Trong suốt hơn chục năm « tha phương » hầu như năm nào tôi cũng có dịp về lại quê hương, nhưng chưa có lần nào đặc biệt như lần này. Tôi biết rằng ngay cả khi không có lời nhắn nhủ của các TQ là phải nhớ viết bài cho blog thì tôi cũng sẽ phải viết « một cái gì đó » về chuyến đi này. Trước hết là cho chính mình. Và cũng vì vậy mà tôi sẽ không « kể lể » lại chuyện đã đi đâu, làm gì (thực ra chuyện này cũng đã được đề cập trên blog rồi). Tôi chỉ muốn xin phép được thổ lộ trên blog cảm xúc của mình khi « chui ra khỏi đống rơm » để gặp gỡ những bạn bè đã quen mà còn chưa biết.
Các bậc tiền bối của chúng ta có đúc kết kinh nghiệm rằng « hữu duyên thiên lý... », những kẻ có duyên với nhau thì dù có xa mấy cũng gặp được nhau. Vậy chắc là tôi trước hết rất « có duyên » với sư huynh KQ. Còn nhớ dịp gần gần 30/4, Bình « mèo » khích tướng làm tôi lấy hết « tài năng và lòng dũng cảm » viết bài cho blog. Viết xong gửi ngay cho cô bạn nhờ gửi lên mạng, mạng của nhà bạn trục trặc, bạn xúi gửi bài qua địa chỉ TQ.
Gửi thư hỏi thăm « cơ chế » nộp bài thì được biết TQ còn bận « liu phiu», anh KQ bảo « gửi bài qua địa chỉ của tôi, tôi sẽ post lên blog giùm bạn ». Và từ đó cho đến ngày « chui ra khỏi đống rơm », bài nào của tôi gửi blog cũng do anh KQ gửi hộ (và tất nhiên trước khi gửi anh KQ còn phải làm cả việc biên tập, chèn và chỉnh hình nữa). Cũng do một sự tình cờ, anh KQ là đồng tác giả với HB cho cái nickname « Em gái K9 » của tôi. Khỏi nói thì ai cũng biết, những bài viết trên blog chính là nhịp cầu để tôi đến được với cộng đồng Bạn Trỗi. Xin cám ơn Sư huynh KQ !
Các bậc tiền bối cũng bảo rằng « vô duyên đối diện... », những kẻ không có duyên với nhau thì dù có ở gần cũng khó mà gặp được nhau. Theo lý thuyết này thì tôi cũng hết sức « vô duyên » với sư huynh KQ. Suốt thời gian ở Việt nam tôi chỉ có cơ hội gặp mặt anh KQ có một lần hôm đi Đại Từ. Mà hôm đó anh KQ lại đi khác xe, lại bận việc quan trọng nên cũng không có nhiều thời gian chuyện trò. Lúc qua suối anh KQ lại bận với xe nên không có cơ hội « nắm tay lội suối ». Vả lại bữa ở Đại Từ tôi lại bị « say » Đại Từ để biết các bạn Trỗi ngày xưa « tung hoành » ở địa bàn nào, bị « say » tình thầy trò của học sinh trường Trỗi (mọi người đã thấy trong các bài trước), bị « say » mấy cái đồ chơi của anh TN tặng Đại Từ để thấy mình được làm con trẻ nên không dám « say » với sư huynh KQ một ly. Cứ nghĩ về giao ban Vườn Treo sẽ gặp , thế mà .... Mãi đến khi vô đến Sài Gòn mới chợt hiểu ra là lần này chưa có « duyên » nâng cốc với sư huynh. Kính xin sư huynh thứ lỗi !
Cũng kính xin anh GM thứ lỗi vì cũng không kịp nói lời chia tay từ Hà Nội. Bữa trong SG alu giải thích vụ này tôi nói « nghĩ là sẽ gặp nhau ở Vườn Treo. Hôm qua không có anh, nhưng ở Vườn Treo vui lắm » được các bạn SG chỉnh ngay cách nói. Công nhận là hôm đó « văn phong alu » của mình có vấn đề, hy vọng là anh GM lượng thứ. Tuy nhiên cũng hơi « lăn tăn » tí chút : sao hôm KV.K7 alu vào trỏng nói là « ở đây có chị VTM vợ Văn Hùng » mà không thấy ai trong đó thêm « dấu phẩy » vào câu hè ?
Chuyện giao ban Vườn Treo thì nhiều chuyện vui, có thể kể mãi không hết. Từ chuyện anh ĐC cứ thấy tôi là « trái tim nức nở » vì tôi trót quen người « chở mùa hè của anh ĐC đi đâu », và vì « trái tim không bình yên » nên anh ĐC hết đọc thơ lại hát , làm thỉnh thoảng chị VTM lại phải xoa lưng cho để anh ĐC còn có hơi hát tiếp...
Chuyện Papa Chuê TQ cùng Mama Chuê HA đang cố tìm xem ai là baby Chuê. Chuyện các A phó « chăm sóc » B trưởng KV. Chả biết nhìn lại ảnh này B phó Vinhnq có còn « cam đảm » giữ chức nữa không. Cám ơn B trưởng, B phó cho tớ vào hội A phó của B11, mặc dù xét về mặt « ngoan, nền nã » thì tớ chỉ đáng zero thôi.
