Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2011

TÌNH YÊU

Tình yêu qua các môn học

Lịch sử: Tình yêu là cuộc cách mạng giải phóng chủ nghĩa độc thân. Địa lý: Tình yêu là trận động đất trong tâm hồn và trái tim làm ra "núi lửa".
Hóa học: Tình yêu là phản ứng hóa học sinh ra axít.

Vật lý: Tình yêu là lực hút mạnh hơn lực hút của trái đất.

Toán học: Tình yêu là phép trừ của túi tiền, phép chia của trái tim, phép nhân của nhân loại và là phép cộng của mọi rắc rối.

Văn học: Tình yêu là quyển sách dày mà đọc từ trang đầu đến trang cuối ta vẫn không hiểu gì cả...


Đnh nghĩa tình yêu của các chuyên gia

Bác sĩ: Tình yêu là căn bệnh, cần chữa trị bệnh nhân bằng chế độ nằm giường.

Nhà Vật lý: Sao lại gọi tình yêu là căn bệnh được khi mà nó tiêu hao năng lượng nhiều như thế. Phải gọi tình yêu là hoạt động.
Nhà Cơ học: Sao lại gọi tình yêu là hoạt động được, khi mà tổ hợp máy chính vẫn đứng yên? Phải gọi tình yêu là nghệ thuật.

Nhà nghiên cứu nghệ thuật: Sao lại gọi tình yêu là nghệ thuật khi mà ai cũng e ngại phô ra cho người khác xem? Phải nói tình yêu là trò gian lận.

Luật gia: Sao gọi tình yêu là trò gian lận khi mà hai phía đều thỏa mãn. Phải nói tình yêu là hợp đồng sản xuất.

Nhà doanh nghiệp: Sao lại gọi tình yêu là hợp đồng sản xuất được khi mà chi phí tốn kém nhiều hơn giá trị sản phẩm cuối cùng. Phải nói tình yêu là khoa học.

Giáo sư: Sao gọi tình yêu là khoa học được khi mà đám sinh viên làm được còn tôi thì không?

Đnh nghĩa v hôn nhân

1. Hôn nhân xuất phát từ tình yêu. Tình yêu thì mù quáng. Vì vậy hôn nhân là một trường học dành cho người mù.

2. Tình yêu đúng là mù quáng nhưng hôn nhân chắc chắn là một liều thuốc làm sáng mắt ra.

3. Lập gia đình cũng giống như đi nhà hàng với bạn bè - bạn gọi món của bạn và khi thấy món của người khác bạn ước gì lúc nãy mình gọi món đó.

4. Người đàn ông lầm bầm vài tiếng trong nhà thờ và thấy mình có vợ. Một năm sau anh ta lầm bầm gì đó trong giấc mơ và thấy mình đã li dị.

5. Một hôn nhân hạnh phúc là phải có cho và nhận - người chồng cho và vợ anh ta nhận.

6. Một người đàn ông nói: "Tôi không bao giờ biết hạnh phúc là gì cho đến khi tôi lấy vợ.......và sau đó mọi chuyện đã trở nên quá trễ!!"

7. Tình yêu là một giấc mơ dài ngọt ngào, và hôn nhân là chiếc đồng hồ báo thức.

8. Người ta nói rằng khi một người đàn ông nắm tay một phụ nữ trước hôn nhân thì đó là tình yêu; còn sau hôn nhân đó là sự tự vệ.

9. Khi một người đàn ông mới cưới vợ trông vui vẻ, ta hiểu vì sao. Nhưng khi một người đàn ông đã lập gia đình được 10 năm trông vui vẻ, ta tự hỏi vì sao.

10. Trước khi cưới, người đàn ông nói với người yêu rằng anh ta sẽ vượt qua địa ngục vì nàng. Sau đám cưới, anh ta có dịp thực hiện lời hứa ấy.

11. Một người đàn ông thành công là người có thể kiếm được nhiều tiền hơn mức chi tiêu của vợ. Một phụ nữ thành công là người tìm được một người đàn ông như vậy.

12. Định nghĩa của hầu hết đàn ông về hôn nhân: Trả giá quá đắt để quần áo được giặt miễn phí.

13. Cách hữu hiệu nhất để nhớ ngày sinh nhật của vợ bạn là hãy giả vờ quên nó một lần.


ST

Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2011

Quốc ca Việt Nam hào hùng nhất thế giới?

Website cracked.com đưa tin Quốc ca Việt Nam - bài Tiến quân ca của nhạc sĩ Văn Cao được xếp thứ nhất trong số các bài quốc ca hào hùng nhất thế giới sau khi lấy ý kiến của người đọc.

Đây là trang tin của Mỹ chuyên thực hiện những thống kê thú vị về lĩnh vực văn hóa, nghệ thuật, khoa học kỹ thuật, xã hội,... trên thế giới với hàng triệu lượt độc giả mỗi ngày.

