Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Năm, 21 tháng 2, 2008

Tài năng sớm phát

Đi du khảo chùa chiền đầu xuân có 2 bố con chú Hữu Việt (báo Tiền Phong). Hữu Khôi con trai trưởng của Việt. Cháu mới 10 tuổi, học lớp 4 nhưng “phát tiết” nhiều vấn đề. Bố là nhà báo nên con cũng thế chăng? Nghe, hỏi liên tục (chả hiểu ông Hũu Mai ngày xưa có bị Hữu Việt tra tấn liên tịch như thế?); thậm chí cánh bạn gái cùng đi hơi khó chịu vì “hắn ta lắm mồm quá!”.

Tại chùa Vĩnh Nghiêm, nghe cụ Tích đọc sớ cầu an có nhắc đế cái tên “Samaly”. Vậy là cậu để ý, khi biết trong đòan có chị Ly người Khơ-me là bám ngay: "Chị là dân Khơ-me à? Ở tỉnh nào? Chị nói thử 1 câu tiếng Khơ-me để em lấy máy ghi âm của bố ghi lại. Thế dân Khơ-me ăn uống ra sao? Viết thế nào?...". Đại lọai là tỏ ra rất có nghề. Cậu còn khóac tay chị đi vòng quanh chùa tiếp tục khai thác.

GM đi cùng xe với Hữu Việt. Khi chia tay, Hữu Khôi nói với bác: “Hôm nay cháu biết được 2 bí mật cấp quốc gia. Thứ nhất, bác Quốc không phải ai khác mà chính là bác H; hai là, bác GM chính là 1 nhà nghiên cứu vũ khí bí mật”. Nghe ông cháu nói vậy mà ngại! (Vũ khí bác GM thì có thật nhưng có lẽ chỉ là súng phun nước chứ bí mật với bí không mật cái nỗi gì. Nhưng làm sao được... trẻ con mà!!!).

(Vì không có ảnh Hữu Khôi nên BBT tạm post "hình ảnh cháu sau đây 30 năm" cùng bác GM ở chùa Bổ Đà. Xin được sự cảm thông!).

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2008

NHẬU TÝ


Nào,em mời các pác ta cùng 1...2...3 ZÔ...Ô...ZÔ.

Thứ Ba, 19 tháng 2, 2008

Cập nhật Proxy

Hôm nay tại Hà nội 2 Proxy sau truy cập mạng rất tốt:

IP: 165.228.131.10 port: 3128

IP: 165.228.133.10 port: 3128

Anh em nào thấy cần có thể cập nhật.

Thứ Hai, 18 tháng 2, 2008

Chuột rơm và chuột thật





Chuột rơm sưu tầm được ở một góc chợ hoa Nguyễn Huệ & chuột "nhậu TÝ"

Thông báo

Bạn Nguyễn Phương Tuấn (K8) tổ chức đám cưới cho con trai và có lời mời như sau:

Kính mời các bạn cựu học sinh trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi tới dự lễ thành hôn của 2 con chúng tôi là:

Nguyễn Phương Tú Phan Hải Vân

Hôn lễ được tổ chức hồi 11h00, ngày 26 tháng 02 năm 2008.

Tại 33 Phạm Ngũ Lão, Hà nội.

Trân trọng kính mời.

Nhà trai: Nguyễn Phương Tuấn - Phạm Thanh Hà
Nhà gái: Phan Bá Hưng - Thái Thị Hải

Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2008

TIN BUỒN

BLL K8 thương tiếc báo tin:

Bạn Nguyễn Minh Phú (B2 K8) sinh 1957

Nguyên giám đốc Côngty TNHH Trans Pacific services

đã từ trần hồi 17h03', ngày 16 tháng 2 năm 2008, tại Hà nội. Do căn bệnh hiểm nghèo.

Chương trình tang lễ :

Lễ viếng : từ 7h30' đến 9h30' thứ tư ngày 20/02/2008 tại nhà tang lễ Bộ quốc phòng số 5 Trần Thánh Tông, Hà nội. Hỏa táng cùng ngày, tại nhà hóa thân Hoàn vũ , Văn điển - Hà nội. An táng tại Nghĩa trang Thanh tước.

K8 và anh em trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi, đúng 7h30' ngày 20/2/2008 tập trung viếng Phú, tại nhà tang lễ số 5 Trần Thánh Tông, Hà nội.

Thứ Bảy, 16 tháng 2, 2008

Thư giãn thứ bảy!

Ai thức khuya lướt WEB thế này?.........






...................để đến nỗi ngủ quên !








....."kẻ thù"vào phá phách

Gửi Đỗ Nghĩa

Bạn làm gì mà lim dim thế?














Ảnh chụp lúc Đỗ Nghĩa đứng trước dãy nhà ăn,
trạm xá và nhà nữ hồi trước.

