Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Ba, 18 tháng 5, 2010

Có một thằng bạn.


Tác giả và nhân vật chính cùng một em của Trỗi khóa 5 học ĐHQS chụp ảnh chung.
Tôi có một thằng bạn thân cùng khu phố. Chúng tôi chơi với nhau từ khi còn nhỏ, lúc còn thò lò mũi xanh theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Chính vì thò lò mũi xanh, dớt dãi tùm lum nên nó chết tên húy từ đó. Cả nhà nó mấy chị em ai cũng giống bố mẹ cao lớn phổng phao, riêng nó còi nhất nhà. Nhưng tuy còi nó được đám trẻ con khu phố xếp hạng 2-3 về đấm đá, nghịch ngợm trong khu.
Bỏ qua giai đoạn đi sơ tán, vì chúng tôi không đi sơ tán cùng nhau. Tôi và một số khác thuộc cơ quan TCCT, nó thuộc TCHC. Lên trường Trỗi nó lên trước tôi một năm do không cùng khóa. Nó học hành không thuộc loại giỏi, xuất sắc cũng không thuộc loại kém. Được xếp vào loại thông minh nhưng nghịch. Năm 1972, phong trào tình nguyện nhập ngũ của đám trẻ khu tôi rất cao. Tôi và một số bạn đi đầu năm, thì tháng 6 nó và một tên cùng khu cũng tham gia quân đội, vào binh chủng lái xe thuộc TCHC. Thử tưởng tượng còi như nó, chưa đủ 18 tuổi để cầm vô lăng. Lái xe phải kê đít cho cao mới nhìn thấy đường.
Thế mà nó và tên kia được giao lái hẳn 1 chiếc xe tải chỉ sau 2 tháng nhập ngũ? Khi nó lái xe về cửa khu TT đỗ xịch trước cửa nhà, làm bà con khu phố xôn xao suốt cả năm, còn cánh trẻ con thì phục lăn. Trong một trận ném bom của máy bay Mỹ vào HN cuối năm 1972. Tên bạn cùng khu hy sinh, còn nó thoát chết nhưng bị thương vào đầu. Thế là từ đấy nó có thêm một thẻ thương binh để chen ngang mỗi khi mua vé tầu, vé xe (chúng tôi triệt để lợi dụng sự ưu tiên này khi cùng nhau học trường VHQĐ trên Lạng sơn). Năm 1973, tôi lên LS để học VH. Hè năm đó chúng tôi cũng được nghỉ hè. Kì nghỉ sắp kết thúc tôi ghé qua nhà nó chơi thì được biết nó cũng lên LS học. Lên tới trường trời đã tối. Tôi mò sang tiểu đoàn học viên mới tìm nó sau một hồi tìm kiếm rồi cũng gặp. Mới khoảng 7h mà nó đã chui vô màn,nhưng chưa ngủ. Quẳng cho nó bao thuốc lá quà HN, không ngờ nó từ chối bảo:" tao bỏ thuốc rồi". Tôi nhìn nó với ánh mắt đầy nghi hoặc: "Thằng này có vẻ tiến bộ gớm". Nhưng rồi sau đó như rồng gặp mây, cá gặp nước. Đám học sinh trường Trỗi năm đó từ các đơn vị tập trung lên rất nhiều. Ngoài tôi, Trần Thế Dân, Phan Đình Nhân, Cao Quý Vũ, Nguyễn Hòa Bình k6 lên trước, còn có Tráng mèo,Việt Triều,Trần Thành Công, Tuấn En đơ, Thắng