Theo cracked.com, độc giả đã bình chọn 6 quốc ca hào hùng, xếp lần lượt từ thấp đến cao. Tiến quân ca của Việt Nam giữ vị trí quán quân, hạng nhì là bài La Marseillaire (Pháp), xếp thứ 3 là Independence march (Thổ Nhĩ Kỳ), thứ 4 thuộc về HimThanh nusz (Hungary), thứ 5 là quốc ca Ý: Il canto degli Italiani và thứ 6 thuộc về quốc ca Algeria - Qassaman.
(Theo Thanh niên)
Nhạc và lời bài Tiến Quân ca (Văn Cao)
Tham khảo: Vài tâm sự của nhạc sĩ Văn Cao về Tiến quân ca

Thứ Ba, 12 tháng 4, 2011

Thư giãn: Việt Nam là ngon nhất.

Obama rất hâm mộ Khổng tử, do đó quyết định đến thăm 4 nước trong hệ thống Đạo Khổng. Ngay khi về nước, Obama phải gặp ngay ông anh để kể lể về chuyến thăm này.

Bush: Chú công tác thế nào? Có gì hay không kể anh nghe?
Obama: Dạ em đến Nhật Bản trước tiên ạ.
Bush: Ừ, nước này phát triển lắm đấy, chú thấy sao?
Obama: Dạ, nó bắt em đi bộ gần chết vì nó bảo con Cadillac One của em tốn xăng và có lượng khí thải vượt mức cho phép ạ.
Bush: Ờ, chuyện thường, anh bị rồi. Sau đó đi đâu?
Obama: Dạ em qua Hàn Quốc, định vừa thăm vừa mua ít sâm về biếu anh.
Bush: Ừ, hàng họ ở đó cũng hay phết, anh có mấy con bồ bên đó. Chú thấy sao?
Obama: Dạ, em cũng đi bộ gần chết ạ.
Bush: Ơ, bọn này nó đâu có sợ chết như mấy thằng Nhật???
Obama: Vâng, nhưng dân nó thấy xe em đẹp, nó chặn mẹ nó lại, gắn hoa vào và thi nhau chụp ảnh cưới các kiểu.
Bush: Ừ, anh quên bảo chú bọn Hàn nó sến lắm. Mà sao không tranh thủ bị nó chặn xe, chú không đi nhuộm tóc và làm lại mầu da cho nó giống sao Hàn?
Obama: Dạ tại em bận qua Trung Quốc ạ.
Bush: Sang đó có gì hay không, nó đang tranh chấp hằm hè quyền kiểm soát biển Đông với mình đấy, bọn này nó đông dân nên tinh vi lắm.
Obama: Dạ em không biết, em nghe bọn đàn em tấu là xe Cadillac One của em vừa đến đầu phố, cuối phố mấy thằng Tầu đã làm ra ra bốn cái Cadillac One giống hệt, sửa tên thành Dielac One và còn khuyến mại thêm còi 30 bản nhạc và đèn nháy ạ.
Bush: Ôi, thế chú là may đấy, anh đến chỗ này có tí mà 9 tháng sau chúng nó còn làm ra mấy thằng Bush giống hệt anh thì sao. Thế còn nước cuối cùng?
Obama: Rời Trung Quốc em sang Việt Nam luôn, xưa em có mấy ông chú đi lính nên cũng có vài chỗ quen biết ở đây, sang thăm tiện thể hỏi thăm họ hàng luôn.
Bush: Thế vui vẻ chứ? Nước này thân thiện lắm, không thù hằn mình nữa.
Obama: Vâng, em lái con Cadillac One đi một đoạn nhưng...
Bush: Nhưng sao, nó cấm vì khí thải cao à?
Obama: Dạ không, xe em còn ngon gấp vạn lần xe bus của bọn nó, đi sau xe bus của bọn nó còn đếch nhìn thấy đường, em phải dùng định vị toàn cầu mà lái đó.
Bush: Thế nó lại chặn lại chụp ảnh cưới à?
Obama: Không ạ, dân ở đây vội lắm, em dừng lại đèn đỏ họ còn chửi em là thằng ngu. Nói gì dừng lại chụp ảnh.
Bush: Thế nó lại làm Cadillac One giả à?
Obama: Không ạ, lúc em sang đến nơi thì bọn Trung Quốc đã mang Dielac One sang bán tràn ngập giá rẻ như xe công nông. Dân tình chạy tưng bừng đầy phố làm mấy thằng mật vụ của em đếch biết em đi xe nào, lạc mẹ nó mất.
Bush: Thế túm lại là chú bị làm sao?
Obama: Dạ em vừa dừng xe vào mua bao thuốc, quay ra đã mất mẹ nó đôi gương ạ.
Bush: Ôi giời, ra chợ Giời mà kiếm lại, đúng đôi của mình luôn, giá rẻ, có số chưa anh cho số mấy thằng em???
Obama: Vâng, và em quyết định sẽ chọn Việt Nam để chơi lâu dài ạ.
Bush: Tại sao? Chú vẫn chưa tìm được đôi gương của con Cadillac One à?
Obama: Dạ không, so sánh cả 4 nước em thấy người Việt rất tuyệt. Khả năng lần mò tốt, đi đường bụi thế mà vẫn đi được. Thứ hai là rất năng động, dừng đèn đỏ còn không dám vì sợ muộn. Thứ nữa là hành động rất thẳng thắn và anh hùng. Bẻ gương giữa thanh thiên bạch nhật, không sợ chết như bọn Nhật, không sến như bọn Hàn Quốc và cũng không gian dối như bọn Tầu
Bush: Công nhận. Việt Nam là ngon nhất.

