Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010

65 năm Ngày Chiến Thắng Phát-xít Đức


TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG




Последний бой

Музыка: Михаил Ножкин Слова: Михаил Ножкин

Мы так давно, мы так давно не отдыхали.

Нам было просто не до отдыха с тобой.

Мы пол-Европы по-пластунски пропахали,

И завтра, завтра, наконец, последний бой.

Еще немного, еще чуть-чуть,

Последний бой - он трудный самый.

А я в Россию, домой, хочу,

Я так давно не видел маму.

А я в Россию, домой, хочу,

Я так давно не видел маму.

Четвертый год нам нет житья от этих фрицев,

Четвертый год соленый пот и кровь рекой,

А мне б в девчоночку в хорошую влюбиться,

А мне б до Родины дотронуться рукой.

Еще немного, еще чуть-чуть,

Последний бой - он трудный самый.

А я в Россию, домой, хочу,

Я так давно не видел маму.

А я в Россию, домой, хочу,

Я так давно не видел маму.

Последний раз сойдемся завтра в рукопашной,

Последний раз России сможем послужить,

А за нее и помереть совсем не страшно,

Хоть каждый все-таки надеется дожить.

Еще немного, еще чуть-чуть,

Последний бой - он трудный самый.

А я в Россию, домой, хочу,

Я так давно не видел маму.

А я в Россию, домой, хочу,

Я так давно не видел маму


TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG

Lâu lắm rồi,đã lâu chúng ta không hề ngơi nghỉ,
Dù chỉ một lần với bạn-đơn giản dù chỉ một lần
Một nửa Châu Âu,chúng ta đã bò qua trong lửa đạn.
Và ngày mai, ngày mai,là trận đánh cuối cùng.

Một chút nữa thôi ,chỉ còn chút chút
Sẽ tới trận cuối cùng- khó khăn nhất với ta
Trở về nhà, về nước Nga ,sao giờ đây tôi muốn thế
Đã lâu rồi, tôi không được thấy Mẹ tôi
Trở về nhà,về nước Nga ,sao giờ đây tôi muốn thế.
Đã lâu rồi, tôi không được thấy Mẹ tôi


Năm thứ tư rồi, ta sống trong lò luyện thép
Năm thứ tư rồi ,mồ hôi mặn chát
và máu người đã đổ thành sông
Mà sao tôi vẫn ước ao về một người con gái,
Mà sao tôi vẫn mong được về ,chạm tay vào đất mẹ-Tổ quốc tôi

Một chút nữa thôi ,chỉ còn chút chút
Sẽ tới trận cuối cùng- khó khăn nhất với ta
Trở về nhà, về nước Nga ,sao giờ đây tôi muốn thế.
Đã lâu rồi, tôi không được thấy Mẹ tôi.
Trở về nhà, về nước Nga ,sao giờ đây tôi muốn thế
Đã lâu rồi, tôi không được thấy Mẹ tôi


Lần cuối ,ngày mai,ta xông vào trận cận chiến,
Là lần cuối cùng-có thể ,ta phục vụ Nước Nga
Vì Tổ quốc, chúng ta chẳng hề sợ chết
Dẫu rằng lòng mỗi ta vẫn thầm mong còn được sống trở về..

Một chút nữa thôi ,chỉ còn chút chút,
Sẽ tới trận cuối cùng- khó khăn nhất với ta.
Trở về nhà, về nước Nga ,sao giờ đây tôi muốn thế
Đã lâu rồi, tôi không được thấy Mẹ tôi.
Trở về nhà, về nước Nga ,sao giờ đây tôi muốn thế,
Đã lâu rồi, tôi không được thấy Mẹ tôi


Thứ Bảy, 8 tháng 5, 2010

Ngày của Mẹ.

Nhân ngày của mẹ, tôi xin gởi một bài cảm nhận hay nói về người mẹ. Bài này tôi nhận được của một người bạn.