Chưa kịp đủ thời gian để cảm xúc « Vườn Treo » lắng xuống lại « sốc » tiếp ở Sài Gòn. Chiều 30/8 tôi và HB vừa xuống sân bay, ĐN ra đón với một lẵng hoa hồng tuyệt đẹp. Hai đứa tôi thấy thật áy náy khi bạn phải lặn lội đi taxi ra đón, nhưng quả thật mấy ngày ở lại SG, cứ mỗi lúc ngắm nhìn những bông hồng thắm đỏ trong phòng khách sạn lại thấy cái tình của bạn bè sao mà đáng quí. Để giữ lại một chút gì cho mãi mãi, chúng tôi đặt món quà của mình mang từ Hà Nội vào cho các bạn bên món quà các bạn dành cho mình. Dù kỹ thuật chụp ảnh chưa điêu luyện, nhưng nom cái ảnh này rất « có lý » phải không các bạn ?
Sáng 31/8, ĐN và AK7 đến đón hai đứa tới Đôi Khi. Rất vui khi được gặp mặt sử gia Hameok6. Ngồi chưa ấm chỗ thì 4SG cùng cô con gái nhỏ xinh xắn bước vô. Sau mấy câu giới thiệu làm quen, tôi rút từ trong túi ra một tấm ảnh nhỏ đưa cho 4SG coi. Tư chăm chú xem rồi bảo :
- Sao bạn có tấm hình này, đây là chị Muội, đây là chị Hai tui, còn đứa con nít ngồi giữa là ai vậy ?
- Là tôi chứ ai !
- Vậy hả ! Nom mặt mũi con nít vậy làm sao mà nhận ra được, mà sao bạn lại có hình chụp chung với hai bà chị ?
- Hai bà chị này là nhị vị sư mẫu của tôi. Hồi mới tốt nghiệp đại học về nước tôi được nhận vào làm việc ở Viện Sinh học, làm cùng nhóm với các bà chị và được thụ giáo chính các bà chị này đấy.
Vậy là 4SG chở ngay tôi tới thăm chị Hai của Tư. Ngày xưa hồi chị Hai của Tư còn làm việc ở Hà Nội tôi vẫn hay đến chơi nhà chị ở 1A Hoàng Văn Thụ. Khi chị vào SG tôi cũng có lần vào công tác đã đến thăm chị, gặp cả má chị ở đó (vậy mà không « đụng » Tư !). Quay đi quay lại đã gần 30 năm. Chị Muội đã thành người thiên cổ. Hai chị em ngồi kể chuyện buồn vui cho nhau nghe mà mắt hoe hoe đỏ. Bao nhiêu là nước chảy qua cầu, bao nhiêu là đổ vỡ, bao nhiêu là những ước mơ không thành... Tiếc là không ngồi được lâu vì anh em chờ ở Đôi Khi. Cầu cho Sư mẫu luôn mạnh khỏe và cám ơn Tư nhiều lắm, Tư à !
Cứ nghĩ ngần này cuộc gặp gỡ cũng là đã quá đủ. Ngờ đâu ở « phút 89 » tôi vẫn còn có thêm một niềm vui bất ngờ nữa. Trong cuộc vui trước lúc chia tay, với nguồn tin vô cùng phong phú và lộn xộn của Thanh Phong K8, tôi tìm lại được tung tích của một bà chị mà ngày xưa tôi đã đi sơ tán cùng với gia đình chị. Anh TM chuyển ngay cho tôi số điện thoại của chị. Vậy là sau hơn 40 năm hai chị em mới lại có dịp nhắc lại những ngày tháng cũ. Giá mà hôm ở nhà anh TM chịu khó tìm hiểu thì biết đâu anh em đã có dịp nhận « họ hàng » (phụ huynh của tôi và của anh TM làm cùng cơ quan). Và nếu thế thì chắc là tôi sẽ năn nỉ anh TM để ảnh đưa đi thăm bà chị chứ không ngồi câu lục bình với bao nilong ở sông Sài gòn đâu. Hẹn lần sau anh TM nhé.
Dù có viết dài đến mấy thì cũng không sao kể hết được mọi chuyện trong một lần. Sẽ còn nhiều người nhiều kỷ niệm chưa được nhắc đến. Nhưng tôi cũng không thể chấm dứt bài viết ở đây (dù nó đã quá dài) mà không nói đôi lời cám ơn tới TQ. Không chỉ vì TQ đã cho phép tôi « cầm tay qua suối », không chỉ vì chuyến đi Đại Từ và những buổi giao lưu ở Vườn Treo, mà trên hết cả là vì sự tồn tại của Blog này, nơi tôi có cơ hội để giao lưu với bè bạn cũ, kết thân với những người bạn mới.
Còn lời cám ơn với Bình « mèo » (và cả nhiều bạn khác nữa) thì tôi nghĩ là tốt nhất sẽ bằng những bài viết mới...
Người ta thường nói rằng chỉ có ở thời niên thiếu mới dễ kết bạn, còn khi ra đi làm rồi thì khó lắm. Vậy mà ở tuổi U60 tôi thấy mình vẫn có may mắn là có thêm bạn mới. Dù gặp nhau chưa lâu nhưng đã có thể chung vui và chia xẻ với nhau nhiều điều. Đó có thể là một trong vài điều đẹp đẽ nhất mà cuộc sống đã ưu ái tặng cho tôi. Xin cám ơn vì tất cả, bạn bè ơi.....
EGK9
6/9/2008

