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2008

VỢ MUỘN

Tết. Mồng ba. Tôi đi thăm chúc tết gia đình mấy người bạn cũ. Tình cờ gặp người bạn Trỗi ngày xưa. Dễ đến gần bốn chục năm mới gặp nhau. Chuyện xa, chuyện gần, rồi tới chuyện gia đình. Bạn hỏi: “Sao lấy vợ muộn thế?”. Biết trả lời sao đây!? Trong vô vàn những lý do, những trục trặc khách, chủ quan, tôi chẳng hiểu đâu là lý do chính, đâu là phụ? Tôi phỏng đoán. Vợ muộn cũng có thể một phần là lý do sau đây chăng? Chẳng muốn tin nhưng rõ ràng nếu không thì làm sao mà tình duyên tôi cứ vật vã, trắc trở, lận đận mãi thế.
Năm 1974, khi tôi học năm thứ hai Đại Học Kỹ Thuật Quân Sự trên Vĩnh Yên. Trong một lần đi thăm thằng bạn nằm ở Quân Y viện 109, hắn đi cắt “Phimuzit”, tỉ tê thế nào tôi quen được em y tá mới ra trường phụ trách thay bông, băng và chăm sóc thằng bạn. Cô ta là con gái ông bác sỹ Phó khoa của viện.
Rồi nhằng nhịt dây Mơ rễ Má, tôi quen thêm được ba em nữa. Ba cô bạn sau này lần hồi cũng bị ba ông bạn trường Trỗi của tôi “nhõn mất”.
Vào một sáng cuối thu, trời trung du se se ngọn gió heo may, cô bạn tôi hớt hơ hớt hải chạy tới báo tin và mời chúng tôi đi dự đám cưới. Trước khi về cô bạn tôi nói nhỏ cho biết:
- Cái Lan dưới Tam Dương học lớp 10 với em, nó cưới chạy. Chủ nhật tuần tới bọn anh phải đi với chúng em đấy, không đi là không được đâu.
Quái, chúng tôi đã gặp Lan bao giờ đâu? Và cũng chả có quan hệ gì, hơn nữa thiệp mời chả có. Đi là đi thế nào, cô bạn của mình sao hôm nay lại tự nhiên chủ nghĩa thế?
Tưởng nói chơi ai dè thật. Trưa chủ nhật đang “Cầy ải” chuẩn bị cho môn thi sáng thứ hai. Nghe trực ban báo có khách, tôi lò dò đi ra cổng trường, thì đã thấy bốn em trang phục chỉnh tề, với bốn chiếc xe đạp dựng kế bên và trên "Poc-ba-ga" một chiếc xe đã buộc sẵn một gói to, tôi nghĩ chắc là quà mừng đám cưới.
Tôi trình bày hoàn cảnh là ba ông bạn không đi được vì phải ôn thi. Nghe tôi nói cả bọn mặt buồn thiu.
- Thế còn anh, anh phải đi với chúng em!
Tính tôi hay cả nể và ham vui. Nên dù biết sáng thứ hai thi và bài vở cũng chưa ôn được bao nhiêu nhưng trước các người đẹp tự nhiên lòng tôi rũ ra như rau cải phải nắng, chẳng còn chủ động được gì. Hơn nữa thấy nói đi dự đám cưới tôi cũng thấy háo hức vì từ bé tới giờ tôi có được ai mời hoặc được ai “rủ rê” đi đám cưới bao giờ. Thế là trong cái đầu mải chơi của tôi việc thi cử quan trọng, lúc này tôi chỉ coi là "chim" con kiến hết. Tôi quyết định rất nhanh:
- Thôi được anh sẽ đi với bọn em, dưng mà phải về sớm đấy.
Thế là chúng tôi rồng rắn lên đường.
Trên đường đi tự dưng thấy ngài ngại, tôi bắt đầu dao động, và điều này đã tác động trực tiếp tới lập trường trường vốn rất hay thay đổi của tôi. Tôi thủ thỉ với các em:
- Anh chẳng quen biết ai, cả nhà trai lẫn gái nên ngại lắm. Anh sẽ chờ ở ngoài khi nào đám cưới tan anh sẽ đón.
- Không được! Ai lại thế, Anh cứ nói là bạn học với Lan. Với lại chẳng ai cật vấn anh trong ngày vui như thế này. Anh cứ theo bọn em, chúng em đi đâu anh đi đấy, bọn em ngồi mâm nào thì anh ngồi mâm ấy. Anh chả gì phải sợ.
Thấy mấy em nói có lý nên tôi cũng xuôi xuôi. Thế mới biết cái anh cấp phó, phụ trách chính trị trong quân đội nó quan trọng như thế nào, vậy mà từ trước tới nay chúng tôi cứ ngoạc mồm ra chửi “Mấy ông này là đồ con vịt vô tích sự”.
Đường từ Vĩnh Yên tới nhà gái trên Tam Dương chỉ khoảng hơn hai mươi cây số nhưng đường đồi quanh co lên lên, xuống xuống nên hai tiếng đồng hồ sau khi xuất phát chúng tôi mới tới nơi.
Nhà gái nằm trên sườn đồi, xung quanh cây lá xanh ngắt, cổng vào nhà được trang hoàng lộng lẫy, bằng hai hàng cau và những tàu lá cọ được đan lại với nhau, có gài xen kẽ những bông hoa dại, tôi chỉ nhận ra được mỗi hoa mua. Đẹp và lãng mạn.
