau-tay-gia-trung-quoc

Lại chuyện nhận xét bị gán cho là "Spam"

"Chúng tôi đã bật phát hiện spam tự động cho nhận xét. Thỉnh thoảng, bạn nên kiểm tra nhận xét trong hộp thư spam của mình"
Lâu lắm mới lại vào xem phần quản lý nhận xét trong "BẢNG ĐIỀU KHIỂN". Dễ có đến gần chục cái nhận xét của anh em dưới dạng "Nặc danh" và ký tên  ở dưới  là K6LS, 4SG...bị "nhốt" vào. Lại phải làm động tác "mở khóa" chuồng, thả ra những "lời vàng ý ngọc" của các bác cho đầy đủ.
Thành thật xin lỗi các bác!