Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Năm, 25 tháng 8, 2011

Kỷ niệm ở Thanh Sơn-Phú Thọ



Tiểu đội của tôi

Nhập ngũ 06 tháng 01 năm 1972 cùng với Vũ Trung(K8 Trỗi), Y Hòa(K 7 Trỗi), Chấn Hưng(K22 Trãi), Phương Bình(K7 Trỗi), Thanh Sơn(K22 Trãi), Lương Hòa(K22 Trãi), Nho( K22 Trãi),Ngô Tất Thắng(K7 Trỗi),...biên chế vào C42 D54 E59 huấn luyện tăng cường cho mặt trận Quảng Trị của Bộ tư lệnh Thủ Đô, sau đó tôi được trên điều động sang đơn vị mới đó là Z1E205 Bộ tư lệnh Thông tin liên lạc đóng quân trên địa bàn của một xã miền núi huyện Thanh Sơn ,Phú Thọ. Tiểu đội của tôi là tiểu đội "Con cưng" của tiểu đoàn bộ Z1 gồm Thái Hòa "Khọm"(K 6+7 Trỗi), Lê Vân(K 7 Trỗi), Hồng Hà(K 7 Trỗi), Hà"Mít"(K 7 Trỗi), "Tề"Phúc(K 7 Trỗi), Thống Nhất(K 7 Trỗi) và 5 chàng thanh niên của Đông Anh, Gia Lâm Hà Nội cùng Trần Hải, cháu của Trung tá Trần Bạo - Trung đoàn trưởng E205 nữa; trong đó tôi là Binh nhất, còn các chàng kia là Binh nhì. Tiểu đội trưởng của chúng tôi là Hạ sỹ "Mốc" Nguyễn Văn Thuộc, người Nghi Tàm, Quảng Bá, Hà Nội. Sở dĩ vì sao chàng được gọi là "Mốc" thì tôi không rõ, nhưng hình như cũng gần chục năm "Chống gậy tìm sao" rồi. Hồi đó chúng tôi là những chàng lính vừa rời ghế nhà trường, trẻ măng, mặt còn lông tơ, tuổi vừa chớm 18, còn chàng tiểu đội trưởng Nguyễn Văn Thuộc mới 28, nhưng trông đã già dặn so với lũ chúng tôi lắm rồi, dáng nhỏ thó, vui tính, nhanh nhẹn và chưa vợ. Chúng tôi huấn luyện tân binh thời gian đầu ở nhà dân trong bản gần tiểu đoàn bộ. Thời gian này vất vả nhưng thắm đậm tình bạn bè, đồng chí. Ngoài những thời gian ban ngày lao động xây dựng lán trại, học chính trị và tập kỹ chiến thuật Thông tin liên lạc, buổi tối chúng tôi quây quần bên bếp lửa nhà sàn uống chè"Bồm" hoặc cà phê "Bít tất" tán dóc về những món ăn ngon của Hà Thành hay những kỷ niệm tuổi học trò ở trường Trỗi hay trường Nguyễn Trãi, Hà Nội.Tôi và Hồng Hà còn tranh cãi nảy lửa về "Thế nào là giờ GMT?", mãi nhiều năm sau này khi gặp lại ở quán giải khát đầu ngã tư Điện Biên Phủ cắt Hoàng Diệu, Hồng Hà mới công nhận tôi đúng, sau khi "Bật mí" là có tham khảo ý kiến "Ông già"(Thiếu tướng Lê Liêm, thứ trưởng Bộ Văn Hóa). Lê Vân( Con Chính ủy Bộ Tư lệnh Thông tin liên lạc-Thiếu tướng Lê Cư), tiểu đội phó, dáng đậm chắc, chín chắn, cương trực. "Tề" Phúc chàng trai hay hát(Con Thiếu tướng Phục-Cục trưởng Cục Chính sách quân đội), tôi biết hát một vài bản tình ca và dân ca Ý hay Nga là học"Mót" của chàng này. Thống Nhất cao gầy, đẹp trai và đỏm dáng nhất tiểu đội(Con Đại tá Nguyễn Thông-Chánh Văn phòng TCCT quân đội), tuy cũng là quân phục nhưng chàng này mặc vào và tay lúc lắc đồng hồ Rolex là ăn đứt siêu người mẫu Bình Minh, làm không biết bao bóng hồng trong đơn vị bị "Say nắng". Thống Nhất nổi tiếng đơn vị về tài thiện xạ, chẳng là chàng được bố cho mượn khẩu súng thể thao và một cơ số đạn"Khủng" nên Chủ nhật nào tiểu đội tôi cũng được một bữa tươi với chim cu xanh hay gà rừng. Hà"Mít"(Con tướng Kinh Chi-Cục trưởng Cục Bảo vệ quân đội), thấp bé nhẹ cân nhất tiểu đội, xứng với danh"Mít" từ hồi ở trường Trỗi....

Thứ Tư, 24 tháng 8, 2011

Tản mạn chuyện câu cá.

Hoài Phúc

Đọc bài “Câu cá hồi ở Alaska“. của bạn Minh Phượng, tôi nhớ là mình cũng có 2 lần đi câu cá ở Quế Lâm.

Lần thứ nhất đi cùng Bá Bình. Thật ra tôi chỉ là người đi theo. Mọi thứ đều do Bá Bình chuẩn bị. Điều tôi muốn nói ở đây là chiếc cần câu rất chi là quái dị, chắc chẳng ai có. Cần câu làm bằng cây thước kẻ. Dây là sợi giày cao cổ mà chúng ta hay đi hồi đó. Lưỡi làm từ cây đinh. Vị trí thả câu là nhánh sông con sát với trường Y Trung. Bằng cái cần câu kỳ quái ấy Bá Bình đã câu được một con cá quả khá to đang nuôi con. Đúng là “Cá Chuối đắm đuối vì con“.

Bàn về câu thành ngữ này, tôi xin dẫn sự tích như thế này:

Cá Chuối (cùng họ với cá Lóc ở miền Nam) sau khi "ấp" trứng nở ra một đàn con thì trở nên rất dữ. Trong thời gian "nghỉ hộ sản này" mấy anh như cá Cờ, Lòng tong hay Nhái bén ...mà vớ vẩn loanh quanh tổ là nó "bụp" chết tươi ngay...

Tương truyền,có con cá Chuối Mẹ sợ con đói, nhảy lên bờ nằm giả chết cho kiến bu vào, rồi lăn tòm xuống ao, đem theo cả lũ kiến làm mồi cho con(!). Nhưng có một lần, cá Mẹ nhảy lên bờ quá xa, cố chờ cho lũ kiến bu quanh nhiều đủ cho các con ăn; trưa mùa hè nắng như thiêu như đốt, cá Mẹ kiệt sức không còn đủ sức để nhảy trở lại hồ nữa, đành nằm chịu chết khô cho lũ kiến rỉa thịt (nên mới có thêm câu thành ngữ "Cá ăn kiến - kiến ăn cá" vậy).

Một lần khác, tôi đi câu cùng Nhân Chột. Chúng tôi phát hiện thấy một ao cá cách trường Y Trung khoảng một cây số. Mỗi thằng một cần. Cần câu lần này chính quy hơn nhiều, chỉ có lưỡi câu là phải uốn từ kim băng thôi.

Hôm đầu hai thằng câu được kha khá cá Trôi. Tại lưỡi câu tồi quá, còn không thì chúng tôi còn thu hoạch được hơn thế nhiều.

Hôm sau, quen mui bén mùi , hai thằng lại đi câu tiếp. Vừa mới giật được hai ba con, thì bỗng nhiên một đám “Trung Tàu“ đồng loạt đứng lên từ chổ nấp, la hét om xòm, bao vây chúng tôi. Y như cảnh dân da trắng bị lạc vào các bộ tộc da đỏ hay da đen trong bộ các phim nói đến các vùng Amazon hay châu Phi từ đầu thế kỷ trước. Hai thằng sợ quá, bỏ cần câu, cắm đầu cắm cổ bỏ chạy. Chẳng hiểu lúc đó Nhân Chột nghĩ gì mà vừa chạy, vừa quay đầu lại nói: “Nỉ hảo, Ní hảo ..“. Mấy ông Trung Tàu điên lên, đuổi càng rát. Trên đường có một người phụ nữ đang cuốc đất. Nghe thấy mấy người kia hô hoán, bà ta chạy xộc ra, giơ cuốc chặn chúng tôi lại. Trong phút hiểm nghèo ấy Nhân Chột lại: “Nỉ hảo!“. Bà ta đứng sững lại. Không có từ nào có thể miêu tả được vẻ mặt của bà ta lúc ấy. Sửng sốt? Ngơ ngác? Hơn thế nhiều. Tích tắc ấy đã cứu thoát chúng tôi.

Chạy vòng vèo qua mấy lò gạch, chúng tôi thoát về đến trường.