Vì là thằng đàn ông duy nhất trong đoàn nên tôi nhận tràch nhiệm bê quà mừng. Chẳng biết quà là gì, dù trông to và “đồ sộ” thế nhưng khi bê tôi thấy rất nhẹ. Được bọc bằng giấy báo và phía ngoài thêm một lớp giấy điều cho lịch sự.
Vừa bước vào đến cổng, bất ngờ tôi bị một ông dáng chừng trong ban tổ chức la tướng lên: "A, đây rồi!", và lao ngay tới chỗ tôi. Một tay ông ta xỏ qua nách, quàng lấy vai, lôi tôi xềnh sệch về phía cái sân gạch, bên trên được che bằng những cái vỏ chăn nhiều màu sắc. Qua sân gạch là ngôi nhà ngói năm gian đã khá đông khách đang ngồi dùng tiệc. Vì vướng hai tay đang bê chồng quà và quá bất ngờ, mấy đứa bạn tôi chỉ kịp vội nắm lấy tay bên này của tôi kéo ngược lại. Tôi trong hoàn cảnh như bức tranh dân gian Đông Hồ "Đánh ghen", không bên nào chịu bên nào. Ông trong ban tổ chức nói lớn:
- Mâm các cụ trên nhà còn thiếu, chờ mãi, chỉ cần thêm một cụ nữa là đủ mâm. Thế quái nào cá nhân lại quan trọng thế, gần ba mươi phút đồng hồ mà không có thêm cụ nào tới. Để bốn cụ ngồi chờ, nhìn mâm e không tiện. Dịch vị dù có nhiều bao nhiêu thì nó cũng chỉ có giới hạn. Nên ban tổ chức quyết định. Bất cứ khách đàn ông nào tới, không phân biệt tuổi tác sẽ được thay vào vị trí thiếu ở mâm các cụ theo tục làng, để các cụ nhập tiệc.
Khi đi, bước chân trái thế quái nào tôi rơi đúng vị trí ấy. Thế là một bên là các em hừng hực sức lực tuổi đôi mươi, với những cặp ngực no tròn hằn lên sau làn áo mỏng kiên quyết giữ “Lời thề”; một bên là ông trong ban tổ chức người săn chắc, khoẻ như một thợ cày chuyên nghiệp kiên quyết giữ “Chủ quyền”. Chả bên nào chịu bên nào.
Bất ngờ gói quà tôi đang bê tuột khỏi tay, rơi đến xoảng một cái xuống nền sân gạch, tấm giấy điều mỏng bung ra. Tôi lạnh hết cả người.
Bỗng có một bác la toáng lên:
- Cái mâm, giữ lấy cái mâm! Nó lăn, nó lăn ... kìa nó lăn ...
Thì ra tặng phẩm là một cái mâm nhôm và mấy cái nồi sắt tráng men. Chẳng biết thế quái nào chiếc mâm lại rơi theo chiều thẳng đứng và cứ thế nó lăn, lăn trên nền sân gạch thoải dốc theo sườn đồi, do quán tính, cứ thế lăn nhanh băng qua sân và lao đến "tõm" một cái xuống cái ao phía bên này.
Thế có chết bỏ mẹ không cơ chứ! Thật là dở khóc dở cười. Cũng may người nhà nhiệt tình cho người cởi phắt quần áo nhảy tùm xuống ao vớt ngay trong cái se lạnh tiết cuối thu vùng sơn cước.
Cuối cùng tôi cũng không thể thoát được lệ làng. Ngồi mâm các cụ rượu thì không biết uống, ăn chẳng dám ăn, để mặc các cụ ngồi nhắm, chuyện trò. Tôi buông mắt lơ đãng nhìn và tự dưng thấy ghen tị với hai con bồ câu đang tranh nhau “Xơi tái” trái tim trên tấm phông to tướng treo giữa nhà. Bên cạnh là câu khẩu hiệu “Vui duyên mới không quên nhiệm vụ” đối diện với nó là một khẩu hiệu khác rất mạnh mẽ “Kiên quyết chỉ đẻ một con”.
Tôi chạnh lòng, vui đâu không biết, đẻ đái gì tôi cũng chẳng quan tâm, trong bụng lúc này đang réo sôi ùng ục, nước miếng thì tứa ra chẳng biết có phải vì mâm cỗ hay vì cái gì. Nhưng rõ ràng lúc này tôi chỉ muốn được như đôi chim kia hồn nhiên thưởng thức món trái tim ngon lành, chẳng e lệ và phụ thuộc vào ai.
Tiệc cưới tan trong chiều trung du chạng vạng. Chúng tôi lầm lũi đạp xe men theo triền dốc ngựơc trở ra, trực chỉ hướng thị xã Vĩnh Yên. Bịn rịn chia tay nhau ở chân Dốc Láp, các em nhìn tôi với ánh mắt như có lỗi. Cô bạn của tôi ỏn ẻn:
- Thôi anh về đi!
Và dúi vội cho tôi một gói lá chuối to, thịt và xôi. Xuống tới chân dốc, ôm khư khư bọc xôi thịt trong tay tôi quay đầu nhìn lại vẫn thấy bốn cái bóng bạn tôi mờ mờ trong màn sương giăng, rồi bóng tối ập xuống rất nhanh, trong khoảnh khắc tôi không còn nhìn thấy gì nữa.
Sau này nghe các cụ nói “Trai chưa vợ, gái chưa chồng người ta kiêng không đi dự đám cưới “chạy”. Ai lỡ vô phúc đi dự thì đường tình duyên sau này sẽ gặp trắc trở”. Chẳng biết có đúng?

