Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Hai, 24 tháng 10, 2011

Tin buồn

Ban LL K8 HN kính báo:
Cụ ông thân sinh bạn Nguyễn Việt Linh (B3,B2 K8) vừa từ trần tại Hà nội.
Lễ tang được tổ chức:
Thời gian: Từ 13h đến 15h, ngày thứ Ba 25/10/2011
Địa điểm: Nhà tang lễ Bộ Quốc phòng số 5 Trần Thánh Tông, Hà nội.
K8 tập trung viếng lúc 13h, ngày 25/10/2011

Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2011

ÁNH ĐÈN SÂN KHẤU .

Người ta khóc hay cười ... khi ánh đèn còn sáng. Khi ánh đèn tắt thì họ về. Những bàn tán chỉ là phía sau với những cảm nhận của riêng họ.
Ngày xưa, đoàn Thanh Nga ra Bắc. Họ chọn rạp Hồng Hà (ngay chợ Hàng Da) làm nơi biểu diễn. Khán giả đông thật đông vì hâm mộ danh tiếng của đoàn và cũng vì cải lương lúc đó là một món ăn tinh thần rất tuyệt vời.
Tôi là một trong số ít đi xem mà không phải trả tiền vì có người nhà trong đoàn.
Có một nghệ sỹ mà tôi tôn trọng. Trong 3 suất diễn một ngày mà suất nào tôi cũng thấy cô ấy khóc như chưa bao giờ được khóc. Đôi lúc vẫn thường tự hỏi:
- Số nước trong con người ấy liệu có đủ cho đôi mắt ấy tuôn chảy ra không?
Sự kỳ lạ luôn là một ẩn số. Họ đã nhập vai để cống hiến cho đời những giây phút ta thấy mình trở nên thánh thiện. Để cho đời thấy còn những ước mơ sẽ thành hiện thực.
Bây giờ ánh đèn còn sáng mà sao diễn viên vụng về quá... Tôi bỏ về trong tiếng nhạc sáo tưng bừng ở phía sau lưng.
Tự trách mình đã tiêu phí quá nhiều thời gian

Bạn Trỗi, Kỹ thuật QS dự đám cưới con trai Trí Dũng K8 hôm nay CN 23-10-2011

Ảnh đầu: Thăng, Võ Hùng, Ngô Vinh, Liêm mèo.
Ảnh 1: Ngồi giữa Nam hùng và Thiết ruồi là anh Huy K5. Sùng Hải đã khỏe, lên cân như trước (68), báo cáo vẫn Tennis đều, bóp vai SHải thấy chắc lắm.
SHải không quên mang cho các bạn thưởng thức Bánh Tẻ Sơn Tây. Có mấy vị phải hỏi, vì thấy lần đầu đám cưới có bánh Lạ, mà ngon, phù hợp với kiểu Trỗi - bàn 10, ngồi 14. Cám ơn Hải nhé!
Ảnh 2: Mấy bạn C186 (K8 ĐH KTQS 1973-1974) cùng học với Trỗi K8: Thống Nhất, Khoản, Bích Nguyệt, Nguyễn Phan.
Ảnh 3: Đoàn Hải, Tiến Long.
Ảnh 4: Trí Dũng đi các bàn chào, cám ơn các bạn.
Ảnh 5: B6 K8 có mặt đông đủ chúc mừng bạn Dũng.

Ảnh 7: Thắng Bình K7 và Tuệ, Phan chúc mừng Bố chú rể.
Ảnh 8: Bàn K9 ĐHKTQS: Từ trái sang: Đức Sơn, Anh Bình K6 NVT, Lê Hoàng, Tường bòng.
Ảnh 9: Anh Vũ Điện Biên K6 (anh trai của Liêm bô K8) - cổ động viên Tim Mạch với sức khỏe các bạn, và Tennis. Anh Giang M K9 - HV KTQS. Kiến Quốc K5 - em họ Bố chú rể - không có trong ảnh.
Ảnh cuối: Đứng giữa là Phạm Quang Trung B6 K8 (0912842800), lần đầu tiên gặp lại các bạn sau 40 năm. Không ai nhận ra bạn và bạn cũng không nhận ra ai nếu không nói tên, kể cả 10 thành viên B6 K8 ở đó.

