Mời mọi người xem clip vui trên You Tube
Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011
"Tu tỉ tu ti"
Mời mọi người xem clip vui trên You Tube
Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2011
Đồ cúng
Dạo mình đi thuê xưởng vẽ, có lần mình phải thuê lại hợp đồng của một tay cũng thuê nhà, tay này dọn đi chỗ khác mà chưa ở hết thời gian kí với chủ nhà. Hôm bàn giao nhà cho mình, hắn gạ mình mua vài cái đồ vớ vẩn hắn ngại mang theo, như bộ dát giường, mấy cái móc quần áo sắt tây lắp trên tường, gương, tủ giấy…, gã bảo gã tính rẻ. Mình gật, vì thấy cũng rẻ thật. Lúc bàn giao nhà, gã chỉ bộ tượng Tam đa bày dưới đất, bảo: “Anh khuyến mại chú thêm mấy ông Phúc Lộc Thọ mà thờ!”. Mình “ô kê, thanh kiu!”.
Vài lần mình có tìm hiểu sự tích tượng Tam đa, thấy lý lịch rất mơ hồ, thậm chí còn mâu thuẫn, vì có sách bảo các ông là trung quan, có sách lại bảo là tham quan, có sách nói các ông là tiên – nguyên khí của Lục Bạch Kim Tinh, có sách lại bảo các ông là biểu tượng thổ công thổ thần… Cá biệt có tích kể rằng cái ông Thọ tuy sống rất dai, nhưng cho đến chết vẫn là đồng tử, tức là chưa hành dâm lần nào. Mình nghĩ vẩn vơ: chả hiểu sống mà thiếu cái món dâm dê thì dai để làm gì?!...
Nhưng trong các vị hay được thờ thì mình khoái mấy ông này nhất, vì trông các ông mũm mĩm, ngồ ngộ. Vả lại thờ các ông có vẻ đơn giản. Mình thấy nhiều người đi chợ về thả tiền thừa vào đĩa trước mặt các ông. Khi nào cần tiền lẻ họ lại rút vài tờ, mồm bảo “Vay ông”. Xem thế thì biết các ông là người bình dị dễ dãi, thờ mà như nuôi.
Thắng Kều (gọi tắt là Kều) học mỹ thuật công nghiệp cùng mình. Dạo Kều mới mua nhà ra ở riêng, hôm dọn nhà nó ra chợ mua ít bát đĩa, thấy hàng đó có bán mấy ông Tam đa bằng sứ, thì mua luôn. Kều ních ba ông trong làn, cùng với mấy thứ rau dưa, mắm, muối, thịt chân giò…, xách về.
Nhập hộ khẩu nhà Kều ba ông được bày lên mẹt tre, sắp cạnh chân giường. Đồ duy nhất các ông được dùng là thuốc lá, vì Kều thường vứt bao thuốc dưới mẹt thờ, khi nằm rút điếu cũng tiện, lại sẵn có cái đĩa trước mặt ba ông để dụi tàn thuốc. Nhìn các ông mốc thếch, ám khói, vô cùng bê tha.
Lần mình đến nhà Kều chơi, Kều vừa thua lô, liền đi mua thịt chó về ăn giải đen. Mình thấy mấy ông thảm quá, nên lúc Kều xách xe đi mới dặn với theo: "Nhớ mua thêm tí gì mà cúng nữa, cho lộc lá nó tươi!".
Khi về, Kều có mua dăm quả táo sắp trước mặt ba ông, rồi khấn:
- Ba ông liều liệu mà phù hộ cho con kiếm ăn được, vì con mà có kiếm ăn được thì các ông cũng mới được ăn!
Rồi nó nhặt táo ngoạm ráu ráu, như đẽo… lộ cả lõi , nó đặt trả lại đĩa, nói tiếp:
- Không phải thằng này bắt các ông ăn thừa mà tại cái hàng Tàu là lắm thuốc sâu, cắn trước thế để nhỡ thằng này có vạ, các ông biết đường mà phòng!
Chiều, Kều trúng đề, trúng cả xổ số.
Thông thường mình thấy bộ tượng tam đa thường làm bằng gốm sứ; cao cấp hơn thì làm bằng đồng, gỗ quí… cao cấp hơn nữa thì bằng ngọc. Nhưng đặc sắc, có bộ tượng của gã bạn mình...