Hải Anh K7 (sưu tầm)

Thứ Hai, 11 tháng 4, 2011

"Nghệ sĩ " sáo trúc trường Trỗi

Hè năm 1967, K8 nhập trường. Lúc đó K8 là những học sinh vừa hết cấp một từ các trường nội trú, các trường phổ thông (làng) ở những nơi sơ tán khác nhau trên miền Bắc tập trung lên trường Trỗi. Khi vào trường nhìn những đàn anh khóa trên rất kính nể trong hoạt động "Văn - Thể - Mỹ" nhất là về những môn thể thao và văn nghệ.
Với bóng đá thì sau này đã có một số cầu thủ bóng đá trong đội CAHN nổi tiếng như Văn Hùng K7 (kiện tướng), Tuấn Sơn K4, Đức Dũng K5; bóng bàn thì có Đoan Hùng K5 đã từng là vô địch giải trẻ (báo Thiếu niên TP) và rất nhiều cao thủ như Chu Hoàng Vân K4, Từ Ngữ K4, Nam "sệ" K?....Về ca nhạc có NSUT Dương Minh Đức...còn các "nhà" này nọ thì vô kể.
Ảnh có tính chất minh họa
Nhưng tôi còn rất nhớ khi ở trường mới, mỗi lần có biểu diễn văn nghệ của trường bao giờ cũng có một tiết mục sáo trúc do một bác K6 biểu diễn, lần thì bài "Anh vẫn hành quân", lần thì "Lý hoài nam" có khi lại là một bài của TQ. Không nhớ tên của "nghệ sĩ" sáo trúc này. Hôm nay nghe trên mạng tiếng sáo của Nghệ sĩ Đinh Thìn qua bài "Lý hoài nam" lại nhớ đến "nghệ sĩ" ấy của K6.
Bác nào nhớ tên thì nhắc lại cho anh em.
"Lý hoài Nam" do NSUT Đinh Thìn trình bày.

Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2011

Một chuyện trong thư viện

Bữa trước ra HN, tôi mò vào thư viện QG tìm kiếm thông tin về vụ tòa đại hình Saigon xử 122 đảng viên CS hồi nẳm trên mấy tờ báo cũ thời tây.

Ôm đống báo cũ mèm đã được đóng thành tập, lần dở từng trang và dùng máy chụp hình cá nhân chụp lại những bài mình muốn. Thư viện to thế mà không có dịch vụ photocopy. Trước đó, khi tôi hỏi thì được “em bé” nhân viên trả lời : báo cũ quá, photo sẽ làm hư, rách hết. Nhưng nhìn quanh, không chỉ tôi, mà mấy cháu sinh viên tìm kiếm tài liệu trên các báo mới tinh cũng đều rút máy chụp hình ra “thao tác” cả. Nhưng thôi, đấy không phải là chuyện tôi muốn kể hôm nay.

Đang loay hoay chụp, bỗng có một đọc giả tuổi cũng đã sồn sồn cỡ AE mình lạng qua lạng lại, ghé mắt ngó xem mấy bài trên tờ báo tôi mượn. Cũng không có gì lạ vì tôi là người duy nhất đang đọc cái thứ báo cũ nhất, trông rất ra dáng nhà nghiên cứu.

Một hồi, vừa chụp xong, “ông bạn” đọc giả kia lại làm quen : Thấy anh có vẻ quen quen - … Ờ, xin lỗi, tôi … - Không, tôi nói quen là … vì cái đề tài anh đang nghiên cứu bây giờ không còn người xem nữa. Nãy giờ thấy anh làm việc nên tôi không phá rối. – Anh nói cái đề tài CS? - Ờ…

Sau vài câu trao đổi, 2 đứa tôi ra ngoài hút thuốc. Hỏi thăm mới biết “ông bạn” từng làm việc ở mấy tòa báo TW nay đã nghỉ hưu. - Còn tôi là dân làm ăn, cũng nghỉ rồi, rảnh việc vô đây xem mấy cái đề tài lịch sử mình khoái mà vì lâu nay không có thời gian. Thuần túy là ý thích cá nhân chứ chẳng phải nghiên cứu, làm việc gì – tôi nói.

Vài câu cởi mở, “ông bạn” tâm sự :

- CN CS chỉ tồn tại 75 năm, trong khi phong kiến mấy trăm năm ….

Thấy đề tài hơi nhậy cảm với người mới quen, tôi nói :

- Ờ, tôi là dân làm ăn, chẳng phải cán bộ, công chức gì ráo, tôi nghĩ thế này : Có là chủ nghĩa gì đi nữa thì quan trọng vẫn là phải tới mục tiêu dân giàu, nước mạnh ..