Bình, Cao lùn, Thống Nhất, Quốc Thắng, Tấn cáo, Đăng Đồng...và nó, nên rất vui. Nó bắt đầu tham gia rất nhiệt tình,thậm chí còn hơn cả chúng tôi, những học viên cũ, những trò quậy phá, leo tường ra ngoài chơi. Lợi dụng ca gác đêm, nó và Tráng mèo lội xuống hồ sen của trường hái đầy hai ống quần gương sen mang sang gởi cơ sở của chúng tôi là phòng các giáo viên, lợi dụng" nơi hầm tối là nơi sáng nhất". Năm 1976 tôi và nó cùng gặp nhau tại Sài gòn. Nó chuyển ra ngoài học ĐHKT, tôi làm ở nhà máy Ba son. Nhưng cứ mỗi chủ nhật tôi mò sang nó hoặc nó sang tôi chơi. Có lần hai đứa lấy xe máy chở nhau. Do chưa rành lái xe nên xe cứ chết máy. Lần đó đạp máymãi không nổ, chúng tôi dắt xe vào bên lề bưu điện thành phố có chỗ sửa xe, chắc nhìn hai chú Bắc kỳ có vẻ ngô ngố nên đám sửa xe giã cho hơn 100 đồng, một trăm đồng hồi đó quả là một món tiền to. May là nó có tiền trả. Nó không nói nhưng tôi đoán chắc tháng đó nó sẽ phải chi tiêu tằn tiện rất nhiều, vì gia đình nó ở hết ngoài Bắc  chỉ mỗi nó ăn, học trong SG. Nó là thằng không biết uống rượu (hồi đó). Lần đầu tiên tôi rủ nó uống rượu, cả ly cối toàn soda có pha 1 ly rượu nhỏ. Thế mà nó say gục không dậy nổi, tôi phải vác nó trên vai về nhà, may mà gần nhà. Từ đó nó cứ uống là say, người cứ nhũn như con chi chi. Kể cả lúc nó có người yêu (ngang như nó, nói lúc nào cũng tưng tửng như xóc vào hông người ta, mà có người yêu nó, mà là gái trong Nam, thật lạ?). Người yêu của nó mà tôi cứ phải chở về nhà suốt mỗi lần nó uống rượu. Có lần chúng tôi cùng đón giao thừa, bồ của nó phải về nhà trước 12 giờ đêm để đón ông bà, mà nó thì không thể nào dậy nổi, thế là chỉ còn có 15 phút nữa là giao thừa tôi phải chở bồ nó phóng như bay về nhà dọc đường pháo đã bắt đầu nổ râm ran.
Chuyện về nó rất nhiều kể cả ngày không hết. Tịu chung là nó chơi với bạn bè rất nhiệt tình, vô tư,không bao giờ tính toán thiệt hơn, bênh bạn nhiều trường hợp vô lí mà vẫn bênh. Phải cái nó uống rượu vào thì mau" chết" và gàn không ai can được, nó từng tuyên bố"Gàn mới là tao". Nó đổi nick name của nó là Jun, đọc cho có vẻ "tây sờ"? Người ngoài không biết tưởng nó giỏi vật lí nên mới có tên đó? Đúng ra phải là Giun cơ. Mọi người đều biết nó rồi? 
Ngày mai là ngày sinh nhật nó,nó vẫn hay nói đùa:"Cả nước mừng sinh nhật tao", không biết chúc gì? Thôi viết bài về nó chọc nghe chửi chơi.
Mọi người thấy có nhiều khuôn mặt khóa 7 trong đám cưới của nó.