Duy Đảo k6

Thứ Tư, 13 tháng 2, 2008

MÂM NGŨ QUẢ

Tết đã bắt đầu từ từ hết, nhưng tôi vẫn xin gửi tới AE 1 bài về mâm ngũ quả, cái mà chắc nhà nào cũng có trong mấy ngày qua. Lẽ ra đúng thời điểm nhất là trước tết phải đăng bài này, song vì có trưng mâm Ngũ quả thì mới nghĩ tới nó. Có nghĩ tới nó thì mới tìm hiểu và chuẩn bị viết bài. Ngặt cái, mấy ngày tết “xỉn” quá viết không được. Bây giờ vẫn còn chút xíu tết, vội vã gửi. Mong AE xá lỗi!

Nguồn gốc mâm Ngũ quả được xuất phát từ Tàu, thể hiện cho sự mong muốn đầy đủ, mà bấy giờ là các loại ngũ cốc người tàu thường dùng : gạo, nếp, lúa mì, tiêu mạch và đậu. Các thứ này có lẽ trưng bày trên bàn thờ thì coi không đẹp, nên không biết ai ở thời Chiến quốc đã nghĩ ra 5 loại trái cây thể hiện nó và phù hợp với thuyết Ngũ hành, đó là :

Táo thể hiện gạo, mầu xanh, hành mộc, hướng đông

Hạt dẻ thể hiện nếp, mầu đen, hành thủy, hướng bắc

Tắc (quất) thể hiện lúa mì, mầu vàng, hành thổ, trung tâm

Đào thể hiện tiểu mạch, mầu đỏ, hành hỏa, hướng nam

Mận (roi) thể hiện đậu, mầu trắng, hành kim, hướng tây

Khi cái “thủ tục” này lan qua Việt Nam ta và sau nhiều đời thì không còn bị ràng

buộc bởi cái ý nghĩa trên nữa. Tuy vậy mâm Ngũ quả ở miền Nam và miền Bắc có khác nhau. Mâm Ngũ quả của người Bắc thường có nải chuối hoặc quả phật thủ thể hiện sự che chở của trời phật cho con người. Ngoài ra, nói chung không kiêng cữ gì (có lẽ phần nào còn tư tưởng XHCN chăng ?), miễn sao mâm Ngũ quả trưng ngày tết sao cho đẹp, cho “hoành tráng”, nhiều mầu sắc nên thường dùng các thứ cam, quýt, táo, đào, lựu, hồng… và thậm chí cả ớt với nhiều mầu sắc khác nhau.

Nhưng mâm Ngũ quả của người Nam thì mang ý nghĩa là sự cầu mong của gia chủ trong năm tới. Do vây thường trưng những trái như : mãng cầu (na), dừa, đu đủ, xoài, sung (đọc theo cách nói của người Nam là : cầu vừa đủ xài sung). Hay cũng theo kiểu : cầu đủ tiêu xài hoặc cầu tiêu đủ xài !... Cũng do cách nói này, nên người Nam kiêng các trái như Chuối (chúi nhủi), khổ qua/ mướp đắng (khổ quá) hay tiêu (tiêu luôn), cam (cam chịu)…Song tất cả cũng chỉ là người xưa hoặc một số vùng nông thôn miền Nam, còn ở thành phố ngày nay, nói chung người Nam chỉ tránh không trưng một số trái như chuối, khổ qua và hay chưng các trái như thơm (dứa) vừa đẹp, vừa có ý nghĩa (thơm tho), hay trái thanh long (rồng xanh), bưởi, dưa hấu thể hiện sự căng tròn, no đủ….

Nói tóm lại, mâm Ngũ quả ngày nay mang nhiều tính cách trang trí cho đẹp bàn thờ ngày tết mà thôi. Tuy nhiên, dù chỉ có vài trái cây bày trên 1 cái điã (có khi rất nhỏ), nhưng dân ta vẫn luôn trân trọng gói đó là “Mâm ngũ quả” để dâng ông bà. Đó là cái tên chung để chỉ đĩa trái cây trưng bày ngày tết và chỉ cho ngày tết.
Năm mới tới, chúc EA Trỗi mạnh khỏe bởi sức khỏe là điều EA ta cần nhất vào tuổi này, và chỉ mong như thế là quá đủ với chúng ta rồi. Có sức khỏe, AE ta làm được mọi thứ, ko có thì chỉ "cày" cho mấy thằng bác sĩ hưởng mà thôi. Chúc blog ÚT TRỖI có thêm nhiều thành viên tham gia. Hệp pi niu ỉa ! (người Hà Tĩnh nói tiếng Anh có hơi khác 1 chút, AE đừng chê trách)

Những cái nhìn... ác

Tại cửa nhà cụ Thiên Tích sáng 4 Tết, GM đọc bảng hiệu của 1 cửa hàng mà phì cười và ghi lại. Dám mua bán sắt vụn với bánh chưng và hoa quả tươi. Tạp-pí-lù thế có chết nhau không cơ chứ!!! Ấy vậy có người lại nói "cơ chế thị trường" mà, sẵn sàng "divu" bất cứ cái gì người ta cần!