- Nhưng mà CN CS …

- Từ từ… Ông là nhà báo, lý luận cao siêu, chứ tôi là thằng dân, chỉ cần thấy năm nay sống sướng hơn năm ngoái; hồi trước không dám nghĩ tới chuyện đi thăm quan đây đó, giờ đi du lịch nước ngoài tuy chưa phải thoải mái, nhưng đi được rồi; hồi trước ra nước ngoài, người ta nghĩ mình là TQ, là Thái, là Mã …hay gì đó, còn nay thì thì họ biết là VN … Vậy là ok. Đối với mấy thằng dân như tôi thì đơn giản lắm. Tất nhiên nghe chuyện mấy thằng “ăn uống” ở đâu đó, tôi cũng chẳng thích thú gì. Nhưng cứ từ từ, chứ “rụp” 1 cái như Liên Xô thì “ăn cám” cả đám. Vậy đó, tôi chẳng nghĩ cao siêu làm gì cho nhức đầu.

“Ông bạn” đứng ngớ ra “tắt đài”. Tôi dụi điếu thuốc kết luận : Rất vui được gặp ông. Tới lúc tôi phải đi rồi, ông thấy đấy, mấy thằng bạn nheo nhéo gọi đi nhậu mà đến trễ nó bặt phạt thấy mẹ. Sướng thật, hồi xưa lấy đâu ra đủ rượu mà phạt nhau!

Giới thiệu bài hát: Chiến Đấu Vì Độc Lập Tự Do

Theo yêu cầu của 4SG:
"Đọc bài của báo Lao Động xong, tôi thấy Ban Tuyên giáo TW nên khôi phục lại các tên tuổi AH thời 77- 88 như Lê Đình Chinh..., các bài hát như "Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới..." Có pác nào giới thiệu cho AE nghe lại." 
Đó là bài hát:
Chiến Đấu Vì Độc Lập Tự Do của nhạc sĩ Phạm Tuyên. 'Chiến đấu vì độc lập tự do' là bài hát do nhạc sĩ Phạm Tuyên sáng tác vào đêm ngày 17 tháng 2 năm 1979, khi nghe tin chiến tranh biên giới Việt-Trung bùng nổ vào sáng ngày hôm đó. Ca khúc này thường được gọi bằng cái tên không chính thức là Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới - câu đầu tiên trong ca từ.
Bài hát được phổ biến rất nhanh chóng. Dàn hợp xướng Đoàn ca nhạc Đài tiếng nói Việt Nam thu thanh ngày 20 tháng 2 năm 1979. Ngày 9 tháng 3, năm 1979 bài hát được đăng trên báo Nhân Dân.
Khi quan hệ ngoại giao Việt Nam Trung Quốc được cải thiện, theo thỏa thuận giữa hai nước, nhằm bình thường hóa hoàn toàn quan hệ, bài hát này cùng với một số bài khác không còn được lưu hành trên các phương tiện thông tin đại chúng. Theo lời kể của nhạc sĩ Phạm Tuyên, có nhà xuất bản muốn in bài hát này trong một tuyển tập ca khúc của thời kỳ nhưng đề nghị nhạc sĩ sửa lại một số từ trong lời bài hát. Ông không đồng ý và bài hát không được đưa vào tuyển tập. (Theo Wikipedia)
Dưới đây là lời của bài hát.

Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới
Gọi toàn dân ta vào cuộc chiến đấu mới
Quân xâm lược bành trướng dã man, đã dày xéo mảnh đất tiền phương
Lửa đã cháy và máu đã đổ, trên khắp dải biên cương
Đất nước của ngàn chiến công, vẫn sục sôi khí thế hào hùng
Những Chi Lăng, Bạch Đằng, Đống Đa... đang gọi tiếp thêm những bản hùng ca!
Việt Nam! Ôi nước Việt yêu thương!
Lịch sử đã trao cho người một sứ mạng thiêng liêng
Mang trên mình còn lắm vết thương, Người vẫn hiên ngang ra chiến trường
Vì một lẽ sống cao đẹp cho mọi người
Độc Lập - Tự Do! 
Dàn hợp xướng Đài TNVN trình bày:

PS: Trước hôm 17/2/2011 tôi đã có ý định giới thiệu bài hát này. Nhưng không may đúng hôm 17/2/2011 tôi mắc việc nên chưa thực hiện được. Hôm nay nhân có đề nghị của 4SG, xin giới thiệu lại bài hát này của nhạc sĩ Phạm Tuyên.

"Xỉn"

Nguồn: Filecabi.net

Thứ Sáu, 8 tháng 4, 2011

Lại anh Hà minh Thành

Đây là đường link đến bài viết mới nhất của anh Hà minh Thành : http://phamvietdaonv.blogspot.com/
Tin hay không tùy bạn .
PS : Dạo này ACE ít đăng bài nên uttroi vắng hoe à . Mặc dù rất yêu quý blog này nhưng có vẻ blog càng ngày càng giống một số tờ báo chẳng ai muốn xem ( xin lỗi vì nói thẳng ) . Theo thiển ý của tôi muốn blog có sức sống thì nó phải mang tính thời sự và thể hiện được quan điểm của nó . Thờ ơ và né tránh có nên không ?

Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011

Phố Lò Đúc với hàng cây sao đen cổ thụ

Gửi những ai đã từng sống và có nhiều kỷ niệm với phố Lò đúc - Hà nội.