Có thể nói nhạc phẩm Lòng Mẹ của Y Vân được người Việt biết và thương yêu hơn bất cứ bài hát nào. Tác phẩm Lòng Mẹ năm nay vừa tròn 50 năm ngày ra đời nhưng sức thu hút của nó vẫn như những ngày đầu ra mắt.
Cứ mỗi lần nghe nhạc phẩm này do bất cứ ai hát lên thì người Việt dù ở chân trời góc bể nào cũng dấy lên một niềm xao xuyến khó tả. Bài hát như thay thế người mẹ ầu ơ con trong đêm hè oi bức.
Trong tận cùng của cảm xúc, người nghe thấy được hình bóng của mẹ mình và hình như những lời hát thăng hoa trở thành chính tiếng mẹ hiền ủi an bên cạnh.
Những sáng tác về tình mẫu tử trong kho tàng văn chương nghệ thuật Việt Nam có lẽ bắt nguồn từ những bài hát ru của người mẹ cả ba miền Nam Trung Bắc. Những đứa trẻ được nuôi dưỡng từ tiếng ầu ơ dịu ngọt này đã thai nghén những bài thơ viết về mẹ sau khi trưởng thành và nhanh chóng được người đời chia sẻ.
Bắt đầu biết thương nhớ mẹ từ sớm, từ khi mới chập chững những bước đầu tiên thế nhưng để trọn vẹn cảm nhận được tình mẹ thì phải đợi đến khi khôn lớn.
Người sinh viên nghèo xa nhà đi học ở thành phố bỗng một hôm thấy nhớ mẹ đến nao lòng. Anh như con trẻ, cảm thấy mẹ mình là một nguồn sức mạnh chở che mà anh không thể tìm nơi đâu khác. Lúc này là lúc mà người ta tự hỏi lòng:
Mẹ ơi có nhớ con không?
Lâu nay con trọ học xa nhà
Sống tự lập thiếu thốn nhiều mẹ ạ!
Nhưng một thứ con thiếu nhiều hơn cả
Là vòng tay mẹ âu yếm sớm chiều.
Thiếu một chút muối, mì chính, hạt tiêu
Con có thể chạy vay phòng khác
Nhưng mẹ ơi! Tình mặn nồng ấm áp
Của mẹ hiền nào con biết vay ai??!!
Từ khi nuôi con khôn lớn cho đến khi gả chồng không biết bao nhiêu là cực nhọc. Con về nhà khác cũng mang theo nước mắt mẹ hiền mặc dù ngoài mặt bà vẫn gượng cười cho trọn ngày vui của con. Nhà thơ Nguyễn Bính vẽ lại cảnh tượng bà mẹ đưa con về nhà chồng:
Đưa con ra đến cửa buồng thôi
Mẹ phải xa con, khổ mấy mươi!
Con ạ! đêm nay mình mẹ khóc
Đêm đêm mình mẹ lại đưa thoi.
Nhà thơ Xuân Quỳnh viết về người mẹ của chồng mình mà khi đọc lên sức lôi cuốn của những câu thơ của bà khiến người ta không thể không tự hỏi: phải chăng Xuân Quỳnh đang nhắc cho chúng ta về một người mẹ hiền mà đã quá lâu chúng ta quên bẵng?
Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi
Mẹ tuy không đẻ không nuôi
Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong
Ngày xưa má mẹ cũng hồng
Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau
Bây giờ tóc mẹ trắng phau
Để cho mái tóc trên đầu anh đen
Hình ảnh nghèo khó của làng quê Việt Nam với những mái tranh nghèo và những gia đình đôi khi neo đơn đến tội nghiệp đã đi vào văn chương Việt Nam với khả năng gây xao động lòng người. Trong những mái tranh nghèo ấy tình mẹ lại càng tỏa sáng biết bao nhiêu với những thân cò lặn lội.
Người con ao ước mua cho mẹ mình những miếng trầu thơm cay và cứ mỗi khi đi ngang hàng trầu thì niềm ao ước ấy lại càng mãnh liệt. Đến khi có thể mua miếng trầu cho mẹ thì bà đâu còn nữa. Người con gái cũng là nhà thơ Nguyễn Thị Mai kể lại trong nước mắt.
Mẹ ơi?
Thơm cay một miếng trầu xưa
Mà con phải bớt tiền mua vì nghèo
Bây giờ đã bớt gieo neo
Lại không còn mẹ mà chiều. Khổ không?
Từ ngày đưa mẹ ra đồng
Qua hàng trầu vỏ con không dám vào
Có một điểm chung của những bà mẹ Việt Nam là sự khó nhọc nuôi con cùng những hy sinh vô bờ đã khiến bà trở thành biểu tượng của điều thiêng liêng mà chúng ta ai cũng có một.
Thương nhiều lắm dáng mẹ lom khom
Cúi trên ruộng đồng chiều đông buốt giá,
Nặng gánh rau chợ tàn chiều muộn,
Chắt chiu tiền nhàu nát gửi con xa.
Tim thổn thức, nước mắt cứ trào ra
Khi cầm trên tay tờ bạc nhàu cũ nát
và hình ảnh người mẹ của nhà thơ Thanh Vân cho thấy sự vất vả của bà trên cánh đồng như thế nào:
Mẹ tôi bước xuống đồng sâu
Ngọn cỏ ngóc đầu sắc tựa mũi chông
Mẹ tôi ngã quỵ xuống đồng
Cây lúa đòng đòng đỡ mẹ đứng lên