Nói đến lò gạch, tôi lại nhớ có lần mấy thằng ăn cắp gà của nhà bếp mang lên đó luộc. Được một lúc mấy người công nhân làm gạch cứ chỉ chỉ vào nồi gà nói : “Shủ lơ! Shủ lơ!“ Chẳng hiểu họ nói gì, mấy thằng cứ gật gật. Ba tháng sau, khi sang trường mới tôi mới dám hỏi thầy Hô dạy Trung văn. “Shủ lơ“ là gì ? Thầy nói: “Chín rồi“

Lạm bàn về mấy câu ngoại ngữ thì thế này:

Có con mèo đuổi một con chuột. Con chuột chui xuống hang. Con mèo không bắt được. Loay hoay trước cử hang một lúc, nó bắt chước tiếng gà gáy. Chuột nghe, tưởng mèo đã bỏ đi. Nó chui ra, lập tức bị mèo vồ ăn thịt. Ăn xong, mèo vừa liếm mép vừa nghĩ : “Biết ngoại ngữ cũng lợi thật”.

H.P.

TÀI CHÍNH QUỸ KHUYẾN HỌC K7 Sg

Em páo cáo với các pác:

Qũy khuyến học K7 Sg của một số bạn có tâm huyết thành lập đã phát triển được gần một năm. Tiêu chí của nó nhằm giúp con em các bạn k7 có hoàn cảnh khó khăn trong học tập, gia đình Ls và các vấn đề khác...Tiền của mọi người đóng góp lúc đầu có khoảng gần 40 Tr. Số tiền này đã được gửi tiết kiệm tại ACB Bank với số lãi cho đến ngày 22/8/2011 được:

* 3,678000 VNđ
Đã chi 1,500,000 (Mừng tuổi cho 3 cháu con
bạn Tập Thanh, Lục sĩ Thanh)
500,000 (Mẹ Ls Y Hòa ngày 27/7)
300,000 (Qùa 20/11)
--------------------------------
Còn lại 1,378,000
số dư này lấy 1tr nhập vào sổ TK, số lẻ còn lại đc nhập vào quỹ lớp.
Tính đến ngày 23/8/2011 quỹ vẫn tiếp tục đc đóng góp của những bạn có tấm lòng chia xẻ là: 51,000,000 VNđ.


Nay TCCK để mọi người rõ và rất mong được nhận sự quan tâm, góp ý của các tấm lòng hảo tâm.

Đố các bạn.


Trong hình này là những ai?
Hỏi thêm:Nếu nói được địa điểm chụp thì càng tốt.

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

Độc giả BBC nói tới các vấn đề 'nóng' ở Việt Nam

"Nhà cho người thu nhập thấp, theo tính toán của các chuyên gia, nếu mức lương từ 2-3 triệu/tháng, sau khi trừ chi tiêu thì phải tích luỹ từ thời Lý Công Uẩn dời đô mới đủ tiền mua nhà"
 " Chúng ta không nói rằng nhà nước TBCN là hoàn hảo nhưng nó cấp tiến hơn rất nhiều nhà nước hiện nay và mục đích của thế giới này là đi lên và ngày càng hoàn thiện hơn nữa thể chế và mô hình nhà nước.

Cuối tuần qua trên trang Facebook của BBC Tiếng Việt có Bấm cuộc thảo luận theo yêu cầu của độc giả với chủ đề các bạn chọn, "BBC Vietnamese có phải tổ chức phản động hay không?" Độc giả Phạm Thanh Liêm đã có ý kiến về vấn đề này và cũng đưa ra quan điểm của ông về xã hội Việt Nam hiện nay. 

Chuyện về Bauxite

Khi lập dự án này chẳng lẽ TKV không tính đến bài toán chi phí vận tải ?

TKV kiến nghị lấy ngân sách làm đường chở bauxite
"Tập đoàn Công nghiệp Than - Khoáng sản Việt Nam (TKV) vừa có công văn gửi Tổng cục Đường bộ Việt Nam đề cập các tính toán vận tải cho dự án tổ hợp bauxite nhôm Lâm Đồng. Theo TKV, nếu đưa chi phí cải tạo, nâng cấp các tuyến đường tỉnh lộ, quốc lộ vào các dự án bauxite thì dự án sẽ không còn hiệu quả kinh tế." ...Báo Pháp luật
Quốc lộ 20, nơi các đoàn xe chở bauxite sẽ đi qua. Ảnh: HTD

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011

Không lời

Nguồn: DLB

Tâm tư của một anh "bộ đội Cụ Hồ"

Gần nhà tôi có một bác cựu chiến binh nay đã "ngoại bát thập tuần". Có lần bác bộc bạch: "Nghề của tôi là anh bộ đội Cụ Hồ"...Nhưng thực ra bác  đã từng theo học"trường Tây" ở Hà Nội, kháng chiến bùng nỗ bác đi theo Cụ Hồ làm lính cho đến ngày về hưu với chức vụ đại tá.

Nếu chỉ có vậy thì tôi không nói ra đây làm gì, vì giờ có rất nhiều cấp tá về hưu như bác. Số là mấy tuần trước bác có gọi điện thoại cho tôi để giải bài một tâm trạng bức xúc mà qua điện thoại tôi nghe không được rõ lắm, chỉ hiểu đại khái là bác vừa được đi nghe phổ biến tình hình dành cho cán bộ hưu trí ở trong phường nơi cư trú... Hôm đó vị diễn giả là một cán bộ lãnh đạo cao cấp nhưng không hiểu sao lại nói "xanh rờn" rằng ông cha ta xưa kia đánh thắng giặc phương Bắc rồi đều trở lại quy phục, triều cống...nay chống họ làm gì... (?)...và những ai tham gia biểu tình này nọ đều là tiếp tay cho bọn Việt Tân ...(!).

Nghe vậy, tôi thấy "lạ lẫm" đã đành, nhưng vừa thương vừa cảm phục ông già đã ở tuổi "sắp về với các cụ" mà vẫn sắc sảo và đau đáu trước những vấn đề của đất nước hôm nay...
Chuyện bẳn đi cho đến hôm qua, bác sang tận nhà tôi khẩn khoản : "Cậu làm sao giúp tớ đưa cái này lên mạng...", rồi chìa ra 2 trang giấy đánh máy. Đó là lá thư mà bác nói đã viết cho vị diễn giả kia! Thấy tôi băn khoăn, bác bảo "Tớ đảm bảo những điều viết trong đó hoàn toàn đúng sự thật mà tớ đã ghi lại với kỹ năng của một thư ký cao cấp ...", và nói thêm: "Tớ muốn hỏi ý kiến từ công luận, cậu hiểu không?"...

Vậy là tôi đã bị "thuyết phục" không phải vì lời nói mà chính là tấm lòng nhiệt huyết của ông lão đang nhờ cậy chẳng qua vì không thành thạo internet!
Dưới đây là nguyên văn những gì ông viết trong 2 trang giấy đó. ...


Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2011

Chính quyền vận động không đi biểu tình

Nhân vật "được" vận động là 1 blogger (JB. NHV)

Quyền biểu tình của công dân

Hoàng Xuân Phú
GS - TSKH
Kẻ đúng thì rụt rè, do dự, vì e là phạm luật.
Người sai lại năng nổ, thẳng tay, bởi tin rằng có lý.
Biểu tình là một hoạt động hợp hiến và hết sức thông thường ở xã hội văn minh. Nhưng đến nay, biểu tình (ngoài sắp đặt của cơ quan Nhà nước) vẫn còn là một chuyện tương đối xa lạ ở Việt Nam, thậm chí như một điều „phạm húy“. Biểu tình bị ngăn cản, dù có diễn ra thì người ta vẫn quanh co, không dám gọi đúng tên. Đa số người dân nhìn nhận quyền biểu tình như một thứ xa xỉ phẩm, không liên quan đến cuộc sống của mình, thậm chí còn nhìn nó như một miếng mồi nhử nguy hiểm: Ừ thì Hiến pháp cho phép đấy, nhưng cứ thử động vào mà xem... Vốn dĩ thuộc phạm trù đối nội, quyền biểu tình được nêu trong Hiến pháp trên thực tế chỉ còn để đối ngoại.
Cản trở đối với quyền biểu tình của công dân không chỉ xuất phát từ ý muốn được „yên ổn“ của những người cầm quyền, mà còn bị ảnh hưởng nhiều bởi sự nhầm lẫn về mặt lô-gíc: Cả hai phía đều coi việc chưa có Luật biểu tình chính là nguyên nhân khiến quyền biểu tình chưa được hay chưa thể thực thi.
Phía người dân tưởng là khi chưa có Luật biểu tình thì không được biểu tình, nên đa số những người muốn bày tỏ chính kiến... vẫn im lặng. Ngay cả những người đã can đảm xuống đường vẫn cảm thấy chưa yên tâm, lo là hành động của mình có gì đó không ổn về mặt pháp luật, nên mới đề nghị Quốc hội sớm ban hành Luật biểu tình.
Phía chính quyền thì coi các cuộc biểu tình không do họ hoặc các cơ quan Nhà nước tổ chức là bất hợp pháp, là cố tình gây rối, thậm chí là do các thế lực thù địch tổ chức hoặc kích động, nên nếu có biểu tình thì chính quyền có quyền giải tán, có quyền bắt bớ... Có lẽ cũng do tin rằng chưa có Luật biểu tình thì không được biểu tình, nên một số người muốn trì hoãn việc ban hành Luật biểu tình, vì nếu có luật thì dù quy định ngặt nghèo đến đâu đi nữa, vẫn còn lại những quyền tự do tối thiểu, và không phải ai cũng muốn chấp nhận những quyền tối thiểu ấy của người dân.
Câu hỏi đặt ra là: Nên hiểu quyền biểu tình và mối quan hệ của nó với Luật biểu tình như thế nào cho đúng?

Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2011

Sản phẩm không đạt...hạ tiêu chuẩn.

Hạ tiêu chuẩn Việt Nam để sản phẩm đạt yêu cầu?
SGTT.VN Cục trưởng cục Hoá chất (bộ Công thương) Phùng Hà cho biết, vì sản phẩm phân bón của nhà máy DAP Đình Vũ (Hải Phòng) không đạt tiêu chuẩn Việt Nam về hàm lượng dinh dưỡng 64% nên có nhiều địa phương phía Nam đã tạm giữ sản phẩm, không cho lưu thông.
" Dự án nhà máy DAP Đình Vũ là dự án nhóm A do Thủ tướng Chính phủ quyết định đầu tư, với mức đầu tư hơn 172,3 triệu USD, công suất 330.000 tấn/năm. Nhà máy được khởi công ngày 27.7.2003, ký hợp đồng EPC* từ năm 2005. Ngày 11.4.2009, dự án đã cho ra mẻ sản phẩm phân bón đầu tiên, nhưng việc nghiệm thu và bàn giao nhà máy đến nay vẫn chưa hoàn tất.ĐỌC TIẾP

*EPC: là gói thầu bao gồm toàn bộ các công việc thiết kế, cung cấp thiết bị, vật tư và xây lắp

Lại chuyện biểu tình

Nhân việc UBND thành phố Hà nội ra thông báo ngày 18/8/2011: yêu cầu chấm dứt biểu tình tự phát.

Ngày 17/08/2001 trên trang Bauxite Việt Nam có bài phân tích của "Người quan sát" về sự khó xử của nhà cầm quyền đối với những cuộc biều tình tự phát của những người yêu nước tại Hà nội, trong đó có đoạn viết: "Trải qua 10 cuộc biểu tình của giới nhân sĩ, trí thức Hà Nội phản đối việc Trung Quốc gây hấn ở biển Đông (tạm gọi tắt là “phong trào biểu tình phản đối Trung Quốc”), hiện thời nhà cầm quyền Việt Nam đang đứng trước một tình thế khá nan giải: hoặc ủng hộ, hoặc bất hợp tác với phong trào biểu tình...". Bác nào quan tâm xin đọc tiếp

Thứ Năm, 18 tháng 8, 2011

Thạch Thất lần thứ nhất.

Hoài Phúc
Tôi không nhớ những điều các bạn nhớ, nhưng có thể tôi nhớ những điều các bạn không nhớ.
Tôi đã đọc ở đâu đó có người viết rằng : Hãy đóng con thuyền từ những mảnh ghép của hồi ức, bạn sẽ được về với cội nguồn xưa !
Các bạn Thạch Thất cùng nhau nhớ nhé !
Hơn bốn mươi năm trôi qua rồi. Bây giờ một mình tôi chỉ có thể nhớ được phần nào của câu chuyện, phải có tất cả các thành viên thì mới viết lại được trang sử Thạch Thất thật đầy đủ và ngọn ngành .
Hưng Hóa, một buổi sáng cuối tháng Mười năm 1968.
Hôm ấy là thứ Năm, chúng tôi không có giờ chính khóa, mà mọi người tự học. Bỗng nhiên tôi được thầy Chủ nhiệm, hay còn gọi là thầy Trung đội trưởng, mời lên phòng riêng của thầy nói chuyện. Câu chuyện ngắn ngọn nên đến bây giờ tôi còn nhớ nội dung chính.
- Theo kinh nghiệm của riêng tôi, nhà trường sẽ tổ chức một Phân hiệu riêng dành cho các em hạnh kiểm kém và học yếu để không làm ảnh hưởng đến mọi người...
- Thưa thầy, em có phải “ đi “ cái Phân hiệu đó không ạ ?
- Tôi không biết.
Lúc đó tôi quá ngây thơ. Tôi đã tự an ủi và bấu víu vào câu trả lời thầy : “ Tôi không biết “. Tự cho rằng, chắc gì mình đã phải “ đi “. Và sau này nghĩ lại, đây là lần đầu tiên nhà trường tổ chức thêm một Phân hiệu, thì thầy lấy đâu ra cái “ kinh nghiệm của riêng tôi “.
Sự ngây thơ đã khiến tôi tin vào câu “ Còn nước còn tát “, tôi đã quyết tâm sẽ tu dưỡng ngay sau khi rời khỏi phòng của thầy. Hy vọng rằng có phép trừ đại số thần kỳ xảy ra : Tu dưỡng tức thì sẽ trừ tên tôi ra khỏi danh sách đi Phân hiệu mới. Xuống đến lớp tôi lập tức mở bài vở ra học, chứ không nói chuyện riêng hay chọc phá những người khác nữa. Trong thâm tâm lúc nào, cũng nghĩ mình sẽ tu dưỡng để không phải đi cái Phân hiệu gì gì đó.
Suốt buổi trưa hôm đó đầu óc tôi lúc nào cũng bị ám ảnh về câu chuyện của thầy.
Báo động tập họp ! Cơ hội chứng tỏ mình đây rồi. Tôi nhanh chóng xuống xếp hàng. Đứng hẳn ở hàng thứ ba, một điều chưa bao giờ xảy ra trong những năm tôi học trước đó ở trường Trỗi. Đứng sau mới có cơ hội nói chuyện riêng hay chọc phá những đứa khác chứ. Đang suy nghĩ, không biết thành tích này của mình có được ghi nhận không thì :
– Các em có tên sau đây lên gặp Ban chỉ huy Tiểu đòan
Lần lượt những cái tên có vấn đề với “ hạnh kiểm “ và “ học lực “ được thầy Soạn xướng lên . Mới nghe qua tôi đã hiểu ngay là chuyện gì rồi. Vì tôi ở trung đội 4, nên trong một khoảng thời gian căng thẳng tột độ tên tôi vẫn chưa được xướng đến. Nhưng “ Tránh trời sao khỏi nắng “ .
Trên đường lên gặp Ban chỉ huy Tiểu đoàn cả bọn ngơ ngác, hoang mang nhìn nhau chẳng hiểu có chuyện gì xảy ra. Chẳng phải bàn, tôi biết chuyện gì sẽ chờ đợi bọn tôi.

Đố

Đố các bác biết những "lời vàng ý ngọc" này của ai? và trong hoàn cảnh nào?

- "Thánh gióng là phi thường, điều đó có vẻ huyền thoại, không phải là huyền thoại mà là: đây là sức mạnh hồn thiêng sông núi, đây là sức mạnh của toàn dân tộc VN, đây là sức mạnh ý chí quật cường của tinh thần không có gì quí hơn độc lập tự do nó hội tụ vào Thánh gióng. Công lao là như thế, tài năng là như thế nhưng mà không màng chức vụ, danh lợi, không đòi hỏi ai cảm ơn cả, không đòi hỏi phong chức phong tước, đánh giặc xong là thanh thản về trời để sống một cuộc đời vui thú điền viên, một cuộc đời thanh thản."

- " Việt nam Cu ba như là trời đất sinh ra một anh ở phía Đông một anh ở phía Tây, chúng ta thay nhau canh giữ hòa bình cho thế giới, Cu ba thức thì VN ngủ, VN gác thì Cu ba nghỉ."

Thứ Tư, 17 tháng 8, 2011

Mời tham gia Google+

Có ai muốn làm thành viên của Google+ không ? Cho mình email nhé . Sáng mai thức dậy : Ơ ! Mình là thành viên Google+ rồi . Ơ , quả mơ . Đơn giản như đan rổ . Mau mau ... kẻo hết .

Thứ Hai, 15 tháng 8, 2011

NGƯỜI MỌC ĐUÔI

Mấy tháng nay, cứ đến chủ nhật tại Hà nội những nhân sĩ trí thức, người yêu nước lại tổ chức biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn xâm phạm lãnh hải của Việt nam. Trong số đó có nhà văn Phạm Xuân Nguyên hiện là chủ tịch Hội nhà văn Hà nội. Những nhân sĩ trí thức và những người tham gia biểu tình sau đó thường được cơ quan an ninh "quan tâm" một cách đặc biệt. Xin giới thiệu câu chuyện của chính nhà văn PXN do tác giả kể lại.