Ảnh: Quý Đoàn
"Ai từng xa Hà Nội mấy thập niên qua, thật không thể ngờ được sự đổi thay trên phố Lò Đúc!
Ngày trước, đó là một con phố hẻo lánh, cuối phố có cửa ô Đống Mác, nằm liền các thành cổ Thanh Nhàn, Hộ Quốc… Đứng bên tòa thành đất xưa, nhìn ra xa là những cánh đồng mênh mông thuộc các làng Vĩnh Tuy, Quỳnh Lôi, Mai Động.

Còn bây giờ, phố Lò Đúc không còn cửa ô, không còn thành xưa nữa! Nhiều thứ đang dần dần mất đi…" ...XEM TIẾP

Thứ Ba, 5 tháng 4, 2011

Kỳ nghỉ dài cuối tuần này các bạn đi đâu?

Mời các bạn Trỗi lên nhà ở Sơn Tây chơi thể thao Tennis, kết hợp thưởng thức món ngon Ngựa Bạch. Cao ngựa nấu thì theo nhu cầu. Chất lượng, chất lượng.
Hân hạnh chờ đón các bạn!
Sùng Hải K8

Note: Thực ra SH nhắn mời T7, nhưng vì 1 số bạn phải đi làm T7 (để nghỉ bù vào T2 tới) nên chưa biết ai có thể đi được. Tôi được ủy quyền viết tin, mạn phép mời chung chung, ai quan tâm xin liên hệ trực tiếp với SH !!.

Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2011

Tin buồn

Thầy Lê Vân Hà, giáo viên của Trường NVT, là bố của bạn Hải Hòa K8 B5, mất 21g45 tối qua 31-3-2011, thọ 81 tuổi.
Tang lễ tổ chức ngày 2-4-2011, từ 14g30 đến 16g30,
Tại Nhà tang lễ Bộ QP (bv108), 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội
------
Bạn Trỗi hẹn đến viếng 15g00.

Thứ Năm, 31 tháng 3, 2011

Đám cưới con Thắng Bình k7

Hôm qua, trời HN đẹp, se se lạnh vừa phải, đi dự đám cưới con Thắng Bình k7, gặp các bạn Trỗi HN zdui quá mức.
Đến nơi, cửa phòng cưới chưa mở. Mọi người chen chúc nhau ở hành lang đứng uống sâm banh. Đúng 6 giờ cửa mở, tất cả ồ ạt tiến vào chiếm lĩnh trận địa.

K6 ngồi chung 1 bàn. Thấy có 2 chai vang mà không có mồi, Bằng ruồi hình như đã có kinh nghiệm “chinh chiến” đám cưới, rút trong túi ra 1 hộp “hàng xách tay” : mướp đắng trộn. Vậy là rượu hết ngay từ trước khi khai mạc.






Sau, trong “quá trình cưới”, dù cháu gái phục vụ đã hết lòng “bơm” thêm 2 chai mà vẫn không đủ. Phải tới lúc AE k7 “tiếp viện” thêm mấy chai vodka (do bố chú rể đặt riêng cho các bạn Trỗi) thì cuộc vui xôm tụ hẳn lên! Nhưng cũng là lúc khách khứa lục tục ra về (dù mới có 8 gi 30). Vậy là chỉ còn Trỗi với nhau.






Riêng phần lễ chính thức, cũng xin đăng vài tấm hình không chính thức tới AE.
Mở đầu, chú rể hát 1 bài về tình yêu (do mải zdui, nên cũng chẳng biết là bài gì!)




Bố cô dâu dắt con gái tiến đến, dùng dằng mãi mới chịu giao vào tay chú rể.



4 anh chị thông đứng nghệt mặt ra nhìn 2 đứa làm thủ tục cắt bánh, rót rượu. (vì miền Bắc là thông gia, nên gọi là “anh thông, chị thông”?)

Thứ Ba, 29 tháng 3, 2011

Hà Nội giữa tuần

Sài Gòn cuối tuần zdui quá.


Đang ở HN, cuối tuần buồn hiu....
... nhưng giữa tuần gặp AE thì quá zdui! May mà còn "sống" tới giờ này. Trỗi mà gặp nhau thì chẳng biết buồn là cái gì. Gió hay lạnh thì cũng đáng sợ thiệt, nhựng ko có việc gì sợ, chỉ sợ ko có bạn !!!

Tin buồn

BLLK8 Hà nội kính báo
Cụ Lê Tự Đồng, thân sinh bạn Lê Tự Bình K8 và anh Lê Tự Thành K4. Do tuổi cao bệnh nặng đã từ trần hồi 20h50 ngày 28/3/2011 tại bệnh viện TƯ QĐ 108, Hà nội. Hưởng thọ 93 tuổi.
Lễ viếng tổ chức từ 13h30 đến 16h ngày thứ Năm 31/3/2011 tại nhà tang lễ Bộ Quốc phòng số 5 Trần Thánh Tông, Hà nội.
Bạn Trỗi K8 tập trung viếng lúc 15h ngày 31/3/2011.