… Gã này biệt danh là Thần Sấm, vốn làm điêu khắc. Một lần gã đi qua bãi thu gom phế liệu, thấy đống tôn sắt phế liệu ép thành từng kiện; gã tha về. Hôm mình qua nhà gã, Thần Sấm chỉ cho mình giới thiệu tác phẩm mới: Phúc – Lộc – Thọ. Đó là ba khối sắt lù lù, những lá thép giờ được ghép thành áo, sợi thép uốn thành râu tóc; chân hương gài chi chít, như chông. Chẳng thể phân biệt ông nào là ông nào!
Tác phẩm để phơi ngoài sân, con chó nhà gã cứ nhè vào đái. Mấy cục cứt chó bày trước mặt ba ông này, trông như viên xôi.
Sau này chẳng hiểu bằng cách nào Thần Sấm bán bộ tượng này cho một thằng tây. Thằng tây đưa các ông về tây.
Cũng mong các ông xuất ngoại may mắn hơn! Chứ ở bên này trông các ông phơi nắng mưa hoen gỉ bê bết, hàng ngày lại bị chó nó “cúng” cho mấy cục, thảm quá!
Trở lại chuyện mình thuê xưởng vẽ…
Ở khu vực đấy cũng có sinh viên nữ một số trường đại học thuê nhà trọ, nhưng phần đa là chị em làm mát xa và karaoke. Mình tạm chia ra cho dễ phân biệt là khối Trí thức và khối Dịch vụ.
Không ít lần mình mon men làm quen với khối Trí thức, nhưng họ chỉ đáp chiếu lệ, rồi lảng lảng. Có lẽ do cái mặt mình nó cũng hơi “vấn đề”. Bị hắt hủi mãi, kiên nhẫn hết, mình từ bỏ cái ý định kết giao cùng khối này.
Ngược lại, bên khối Dịch vụ tiếp mình nồng hậu. Nghề của họ và mình có cùng điểm chung là dậy muộn. Gần trưa, chị em đi làm, ríu rít như chim ri. Nhiều cô còn dặn: "Khi nào bọn em đi, anh đón ngõ nhé. Ra ngõ gặp giai, cho nó đỏ". Cái việc họ nhờ thì đơn giản, chẳng vất vả gì, còn âm ỉ vui vì thấy mình tốt vía.
Chị em Dịch vụ thu nhập không tồi, thường sài sang, toàn giặt tiệm. Mình vẽ quần áo lem nhem, đi ngang có nàng nói: "Anh có đồ gì bẩn, vứt vào đây, em đưa giặt một thể". Mình lười, được thế còn gì bằng! Chưa kể có mấy nàng chuyên ngành karaoke, đêm về qua nhà thỉnh thoảng ném vào bao thuốc hút dở. Chắc ngồi bàn nhặt của khách. Mình hay xưng với họ là "Bản mỗ". Các cô này quen, rồi gọi mình thỏn lỏn là "Mỗ", xưng em.
Một hôm mình lên ban công, nghe thấy nhà bên có giọng nữ rủ rỉ:
- Tối trước mơ bắt được con rùa, nên chọc lô 33. Mấy hôm rồi chẳng thấy ra!
- Nam thòi nữ thụt, mình là nữ, mơ rùa thì phải đánh 32
- Ờ, 32 nổ mấy hôm nay rồi ! Ngu thế
- Mà đã ngu thì mơ thì phải kể!
- Xời, ai biết!
- Thế hôm qua có mơ con gì không?
- Không!
- Thế à!
- Chán nhỉ!
- Mà này, cứ tắm cho mấy lão này mát mẻ sạch sẽ đi, rồi khéo lại mơ...
Mình tò mò ngó sang, thấy bên bể nước, có hai cô nàng thuộc khối Dịch vụ đang kì cọ bộ tượng Tam đa.
Các ông Phúc Lộc Thọ ở nhà mấy cô này được chăm sóc chu đáo. Ban thờ chẳng bao giờ lạnh, đồ lễ như hoa quả kẹo bánh rất sung túc, lại được tắm rửa luôn. Trông vị nào vị nấy sáng bong tinh tươm, dáng dấp ra chừng phởn phơ.