Thứ Hai, 17 tháng 5, 2010

Cafe Nguyên

Nhân dịp thầy Trọng sắp qua lại Quế Lâm, đám học trò "hư" K7 kéo đến nhà thầy uống cafe. Thày đang viết sách về trường Trỗi và QĐ nên cần gặp Nguyễn Mạnh Hà K7 để trao đổi 1 số tài liệu. Bạn nào ở Hà nội biết số máy Mạnh Hà thì báo vào số máy thày Trọng: 0939432643

Bài và ảnh: Lục Sĩ Thanh

Thứ Bảy, 15 tháng 5, 2010

NGHỆ THUẬT VỊ NGHỆ THUẬT






PHỤ NỮ THÍCH GÌ?

Phụ nữ thích gì nhỉ ? Chắc là tình yêu, khen ngợi và mua sắm. Cứ cho là thế nha.!!!
1. Đầu tiên là đàn ông.
Một lần Tôi đi uống café cùng mấy đứa trong công ty, có một nữ nhân viên trầm ngâm phán:
- “Bây giờ tìm đàn ông đích thực để yêu khó lắm”
- Tay bạn đồng trang lứa ngôi gần hỏi lại liền “Oh đàn ông đích thực là cái gì”
- “Là một người đẹp trai, đầy nam tính, học thức uyên thâm, phong độ đầy mình, biết che chở biết yêu thương, biết cưng chiều,…”.
- Hắn vọt miệng: Khiếp, đòi lắm thế, thời nào cái loại này chả hiếm. Khổ, mà đã là phụ nữ thì có bao giờ trái tim và khối óc đoàn kết với nhau đâu. Đề xuất thì bao nhiêu tiêu chuẩn thế nhưng khi bị sét đánh “ngang cái lỗ” tai thì chàng lùn lại bảo là trông tự tin chắc chắn, chàng gầy thì thành nho nhã thanh mảnh, chàng cau có biến ra người nghiêm nghị, còn chàng xấu trai thì dồn lại ở vẻ đẹp ẩn bên trong….
- Nghĩ là thế, nhưng Tôi cứ chép miệng (như phong cách của đàn ông đích thực) “Ừ khó thật”. Đúng là không chiều nổi cái sở thích đầu tiên này.
2. Tiếp đến khen ngợi.
* Theo các chuyên gia thì thính giác của phụ nữ tác động đến tâm lí rất nhiều (vì vậy đàn ông đích thực nên biết chơi đàn hay là tạo ra âm thanh một cách hay ho bằng bất kì hình thức nào).
- Bây giờ cứ thử ra đường gặp một nàng mà trình bày hiện thực khách quan kiểu “Trông già thế”, “Tóc mới nhìn đần đần” chắc chắn bạn sẽ bị lườm cháy mặt hoặc tệ hơn là xơi một tát (đừng nghĩ là đùa nhá);
- Cũng chàng trai ấy nếu tươi cười mà nói những câu đầy chất thơ như “Càng ngày càng xinh” hay “Sắp thi hoa hậu đấy à” thì đảm bảo nàng sẽ rất muốn hôn bạn.!!! sướng ….. chưa?
- Tất nhiên khen cũng phải đúng cách. Khen phụ nữ không giống như khen sếp, càng không giống như nựng trẻ con. Đầu tiên nhớ phải khen xinh, sau đó khen tài, tiếp đến là các loại phụ tùng được xếp thứ tự theo kiểu như: tóc, quần áo, túi xách, chó mèo, chồng con....... nhìn cái gì cũng …..đẹp, cũng thích.!
Khen phụ nữ, đúng là một bộ môn nghệ thuật đầy lằng nhằng và phức tạp.
3. Cuối cùng là mua sắm.
* Nếu bạn là đấng trượng phu thì đi mua sắm đúng là ác mộng (trừ mua chức hay bom nguyên tử ra), nhưng với phụ nữ thì đúng là hổ về rừng. Tính đến nay chưa thấy các nhà kinh tế học thiên tài nào giải thích được cặn kẽ vì sao phụ nữ đóng góp một phần thu nhập sống còn cho các cửa hiệu, hàng ăn, siêu thị,….