Nhà thơ Vương Trọng khi đến tuổi 70 khi nằm chiêm bao thấy lại mẹ mình với những câu thơ chạnh lòng:
Đã có lần con khóc giữa chiêm bao
Khi hình mẹ hiện về năm khốn khó
Đồng sau lụt đường đê sụt lở,
Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn.
Anh em con chịu đói suốt ngày tròn,
Trong chạng vạng ngồi co ro bậu cửa.
Có gì nấu đâu mà nhóm lửa
Ngô hay khoai còn ở phía mẹ về.
Hình ảnh của mẹ hiền ăn sâu vào tiềm thức của người con xa quê như một vết thương không bao giờ lành. Thao thức nhớ mẹ là tình cảnh chung và nhà thơ Hoàng Phố, sống cách Việt Nam nửa vòng trái đất mượn bạn mình đến nhà để thăm bà trong khi heo hút:
Mày có đi làm ghé chơi thăm má
mua một tô mì cho má giùm tao
nhớ thêm bột nêm vào trong hoành thánh
tánh má từ xưa vẫn thích ngọt ngào
nếu mà hỏi mày làm ăn có khá
cũng ráng mà cười nói được nghe chưa
tính má hay buồn nghe ai thất bại
bốn chục năm rồi má vẫn như xưa
Khi mày ra về cũng nên hẹn lại
sẽ đến thăm khi rảnh rỗi việc nhà
má như trẻ thơ thích ngồi nói mãi
những chuyện ngày xưa hồi còn có ba
Ừ mà tao quên mày đốt cho ba
một nén nhang thơm cho má mát lòng
bởi tao đi rồi là hai hình bóng
nay đã mất tăm vừa con vừa chồng...
Nhà thơ Trần Trung Đạo hạnh phúc hơn khi còn nghe ra giọng nói yêu dấu của mẹ mình:
Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi
và rồi nhà thơ thở dài với những cách trở mà ông không hy vọng gì san lấp được. Ông chỉ còn niềm mơ ước duy nhất nhưng chừng như niềm mơ ước này cũng chỉ là thiên thu mà thôi...
Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
Bên đời gió tạt với mưa tuôn
Con đi góp lá nghìn phương lại
Đốt lửa cho đời tan khói sương
Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào
Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao vói
Biết đến bao giờ trông thấy nhau
Đừng khóc mẹ ơi hãy ráng chờ
Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ
Đau thương con viết vào trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ
Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà tôi đổi thời gian được
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.
Những chiếc bông hồng tượng trưng cho những người còn mẹ là một phong tục đẹp của người Nhật và đi sâu vào lòng chúng ta từ nhiều năm qua. Khi cánh hoa hồng biến thành màu trắng thì nỗi bất hạnh cũng ập xuống cuộc đời. Nhà thơ Trần Kiêu Bạc trở về nhà thẩn thờ sau khi chôn cất mẹ:
Khi nắm đất sau cùng lắp kín mộ sâu
Con trở về nhà một mình trống vắng
Trên ngực con nở đóa hoa hồng trắng
Quỳ trước bàn thờ cam phận mồ côi
Với nhà thơ Thu Nguyệt thì niềm đau có khác nhưng hoa cà na từ đây dưới mắt nhà thơ đã chớm mang một màu tang chế:
Ngày mẹ mất bông cà na rụng trắng
Hoa như mưa nhòe nhoẹt rối tơi bời
Trong nắm đất con lấp từ biệt mẹ
Có rất nhiều những cánh hoa rơi.
Hoa cũng như đời mẹ, mẹ ơi!
Nở lặng lẽ và rơi lặng lẽ
Cô đơn nào hơn những người mẹ trẻ
Con chưa đủ lớn khôn để chia sẻ vui buồn.
Giọng ru buồn len lén hoàng hôn
Ba mươi năm sau đời con mới hiểu
Nỗi cô đơn mẹ âm thầm gánh chịu
Nhiều như bông cỏ dại quê mình.
Nhà thơ Vương Trọng cho chúng ta những khúc hát đẫm nước mắt như trong giấc mơ mà nhà thơ trải qua:
Con lang thang vất vưởng giữa đời thường,
Đâu cũng sống không đâu thành quê được.
Còn quê mẹ cuối chân trời tít tắp,
Con ít về từ ngày mẹ ra đi.
Đêm tha hương con tìm lại những gì
Với đời thực chẳng bao giờ gặp nữa.
Mong hình mẹ lại hiện về giấc ngủ
Dù thêm lần con khóc giữa chiêm bao.
Người mẹ trong tâm thức Việt Nam vẫn luôn sáng lên niềm hy vọng tuyệt đối. Là chỗ nương thân, là bóng mát, là đại dương, hay là gì chăng nữa vẫn không nói hết được tình yêu của bà đối với con thơ. Ngày "Mother's Day", nghĩ về mẹ một chút cũng là diễm phúc vì con biết con đã và đang từng có mẹ...
Lòng Mẹ
Sáng tác: Y Vân
Trình bày: Thu Hiền