Chủ nhật 7/8/2011, mình ở quê Hà Tĩnh. Mình về quê giỗ mẹ, nhưng cũng là để thay đổi một chút không khí bức bối ở Hà Nội. Mặc dù quê mình giờ cũng đã lên phố, trở thành phường của thành phố Hà Tĩnh mới tuổi lên bốn. Mặc dù quê mình miền Trung nhiệt độ mùa hè luôn cao hơn ở ngoài Bắc. Nhưng về quê vẫn là về quê, ngay cả khi quê đã khác.
Giỗ mẹ hôm thứ bảy. Sáng chủ nhật, mình ngồi cà phê với anh em, bạn bè ở quê. Bật iPhone vào trang basam, nguyenxuandien xem cập nhật tin biểu tình ở quanh Hồ Gươm. Cuộc biểu tình thứ 9, nhưng là cuộc biểu tình thứ nhất sau lời tuyên bố “Biểu tình phản đối Trung Quốc mang tính chất yêu nước” và lời hứa “Công an thành phố và cấp trên không ai có chủ trương đàn áp, trấn áp và bắt giữ người trong các cuộc biểu tình” của trung tướng Nguyễn Đức Nhanh, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh II (Bộ Công an), Giám đốc sở công an Hà Nội. Nhìn những tấm ảnh chụp băng cờ, khẩu hiệu và gương mặt những người quen thuộc trong đoàn biểu tình, mình lại thấy rạo rực, sôi nổi, lại muốn được có mặt trong đoàn.
Mình chìa máy cho mọi người xem, có người lần đầu tiên mới biết ở Hà Nội có biểu tình thế này. Nhân tiện, mình kể cho anh em nghe những lần đi biểu tình trước. Và không giấu cả chuyện mình “có đuôi”. Thì vừa lúc đó có một tin nhắn đến trên điện thoại. Có khách đấy! Thế là sáng nay chủ nhật, như thường lệ, “đuôi” mình lại mọc.
Nhà mình là một căn hộ ở tầng 5 của một chung cư năm tầng, gọi là khu tập thể của Viện Khoa học Xã hội Việt Nam (phòng 503, nhà H1, ngõ 37, Kim Mã Thượng, Ba Đình, Hà Nội). Các anh lính đến ngồi ở quán nước cạnh chân cầu thang và canh chừng mình đi xuống để đi theo. Cứ chủ nhật là có lính canh, không cần biết mình có nhà hay không.
Sáng chủ nhật 7/8/2011 mình ở Hà Tĩnh, vẫn biết có 6 lính canh túc trực ở Hà Nội tại nơi mình sống, và trong khi trông chừng đối tượng (không biết là đang vắng nhà) thì các anh lính bày trò chơi bài tam cúc cho hết thì giờ nhàn rỗi. Tới trưa thì các anh về, vì đoàn biểu tình chỉ đi buổi sáng. Nếu mình ở nhà khi đó, mình sẽ nói với các lính đó rằng: “Ơ, thế ra các chú không đọc lời tướng Nhanh tuyên bố đã đăng đầy trên các báo à, vậy là các chú không tuân lệnh thủ trưởng cao nhất của công an thành phố à? Anh đi biểu tình là yêu nước theo lời tướng Nhanh nói, sao các chú vẫn còn canh chừng, theo dõi, mà lại tốn đến nửa tiểu đội thế này?

Tin vui - bất ngờ!

T6 tuần trước, đang ở CQ (tận Gia Lâm), mấy anh BLL Trường, k3, k4 (a. Bùi Vinh, Ngô Vinh k5, Lữ Thái k3, Cát Thịnh k4) gọi điện triệu tập đến 1 "điểm lạ" ở đường Trường Chinh. Sau mấy phút ngại ngùng, điều điện thoại mấy bạn gần đó ứng cứu không được, đành phải đích thân, bỏ việc. Đến nơi, không ngờ lại có quà đem về, xin chia vui, báo cáo cùng anh em như sau:
Nhiều năm về trước, BLL các khóa 3, 4, 8, và Trường, mỗi Ban góp vốn xây dựng Cây xăng 10Trđ (Bạn Trỗi MT và MN cũng có góp). Nay Cty mời đến giải quyết "lợi ích" giai đoạn 06-11, và cả vốn gốc, số tròn mỗi Ban nhận là 30Trđ.
Xin có nhời cảm ơn a. Vinh, các thế hệ BLL Bạn Trỗi nhiệm kỳ thời đó và "Quí Cty Xăng Trường Chinh".
Xin thông báo quảng bá, quyết toán cùng anh em!
Bùi Thắng, BLL k8 HN

Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2011

Vu Lan 2011-Đà Nẵng-Quảng Nam

Ngoài Huế làm nhà, đón Cụ vào chơi kết hợp 'tránh bụi' vài tháng rồi, đám cưới rồi, đám giỗ ông ngoại cháu rồi, chở về thăm nhà ngoài Huế tuần trước thấy nhà vườn còn bề bộn lắm chưa thể về được... ngày qua sợ Cụ buồn, rủ đi thăm bà bạn già 90 đang đau phải nằm liệt rồi, còn sớm rủ đi chơi quanh quanh các chùa - nào ngờ đúng lễ Vu Lan (cứ tưởng 15 hóa ra cúng 14), nay đọc thêm bài "...những thằng già nhớ mẹ" thấy thấm thía tệ, gửi các ACE vài tấm hình mừng mẹ con chúng tôi cũng là chúng ta.
Sơ đồ thăm quan núi Thủy/ngọn cao nhất trong dãy Ngũ Hành
Mẹ 85 đứng trước Cổng trèo bộ lên núi
Ngày nay đa số đi lên bằng thang máy, rồi đi bộ xuống
  "Sướng"

Phố cổ Hội An đất Quảng Nam
Ngã tư Hoàng Diệu, bắt đầu khu vực thăm quan-lễ hội
Chùa Cầu - tụ điểm nổi bật nhất của Hội An
Lễ trên sông, bài chòi và thả đèn
Mẹ con 
 Bà Cháu

Một phụ huynh Trỗi K7 được tôn phong làm Thành hoàng làng!

Thủy Lạc là một làng quê trù phú hiền hòa thuộc xã Nam Phú, huyện Tiền Hải, tỉnh Thái Bình. Làng nằm bên cửa sông Hồng mà vào khoảng những năm 30 của thế kỷ trước còn là vùng đất ngập nước hoang vu. Có một người thanh niên trí thức quê ở Hà Tĩnh đến đây vận động bà con di dân ra bãi, khai hoang lập ấp. Người thanh niên này còn thuyết phục chính quyền sở tại chu cấp một số nhu yếu phẩm và vật dụng cần thiết đáp ứng những nhu cầu ban đầu của việc di dân.
Từ thế hệ này qua thế hệ khác, dân làng lưu truyền cho con cháu một ước nguyện là được tôn cụ Nguyễn Tạo - người thanh niên Hà Tĩnh năm nào - làm Thành hoàng làng để được đời đời thờ phụng và nhớ ơn người có công khai sinh ra làng. Nghèo đói, chiến tranh liên miên, mãi đến năm 2005, làng mới dựng bia thờ và năm 2010 tôn tạo lại được Đền làng. Bia thờ Thánh Trần Khánh Dư và Bản cảnh Thành hoàng Nguyễn Tạo, đặt sát cạnh Đền. Nhưng họ vẫn chưa biết gì nhiều về cụ Nguyễn Tạo ....ĐỌC TIẾP
PHAN CHÍ THẮNG

Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2011

Nhân lễ Vu lan - Những thằng già nhớ mẹ

Vũ Thế Thành
SGTT.VN - Hai mươi năm trước, ông tổng giám đốc công ty tôi mất mẹ. Lúc đương quyền, ông đem mẹ vào Sài Gòn ở với ông. Khi ông về hưu, bà đòi về quê ở vùng ngoại ô Hà Nội và mất ở đó. Tôi đến thăm khi ông trở lại Sài Gòn được vài tháng.