- Vì vậy cứ tặc lưỡi cho là thiên tính của phụ nữ là mua sắm (thảo nào cuốn “Lời tự thú của một tín đồ shopping” bán chạy thế, còn chạy hơn cả “Lời tự thú của một sát thủ kinh tế”). Mà bạn xem có bao giờ phụ nữ đi cùng đấng mày râu vào nhà hàng hay hiệu áo, trang nam nhi nào dám thốt ra các mĩ từ kiểu “Tốn thế”, “Đắt khiếp” thì chắc chắn các lực lượng tiến bộ trong xã hội sẽ nhìn anh ta như nhìn Kingkong hoặc The Joker.
Vì thế các nàng cứ thoải mái làm cái hoá đơn đỏ dài như một con rắn. Thử hỏi làm sao lại có phụ nữ nào không thích mua sắm cơ chứ ????
* Đọc đến đây chắc các bạn (nam) sẽ hét lên: “Bất cập, thật là bất cập” và băn khoăn tự hỏi sao chưa có học thuyết nào phê phán ba cái sở thích trường tồn kia của phái nữ nhỉ.? Vậy thử dùng phép phản chứng để phê phán xem nào (nhớ là cách này chỉ dùng trên giấy, không áp dụng với đối tượng phụ nữ) đấy nha:
- Đầu tiên bạn hãy nói với nàng là “Tỉnh lại đi em ơi, làm gì có đàn ông đích thực ngoài 007 trong phim hay Harry Porter trong truyện ra ngoài đời đâu?”. Nhưng nếu đã yêu bạn rồi chắc nàng sẽ kiên quyết khẳng định “Với em, anh là người đàn ông đích thực”. Đấy nhé, sướng chưa? dù bạn lùn, béo, ngố, thiếu phong độ,… ít ra vẫn có một người coi bạn là đàn ông đích thực (mà chắc người thứ hai là mẹ bạn). Chính vì cái sự sướng này, đừng phản đối gì sở thích đầu tiên của phụ nữ.!!!!
- Tiếp nào, giả sử bạn biết đánh đàn guitar (biết thêm bắn súng như trong phim cao bồi Mĩ thì càng tốt) hoặc bạn nói chuyện hay như Obama chẳng hạn, thì chị em sẽ nô nức yêu mến, thán phục bạn. Dễ thế còn gì, và đòi hỏi gì nữa.
- Còn nếu bạn không được như trên, bạn hãy về nhà tập học thuộc / dịch 100 bài thơ tình bất hủ, rồi tuỳ hoàn cảnh mà “nhả ngọc phun châu” , chắc người đẹp cũng có vài lời khen ngợi bạn, có khi bạn trở thành nhà thơ lớn lúc nào mà không biết ấy chứ. Đúng là một cái lợi ích to lớn cho nền văn minh nhân loại.!!!
* Chà, vậy còn vấn đề mua sắm. Bạn xem, nếu tất cả nhân loại lẫn chó, mèo, gà, ngựa đều có tình yêu mua sắm như phụ nữ thì chắc chắn các gói kích cầu tha hồ mà phát huy tác dụng.
- Mà động lực gì giúp bạn lao đến công ty? để tạo thêm của cải cho xã hội: Đó là - Một phần vì mọi người, một phần vì bạn, một phần vì những lần đi chơi hay đi siêu thị cùng nàng, bạn có thể hùng hổ rút ví tiền ra thanh toán các loại giấy xanh đỏ, để người bán hàng và quần chúng khen bạn “Đàn ông thế”, “Galăng thế”. Quả là một nguyên nhân dẫn đến sự thịnh vượng cho loài người chúng ta. Kinh chưa.!!!
* Sau một hồi lập luận nhì nhằng, chắc chắn bạn đã thấy sở thích của phụ nữ làm cho lịch sử tiến bộ, có kém gì máy hơi nước, dầu mỏ, than đá…… đâu chứ. Thế nên từ bây giờ đừng hỏi “Sao phụ nữ thích cái này, thích cái kia” nhá. Họ đang làm cuộc sống của bạn tuyệt diệu hơn đấy.!!!
Phùng Sơn sưu tầm và phóng tác.
Hình:Tác giả bài viết cùng Doãn Thành khóa 8 gặp lại nhau sau 40 năm tại T/P Long Xuyên.