VỢ CHỒNG, CÁC CON và GIA ĐÌNH

Phạm Quốc Ái học sinh K8 trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi, thường xuyên đọc Út Trỗi và các trang Bạn Trỗi khác, nhưng ít khi thấy xuất hiện. Ái vừa gửi bài đăng lên ÚT TRỖI tặng các bạn câu chuyện dưới đây.

Xin tặng cho vợ tôi, các con của tôi và cho các bạn.

Chuyện mà tôi kể cho các bạn nghe dưới đây là một câu chuyện hoàn toàn đúng sự thật ,TỨC LÀ MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT. Không phải là chuyện tưởng tượng, hay phịa ra đâu nhé. Có điều tôi phải kể cho các bạn dưới mức sự thật. Bởi vì nếu kể đúng sự thật 100% thì KHIẾP lắm, KINH KHỦNG lắm. Bạn sẽ đọc hết từ đầu đến những chữ cuối cùng và có thể bạn sẽ nói ông này bốc phét “làm gì có chuyện như thế” hay “ôi dà,chuyện thật thế sao?!” hoặc “tại sao lại như thế được”. Tôi đã nói là tôi chỉ dám kể dưới mức sự thật 100% thì bạn thấy đấy đã dưới sự thật thì chuyện đó là CHUYỆN CÓ THẬT rồi. Trên 100% sự thật thì mới là...bốc phét, là phịa ra đúng không bạn ?....XEM TIẾP

Thứ Sáu, 7 tháng 5, 2010

Tin buồn

Thầy Trần Quý Đạm của trường ta vừa mất do tuổi cao sức yếu.
Tang lễ tổ chức tại tư gia: 340 Lạc Long Quân, q. Tây Hồ, HN.
Thời gian: từ 8.30 sáng 7/5 đến 7.30 sáng 8/5/2010.
Thông báo để BLL các khóa tổ chức anh em đến viếng.
Trân trọng!

Thứ Tư, 5 tháng 5, 2010

Quán cà-phê NGUYÊN của thầy Trọng

Mời các bạn tới thưởng thức cà phê và đồ uống tại nhà thầy Trọng!

Thứ Ba, 4 tháng 5, 2010

Phim tài liệu: Đại thắng mùa xuân

Lục lọi trên trang You Tube thấy bộ phim tài liệu này. Đưa về đây để các bác tiện theo dõi.
Đại thắng mùa xuân phần 1

Đại thắng mùa xuân phần 2
Đại thắng mùa xuân phần 3

Bạn chúng ta viết về Võ Đại tướng

Bạn Nguyễn Mạnh Hà (k7), Phó viện trưởng Viện Lịch sử QS, có bài viết nhiều kì trên Thanh Niên Online về Đại tướng của chúng ta trong Chiến dịch Điện Biên Phủ. Xin mời cùng đọc!!!