Cô nàng vừa ca cẩm thua lô vớt ba vị khỏi chậu nước, tỉ mỉ lau khô cả đầu, mông, cổ, nách,... từng vị, rồi đặt trả về ban thờ. Nhưng điệu bộ cô nàng vẫn như còn điều gì phân vân. Thế rồi nàng cầm ba vị lên lại, vạch áo... dí dí mồm từng vị vào ngực, miệng nựng:
- Các ông ơi, tu tỉ tu ti này! Rồi cho con ăn lô hai nháy nhé!
Nói xong, toẻn nụ cười xinh lắm, day day ngón tay vào trán ông Lộc, đay yêu:
- Ghét cái mặt...! Dâm dâm lắm cơ!
Mình ngó đến đây, sực nhớ ra nhà bên mình cũng có mấy ông Tam Đa, mới trèo mồm sang, nói:
- Em ơi, nhà bên này có tận bốn ông Phúc, Lộc, Thọ, Mỗ. Nếu em cần làm phép thì cứ lấy thêm về mà dùng. cho tăng độ thiêng!
Phát hiện có người chứng kiến cảnh "tu tỉ tu ti", cô nàng hơi ngượng, bảo:
- Eo! Mỗ tởm!
Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2011
Gửi Uttroi ảnh bạn Cao Quý Vũ b2 k8
Thứ Năm, 5 tháng 5, 2011
Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2011
Các pha "chặt chém" của Real đối với Barca
Ngày Giải Phóng
1972 Thứ Năm, 28 tháng 4, 2011
Thứ Ba, 26 tháng 4, 2011
“Mốt” tóc dài
Bởi vậy mới có chuyện. Một lần, tụi tôi, 5 thằng bị đưa lên “đoạn đầu đài” trước hơn trăm sinh viên để đánh giá theo cái “định nghĩa” nêu trên. Tin ngắn
PS: Dự định 30/06/2011 phim này sẽ lên sóng vào giờ Vàng trên kênh VTV3 (tuần phát 2 lần vào thứ Năm và thứ Sáu)
Thứ Hai, 25 tháng 4, 2011
Thư giãn
Tháng tư -mùa hoa anh đào ở Berlin
Vừa qua vì hơi bận rộn nên không lên mạng đóng góp cho Blog Trỗi được nên một số bạn thắc mắc TH đi đâu? hay đang ấp ủ gì?...Mình vẫn ở Berlin, thủ đô của CHLB Đức, vẫn khỏe và đang đón Lễ Ostern, tụi mình được nghỉ từ 21-04 đến 25-04 (dân Đức gọi là Lễ Thỏ đẻ hay người theo Kito giáo gọi là Lễ Phục sinh báo hiệu mùa xuân bắt đầu).
Mình gửi các bạn chùm ảnh Hoa anh đào ở Berlin, chúc các bạn vui, khỏe và hạnh phúc.


Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2011
Những câu nói "bất hủ" của ngài PTT Nguyễn Sinh Hùng.
Thứ Năm, 21 tháng 4, 2011
Nhảy vào hôi của vì thiếu lòng tin?
........................................................................................
"Là người chịu trách nhiệm tổ chức cuộc sống xã hội, nhà chức trách, nhà quản lý phải là người đi đầu trong việc xây dựng và củng cố lòng tin đó, trước hết bằng cách tỏ ra mẫu mực trong việc tôn trọng các chuẩn mực được xã hội đề ra, cũng như trong việc xử lý nghiêm minh các vụ vi phạm pháp luật.
Tấm gương của người nắm quyền lực sẽ tạo sức mạnh cổ vũ để toàn xã hội làm theo."
Thứ Tư, 20 tháng 4, 2011
Tin buồn
Thứ Ba, 19 tháng 4, 2011
30-4 bạn Trỗi gặp nhau, có thường xuyên quá không?!
30-4 tới vào T7, chắc lại làm bù, nghỉ bù 3 ngày liền, ae có ý rủ lên, SHải cũng mời. Kịch bản: Nhóm Văn hóa thăm Đền Và, Thành cổ ST, Làng cổ Đường Lâm; Nhóm Thể thao thi đấu Tennis, thêm môn bơi sông Hồng vệ sinh, an tòan; Nhóm Ẩm thực có món; Nhóm Sức khỏe có cao mang về!!!