Thứ Sáu, 14 tháng 5, 2010

Vỉa hè Hà Nội.

Từ xưa tới này các hàng ăn sáng tại Hà Nội không có thói quen bán giải khát kèm theo. Không như trong Sài Gòn, có thể gọi trà, Cafe hay sữa đậu nành ..v.v.
Người Sài Gòn hay các tỉnh về Thủ đô thường chê dịch vụ Hà Nội kém. Lời qua tiếng lại cũng làm dân Thủ đô chuyển biến, bây giờ các bác nào ra Hà Nội, khi ăn sáng các bác cứ gọi trà, cafe hay gì gì đều có cả. Dịch vụ này không phải của chính chủ bán quà sáng mà là của các hộ kinh doanh ăn theo ở các cửa hàng đông khách. Đó là những quán nước chè chén bên đường, các quán cafe mini xung quanh, họ cho người đi hỏi từng bàn một và phục vụ rất khá chu đáo.
Hôm nay, ra quán phở bò Hàng Vải ăn sáng, thằng tôi cũng được hưởng dịch vụ trên cả tuyệt vời này.
Quán chưa đông khách lắm, tôi chọn cái bàn trên vỉa hè nằm dưới gốc cây bàng mát mẻ. Vừa gọi xong thực đơn cần dùng là “ Chín gầu “ thì một cô gái ăn mặc như người mẫu đến ngồi đối diện. Cô bé vừa làm xong các thủ tục cho bữa sáng thì dịch vụ ăn theo đến chào mời.
- Cho chị ly chanh đá. Đặt hàng xong cô bé ngồi lau kỹ càng thìa, đũa và chờ đợi.
Hè! hè! Có người đẹp ngồi đối diện làm thằng tôi ăn uống lịch sự hẳn lên. Bánh phở đưa gọn trong thìa rồi húp nhẹ, chứ không xì xụp như mọi bữa.
Cô bé chạy bàn của khối dịch vụ ăn theo mang đến những 2 ly chanh đá, chắc cháu nó tưởng “cô vợ tập 3” gọi cho cả lão chồng già. Cô gái ngồi đối diện ngớ ra định gọi con bé lại thì tôi chặn lại: " Thôi để tôi dùng cũng được“
Bất đắc dĩ ngồi bên ly chanh đá của người khác gọi hộ, ngẫm kiểu dịch vụ này chưa biết ai mất, ai được nhưng khối dịch vụ ăn theo cầm chắc bán được hàng.

Thứ Năm, 13 tháng 5, 2010

NÓI LẠI CHO ĐÚNG .

Xin lỗi các anh chị .
Vừa qua trên BẠN TRỖI K5 có đăng tin " chào mừng blogs của thầy trò trường HSMN N.V.B " . ĐÂY LÀ 1 TIN KHÔNG CHÍNH XÁC. Blogs này đã bị cộng đồng ÚT QUẾ phản ứng mạnh mẽ . Nó chỉ là của 1 cá nhân . Cộng đồng ÚT QUẾ đã yêu cầu chủ nhân không được lấy thương hiệu HSMN N.V.B để lòe mọi người ( nhưng nó cứ lì ra ). Các anh chị có lỡ xem thì hiểu dùm cho ÚT QUẾ .

Cũng hoa ban Tây bắc

Thấy bác QT "lọ mọ" lấy hoa ban trên mạng về mà  "bức xúc" quá!. Năm ngoái đi Tây bắc tận mắt thấy hẳn hoa ban "xịn" và cả lính Trỗi "xịn" đứng dưới hoa ban nhé!

Thứ Tư, 12 tháng 5, 2010

Quà tặng bạn Quế Lâm

Nguyễn Toàn Thắng k8 cùng mấy anh đều về lại QL lần đầu. Vậy là mấy hôm nay được hạnh phúc tư vấn cho các bạn. Nói chung anh em chuẩn bị khá hay.

Quà của thầy Phạm Lực
Chiều qua, Thắng qua thăm thầy. Biết tin có đoàn học trò sắp sang QL, thầy nói: "Cho thầy hỏi thăm bạn bè bên đó và thầy có chút quà mọn". "Gì vậy thầy?", Thắng hỏi. "Ừ, có gì đâu...", rồi thầy lục trong mấy tranh sơn dầu ở góc nhà lấy ra 1 bức khổ lớn:
- Thầy tặng các bạn ta bện đó bức tranh về phố cổ HN.
Một góc phố, vẽ bằng sơn dầu, màu sáng theo đúng phong cách Phạm Lực. Thầy tiếp "Cho anh gửi lời chúc sức khỏe đến các thầy Yi Zhong và bạn bè bên đó".
Về nhà, Thắng cho đóng khung lại rất đẹp. Vậy là có thêm món quà giá trị.