- Tuổi già được về quê sống những năm tháng cuối đời, rồi mất nhẹ nhàng như thế thì còn gì bằng – tôi an ủi.
- Mất mẹ, tớ cảm thấy thiêu thiếu thế nào ấy…
- Thiếu cái gì?
- Tớ muốn trồng giàn bầu hay giàn mướp sau nhà cho mát, nhưng sợ kiến… Tớ vẫn hay hỏi bà những chuyện lặt vặt như thế. Tớ sinh ra ở quê, nhưng có sống ở quê đâu. Bây giờ bà mất, tớ chẳng biết hỏi ai…
Hồi đó tôi mới xấp xỉ 40, còn mẹ, thấy cái thiêu thiếu của ông đúng là lẩm cẩm. Bây giờ thì tôi cảm được cái thiêu thiếu của ông thế nào rồi.
Tôi có thằng bạn hồi trung học. Tay này quậy phá dàn trời. Trường đuổi học, mời phụ huynh đến thông báo. Mẹ nó đến, đứng khoanh tay như người phạm tội, nhẫn nhục nghe thầy tổng giám thị trút cơn thịnh nộ, hài tội thằng con gần nửa tiếng đồng hồ. Mẹ nó chảy nước mắt: “Nhà cháu nghèo, chạy cơm từng bữa cho anh em nhà nó có cái ăn. Nhà cháu lại không biết chữ, biết thế nào mà dạy nó. Nhờ thầy cô thương đến mà dạy dỗ. Đuổi học, thì nó học ở đâu? Ra trường tư làm gì có tiền. Trăm sự nhờ thầy thương cháu, roi vọt cho cháu nên người. Để rồi tối về, nhà cháu răn đe nó…” Cơn thịnh nộ trôi qua, dường như thương cảm với người đàn bà quê mùa trước mặt, thầy tổng giám thị rồi cũng bỏ qua.
Tôi và thằng ông mãnh đó lấp ló ngoài văn phòng theo dõi. Nó cười hi hí khi biết tai qua nạn khỏi. Chưa hết, hôm sau nó hớn hở: “May quá, bà già tao giấu biệt chuyện này với ông già, nếu không thì… hì hì…”
Hôm rồi, thằng ông mãnh về nhà sau ca đêm, ngồi uống rượu một mình, lướt net, đọc được bài Cá bống kho tiêu nào đó, gọi phone cho tôi từ Mỹ, nói rằng tự nhiên nhớ mẹ, rồi khóc hu hu qua điện thoại: “Cả đời tao làm khổ bà già. Bà già bệnh, tao bận việc, cứ hẹn lần, không về chăm sóc được. Bà già mất, tao về, không kịp nhìn mặt… Tiền bạc bây giờ có ích gì…” Mẹ nó mất cũng gần mười năm rồi… Càng quậy phá, càng mềm nhũn. Nguôi ngoai gì nổi!
Mẹ tôi mất hồi đầu năm. Thấy tôi buồn, thằng bạn học rủ về quê nó ở Châu Đốc chơi cho khuây khoả. Chén thù chén tạc, say tuý luý cả bọn chệnh choạng kéo nhau đi hát karaoke. Thằng bạn cầm micro: “Xin giới thiệu với các anh em Châu Đốc, thằng bạn tôi ở Sài Gòn vừa mất mẹ. Tôi xin hát tặng nó bài… Bông hồng cài áo”. Rồi nó say sưa hát, động tác biểu diễn như một ca sĩ chuyên nghiệp. Bỗng nhiên giọng hát run run... Nó khóc nấc lên. Cách đây hai năm, tôi ghé Châu Đốc dự đám tang mẹ nó.
Chuyện khác, lần này không phải “thằng”, mà là… bà già. Tôi có cô bạn người Ý trạc tuổi, mỗi lần về Milan, ra nghĩa trang thăm mẹ, mang theo thỏi sôcôla ngày xưa bà thích ăn (mà cô ta cũng thích nữa), bẻ sôcôla, cùng ăn với cái… bóng mẹ. Sôcôla Tây thay cho nhang đèn ta, cũng chỉ là tấm lòng. Mẹ cô ta mất cũng mười năm rồi.
Lại có thằng, có thức ăn hay trái cây nào hay hay, lại mang để trên bàn thờ mẹ, và đặc biệt chỉ thích món ăn lấy từ bàn thờ mẹ. Khách đến chơi, thân thiết lắm mới mang đồ cúng mẹ xuống đãi. Hỏi vì sao? Ừ, thì cũng như hồi xưa bà cho mình ăn vậy, có gì ngon cũng để dành cho mình…
Mà có thằng con nào, dù làm tới cái ông vĩ đại cỡ nào, trưởng thành trong con mắt của mẹ đâu? Có thằng sáu chục tuổi, xách xe ra khỏi nhà, vẫn bị gọi vì “lại quên mang nón (bảo hiểm)”. Mùa mưa, trời chưa mưa, ngồi một chỗ, nhưng vẫn gọi vói nhắc thằng con “mang theo áo mưa”.
Tôi có thằng bạn người Đức chừng... 50, ra đường cũng bị bà già vói theo “Alex, quên mang dù!” Thằng này lúc nào cũng vênh váo tự hào vì còn mẹ. Nó khoe: “Từ hồi tôi qua Việt Nam, mẹ tôi lấy làm lạ vì tôi quan tâm tới bả nhiều lắm. Bả vui!” Alex làm ăn ở Việt Nam hơn 12 năm rồi.
Bông hồng đỏ hay bông hồng trắng cho ngày – của – mẹ, đối với tôi chỉ là biểu tượng, chẳng ép phê gì. Ký ức về mẹ, dù gần hay xa, mới là điều nhức nhối. Tuổi càng cao, càng dễ quên chuyện trước mắt, nhưng càng nhớ chuyện xa xôi. Tuổi đời, tình đời trải miết rồi, nay nhớ về mẹ, thôi thì với bao điều thiếu sót và ray rứt, cứ giá mà… giá mà…
Nụ cười của người già, dù là nghễnh ngãng, dù là mù loà… nhớ lại, sao mà dễ thương chi lạ, nhớ xoáy tận đáy lòng. Ray rứt và ân hận là thế! Ước gì thời gian lùi lại, sẽ tìm cách ghẹo bà, để có nhiều hơn nụ cười móm mém như thế. Nụ cười của mẹ già là nụ cười mãn nguyện, con cháu chưa quên bà, vẫn ở bên bà.
Tôi viết bài này, tặng cho các bạn trẻ U 30, 40... gì đó. Các bạn hẳn có nhiều cơ may còn mẹ. Hãy biết trân trọng thời gian bên mẹ. Tôi biết (cũng như tôi ngày xưa), cách biện minh dễ nhất là bận việc và hẹn lần.
Thời gian chắc gì đã làm nguôi ngoai nỗi nhớ?
Nhà thơ Nguyễn Khuyến có câu thơ khóc bạn:
Tuổi già giọt lệ như sương
Hơi đâu ép lấy hai hàng chứa chan
Ừ, nếu giọt lệ già này mà nhớ mẹ, thì ray rứt biết chừng nào!

Nguồn: Sài gòn tiếp thị

Tin buồn

Mẹ bạn Bùi Tuấn Sơn B6 mất hồi 9.30 ngày 12/8/2011, thọ 83 tuổi.
Tang lễ cử hành từ 10.00 ngày 13/8 tại NTL TPHCM 25 Lê Quý Đôn, Q3.
K8 tập trung viếng: 9g sáng chủ nhật 14/8/2011.
BLLk8 TPHCM kính báo!

Trình quét virus cho Ubuntu

Cách đây mấy năm theo lời "tán tỉnh" của TQ HT về HĐH nguồn mở, tôi đã sử dụng Ubuntu. Trong mấy năm sử dụng từ phiên bản 8.10 cho đến 10.04 nay thì 11.04 cũng chẳng thấy "rus riếc" gì trên PC ở CQ và laptop của cá nhân. Dùng Ubuntu thấy cũng hay hay, được cái khởi động hay "sút đao" rất nhanh, các ứng dụng của HĐH này cũng đủ dùng cho công việc của mình, thứ đến đỡ phải chi hào mua bản quyền.  Ngày nghỉ rỗi hơi, lọ mọ vào kho phần mềm của Ubuntu thấy có cái trình này, thôi thì họ cung cấp thì cũng cứ thử cài vào xài tạm. Bác sĩ dạy rồi: "phòng bệnh hơn chữa bệnh" mất gì của bọ đâu.

Bị vạ lây.

Từ sáng đến giờ không thể vào được các "blogspot", đăng bài thì được, xem thì "NO". (đoán mò nhé) chắc ngày mai chủ nhật, những người dân yêu nước tại Hà nội lại tổ chức biều tình theo thông báo trên blog NXD (cũng blogspot.com mà) nên đám CA mạng nó "rào" luôn "bọn" blogspot lại, đâm ra mấy cái blog Trỗi bị vạ lây.

Đúng là củ "banana"!

Đừng đợi .

Bài này mình " chôm " được trên NET , theo nguyên tắc : Cá vào ao mình là của mình và cá bắt được cũng là của mình .
Đừng đợi thấy một nụ cười rồi mới mỉm cười lại .
Đừng đợi đến khi được yêu thương rồi mới yêu thương lại .
Đừng đợi đến khi cô đơn rồi mới nhận thấy giá trị của tình nhân ái .
Đừng đợi có một công việc thật vừa ý rồi mới bắt đầu làm việc .
Đừng đợi đến khi có thật nhiều rồi mới sẻ chia đôi chút .
Đừng đợi đến khi vấp ngã rồi mới nhận thấy những lời khuyên .
Đừng đợi đến khi có thời gian rồi mới rèn luyện bản thân .
Đừng đợi đến khi người khác buồn lòng rồi mới nói lời xin lỗi .
...Và đừng đợi khi tôi cần comment ( quá cần luôn ) , bạn mới comment .

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011

PN&HĐ: Lợi ích quốc gia, cây gậy và…lợi ích nhóm

Lợi ích quốc gia, nụ cười của… lạm phát trước phát ngôn rất ngộ của một ông nghị, chỉ còn cây gậy và lợi ích nhóm…là những lát cắt Phát ngôn và hành động tuần này xin gửi tới quý bạn đọc...Đọc tiếp

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2011

Ơ ! Quả mơ .

Cho thằng em xem mấy cái ảnh các đại biểu QH " làm việc riêng " khi đang họp . Thằng em đồng hao thốt lên : Ơ , em tưởng ...
Các bạn xem tại đây.

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2011

Ngộ chữ .

Thấy mình cứ tỷ mẩn suốt ngày bên máy tính . Gõ bàn phím lia lịa . Có lúc cười rổn rảng , cũng có lúc cau có như kẻ buôn thua bán lỗ . " Thế hệ tiên tiến nhất của đất nước và chắc chắn sẽ thay thế mình " nói :
- Bố ngồi suốt ngày bên máy tính nhưng bố có gõ được bao nhiêu đâu . Cả sáng con theo dõi thấy bố gõ chưa đầy trang . Hình như bố thiếu chữ ?
- Không con ạ . Bố đang bị ngộ chữ .

Chuyện thằng em .