Note: KH cụ thể xin liên hệ SH. Ảnh: Khai trương CLB Tennis Sông Hồng 9-10-2009
Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2011
TÌNH YÊU
Tình yêu qua các môn học
Lịch sử: Tình yêu là cuộc cách mạng giải phóng chủ nghĩa độc thân. Địa lý: Tình yêu là trận động đất trong tâm hồn và trái tim làm ra "núi lửa".
Hóa học: Tình yêu là phản ứng hóa học sinh ra axít.
Vật lý: Tình yêu là lực hút mạnh hơn lực hút của trái đất.
Toán học: Tình yêu là phép trừ của túi tiền, phép chia của trái tim, phép nhân của nhân loại và là phép cộng của mọi rắc rối.
Văn học: Tình yêu là quyển sách dày mà đọc từ trang đầu đến trang cuối ta vẫn không hiểu gì cả...
Định nghĩa tình yêu của các chuyên gia
Bác sĩ: Tình yêu là căn bệnh, cần chữa trị bệnh nhân bằng chế độ nằm giường.
Nhà Vật lý: Sao lại gọi tình yêu là căn bệnh được khi mà nó tiêu hao năng lượng nhiều như thế. Phải gọi tình yêu là hoạt động.
Nhà Cơ học: Sao lại gọi tình yêu là hoạt động được, khi mà tổ hợp máy chính vẫn đứng yên? Phải gọi tình yêu là nghệ thuật.
Nhà nghiên cứu nghệ thuật: Sao lại gọi tình yêu là nghệ thuật khi mà ai cũng e ngại phô ra cho người khác xem? Phải nói tình yêu là trò gian lận.
Luật gia: Sao gọi tình yêu là trò gian lận khi mà hai phía đều thỏa mãn. Phải nói tình yêu là hợp đồng sản xuất.
Nhà doanh nghiệp: Sao lại gọi tình yêu là hợp đồng sản xuất được khi mà chi phí tốn kém nhiều hơn giá trị sản phẩm cuối cùng. Phải nói tình yêu là khoa học.
Giáo sư: Sao gọi tình yêu là khoa học được khi mà đám sinh viên làm được còn tôi thì không?
Định nghĩa về hôn nhân
1. Hôn nhân xuất phát từ tình yêu. Tình yêu thì mù quáng. Vì vậy hôn nhân là một trường học dành cho người mù.
2. Tình yêu đúng là mù quáng nhưng hôn nhân chắc chắn là một liều thuốc làm sáng mắt ra.
3. Lập gia đình cũng giống như đi nhà hàng với bạn bè - bạn gọi món của bạn và khi thấy món của người khác bạn ước gì lúc nãy mình gọi món đó.
4. Người đàn ông lầm bầm vài tiếng trong nhà thờ và thấy mình có vợ. Một năm sau anh ta lầm bầm gì đó trong giấc mơ và thấy mình đã li dị.
5. Một hôn nhân hạnh phúc là phải có cho và nhận - người chồng cho và vợ anh ta nhận.
6. Một người đàn ông nói: "Tôi không bao giờ biết hạnh phúc là gì cho đến khi tôi lấy vợ.......và sau đó mọi chuyện đã trở nên quá trễ!!"
7. Tình yêu là một giấc mơ dài ngọt ngào, và hôn nhân là chiếc đồng hồ báo thức.
8. Người ta nói rằng khi một người đàn ông nắm tay một phụ nữ trước hôn nhân thì đó là tình yêu; còn sau hôn nhân đó là sự tự vệ.
9. Khi một người đàn ông mới cưới vợ trông vui vẻ, ta hiểu vì sao. Nhưng khi một người đàn ông đã lập gia đình được 10 năm trông vui vẻ, ta tự hỏi vì sao.
10. Trước khi cưới, người đàn ông nói với người yêu rằng anh ta sẽ vượt qua địa ngục vì nàng. Sau đám cưới, anh ta có dịp thực hiện lời hứa ấy.
11. Một người đàn ông thành công là người có thể kiếm được nhiều tiền hơn mức chi tiêu của vợ. Một phụ nữ thành công là người tìm được một người đàn ông như vậy.
12. Định nghĩa của hầu hết đàn ông về hôn nhân: Trả giá quá đắt để quần áo được giặt miễn phí.
13. Cách hữu hiệu nhất để nhớ ngày sinh nhật của vợ bạn là hãy giả vờ quên nó một lần.
ST
Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2011
Quốc ca Việt Nam hào hùng nhất thế giới?