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2008

Thăm Văn Cao ở Nghĩa trang Mai Dịch

Nghĩa trang Mai Dịch nơi an nghỉ không chỉ của các tướng lĩnh, các nhà cách mạng mà còn của nhiều danh nhân. Với người lớn chúng ta điều ấy dễ hiểu nhưng với thế hệ trẻ 8X, 9X thì đây là 1 sự mới lạ, hấp dẫn. Từng đọc các tác phẩm của họ, nay các cháu được thăm nơi an nghỉ cuối cùng. Nào là các nhà thơ như Nguyễn Đình Thi, Cù Huy Cận, các nhà nghiên cứu như Phạm Huy Thông, các nhà bác học như Trần Đại Nghĩa...

Sáng 3 Tết, gia đình đưa các cháu ra thăm mộ ông bà nội. Hai cháu được chỉ dẫn tới thăm mộ Văn Cao, nằm tận cùng phía trái nghĩa trang. Bia làm bằng đá có khắc phù điêu chân dung ông. Trên đó không ghi nhiều mà chỉ vỉn vẹn 2 dòng “Nhạc sĩ Văn Cao. Giải thưởng Hồ Chí Minh tác phẩm Tiến quân ca”. Thật giản dị nhưng quá vĩ đại, đúng như cuộc đời ông!

Tết về, gia đình đặt cành đào bên mộ. Dưới đó chắc cụ ngậm cười!

Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2008

TÌM BẠN

Mấy ngày Tết vừa qua Hà nội vẫn rét nhiều. Cũng chẳng đi thăm chúc Tết được là mấy, ngồi nhà chờ tiếp khách vậy. Những lúc vắng khách, lại lên ngồi vào PC “nghịch” và online. Lục lại số ảnh cũ từ ngày xưa của mấy lính Trỗi K8 mà Đạt đã gửi, rỗi việc ngồi chỉnh sửa lại cho rõ, vì mấy anh em này đã từ lâu, K8 thiếu thông tin về họ. Đăng lên đây để anh em nào biết về họ, thì cung cấp thông tin cho BLL K8 tiện việc chắp nối.

Anh em thử đoán xem mấy bạn này là những ai? ở B nào? Có được thông tin về họ thì gửi vào địa chỉ email:UTTROI2007@GMAIL.COM hoặc ghi vào phần nhận xét dưới bài này.












Thông báo: Vừa qua đã tập hợp được một số chân dung hiện tại của anh em K8 và còn tiếp tục cập nhật thêm cho đủ. Vậy thông báo để các bạn biết nhận diện nhau và xem tại đây hoặc bên phải trang tin, phần Album ghi ẢNH K8

Năm Tý, nói chuyện Chuột PC

Thời buổi Công nghệ thông tin bùng nổ. Máy tính (PC) đã trở thành phổ biến, dần dần sẽ tiến tới phổ cập trong cộng đồng nhân loại, nó đã trở thành nhu cầu thiết yếu hàng ngày đối với nhiều người. Khi sử dụng PC cũng có rất nhiều người ít để ý đến hoàn cảnh ra đời của một thiết bị kèm theo PC, đó là MOUSE mà ta vẫn hay gọi là “chuột”. UT đăng lên, để anh em tham khảo.

Khi phát minh ra thiết bị điều khiển con trỏ màn hình tách biệt với bộ phím mũi tên, người ta thấy nó có dây nối như cái đuôi dài, thân tròn nên gọi đó là "mouse" và sau này mang tên rất "khoa học" Manually-Operated User-Selection Equipment.
Giáo sư Douglas Engelbart tại Viện nghiên cứu Stanford (Melo Park, California, Mỹ) đã phát triển thiết bị đầu tiên gọi là "chuột máy tính" vào năm 1964. Ông làm một thứ trông giống cục gạch nhỏ có một nút trên đầu và hai bánh xe ở mặt dưới để xác định chuyển động ngang và dọc. Tuy nhiên, thiết bị hơi khó cầm nắm để điều khiển.

Các nhà khoa học khác, nhất là những người ở cơ quan hàng không vũ trụ Mỹ NASA, sau đó tìm nhiều phương pháp di chuyển con trỏ trên màn hình như dùng bánh lái, công tắc, bút laser..., nhưng chuột vẫn là thiết bị có triển vọng nhất. Tới năm 1973, các bánh xe dưới "bụng" chuột mới được thay thế bằng viên bi lớn xoay tự do. Hãng Xerox đã phát hành loại chuột mới với Alto - một trong những mẫu máy tính cá nhân đầu tiên. Alto có giao diện đồ họa, trong đó, người dùng sẽ di chuyển chuột để nhấn vào biểu tượng hình ảnh và các menu. Phương pháp này sau đó được áp dụng trong hệ điều hành Windows và Mac OS.