Cầm miếng thịt lợn quay , cắn một miếng to rồi nó cầm cái xương dứ dứ vào mặt mình :
- Hôm nay em sẽ làm một con đề cho bọn nó biết tay .
Ơ cái thằng ! Tự dưng lại nổi máu cờ bạc . Không biết rồi ai biết tay ai . Mình nghĩ .
- Hôm qua em mơ thấy con rắn nó quấn quanh cổ em .
Ôi giời ! Mơ thế mà cũng kể . Mơ thế thì anh đã từng mơ tỷ lần .
- Nhưng mà thày bói nói hôm nay em có lộc , mà lộc lớn đấy .
Thấy nó có vẻ tin tưởng lắm .
- Chẳng may trúng thì sao ? Mình hỏi trêu nó .
- Đầu tiên em sẽ đưa vợ con đi du lịch , về sẽ mua ...
Tóm lại là một viễn cảnh tuyệt vời .
Mà nó trúng thật , trúng to là khác . Nó gọi điện cho mình mà hét lên :
- Em trúng rồi . Giỏi , giỏi thật , tiên sư anh ... thày bói .
Thôi thì nó có lộc cũng mừng cho nó .
Khoảng hai tuần sau mình gặp lại nó . Dáng vẻ mệt mỏi nó kể lại mọi diễn biến . Từ khi trúng đề và xổ số nó phải chi rất nhiều tiền . Bạn bè , anh em họ hàng lũ lượt đến xin hay vay tiền vợ chồng nó . Ngay cả bà bán nước ngoài ngõ cũng hỏi vay mấy trăm để mua thêm hàng . Hắn hiểu rằng người ta vay hắn thì có bao giờ trả . Tiền cờ bạc mà . Bây giờ không còn bao nhiêu . Ngay cả đi du lịch nó cũng không đi được vì phải đi trốn .
Nó than rằng : Lúc này nó còn khổ hơn lúc trước nhiều vì có quá nhiều người ghét và ganh tỵ .
Thỉnh thoảng mọi người cũng nhìn thấy nó với dáng vẻ ủ rũ , mắt lúc nào cũng đảo như rang lạc , nhưng hễ gọi là nó lẩn như trạch .
Mình bỗng liên tưởng đến cảnh cả đàn thú lao vào con thú đã kiếm được miếng mồi để tranh cướp và xâu xé .
Nó nhìn mình buồn bã :
- Em ước gì được trở lại ngày xưa .
Ừ , thằng em cứ ước đi . Bây giờ là tháng 8 rồi .

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011

Ầm ầm dậy sóng dậy Hoàng Sa - Trường Sa

Giới thiệu với các bác một hợp xướng về Hoàng sa - Trường sa
Lời thơ: Bùi Minh Quốc
Phổ nhạc: Nguyễn Văn Chính (Nguyễn Chính)
Phối hợp xướng và dàn nhạc: Nguyễn Hữu Phước
Thể hiện: Dàn Hợp Xướng Khoa Âm Nhạc Trường Cao Đẳng Văn Hóa Nghệ Thuật Nha Trang Nguồn You Tube

Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2011

Viết ngắn về hội " đọc chùa và coi cọp "

He he . Rút kinh nghiệm rồi nhé . Mình bỏ công bỏ sức , lăn lê bò toài . Nghĩa là cực kỳ tâm huyết , nhục như con trùng trục . Mình đã coi bọn đọc chùa , coi cọp là những " Thần linh " mà mỗi khi tới ngày đã định là " cống nạp hay thắp nhang " . Cuối cùng khi thu hoạch vụ mùa thì mình ... lỗ . Tụi nó ăn nhậu chán chê mà không thèm quăng lại mấy xu để mai mình còn đi chợ ...
Sau nghiên cứu kỹ tâm lý của bọn chúng mình phát hiện :
No1 : Bọn này rất lười , quen được bón từ khi còn đi mẫu giáo nên rất hư .
No2 : Cậy thần cậy thế coi những lời " châu ngọc " của mình như cỏ rác .
No3 : Chưa già mà cực kỳ bảo thủ .
No4 : Hay hờn dỗi chuyện đâu đâu .
No5 : Sỹ diện , ảo tưởng và khi có chất men là tất cả : " Im để tao nói " .
No6 : Mà tao đã nói thì cấm cãi . Tao nói tiếng Đan Mạch đấy .
Và mình quyết định : ...
Thôi , để các bạn nói hộ . Ngay bây giờ có thằng đã nhắn tin sms : "noi it thoi , may chua la j . noi nang can than ko tao ko de yen cho mi dau" .
Mình đọc nhanh và hiểu tí ti rồi tắt máy .Đụng tới bọn đọc chùa , coi cọp này phiền lắm . Thôi bye nhé .

Thằng đồng hao .

Cái thằng ! Khi bàn chuyện gì cũng ừ hữ , hôm nay bỗng dưng hăng như lên đồng . Nghe chuyện biểu tình ở Hà nội nó nói :
- Ồi giời ! Em đi ngay , mình yêu nước mình chứ mình có yêu nước khác đâu mà phải sợ .
Nghe giông giống cái thằng nào trên mạng nói : Tao sợ vợ tao chứ vợ hàng xóm tao sợ gì .
- Mình ở xa Hà nội , sáng đi sớm về đến nơi thì người ta cũng tự giải tán rồi . Thôi coi như mình ngồi nhà hóng hớt bên cái chai cũng được . Mình an ủi nó .
Nhưng thằng này máu lắm .
- Thế thì anh em mình đi về từ hôm trước , không có nhà thì mình nghỉ khách sạn . Sáng hôm sau đi ăn sáng ,uống cà phê rồi mình hội nhập đoàn biểu tình . Em đã chuẩn bị cái biểu ngữ đây rồi .
Mình xem thấy chữ xấu nhưng tinh thần rất tốt . Với mình thì vật chất không là gì , cứ tinh thần tốt là tốt hết .
Hai thằng đang say sưa thì bỗng nghe vợ nó gào :
- Anh XYZ đâu rồi . Suốt ngày rượu chè nói phét , có ra ngoài xem người ta câu trộm chó nhà mình rồi không .
Thằng em bật dậy như cái lò xo và chạy không kịp chào mình .
Ngồi một lúc , không có ai đối ẩm nên mình ra về .
Chiều , tối không thấy thằng em đả động chuyện đi đứng gì . Hôm sau lò dò sang thấy thằng em mắt thâm quầng , hai đầu gối quá tai đang hút thuốc lào sòng sọc .
Mình nhìn nó lom lom . Nó vội giải thích :
- Mất con chó nên " nó " cằn nhằn em suốt đêm không ngủ được . Buổi trưa tính lẻn sang anh để về Hà nội thì nó tóm được . Nó gào lên : Mất chó mà còn đi chơi nữa thì mất hết cả nhà à ...à ... à ... . Thôi , để chủ nhật tuần sau nhé .
Ôi ! Thằng em ơi . Trước là mất chó , rồi sau nữa là mất đồ và cuối cùng là đứng đường . Biển đảo không giữ được , rồi sẽ mất tài nguyên và ...
- Ừ , chủ nhật sau nhé .

TẤM GƯƠNG

Theo VnExpress: Giá mà lực lượng cảnh sát biển Việt nam học tập lực lượng bảo vệ bờ biển của Nhật như thế này thì hay.

Bài phát biểu trước Quốc hội của ông Dương Trung Quốc về Biển Đông, Bô-xít (Ngày 6/8/2011)

Kính thưa QH,

Với kỳ hợp thứ Nhất của Quốc hội khoá XIII này, chúng ta được chứng kiến một hiện tượng hy hữu trong lịch sử QH. Một vị Phó Thủ tướng thường trực trình bày bản Báo cáo của Chính phủ ở đầu kỳ họp lại trở thành Chủ tịch QH chủ trì giám sát ngay chính bản báo cáo của mình. Lần đầu tiên có một nhà hành pháp lại trở thành nhà lập pháp và hơn thế nữa chúng ta cũng chứng kiến nhiều thành viên của Chính phủ lại “hoá thân” vào QH .

Tôi muốn nhìn nhận khía cạnh tích cực của hiện tượng này. Là người tham gia hoạt động rất lâu năm trong Chính phủ, ở vào những vị trí then chốt nhất của CP, hiểu rõ “chân tơ kẽ tóc” của CP, Chủ tịch QH biết được tất cả những chỗ mạnh, chỗ yếu của CP, từng chiụ trách nhiệm về hoạt động của CP sẽ thực thi trách nhiệm cùng QH giám sát CP sẽ chặt chẽ hơn. Giám sát hiểu theo nghĩa là sẽ phát hiện được những yếu kém để điều chỉnh những hoạt động hành pháp của CP, cũng như với vai trò lập pháp sẽ tạo những hành lang pháp lý chuẩn xác góp phần cho CP thực thi hiệu quả trách nhiệm hành pháp của mình… Đó là hy vọng của tôi và nhiều cử tri.
Tôi cũng mong muốn báo cáo của CP bên cạnh những đánh giá chủ yếu về kinh tế, một lĩnh vực quan trọng nhưng cũng nên quan tâm nhiều hơn đến một lĩnh vực cũng không kém phần quan trọng là những đánh giá về các vấn đề xã hội. Các vấn đề xã hội không chỉ là các chính sách an sinh, con số thống kê thu nhập, giàu nghèo, tệ nạn, tai nạn v.v… mà còn về lòng tin của dân.

Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011

The Soviet Story (thuyết minh tiếng Việt)

Cuối tuần có nhiều thời gian, mời các bác tham khảo bộ phim Tài liệu của Đạo diễn Edvins Snore. Năm 2008, Edvins Snore, một đạo diễn người Latvia - một quốc gia từng là thành viên trong Liên bang Cộng hòa XHCN Xô viết - công bố bộ phim tài liệu "The Soviet Story" do ông thực hiện trong vòng mười năm,  với thời lượng 1h26' (gồm 6 phần) về những sự thật chưa từng được biết tới.

Nguồn You Tube

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

Ôi ! Mạng ơi là mạng .

Đang post bài thấy hiện tượng lạ mình ghi lại . Tập Thanh lại là Vũ Anh mới kinh dị chứ . Cấu vào đùi mấy cái chảy cả nước mắt mới dám tin mình không ngủ mơ . Không biết có phải là hiệu ứng của Câu chuyện " cảnh báo không nhỉ " ?
PS : Không sử dụng một chương trình Photo edit nào nha . Thề đấy .

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2011

Vô địch chạy thi

Hồi ở ĐH KTQS trong lúc tếu táo nghe Chí Vịnh kể chuyện nhảy tường .
Chí Vịnh cùng Tuấn ghẻ ( 1A Hoàng văn Thụ em Đỗ Dũng K6 )nhảy tường . Vừa nhảy xuống thì vệ binh ập đến . Hai thằng chạy chối chết nhưng là hai hướng ngược chiều nhau . Chạy một lúc Tuấn ghẻ thấy bạn chạy không cùng với mình nên chạy ngược lại và chạy vượt qua cả vệ binh lẫn Chí Vịnh .
Bình luận : Tuấn ghẻ không tham gia đoàn điền kinh Việt nam thi đấu seagame thật lãng phí .

“Bệnh thành tích”

Hôm rồi, mấy bạn K6 ngồi với nhau. Phúc lồi nhắc lại nhiều chuyện hồi ở Thạch Thất với những kỷ niệm mà nhiều người (hay ít nhất là tôi) chưa biết. Nghe Phúc nói hầu hết AE “cá biệt” phải đi Thạch Thất trở về đều là Đoàn viên, nhất là số AE đi đợt 1 (năm lớp 8 của K6). Tôi mới buột miệng: Hồi đó tuy tao không phải là ngoan, nhưng ít ra thì cũng không đi Thạch Thất. Vậy mà chẳng thấy Đoàn nào “sờ” tới cả - Kết nạp tụi tao mới có thành tích chớ! Phúc nói.

Ừ hé, đúng là “Bệnh thành tích” mà sau này có một bạn Trỗi k5 đã nói đây. Làm hồi đó khi về lớp 10 ở Hà Nội, tụi Thắng te, Hoàn bệu “đẩy” mãi tôi mới được kết nạp vào đúng ngày liên hoan giải tán lớp, vừa kịp để bổ sung hồ sơ thi Đại học. Vì lúc bấy giờ, thầy chủ nhiệm lớp dứt khoát không chịu tôi với lý do: Trường Trỗi cỡ đó mà còn không phải Đoàn viên thì chẳng còn gì để nói nữa!

Còn chuyện này nữa. Hồi lớp 8, ở Hưng Hóa, thầy Khoát chủ nhiệm có cho mua về một đống chuối, bưởi, trái cây … cất vào kho dưới gầm cầu thang (hình) để chuẩn bị liên hoan lớp. Tôi có “lỡ tay” xách đi một ít và bị phát hiện. Thầy kêu tôi vô phòng “hết sức nghiêm khắc cảnh cáo” hành vi vô kỷ luật này. Phần tôi cũng “hết sức thành khẩn kiểm điểm” trước thầy (sau khi đã ăn hết số chuối “lỡ tay”). Tội này bình thường chắc cũng phải cảnh cáo Đại đội và trong thời điểm đó chắc là đi Thạch Thất(?). Vậy mà tôi chỉ bị “xử lý nội bộ” rồi quên luôn! Sau đó thì tôi mới biết, trái cây mua về để liên hoan mừng lớp nhận danh hiệu “Trung đội Quyết thắng”.

Giờ nghĩ lại, không biết bạn Trỗi k5 đưa ra việc chống “Bệnh thành tích” có phải do đã trải qua kinh nghiệm thực tế từ hồi đó?!

Cảnh báo .

Theo kinh nghiệm bản thân làm nghề CNTT nhiều năm thì gần đây tôi thấy có tình trạng xâm nhập bất hợp pháp vào các blogger . Đích danh là ai thì tôi không chắc nhưng những người hay online thường bị giám sát khá chặt chẽ .
Biện pháp : Hãy thay đổi password thường xuyên . Thay đổi các tùy chọn update của các trình duyệt vì họ lợi dụng điểm này để giành quyền kiểm soát . Không dùng các chương trình chống Virus như BKAV , CMC vì đó thực chất là chương trình theo dõi bạn .
Nếu kinh tế hạn hẹp thì hãy dùng các chương trình chống Virus miễn phí . Trên trang CNET cung cấp khá nhiều đấy .
Hãy thông minh khi online để không bị " tai nạn giao thông " .
TRÂN TRỌNG .

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

Buôn thuốc phiện bất đắc dĩ .

Gác đêm. Chuyện canh gác ban đêm thì ở đơn vị nào mà không có và ở ĐH KTQS cũng không là ngoại lệ .
Một đêm cũng như bao đêm nao (câu này nghe quen quen, he he!). Phiên gác của mình là phiên đầu và cũng là cuối học kỳ nên anh em vẫn đi lại khá tấp nập. Bình thường không ôn thi thì chỉ có mình với muỗi thôi. Đang ngồi nhìn mọi người thì chợt thấy KVK7 lò dò đi đến.
- Châm thuốc đi mày. ( Mình là thủ kho của cả hội mà . Mình giữ của nhưng tụi nó có quyền ... hạch sách . )
Hai thằng hút chung điếu thuốc Sông Cầu trong im lặng . Bỗng điếu thuốc trên môi hắn đỏ rực và khi đưa điếu thuốc lại cho mình hắn nói :
- K6LS ơi ( hồi đó hắn gọi khác cơ ), bọn mình giầu to rồi .
Ngày đó giầu chưa được ( tung hê ) à quên , tung hô như bây giờ . Mọi người đều thích sự " phồn vinh giả tạo " nhưng không ai dám nói ra . Ngoài đề một chút : Nhiều gia đinh khi nhà có khách , thịt gà cũng không dám ầm ĩ . Lúc chế biến chỉ thái chứ không chặt chan chát như bây giờ để hàng xóm ghét mà nói đổng : Khiếp ! Có mỗi con gà mà nó làm như thịt con bò . Điếc hết cả tai .
Tiếp nhé .
Mình không hiểu vì sao mà giầu vì mấy anh em góp lương , phụ cấp và tiếp tế của gia đình ... cũng chỉ đủ để sắp hết tuần là phải có một đồng chí về " liên hệ " với các phụ huynh . Bộ mặt mệt mỏi vì " học tập " , thư kể khổ ... và phần chính là UPDATE cho các sĩ tử để công thành danh toại .
Chính vì thế mà mình đã rất chú ý lắng nghe KVK7 trình bày .
Thì ra là một câu chuyện kinh khủng . Thuốc phiện , tụi mình có 1 kg thuốc phiện và 1/2 kg cao hổ cốt .
Trời ơi ! Nếu đây là sự thật thì thưa các đấng cao nhân ở trên trời , chúng con sẽ không phải chung nhau 7,8 thằng một điếu thuốc sau mỗi tiết học trên lớp và tự tu . Chúng con sẽ được ăn uống đu đủ chất và sẽ học hành tấn tới .
Sau phút mơ mộng mình cảnh giác :
- Tại sao bọn ông lại có ?
Hắn thì thào :
- Hôm qua chủ nhật cả bọn ra ngoài dốc Láp chơi . Thấy 2 tên dân tộc đến nói muốn bán mấy thứ quý hiếm .
Mình ngắt lời :
- Sao biết bọn nó là dân tộc ?
( Cứ như hỏi cung ấy nhể ).
- Thì nó mặc áo chàm , vai đeo túi dết , chân đi đất và nói tiếng dân tộc mà .
Thế thì đúng là dân tộc rồi . Nói chung mình và KVK7 tin và ngu như nhau .
- Thế rồi sao ? Mình hỏi .
- Nó mặc cả rất cao nhưng bọn tao nói là lính không có tiền , chỉ có 3 cái đồng hồ ( ngày ấy mà đeo ở tay ra đường thì các em xinh xinh chỉ có mà ... thèm thôi , một yêu anh có Senko ...) và 2 cái bút kim tinh . Cuộc mua bán diễn ra nhanh chóng vì hàng cấm mà .
Câu chuyện đang gay cấn thì một thằng chạy đến :
- Tao xin hơi .
Ôi giời . Mình đưa cho nó và xua như xua tà . Nó cầm điếu thuốc chạy , phấn khởi ra mặt .
- Thế bây giờ cất nó ở đâu ? Mình hỏi và nhìn quanh , lúc này có vẻ vắng quá .
- Yên tâm , tao cất kỹ lắm . Hắn thì thầm .
Bỗng nhiên mình cảnh giác :
- Lỡ là hàng giả thì sao ? Vì tao nghe nói thuốc phiện đắt lắm .
Thật ra mình và hắn từ bé tới nhớn chưa bao giờ nhìn thấy cái gọi là thuốc phiện cả , lại còn cao hổ nữa ...
Hôm sau cả bọn ra quán bà T ở bến xe Vĩnh Yên . Mình hỏi bà chủ quán :
- Cô có biết cao hổ cốt không ạ ? Bọn cháu có nửa cân . Ý mình là nếu cô biết thì nhân tiện đây bán luôn cho cô , vì có thằng nào biết cao hổ nó ra sao đâu .
- Đưa cô xem nào .
Nhìn miếng cao hổ trong trong màu xanh lá cây , cầm thấy mềm mềm cô nói :
- Hình như không phải là cao hổ đâu .
Choáng váng nhưng mình không tin và cay cú :
- Bây giờ thế này nhé . Bọn chó là sợ hổ nhất , tao lấy một ít quăng thử cho nó xem sao .
Mình véo một miếng bằng nửa bao diêm nhìn quanh thì thấy mấy con chó đói đang chúi mũi vào đống rác . Miếng cao vừa rơi xuống đất thì bọn chó đã xúm vào . Chúng đánh hơi một lúc rồi thấy hình như không hợp khẩu vị nên lảng dần và không con nào tỏ ra sợ hãi . Cả bọn nhìn nhau tê tái . Cái cảm giác bị lừa bắt đầu xuất hiện .
Cả bọn ra về sau khi đã ghi sổ nợ . Giữa đường mình cùng Hòa vêu quyết định cầm cái ba lô lộn quay ra quán bà Yến ( thường gọi là quán F ) để xác minh . Dù gì thì nhiều ý kiến đa chiều vẫn tin cậy hơn chứ .
Không ngần ngừ 1 giây bà F tuyên bố :
- Không phải cao hổ mà đó là nhựa cây , mà nhựa cây gì thì chịu . Úi giời , mình phải bám vào tay thằng Hòa để khỏi khựu xuống .
Sang phần thuốc phiện , bà F lấy 1 bi ( sau này nhìn tụi hút thuốc phiện mình mới biết từ này ) cắm lên đầu cây kim và hơ lên ngọn đèn dầu . Khói bốc lên , hai thằng ra sức đánh hơi mà không thấy mùi gì ( vẫn nghe nói là khói thuốc phiện thơm lắm ) . Bà F đốt xong vê nhẹ thì thấy nó vụn ra toàn than . Tuy nhiên để cho cẩn thận bà ấy lại làm lại " thí nghiệm " lần nữa . Hai thằng mình căng thẳng tột độ cho đến khi ngọn khói bay mất . Kết quả vẫn thế .
- Đây không phải thuốc phiện . Bà F tuyên án . Hai thằng dựa vào nhau mệt lả .
Nhưng bọn mình không chấp nhận chuyện này . Có ai đó đã nói : Thà đi tìm sự thật suốt đêm còn hơn nghi ngờ nó suốt đời . Chí lý cho trường hợp của mình .