Liêm K8 nhắn tin nhờ đăng báo mạng NVT

Cám ơn các anh chị, các bạn đã chia vui với gia đình Liêm trong ngày cưới của các cháu Hoài Phương - Anh Tuấn.
Chúc các anh chị, các bạn luôn vui vẻ trẻ khỏe!
Trịnh Chí Liêm K8
-------
Ảnh: Hồng Anh, Hải, A. Giang, Chuẩn, Lợi, Liêm, Long, Hải Hòa

Thứ Hai, 28 tháng 3, 2011

Sài Gòn cuối tuần.


Ở ngoài đó lâu nay. Sợ ồn ào, sợ gió, sợ đổ tường, động đất, lại sợ cả lạnh cả nồm.
Chỉ có Sài Gòn là vui anh vui em, nhất là đám "hội thường nhậu K7".

Trong bàn tiệc chiều cuối tuần vừa rồi, có hai người bạn muốn về phương Nam, cho nó lành.

Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2011

Dự đám cưới cháu Hoài Phương - con gái Liêm K8

Hôm qua Bạn Trỗi nhắn tin nhau đi dự đám cưới con gái Trịnh Chí Liêm. Nhà Liêm 3 anh em trai đều Trỗi cả (a. Chí Cường K6, a. Dũng K4).
Bạn mình tính sởi lởi, hóm hỉnh đến tếu táo nên cái tên Liêm "Mèo" nhiều anh em bạn bè Trỗi đều thân quen.

Ảnh 1: Nhóm bạn đến sớm tự tổ chức đón tiếp khách, chờ Bạn Trỗi đang tới.

Ảnh 2: Đúng giờ vào hội trường, chưa có ai mấy.

Ảnh 3: Vẫn phải vào mâm ngồi thôi.

Ảnh 4: Nghi lễ, quan trọng.

Ảnh 5: Chúc mừng bạn.

Ảnh 6: Bạn nhóm Trỗi ngồi 4 bàn tròn 10+2.
Có Tạ Nghĩa bạn cùng khóa nhưng không học Trỗi, là em anh Chính K6, anh Vinh K5.

Ảnh 7: Trong nhóm Trỗi hay gặp Ngọc Sơn K9, ở qk Nam Đồng, dân Cục Quân huấn cũ, nay làm gì về Biển.
Ảnh 6-8 là lúc cuối tiệc rồi, Tuệ rút máy điện thoại ra chụp, thử xem có đẹp hơn máy Vũ Trung không. Nhưng không may tay hơi run rồi, nên các bạn cười không đẹp lắm.

Ảnh cuối: Mọi người về cả, chỉ còn 2 bàn nhóm mình. Tôi đưa a Thắng k6 về mà các bạn vẫn còn lưu lại. Hay đang rút kinh nghiệm gì ??! Hình như có hội hẹn cuối tuần này thi đấu tennis.

Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2011

Tiếp ảnh Hội chợ triển lãm cây cảnh quê tôi













Thấy các bạn hâm mộ cây cảnh, mình pót tiếp một số ảnh với dung lượng lớn để cùng thưởng thức.

Thứ Năm, 24 tháng 3, 2011

Hội chợ triển lãm cây cảnh tại huyện Lập thạch tỉnh Vĩnh Phúc










Tháng 3 này quê tôi huyện Lập Thạch tỉnh Vĩnh Phúc tổ chức hội chợ triểm lãm cây cảnh, đây là nét đẹp văn hoá làng quê, xin post lên để các bạn cùng thưởng thức.

Chuyện Luông Prabang

Mới đi Tây tiến về bằng xe tự lái (Cửa khẩu Nậm Cắn Vinh-Xiêng Khoảng-Luông Prabang-Viên Chăn-cửa khẩu Cầu Treo Hà Tĩnh), nhiều ấn tượng, suy nghĩ, còn đang sắp xếp, sọan viết ra. Nay gửi trước bản đồ du lịch cho nhóm Bạn Trỗi nghiên cứu, lập kế hoạch. Nước Lào đẹp như VN, con người Lào cũng hay như người Việt.

Thứ Ba, 22 tháng 3, 2011

Thông tin nhỏ.

Có một bạn Trỗi K7 ở Sài Gòn từ hồi nào tới giờ, vậy mà chưa có liên lạc gì với mọi người khá lâu nay.
Một buổi tối quán vắng, một cô gái ngồi một mình, trò chuyện cùng chủ quán khi hỏi thăm biết nhau một thời từng làm người Hà Nội.
Hà Nội ngày xưa nhỏ lắm, tuổi cùng lứa, không khó khăn để tìm ra người quen không là bạn học thì là anh, là chị. Và thật tình cờ, bạn ấy tên Lam Thanh, là em gái Lê Lam Điền, một bạn Trỗi K7.
Ngày trước hình như Điền ở B6. Lam Thanh cho hay, bây giờ Điền ở Bình thạnh, còn làm việc ở Bình Dương, nghề may mặc. Có ai quan tâm, số điện thoại của Điền: 01227209945.
Một thông tin nhỏ tới mọi người.

Thứ Hai, 21 tháng 3, 2011

Trịnh Chí Liêm k8 mời dự đám cưới con gái !