Qùa tặng riêng Yi Zhong
Ngoài cái panô logo của trường được làm khổ 1000x700 cùng việc ghi lại những địa danh nhà trường từng đóng quân suốt từ 1965 đến 1970, để tặng Nhà kỷ niệm, anh em không quên tìm món quà riêng cho Yi Zhong - nhà trường cưu mang chúng ta những ngày đầu khi mới sang, năm 1967.
Thắng tìm mua 1 bức tranh gác Khuê văn ở Văn Miếu, nơi thành lập trường đại học đầu tiên của nước VN ta. Vậy cũng ý nghĩa.
Chiều 14/8, Hiệu trưởng mới của Yi Zhong cùng chị Niệm, anh Cao và Lưu Đào sẽ có mặt để bạn Thiện Nhân trao món quà này cho nhà trường. Cũng là việc làm đầy ý nghĩa, có trước có sau, thủy chung như nhất!

Thứ Hai, 10 tháng 5, 2010

Hoa ban Tây Bắc

Thân tặng TM và các bạn vài ảnh hoa ban Tây Bắc
***
Ban trắng



Ban đỏ

Ban hơi đo đỏ :-)

Lính Trỗi sắp sang Quế Lâm

Nguyễn Toàn Thắng, Trỗi khóa út, hiện là Phó thống đốc Ngân hàng NNVN, sẽ cùng các anh Nguyễn Thiện Nhân, Từ Linh k3, Nguyễn Quang Bắc k5 và Phạm Hòa Bình k6 có mặt trong đoàn Chính phủ ta sang dự lễ cắt băng khánh thành Nhà kỷ niệm các trường học VN tại QL.
Nhân 60 năm quan hệ ngoại giao Trung-Việt, hơn 1 năm nay, ĐHSPQT đã đầu tư xây dựng trên khu nhà 2 tầng từng dùng làm lớp học cho Trường Mùng 2/9 (Nguyễn Văn Bé, Dân tộc TW, Võ Thị Sáu) làm Nhà kỷ niệm. Tại đây có gian Hồ Chí Minh, gian Dục Tài, gian trường Nguyễn Văn Trỗi và Mùng 2/9, các gian hội thảo, chiếu phim... Nhiều tư liệu được thầy trò các trường sưu tập, gửi sang cho Bạn. Sau đó, thầy cô giáo ĐHSPQT cùng Cty quảng cáo trình bày công phu toàn bộ ảnh tư liệu, kỉ vật, kịp hoàn thành vào tháng 5 này.
Ngày 14/5 này, buổi lễ cắt băng cùng hội thảo hữu nghị sẽ diễn ra tại ĐHSPQT.
Anh Cao sẽ từ Quảng Đông về dự. Chị Niệm và các bạn quen của chúng ta sẵn sàng đón khách quý. Đoàn các trường Dục Tài, Mùng 2/9 sẽ rời HN vào sáng 12/5.
Chúc chuyến đi của các bạn thành công!

Nhớ tiếng leng keng tàu sớm khuya

Tuần trước vừa đọc "Tiếng leng keng" của nhà bác QT bên Bạn Trỗi. Sáng nay đọc "Laodong.com" lại thấy bài ký "Nhớ tiếng leng keng tàu sớm khuya" nữa, của tác giả Trần Quang Quý lại càng thêm nhớ tiếng "Leng keng" của tàu điện Hà nội trước kia.
Bài ký này nói trực tiếp về số phận của những con người "điều khiển" tiếng leng keng.