Nhạc và lời bài Tiến Quân ca (Văn Cao)
Tham khảo: Vài tâm sự của nhạc sĩ Văn Cao về Tiến quân ca
Thứ Ba, 12 tháng 4, 2011
Thư giãn: Việt Nam là ngon nhất.
Bush: Chú công tác thế nào? Có gì hay không kể anh nghe?
Obama: Dạ em đến Nhật Bản trước tiên ạ.
Bush: Ừ, nước này phát triển lắm đấy, chú thấy sao?
Obama: Dạ, nó bắt em đi bộ gần chết vì nó bảo con Cadillac One của em tốn xăng và có lượng khí thải vượt mức cho phép ạ.
Bush: Ờ, chuyện thường, anh bị rồi. Sau đó đi đâu?
Obama: Dạ em qua Hàn Quốc, định vừa thăm vừa mua ít sâm về biếu anh.
Bush: Ừ, hàng họ ở đó cũng hay phết, anh có mấy con bồ bên đó. Chú thấy sao?
Obama: Dạ, em cũng đi bộ gần chết ạ.
Bush: Ơ, bọn này nó đâu có sợ chết như mấy thằng Nhật???
Obama: Vâng, nhưng dân nó thấy xe em đẹp, nó chặn mẹ nó lại, gắn hoa vào và thi nhau chụp ảnh cưới các kiểu.
Bush: Ừ, anh quên bảo chú bọn Hàn nó sến lắm. Mà sao không tranh thủ bị nó chặn xe, chú không đi nhuộm tóc và làm lại mầu da cho nó giống sao Hàn?
Obama: Dạ tại em bận qua Trung Quốc ạ.
Bush: Sang đó có gì hay không, nó đang tranh chấp hằm hè quyền kiểm soát biển Đông với mình đấy, bọn này nó đông dân nên tinh vi lắm.
Obama: Dạ em không biết, em nghe bọn đàn em tấu là xe Cadillac One của em vừa đến đầu phố, cuối phố mấy thằng Tầu đã làm ra ra bốn cái Cadillac One giống hệt, sửa tên thành Dielac One và còn khuyến mại thêm còi 30 bản nhạc và đèn nháy ạ.
Bush: Ôi, thế chú là may đấy, anh đến chỗ này có tí mà 9 tháng sau chúng nó còn làm ra mấy thằng Bush giống hệt anh thì sao. Thế còn nước cuối cùng?
Obama: Rời Trung Quốc em sang Việt Nam luôn, xưa em có mấy ông chú đi lính nên cũng có vài chỗ quen biết ở đây, sang thăm tiện thể hỏi thăm họ hàng luôn.
Bush: Thế vui vẻ chứ? Nước này thân thiện lắm, không thù hằn mình nữa.
Obama: Vâng, em lái con Cadillac One đi một đoạn nhưng...
Bush: Nhưng sao, nó cấm vì khí thải cao à?
Obama: Dạ không, xe em còn ngon gấp vạn lần xe bus của bọn nó, đi sau xe bus của bọn nó còn đếch nhìn thấy đường, em phải dùng định vị toàn cầu mà lái đó.
Bush: Thế nó lại chặn lại chụp ảnh cưới à?
Obama: Không ạ, dân ở đây vội lắm, em dừng lại đèn đỏ họ còn chửi em là thằng ngu. Nói gì dừng lại chụp ảnh.
Bush: Thế nó lại làm Cadillac One giả à?
Obama: Không ạ, lúc em sang đến nơi thì bọn Trung Quốc đã mang Dielac One sang bán tràn ngập giá rẻ như xe công nông. Dân tình chạy tưng bừng đầy phố làm mấy thằng mật vụ của em đếch biết em đi xe nào, lạc mẹ nó mất.
Bush: Thế túm lại là chú bị làm sao?
Obama: Dạ em vừa dừng xe vào mua bao thuốc, quay ra đã mất mẹ nó đôi gương ạ.
Bush: Ôi giời, ra chợ Giời mà kiếm lại, đúng đôi của mình luôn, giá rẻ, có số chưa anh cho số mấy thằng em???
Obama: Vâng, và em quyết định sẽ chọn Việt Nam để chơi lâu dài ạ.
Bush: Tại sao? Chú vẫn chưa tìm được đôi gương của con Cadillac One à?