Những năm 1980, người ta chế tạo ra loại chuột quang xác định vị trí tốt hơn chuột cơ. Viên bi lớn được thay bằng chùm sáng LED ở vị trí cũ, còn cảm biến nằm bên trong sẽ tính toán các dữ liệu về tốc độ và hướng chuyển động của toàn bộ thiết bị. Đến năm 2004, lần đầu tiên hãng Logitech xuất xưởng loại chuột laser với khả năng định vị chính xác ở mức cao nhất, không bỏ qua những chuyển động nhỏ của bàn tay đặt trên đó.
Song song với 3 công nghệ chế tạo chuột phổ biến trên, người ta còn sáng tạo ra chuột "bay" giúp người dùng di chuyển thiết bị trong không gian 3 chiều, thiết bị điều khiển con trỏ ngay trên mũi và mắt, chuột đặt vào... chân và các loại theo công nghệ không dây tiện dụng khác.
Dưới đây là một số mẫu chuột độc đáo:

Chuột mang chức năng điện thoại












Chuột có vỏ bằng vàng trắng và kim cương

Lấy cảm hứng từ mũ bảo hiểm




Chuột điều khiển bằng chân


Tham khảo thêm các loại chuột:

Chuột USB muôn hình muôn vẻ
Chuột máy tính điều khiển bằng... chân

Sưu tầm

Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2008

Cây thông ta trồng tháng 10/2007 giờ ra sao?



Thật cảm động khi chiều nay, mùng 3 Tết, nhận đuợc email của Cao "tư lệnh". Anh gửi nhiều ảnh đẹp, trong đó có cả ảnh cây thông chúng ta trồng cuối tháng 10/2007 tại cổng Trường Y Trung nhân kỷ niệm 70 năm thành lập trường. Có 2 khách VN và Ban giám hiệu nhà truờng với Hiệu trưởng, Hiệu phó và Bí thư Đảng ủy.
Quý quá! Cây vẫn xanh như tình của chúng ta và bia đã được đặt trang trọng. Cảm ơn các bạn!

CHỢ HOA NGUYỄN HUỆ NĂM NAY

Gởi tới các bạn không ở Sài Gòn một vài hình ảnh Chợ hoa Nguyễn Huệ để cùng hưởng cái nắng của tết. Chợ hoa năm nay có nhiều cái mới, nhưng điểm đáng chú ý nhất có lẽ là hình ảnh nông thôn được trưng bày giữa thành phố hiện đại. Ruộng lúa, cây rơm, cầu khỉ….Không có gì lạ dối với AE mình – lứa tuổi đã Over 50, song là niềm thích thú rất lớn với con cháu U 20. Rất nhiều đứa, lần đầu tiên được thấy, được sờ cây lúa, cây rơm ở ngoài đời. Những thứ này, ngày nay không thiếu trên TV, trên PC, nhưng để thấy thực thì không phải gia đình nào cũng có điều kiện hoặc quan tâm cho lớp trẻ xem. Trong khi lứa tuổi AE mình thì còn nhiều người chưa rành, thậm chí chưa “sờ” tới máy vi tính. Đúng là các thế hệ cần phải học hỏi nhau nhiều. (hình được hụp vào khoảng 14giờ ngày 2 tết nhờ vậy mới vắng người do quá nắng)









Mèo Cười

Mời mọi người bình luận!





Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2008

Năm Tý, tặng "Mão"

Năm mới! năm con Chuột, tặng mấy "đ/c" tên "Mèo", tăng cường lực lượng để xử lý lũ "chuột".

Thứ Năm, 7 tháng 2, 2008

MAI VÀNG MIỀN NAM


















































































Ra vườn mai, em chơi!
Góp vui cùng anh Thanh Minh.

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2008


CHÚC MỪNG XUÂN MẬU TÝ

CHÚC MỪNG NĂM MỚI !

Năm mới đến! Tết đến! Trong không khí đầu Xuân, đây cũng là lúc ÚT TRỖI nhìn lại chặng đường năm đã qua cũng như gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến tất cả các thày, cô giáo, anh em và các bạn trường Trỗi cùng gia đình, một năm mới an lành.


Mùa xuân gửi lời chúc gần xa
Một năm hạnh phúc tới mọi nhà
Bao nhiêu khó khăn vượt qua hết
Gìn giữ tình bạn đẹp như hoa






Mãn nguyện !

Nụ cười mãn nguyện của "Tưởng thống chế" khi bế con gái nhỏ.

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Chúc Mừng Năm Mới tất cả các anh chị em bạn bè trường Trỗi! Nhân dịp năm Mậu Tý HB xin gửi tấm "postcard" nhà làm được tới tất cả bloggers Út Trỗi và Bán Trời xem cho vui.

(Xin thứ lỗi về lời chúc Tết tận ngày mùng 2, vì mãi bây giờ mới vào được chỗ "đăng bài").

Thứ Ba, 5 tháng 2, 2008

TẾT NĂM NAY NHỚ CÁC BẠN !