Bạn Liêm (mèo) có mỗi cô con gái "rượu" (đúng nghĩa là rất cưng chiều, phục vụ chu đáo ...) nay cho đi lấy chồng, nhờ tôi thông báo lên mạng:
Kính mời các bạn Trỗi tới dự lễ thành hôn của hai con chúng tôi:
Trịnh Hoài Phương - Hoàng Anh Tuấn
Vào hồi 17 giờ 00 ngày thứ Sáu 25-03-2011,
Tại Salon 3 - Cung Văn hóa Hữu nghị Việt-Xô, 91 Trần Hưng Đạo, HN
Rất hân hạnh được đón tiếp!
Nhà gái: Trịnh Chí Liêm, Nguyễn Thị Toàn
Nhà trai: Hoàng Nam Việt, Nguyễn Thị Mến

Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2011

Tin buồn

BLL K8 Hà nội kính báo.
Cụ bà Dương Thị Hồng Cẩm là dì ruột, người đã thay mẹ nuôi nấng bạn Lê Minh Nghĩa B2, do tuổi cao sức yếu đã từ trần ngày 19/3/2011 tại Hà nội. Hưởng thọ 89 tuổi.
Lễ tang được tổ chức từ 10h đến 12 h ngày thứ Ba 22/3/2011.
Địa điểm: Nhà tang lễ Bộ Quốc phòng số 5 Trần Thánh Tông, Hà nội.
An táng cùng ngày.

  TM BLL K8 HN
 Nguyễn Thế Hùng

Thảm họa và nhân cách người Nhật (Tuần Vietnamnet)

Tác giả: TS. Nguyễn Quốc Vinh

Không ai có thể phủ nhận rằng giáo dục đã thay đổi và tạo nên nhân cách người Nhật hiện nay và gián tiếp khiến nước Nhật trở nên hùng cường.

Điều gì làm nên sự khác biệt?
Sự kiện động đất, sóng thần, hiểm họa rò rỉ phóng xạ tại Nhật Bản đã thu hút sự quan tâm, chia sẻ của cả xã hội Việt Nam. Người dân Việt từng ngày, từng giờ theo dõi, cập nhật tin tức thảm họa của nước Nhật, chia sẻ, lo lắng với những gì người Nhật đang phải gánh chịu. Đông đảo chương trình viện trợ, cứu trợ đã và đang được triển khai, ở đủ quy mô dành cho đất nước Nhật....Đọc tiếp

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011

Thư người Việt ở Nhật

Có người bạn thả vào mailbox của mình một lá thư như sau.
Xin chia sẻ với các bạn.

From: Nguyen Dinh Dang
To: undisclosed-recipients:;
Date: Thu, 17 Mar 2011 11:56:15 +0900
Subject: Một bức thư cảm động

Xin chào anh Đăng,
Xin được giới thiệu tôi tên là Hà Minh Thành. Qua anh Nguyễn Hữu Viện tôi mới được biết anh và trang tin của anh dù tôi làm việc cách chỗ của anh cũng không bao xa. Xin hân hạnh được làm quen với anh.

Hiện tại tôi đang được tăng phái công tác hỗ trợ cho cảnh sát tỉnh Fukushima, chỗ tui đang làm cách nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1 khoảng 25 km. Gọi là lên đây hỗ trợ giữ an ninh chứ mấy ngày nay chỉ đi nhặt xác người không thôi. Dân địa phương họ tự động thành lập các đội tự quản, tương trợ lẫn nhau. Giả sử có ai muốn ăn cắp ăn trộm cũng khó. Vấn đề an ninh không lo lắm. Người chết nhiều quá, tụi tôi chỉ còn lấy dấu tay, chụp hình và trùm mền lại rồi giao người đem đi thiêu. Ngày đầu còn mặc niệm, có cảnh sát tăng phái còn khóc nhưng bây giờ thì không còn thời gian để mà mặc niệm và khóc nữa. Hôm qua còn không có chỗ để mà thiêu họ nữa đó anh. Khủng khiếp.

Ký giả của Hoàn Cầu Thời Báo Trung Quốc Vương Hy Văn hôm qua theo tôi một ngày để lấy tin khi đi ngang qua một ngôi nhà bị sập mà tiền giấy có lẽ từ ngôi nhà đó trôi ướt nằm tứ tán cả bãi đất chắc cũng vài chục triệu yen nhưng mà chẳng ai thèm nhặt đã phải thốt lên: "50 năm nữa , kinh tế Trung Quốc chắc chắn sẽ đứng đầu thế giới, nhưng vĩnh viễn Trung Quốc không thể được gọi là cường quốc vì 50 năm nữa người Trung Quốc cũng chưa thể có trình độ dân trí và ý thức đạo đức
công dân cao như người Nhật hiện tại. Tôi hổ thẹn mình là con cháu của Khổng Tử nhưng không hiểu cái đạo Nhân Nghĩa làm người bằng họ."