Cuối tuần mình và Hòa vêu về HN mang theo cái ba lô lộn . Sau một ngày hoạt động náo nhiệt nhưng bọn mình vẫn không thể tìm ra nơi nhận mua cái của cấm đó . Khi mang về hai thằng treo ba lô ở một chỗ và thay nhau quan sát .
Lúc này kỳ thi đã đến , bọn mình phải tạm quên tất cả vì lo không bị tăng K . Có một nguyên tắc là : Thi trượt 3 môn thì tăng ca và nếu đã tăng K rồi thì xin bác về đơn vị . Các môn thi phần lớn là vấn đáp . " Dũng sỹ diệt sinh viên " hơi bị nhiều .
Ơn trời , mọi việc xuôn sẻ . Kỳ nghỉ về thăm gia đình đã đến . Trong nhóm có một chú em K9 nhà ở 12A LNĐ ( người cũng có cổ phần khi mua hàng ) nhận lời mang " quả bom " đó về nhà . Mấy hôm sau chú em thông báo :
- Bà già đã xem xét rất kỹ và các nghệ nhân ở phố Hải thượng lãn ông cũng công nhận đó là cao dán nhọt .
Ui giời .

Chia sẻ thêm một tí.


Bác BaChai, blog Bạn Trỗi K5, tác giả của Hải đội Hoàng Sa Sài Gòn có góc phố rất được nhiều người yêu thích, về nước công tác.
Mấy anh em Sài Gòn có được buổi giao lưu cà phê Anh Đỗ buổi sáng nhẹ nhàng, đầm ấm. Anh Chỉnh Huấn K5 bữa nay đang thời gian di chuyển đại bản doanh về tận Củ Chi, chạy về tới nơi mất cả tiếng, nhưng rất vui.

Đố ảnh

Có cái ảnh này trông quen lắm. Ai biết thông tin gì thử nói ra xem nào. Còn việc đố, thì đợi KV có bài kể chuyện rồi mới biết là đố cái gì. Liệu có thông tin nào trùng với mọi người hay không?

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2011

CHIA SẺ VÀ CHIA SẺ

Sáng,vừa nhâm nhi li café vừa nhẩn nha bật máy để vào ôg Ut coi cọp cái chơi thì cái tít trên của ôg K6Ls đập ngay vào mắt. Quái lạ cái tên này, bọn Tàu thối nó sắp quất vào mông đến nơi mà còn ngồi đó bức xúc cái nỗi gì. Nhưng khi đọc xong thì ừ nhỉ, nó "lói" cũng đúng đó chứ. Ngẫm lại mờ xem, sống trên đời này có ai lại không cần đến sự chia sẻ lúc cô đơn hay những thất bại...hoặc giả những thành công với ai đó đồng cảm với mình. Cần lắm những lời "còm" mang tính động viên thật sự hoặc những lời góp ý chân tình của những bạn đọc Blog để người viết tìm được sự đồng cảm, những chia sẻ của người bạn một thoáng ghé qua Blog hoặc ít ra còn vớt ra đươc một tí cảm hứng để mà tiếp tục phục vụ bạn đọc.
Liên tưởng đến sự chia sẻ, các pác Trỗi ta thông qua Blog này cũng đã làm được khối việc tích cực cho bạn bè Trỗi, cho cộng đồng. Sự đóng góp tuy không nhiều so với số đông anh em Trỗi nhưng nó cũng để lại suy nghĩ cho một số người trong anh em chúng ta. Sáng nay nhận được đt của ông bạn vốn có họ hàng xa với thống chế họ Tưởng. Bạn mình hỏi: Này ông, quỹ góp tới đâu rồi? Trả lời: Cũng đc tý ti. -Tý là bao nhiêu? cũng gần tròn 50lit. Chả là trong lúc trà dư tửu hậu, ông cháu họ Tường cùng vài người bạn đã đề nghị thành lập một quỹ khuyến học của K7, bước đầu là K7Sg. Nhưng lần đó sự hưởng ứng hơi bị ít nên không thành công. Lần 2 thì ngoài sự đóng góp gần một nửa của cháu ngài Thống chế thì còn có sự đóng góp của một số ít anh em K7 trong đó có anh bạn không nói nhiều nhưng cứ mỗi tháng lại lặng lẽ trích 1 "chai" trong số tiền lương của mình gửi vào TK của quỹ KH. Lính Trỗi ta thì ai cũng biết cái tính cách thich thì chơi không thích thì nghỉ. Có thể có người không tin vào sự đóng góp này có thể làm được một điều gì đó hoặc còn tùy vào suy nghĩ và hoàn cảnh của mỗi người. Quỹ mới thành lập cũng đã kịp làm được vài điều với các cháu con bạn mình có hoàn cảnh. Cần lắm những tấm lòng hảo tâm và biết CHIA SẺ.

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011

Sự lười biếng

Chia sẻ, chia sẻ và chia sẻ. Sharing, sharing and sharing. Xin các bạn hãy comment để một số blogger còn cảm thấy hứng thú khi post bài lên cho mọi người. Một số các bạn có nhu cầu đọc và không muốn lưu lại gì vì sợ ảnh hưởng, một số comment với nặc danh ( thường bị nhốt vì google coi là spam ) nản chí vì không thấy comment của mình. Tuy nhiên, theo thiển ý của tôi thì mình hãy là chính danh đi đã. Khi mình chính danh tức là mình đã chấp nhận cái tôi theo cách của mình. Đừng là kẻ nặc danh ném đá giấu tay. Trỗi mà !
Coi cọp mà không comment lại là bạn đã làm cho người đăng bài nản chí. Bạn cũng vậy thôi, ai cũng muốn mình nói ra và có sự phản hồi dù nghịch nhĩ.
Để môi trường thêm tốt các bạn hãy phản biện, cãi nhau hăng như ở các nhà hàng. Tôi nghĩ rằng chúng mình đã hiểu nhau rất nhiều .

Nghỉ mát Khoa học ?

Ba Hổ Đông Dương ?
Mời ACE "nghía" sery ảnh của Bạn Trỗi Miền Trung tại đây nè.