Cứ đến Tết, ôn lại chuyện cũ. Nhớ đến bài của Đỗ Nghĩa:"Gặp nhau lúc nào cũng vội", trong đó nhắc đến các bạn Tất Thắng, Aí khỉ, Thế đùn. Buồn quá! Các bạn đã đi xa rồi. Mới hôm nào còn ngồi với Thế uống càfe, tán chuyện tào lao. Tôi với Thế như người nhà, vì ba, má cùng là dân miền Nam tập kết, ở cùng khu TT, nhà lúc đó lại sát vách nên chúng tôi thân nhau từ nhỏ! Thế vốn nghịch, bắn chim bằng súng cao su thật ”mả”! Trong khu chỉ có tôi chơi được với Thế, vì ai cũng ngại cho con chơi với Thế. Sau này lên trường Trỗi tôi đã từng chứng kiến những màn nghịch bán trời của Thế, ví dụ: Trường đang liên hoan văn nghệ, tôi thấy cậu luồn sang phía lớp tôi dùng súng cao su bắn lên sân khấu, may không có ai bị sao. Sau này về nước, Thế bị chuyển sang phân hiệu 4, rồi học ở trường pháo binh cùng Vũ Anh, Quảng già...Nổi tiếng vì đánh nhau với bộ đội cùng trường, có người bị thương phải đi cấp cứu, Thế và mấy người bạn phải ra toà án binh. Tôi còn nhớ ba Thế mang nộp 1 khẩu tiểu liên Đức cho quản trị khu mà không biết bằng cách nào Thế lấy được? Sau này cùng ở quân chủng Hải quân với tôi , sinh hoạt chung nhưng Thế vẫn là "đại ca Thê” (không dấu). Chúng tôi thân nhau từ bấy đến giờ. Tết này tôi chỉ gọi điện thoại thăm hỏi vợ, con Thế, vợ Thế nói gia đình không ăn Tết, sao buồn quá! Ái “khỉ” với tôi cùng học chung B5. Lúc đó Ái đã bị bệnh tim rồi, tim Ái bị 4T(tiếng thở tâm thu) bác sĩ mỗi lần lên trường khám sức khoẻ đều nói thế, nhưng chỉ biết vậy mà không chạy chữa gì cả, vì còn lo đánh Mỹ. Sau này Ái là một trong những thằng vào đời sớm so với chúng tôi. Ái học trường trung cấp của Bộ cơ khí luyện kim trên Vĩnh phú cùng Kim Phúc B1, Tuấn Lợi K5. Tôi đã nhiều lần mò lên chơi với Ái. Khi ra trường, được phân công về làm ở nhà máy Trung qui mô HN, nhưng chỉ được một thời gian là Ái lên cơn đau tim, phải tiêm thuốc mỗi ngày. Mỗi lần trong SG ra tôi lại về khu thăm Ái. Sức khoẻ Ái yếu dần, không còn ngồi chơi với bạn bè được nữa. Trường ta và K8 có tổ chức quyên góp tiền cho Ái thay tim nhưng không kịp nữa, Ái yếu quá! Em Quý, em gái Ái kể lại van tim của Ái bị vôi hoá rồi, các bác sĩ giỏi nhất cũng bó tay. Ái nghe tin mà chỉ khóc như đứa trẻ. Tôi có vô Bệnh viện E thăm Ái trước lúc bạn mất, Ái vẫn lạc quan, mặc dù thỉnh thoảng đã bị nôn ra máu. Vừa rồi tôi ra Bắc, mẹ Ái tuy yếu và các em còn ra tận khách sạn thăm tôi, cảm động quá! Còn Tất Thắng khoá 7 đi lính cùng với tôi, kỷ niệm về Thắng tôi đã nói trong SRTKL tập 1 rồi. Phải chăng, như Nghĩa nhận định: Nhà của mỗi người có cái “lô cốt” chắn ngay cửa nhà, nên yểu mệnh? Cần xem lại bà con khu 16A Lý nam Đế ơi! Tôi thấy hình như gia đình ai ở đó đều không khá được?

Hồ Bá Đạt

Thứ Hai, 4 tháng 2, 2008

VỀ HƯU - BẬN LẮM!

Tôi có mấy người bạn về hưu. Được cơ quan động viên về hưu sớm, mặc dù chưa đủ tuổi. Mà con thì đang còn nhỏ.
Tưởng về hưu thì rảnh rang đi chơi, gặp mặt bạn bè? Nhưng không, các cụ nhà ta vẫn thường nói:"Không quét nhà, thì phải bế em", được vợ phân công liền: Sáng mua đồ ăn sáng cho con, đưa con đi học, rồi đi chợ mua đồ ăn trưa, rồi nấu ăn trưa, rồi đến trường đón con về, cho con ăn...Thế là mất đứt buổi sáng ngồi với bạn bè. Chiều cũng vậy, điệp khúc không thay đổi, tối thì chở vợ đi chỗ này, chỗ kia. Không thì cũng phải làm việc này, việc kia. Bận quá cô Tấm bị mẹ ghẻ “đì”! Ngày này qua ngày khác, nghĩa là kín lịch. Mà trẻ con ngày này không được như hồi chúng ta, hồi đó đa phần chúng ta đã biết nấu cơm, đi chợ từ năm lớp 1. Ba, mẹ có nhà đâu mà phục vụ? Trẻ con bây giờ lớn rồi vẫn phải có bố, mẹ bên cạnh. Có lẽ chúng ta làm hư chúng nó? Nên bị quả báo? Mấy anh bạn tôi có con trễ, nên bạn bè gọi tới là phải xin lỗi không đến được, hoặc đến thì kèm lẵng nhẵng một đứa bé, vui thì nó ở lâu, không có gì chơi thì nó đòi về. Thế mới biết các bà vợ nội "công thâm hậu"? Đố thoát! lâu lâu cho đi một tí, gọi là xả trại. Tội nghiệp mấy bạn! Người ta thì lên chức ông nội, ông ngoại ầm ầm, mình thì con vẫn đang còn nhỏ. Nói như Vinhnq: Nhỡ có sui gia khó gọi quá? Thảo nào người ta không muốn về hưu, chứ không phải người ta cố bám chức quyền gì đâu? Đi làm còn tranh thủ đi chơi với bạn, bù khú được, có lý do để nói mỗi khi mình về trễ bị vợ hạch hỏi, hưu là hết. Nên tôi chưa muốn về hưu đâu, các bạn khác thế nào? Về hưu....bận lắm!
Hồ Bá Đạt

Chúc mừng năm mới !