Người Trung Quốc 50 năm nữa không bằng họ còn người Việt mình không biết bao nhiêu năm nữa mới có dân trí như vậy.
Mấy ngày nay tôi chứng kiến nhiều câu chuyện cảm động về tình người trong hoạn nạn lắm nhưng có một chuyện khiến tôi cảm động nhất đã khiến một người lớn như tôi từng có bằng Tiến sĩ công học ở Đại học Đông Bắc (Tohoku Dai) cũng phải hổ thẹn về một bài học làm người.
Câu chuyện tối hôm kia tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó để phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng tôi chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc ao thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, tôi sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn. Nên mới lại hỏi thăm.
Nó kể nó đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần đến, cha của nó làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công lầu 3 của trường nó nhìn thấy chiếc xe và cha nó bị nước cuốn trôi, 100% khả năng chắc là chết rồi. Hỏi mẹ nó đâu, nó nói nhà nó nằm ngay bờ biển, mẹ và em của nó chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe tôi hỏi đến thân nhân. Nhìn thấy nó lạnh run lập cập tôi mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài, tôi nhặt lên đưa cho nó và nói: "Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói". Thằng bé nhận túi lương khô của tôi, khom người cảm ơn. Tôi nghĩ bình thường tưởng nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng.Tôi sửng sốt và ngạc nhiên vô cùng, mới hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nỏ trả lời: "Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ".

Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác để khóc để nó và mọi người đang xếp hàng không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy một thằng có ăn có học từng có bằng tiến sĩ như tôi một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh.
Tôi nghĩ một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này giờ đây đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn nó sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.
Lên đây rồi bây giờ tôi mới thấm thía câu nói của vị thiền sư phụ của tôi ở Tokyo trước khi lâm chung dạy lại cho tôi đó là "Nhân sinh nhất mộng , bất luận kiến tâm, Tâm vô sở cầu thị Phật". Cái sự hy sinh vì người một cách vô ngã của đứa nhỏ 9 tuổi khiến tôi ngộ ra được những điều cả cuộc đời bon chen của mình tôi chưa nhận thấy được. Tôi nhường khẩu phần ăn tối của tôi cho thằng bé để nhận của nó một lời cám ơn, còn nó cho đi cả buổi ăn tối của nó một cách vô tư không so đo dù nó đói còn thê thảm hơn tôi nhiều và chắc còn phải đói nhiều trong cả cuộc đời vì không gia đình nữa. Những công án thiền của Bích Nham Lục, Vô môn quan hoàn toàn vô nghĩa so với hành động của một đứa bé 9 tuổi.

Xưa nay tôi không phục lắm người Nhật từ khi còn đi học, làm kỹ sư rồi làm cảnh sát thì phải luôn tiếp xúc với những người Nhật ở mặt trái của xã hội. Nhưng mà hành động của người dân Nhật trong vùng động đất bây giờ đã khiến tôi phục họ thật sự.
Tình hình quanh nhà máy điện hạt nhân vẫn còn an ninh, hiện tại tụi tôi đã được phát sẵn khẩu trang và đồng phục nylon. Ông Kan sáng nay họp báo dự tính đến tình huống xấu nhất là bỏ cả vùng miền Đông. Tôi không phải chuyên ngành về nguyên tử lực như anh nên không hiểu lắm về tác hại
của phóng xạ. Nhưng tôi nghĩ cũng đang nguy hiểm. Tụi TEPCO vụ này chủ quan quá. Anh Đăng nếu được nên sắp xếp cho vợ con về VN trước thì tốt nhất. Tôi sợ tới lúc xấu nhất không còn vé máy bay. Tôi thì bà xã người Nhật, con gái cũng mới ra trường y tá và cũng đang hoạt động cứu trợ thiện nguyện ngay tại Fukushima này. Tôi hỏi con gái tôi "Tình hình có vẻ nguy hiểm, con có muốn đi VN lánh nạn không".
Nhỏ con gái của tôi trả lời "Đi đâu bây giờ , xung quanh con với cha người ta chết với bị thương hàng hàng lớp lớp. Không lẽ bỏ chạy. Thôi kệ, tới đâu hay tới đó."Tôi gọi điện thoại về hỏi bà vợ tôi tính sao, có cần chạy qua quê chồng trú tạm lánh nạn một mình không thì bà xã tôi nói với tôi rằng người Nhật của họ thì 36 kế của Tôn Tử binh pháp họ chỉ dùng được tới cái kế 35. Cái chước cuối cùng "Tẩu vi thượng sách" không có chỗ dùng vì cái xứ đảo này không có chỗ nào để mà chạy nữa. Cùng lắm chịu chết thôi. Thôi thì tôi thân phận dính líu tới cái tổ quốc thứ hai này rồi. Vợ con gì cũng không chạy không lẽ một mình tôi bỏ nhiệm sở. Già rồi có hít chút phóng xạ vô nữa cũng chẳng sao cả. Mang cái ơn nghĩa với đất nước này cũng nhiều thôi thì bây giờ cùng đến lúc có cơ hội để trả ơn cho họ vậy.

Hy vọng không có gì xảy ra , khoảng 3 tuần nữa có thể trở về Saitama. Hy vọng được gặp anh Đăng nếu anh còn ở Nhật, anh em mình tâm sự nhiều hơn. Tôi năm nay 56 tuổi. Chắc cở tuổi của anh.
Chúc anh và gia quyến an toàn.