Đằng sau những thân phận dễ bị tổn thương

Đây là tiêu đề của một bài được đăng trên "Saigon Times Online", tác giả là Trần Thị Thanh Hương.
Thời báo "Saigon Times Online" viết:
" Ai, cái gì đằng sau những phần nổi, phần chìm của những nỗi đau khổ mà người nghèo, người yếu thế đang phải chịu đựng chắc hẳn là những câu chuyện dài còn chưa được nói tới.". Xin giới thiệu...Xem tiếp
Ảnh:  "Saigon Times Online"

Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010

65 năm Ngày Chiến Thắng Phát-xít Đức


TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG




Последний бой

Музыка: Михаил Ножкин Слова: Михаил Ножкин

Мы так давно, мы так давно не отдыхали.

Нам было просто не до отдыха с тобой.

Мы пол-Европы по-пластунски пропахали,

И завтра, завтра, наконец, последний бой.

Еще немного, еще чуть-чуть,

Последний бой - он трудный самый.

А я в Россию, домой, хочу,

Я так давно не видел маму.

А я в Россию, домой, хочу,

Я так давно не видел маму.

Четвертый год нам нет житья от этих фрицев,

Четвертый год соленый пот и кровь рекой,

А мне б в девчоночку в хорошую влюбиться,

А мне б до Родины дотронуться рукой.

Еще немного, еще чуть-чуть,

Последний бой - он трудный самый.

А я в Россию, домой, хочу,

Я так давно не видел маму.

А я в Россию, домой, хочу,

Я так давно не видел маму.

Последний раз сойдемся завтра в рукопашной,

Последний раз России сможем послужить,

А за нее и помереть совсем не страшно,

Хоть каждый все-таки надеется дожить.

Еще немного, еще чуть-чуть,

Последний бой - он трудный самый.

А я в Россию, домой, хочу,

Я так давно не видел маму.

А я в Россию, домой, хочу,

Я так давно не видел маму


TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG

Lâu lắm rồi,đã lâu chúng ta không hề ngơi nghỉ,
Dù chỉ một lần với bạn-đơn giản dù chỉ một lần
Một nửa Châu Âu,chúng ta đã bò qua trong lửa đạn.
Và ngày mai, ngày mai,là trận đánh cuối cùng.

Một chút nữa thôi ,chỉ còn chút chút
Sẽ tới trận cuối cùng- khó khăn nhất với ta
Trở về nhà, về nước Nga ,sao giờ đây tôi muốn thế
Đã lâu rồi, tôi không được thấy Mẹ tôi
Trở về nhà,về nước Nga ,sao giờ đây tôi muốn thế.
Đã lâu rồi, tôi không được thấy Mẹ tôi


Năm thứ tư rồi, ta sống trong lò luyện thép
Năm thứ tư rồi ,mồ hôi mặn chát
và máu người đã đổ thành sông
Mà sao tôi vẫn ước ao về một người con gái,
Mà sao tôi vẫn mong được về ,chạm tay vào đất mẹ-Tổ quốc tôi

Một chút nữa thôi ,chỉ còn chút chút
Sẽ tới trận cuối cùng- khó khăn nhất với ta
Trở về nhà, về nước Nga ,sao giờ đây tôi muốn thế.
Đã lâu rồi, tôi không được thấy Mẹ tôi.
Trở về nhà, về nước Nga ,sao giờ đây tôi muốn thế
Đã lâu rồi, tôi không được thấy Mẹ tôi


Lần cuối ,ngày mai,ta xông vào trận cận chiến,
Là lần cuối cùng-có thể ,ta phục vụ Nước Nga
Vì Tổ quốc, chúng ta chẳng hề sợ chết
Dẫu rằng lòng mỗi ta vẫn thầm mong còn được sống trở về..

Một chút nữa thôi ,chỉ còn chút chút,
Sẽ tới trận cuối cùng- khó khăn nhất với ta.
Trở về nhà, về nước Nga ,sao giờ đây tôi muốn thế
Đã lâu rồi, tôi không được thấy Mẹ tôi.
Trở về nhà, về nước Nga ,sao giờ đây tôi muốn thế,
Đã lâu rồi, tôi không được thấy Mẹ tôi