Xin chào các anh, các chị cựu học sinh trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi

Trước hết em xin tự giới thiệu, em là Trương Thị Thảo, phụ trách Mekongflash Travel, công ty du lịch đã tổ chức chuyến du lịch thăm lại trường xưa của các anh, các chị ở Quế lâm vừa qua.

Mekongflash Travel xin kính chào các anh, các chị!

Chắc trong mỗi anh, chị, một trong những sự kiện đáng nhớ trong năm Đinh hợi là chuyến đi thăm lại trường xưa ở Quế lâm. Tuy không phải là thành viên của các anh, các chị K7,K8 trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi, nhưng Mekongflash Travel lại có dịp được tổ chức chuyến đi này. Nhân dịp năm mới, xin kính chúc các anh, các chị và gia đình một năm mới an khang, thịnh vượng.

Trân trọng

Trương Thị Thảo

Một người bạn của trường Trỗi

Anh Cao Cẩm Quỳ (Cao Tư lệnh) là một người bạn của Trường Trỗi nhân dịp năm mới, gửi lời chúc Tết đến tất cả anh em là cựu học sinh trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi lời chúc tốt đẹp nhất.

Qua đây UT cũng giới thiệu trang tin của anh Quỳ, để mọi người biết và để truy cập vào tham khảo những công việc của anh Quỳ. Trang tin của anh Quỳ được truy cập tại đây

Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2008

Thư từ Quế Lâm

Xin được trích thư chị Niệm gửi từ Quế Lâm ngày sát Tết này.

Kien Quoc than,
Rat cam on cac ban Troi da giup doan hoan thanh du dinh buoc dau!
Neu khg co gi thay doi , chi se sang HN vao chieu ngay 16/2/2008, ngay 17 nghi, ngay 18 quay ve TQ. Khi qua cua khau HUU NGHI chi se dung may: 0947 933 552.
Que Lam bi gap nan tuyet và mua da. Nhieu noi trong tinh Quang Tay bi thiet hai to lon, nhat la duong giao thong và duong tau hoa. Vua ve den nha la mua. Co noi bi mat dien, khong the dung dien de nau an, suoi am. Nhung trung tam thanh pho van co dien. Hom nay di lam viec tiep khach voi anh Duong thi mot so hang bi mat dien, phai phat dien hay thap nen. Trong cung rat lang man. Theo du bao thoi tiet, tinh trang nay con co the keo dai den sat Tet am lich. Hang tet rau thit, thuc an van nhu thuong.
Mot lan nua xin gui LOI CAM ON, HOI THAM, CHUC TET toi anh BUI VINH, các ban KHAC VIET, HUU THANH, PHAN THANH HAI, KHAC KHAM, NGOC GIANG, QUAN CAFE PHO, QUAN QUE LAM...!
My Niem

Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2008

CHỨC VỤ CAO NHẤT Ở TRỖI

Cuối năm ngồi điểm lại sổ đời, chỉ có thời trường Trỗi là đáng kể nhất, nhưng thật buồn, suốt 5 năm ở Trỗi tôi luôn luôn chỉ là 1 học sinh bình thường, không phải đoàn viên cũng chẳng phải cán bộ, không ngoan - không hư, học không giỏi – không kém, không to con – không nhỏ con, không chăm chỉ và cũng không lười biếng. Tóm lại tôi là “quần chúng” thuần túy. Vậy mà chẳng ai nghe tôi nói - tiếng nói của quần chúng !

Nói vậy, chớ tôi cũng đã từng “làm quan” chớ đâu có thua kém ai. Nhớ hồi lớp 8 ở Hưng Hóa, chiều nào, ăn cơm xong cũng phải họp tổ Tam Tam (bây giờ cũng chẳng biết nội dung gì, nhưng vẫn phải họp). Tổ tôi lúc đó gồm tôi với Tình “mốc” và tổ trưởng hình như là Thông “đì” (cái “bệnh” không nhớ sếp đã có từ hồi đó nên đến nay vẫn ko khá được là vậy).

Có 1 lần, không biết vì sao, tổ trưởng không có nhà (hình như đi khám bệnh ở Sơn Tây không về kịp), thầy Khoát phụ trách trung đội chỉ định tôi : Cậu lãnh đạo tổ họp rồi báo cáo với tôi. Chấp hành mệnh lệnh, tôi liền triệu tập Tình “mốc” tới và triển khai chỉ đạo nó họp với tôi. Như vậy tôi đã mặc nhiên được “phong” chức “tổ phó tổ 3 người”. Chức vụ cao nhất đã từng trải qua ở trường Trỗi của tôi là vậy (dù chỉ 1 ngày).

Đáng tiếc là trong lý lịch ngày nay không quan tâm tới thời còn đi học, nên không có chỗ ghi vào. Vụ này chắc phải yêu cầu ban tổ chức TW xem xét lại cho thằng em được nhờ.