Obama: Dạ không, so sánh cả 4 nước em thấy người Việt rất tuyệt. Khả năng lần mò tốt, đi đường bụi thế mà vẫn đi được. Thứ hai là rất năng động, dừng đèn đỏ còn không dám vì sợ muộn. Thứ nữa là hành động rất thẳng thắn và anh hùng. Bẻ gương giữa thanh thiên bạch nhật, không sợ chết như bọn Nhật, không sến như bọn Hàn Quốc và cũng không gian dối như bọn Tầu
Bush: Công nhận. Việt Nam là ngon nhất.
Hải Anh K7 (sưu tầm)
Thứ Hai, 11 tháng 4, 2011
"Nghệ sĩ " sáo trúc trường Trỗi
![]() |
| Ảnh có tính chất minh họa |
Bác nào nhớ tên thì nhắc lại cho anh em.
"Lý hoài Nam" do NSUT Đinh Thìn trình bày.
Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2011
Một chuyện trong thư viện
Đang loay hoay chụp, bỗng có một đọc giả tuổi cũng đã sồn sồn cỡ AE mình lạng qua lạng lại, ghé mắt ngó xem mấy bài trên tờ báo tôi mượn. Cũng không có gì lạ vì tôi là người duy nhất đang đọc cái thứ báo cũ nhất, trông rất ra dáng nhà nghiên cứu.
Một hồi, vừa chụp xong, “ông bạn” đọc giả kia lại làm quen : Thấy anh có vẻ quen quen - … Ờ, xin lỗi, tôi … - Không, tôi nói quen là … vì cái đề tài anh đang nghiên cứu bây giờ không còn người xem nữa. Nãy giờ thấy anh làm việc nên tôi không phá rối. – Anh nói cái đề tài CS? - Ờ…
Sau vài câu trao đổi, 2 đứa tôi ra ngoài hút thuốc. Hỏi thăm mới biết “ông bạn” từng làm việc ở mấy tòa báo TW nay đã nghỉ hưu. - Còn tôi là dân làm ăn, cũng nghỉ rồi, rảnh việc vô đây xem mấy cái đề tài lịch sử mình khoái mà vì lâu nay không có thời gian. Thuần túy là ý thích cá nhân chứ chẳng phải nghiên cứu, làm việc gì – tôi nói.
Vài câu cởi mở, “ông bạn” tâm sự :
- CN CS chỉ tồn tại 75 năm, trong khi phong kiến mấy trăm năm ….
Thấy đề tài hơi nhậy cảm với người mới quen, tôi nói :
- Ờ, tôi là dân làm ăn, chẳng phải cán bộ, công chức gì ráo, tôi nghĩ thế này : Có là chủ nghĩa gì đi nữa thì quan trọng vẫn là phải tới mục tiêu dân giàu, nước mạnh ..
- Nhưng mà CN CS …
- Từ từ… Ông là nhà báo, lý luận cao siêu, chứ tôi là thằng dân, chỉ cần thấy năm nay sống sướng hơn năm ngoái; hồi trước không dám nghĩ tới chuyện đi thăm quan đây đó, giờ đi du lịch nước ngoài tuy chưa phải thoải mái, nhưng đi được rồi; hồi trước ra nước ngoài, người ta nghĩ mình là TQ, là Thái, là Mã …hay gì đó, còn nay thì thì họ biết là VN … Vậy là ok. Đối với mấy thằng dân như tôi thì đơn giản lắm. Tất nhiên nghe chuyện mấy thằng “ăn uống” ở đâu đó, tôi cũng chẳng thích thú gì. Nhưng cứ từ từ, chứ “rụp” 1 cái như Liên Xô thì “ăn cám” cả đám. Vậy đó, tôi chẳng nghĩ cao siêu làm gì cho nhức đầu.
“Ông bạn” đứng ngớ ra “tắt đài”. Tôi dụi điếu thuốc kết luận : Rất vui được gặp ông. Tới lúc tôi phải đi rồi, ông thấy đấy, mấy thằng bạn nheo nhéo gọi đi nhậu mà đến trễ nó bặt phạt thấy mẹ. Sướng thật, hồi xưa lấy đâu ra đủ rượu mà phạt nhau!