Tư liệu, nhớ lại và suy ngẫm

***

Tội ác của người Mỹ


Thanh niên miền Bắc hăng hái tòng quân


Tiến về Sài gòn

Rút chạy

Trung tá cs nguỵ N.v Long tự sát.

(Nguồn internet)

Chủ Nhật, 2 tháng 5, 2010

Thăm bạn miền Tây.

Ngày lễ 30/4 hàng năm theo thông lệ tôi sẽ ở nhà không đi đâu, nhưng năm nay có việc nhà tại Cần thơ, tiện cầu Cần thơ mới khánh thành nên đi luôn một thể.
Theo tính toán chủ quan, nếu đi đường cao tốc Trung lương thì mất khoảng 30 phút. Qua Bắc Cần thơ bây giờ xong cầu rồi không phải chờ lâu thì tổng cộng chỉ 3 tiếng đi trên đường là cùng. Nên tôi tính cứ tà tà 9h00 lên đường đến Cần thơ sẽ là khoảng 11h. Đến gần 8h cậu lái xe đã đến nhà tôi tự lúc nào? Hai chú cháu lên xe đi luôn. Đi trên đường Nguyễn văn Linh yên ổn thấy bình thường, chắc mẩm tính toán thế mà hợp lí. Ra quốc lộ 1A bỗng thấy kinh hoàng, người đâu cứ nườm nượp, ùn ùn đổ về phía miền Tây chật cứng? Luồn lách mãi cũng lên được đường cao tốc. Nhưng chỉ sướng được nửa tiếng, qua khỏi đường cao tốc là lại tiếp tục chật cứng xe và người. Mọi tính toán phải thay đổi lại. Dự định đến Cần thơ sớm chưa làm gì sẽ mò lên Long xuyên chơi với ông bạn Phùng Sơn và Vũ "cháy", ăn cơm trưa cùng tụi nó, nay báo hoãn đến chiều. Qua cầu Cần thơ thấy đẹp, hoành tráng tuy nhiều hạng mục đang còn dở dang chưa hoàn thiện. Người dân ngồi đầy trên cầu ngắm sông nước, quang cảnh thành phố mặc cho công an tuýt còi, gọi loa yêu cầu không tụ tập trên cầu. Nghe kể lại đêm 30/4 phải dùng lại phà để chở xe qua sông vì người đông quá, xe chỉ đi được một chiều? Đến Cần thơ đã hơn 12 giờ. Tranh thủ nhận phòng (Có đặt trước cả tháng), tắm rửa rồi đi Long xuyên ngay. Ghé Bình thủy ăn tô hủ tiếu cho chắc bụng, thẳng tiến Long Xuyên. Đến Long Xuyên hơn 16h, ghé thăm người nhà tí rồi gọi ông bạn Phùng Sơn. Hắn nghe chừng sốt ruột lắm rồi? Món ăn tôi đặt hắn là cá lóc đồng nướng trui, cuốn bánh tráng, chấm mắm nêm (ai bẩu nó kể trên blog làm chi khiến tôi phát thèm). Mặc dù mới xơi 1 tô hủ tiếu xong bụng hãy còn chưa đói nhưng vẫn ăn hết 1 con cá. Cậu cuốn cá, rau với bánh tráng cho tôi liên tục. Tôi nói với nó: "Cuốn tới khi nào tao bảo dừng mới được thôi". Ba thằng vừa ăn (chắc chỉ có tôi ăn?) vừa kể chuyện hồi xưa. Mừng vì các bạn có công việc ổn định. Vũ "cháy" có vẻ nhiều bệnh quá! Hai cậu tuy chưa có dịp sinh hoạt với anh em bao giờ nhưng cũng nhiệt tình đóng hội phí đầy đủ 2 năm rồi. Đến 18 h thì chia tay các bạn, tôi trở lại Cần thơ lo việc gia đình.
Cám ơn Phùng Sơn, Vũ "cháy" nhé! Các bạn nhiệt tình và chu đáo quá! Hình như mình hơi khách sáo quá thì phải? Dân trường mình ở đâu cũng đều thế mà!