Giới thiệu bài hát: Chiến Đấu Vì Độc Lập Tự Do
"Đọc bài của báo Lao Động xong, tôi thấy Ban Tuyên giáo TW nên khôi phục lại các tên tuổi AH thời 77- 88 như Lê Đình Chinh..., các bài hát như "Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới..." Có pác nào giới thiệu cho AE nghe lại."
Chiến Đấu Vì Độc Lập Tự Do của nhạc sĩ Phạm Tuyên. 'Chiến đấu vì độc lập tự do' là bài hát do nhạc sĩ Phạm Tuyên sáng tác vào đêm ngày 17 tháng 2 năm 1979, khi nghe tin chiến tranh biên giới Việt-Trung bùng nổ vào sáng ngày hôm đó. Ca khúc này thường được gọi bằng cái tên không chính thức là Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới - câu đầu tiên trong ca từ.
Bài hát được phổ biến rất nhanh chóng. Dàn hợp xướng Đoàn ca nhạc Đài tiếng nói Việt Nam thu thanh ngày 20 tháng 2 năm 1979. Ngày 9 tháng 3, năm 1979 bài hát được đăng trên báo Nhân Dân.
Khi quan hệ ngoại giao Việt Nam Trung Quốc được cải thiện, theo thỏa thuận giữa hai nước, nhằm bình thường hóa hoàn toàn quan hệ, bài hát này cùng với một số bài khác không còn được lưu hành trên các phương tiện thông tin đại chúng. Theo lời kể của nhạc sĩ Phạm Tuyên, có nhà xuất bản muốn in bài hát này trong một tuyển tập ca khúc của thời kỳ nhưng đề nghị nhạc sĩ sửa lại một số từ trong lời bài hát. Ông không đồng ý và bài hát không được đưa vào tuyển tập. (Theo Wikipedia)
Dưới đây là lời của bài hát.
Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới
Gọi toàn dân ta vào cuộc chiến đấu mới
Quân xâm lược bành trướng dã man, đã dày xéo mảnh đất tiền phương
Lửa đã cháy và máu đã đổ, trên khắp dải biên cương
Đất nước của ngàn chiến công, vẫn sục sôi khí thế hào hùng
Những Chi Lăng, Bạch Đằng, Đống Đa... đang gọi tiếp thêm những bản hùng ca!
Việt Nam! Ôi nước Việt yêu thương!
Lịch sử đã trao cho người một sứ mạng thiêng liêng
Mang trên mình còn lắm vết thương, Người vẫn hiên ngang ra chiến trường
Vì một lẽ sống cao đẹp cho mọi người
Độc Lập - Tự Do!
Dàn hợp xướng Đài TNVN trình bày:
PS: Trước hôm 17/2/2011 tôi đã có ý định giới thiệu bài hát này. Nhưng không may đúng hôm 17/2/2011 tôi mắc việc nên chưa thực hiện được. Hôm nay nhân có đề nghị của 4SG, xin giới thiệu lại bài hát này của nhạc sĩ Phạm Tuyên.
Thứ Sáu, 8 tháng 4, 2011
Lại anh Hà minh Thành
PS : Dạo này ACE ít đăng bài nên uttroi vắng hoe à . Mặc dù rất yêu quý blog này nhưng có vẻ blog càng ngày càng giống một số tờ báo chẳng ai muốn xem ( xin lỗi vì nói thẳng ) . Theo thiển ý của tôi muốn blog có sức sống thì nó phải mang tính thời sự và thể hiện được quan điểm của nó . Thờ ơ và né tránh có nên không ?
Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011
Phố Lò Đúc với hàng cây sao đen cổ thụ
![]() |
| Ảnh: Quý Đoàn |
Thứ Ba, 5 tháng 4, 2011
Kỳ nghỉ dài cuối tuần này các bạn đi đâu?
Hân hạnh chờ đón các bạn!
Sùng Hải K8
Note: Thực ra SH nhắn mời T7, nhưng vì 1 số bạn phải đi làm T7 (để nghỉ bù vào T2 tới) nên chưa biết ai có thể đi được. Tôi được ủy quyền viết tin, mạn phép mời chung chung, ai quan tâm xin liên hệ trực tiếp với SH !!.
Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2011
Tin buồn
Tang lễ tổ chức ngày 2-4-2011, từ 14g30 đến 16g30,
Tại Nhà tang lễ Bộ QP (bv108), 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội
------
Bạn Trỗi hẹn đến viếng 15g00.