Võ Hùng K8 ở Đức về chơi (ảnh đầu, áo phông Tím), nói vui quá vì gặp được nhiều bạn, sau đó đóng góp quỹ K8. BLL kêu không muốn nhận nhiều, nhưng cuối cũng vẫn phải nhận - 2T.

XEM THÊM ảnh cưới của con Trí Dũng
Slide do Nguyễn Thị Thái K8 cung cấp

Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2011

PHỞ LÂN.( tiếp )

Trong ẩm thực người Hà Nội rất sành, rất kỹ, thậm chí còn cầu kỳ.
Có anh bạn người gốc phố cổ mời mình ăn sáng "bún diêu ốc", anh dắt mình đến nửa vòng Hà Nội để đến một con hẻm chật chội ở Trần Xuân Soạn chỉ để thương thức "bún diêu ốc" đúng nghĩa của nó. Ngồi ăn mà xe máy chạy sau lưng cứ ào ào, hàng bún gánh ngon đấy nhưng mất công đi xa, ngồi ăn cứ thấp thỏm thế này thật cái ngon chẳng còn.
Mới lại thấy người Hà Nội cũng quá dễ tính, chỗ ngồi sập xệ cũng không là gì, vỉa hè vô tư miễn là ngon và nổi tiếng.
Nổi tiếng như Phở Bát Đàn, muốn ăn thì phải xếp hàng, tự tay bưng bê và tìm chỗ, không còn chỗ thì đứng mà ăn. Sự quan tâm của chủ với khách là nhắc việc tự coi lấy xe mình được ghi vào cái bảng treo trên tường. Ấy như Phở Bát Đàn cũng chưa là gì, nghe còn có những danh quán như " Cháo chửi, Phở mắng " mà người Hà Nội vẫn cứ vào ăn nườm nượp.
Từ lâu đã thành quen, ăn sáng ở Hà Nội ít hàng có nước tráng miêng, ai muốn tráng miệng xin mời đi chỗ khác.
Ở Phở Lân thực khách vẫn phải ngồi vỉa hè là chính, vì nhà phố cổ muốn hoành tráng được tốn không ít tiền. Chủ quán cũng chỉ bán có phở nhưng trà nóng, trà đá, cafe, sinh tố đều có đáp ứng cho khách khi cần. Có được như vậy ở Hà Nội cũ là rất hiếm, có lẽ hàng xóm quanh Phở Lân là những người biết mình biết ta, không ghen ăn, tức ở, biết cộng tác cùng nhau. Dọc hai dãy vỉa hè quanh Phở Lân là tiệm cầm đồ, tiệm áo cưới, của hàng bán kim từ điển, cafe, quán trà ...Thế nhưng buổi sáng tất cả hoạt động chỉ xoay quanh Phở Lâm. Vỉa hè các tiệm cầm đồ, áo cưới là nơi đặt bàn cho khách ăn phở hay chỗ gửi xe. Các quán Cafe, trà cũng mở phục vụ khách ăn phở, tất nhiên ai đã ngồi bàn kiếng, ghế cao lịch sự thì cũng sẽ biết tự gọi tráng miệng bằng các sản phẩm của họ. Lợi cả đôi đường, nhà Lân bán được hàng thì cả xóm bán được hàng, đều vui !
Mỗi lần ăn xong mình không gọi nước mà tự sang ngồi bên quán trà nóng. Vừa uống vừa ngắm cái guồng máy " Cộng sinh " của nhóm cư dân này, thấy nó hợp lý hết sức trong điều kiện đất chật người đông của Hà Nội cổ. Lượng khách rất đông, theo chủ quan nó còn đông hơn bên Bát Đàn, có lẽ cũng vì cung cách phục vụ làm khách thoải mái hơn. Thì ra cái dễ tính của người Hà Nội là do hoàn cảnh. Nhớ thời bao cấp, chẳng hàng phở tư nhân nào dám qua mặt quốc doanh, nên có ngon mấy thì cũng chỉ được phép lụp xụp góc phố nhỏ, bác nào làm nhớn tí là "thành phần" biến đổi ngay : Bốc lột !
Đã không dám làm lớn lại nhiễm thói "mậu dich", quát, mắng sơi sơi làm người Hà Nội vốn lễ nghĩa làm đầu cũng phải dằn lòng cam chịu. Chịu mãi thành quen, dù bây giờ đã mở cửa, không ai nhắc đến "thành phần" nữa nhưng để được bát phở ngon, có dịch vụ chu đáo cũng phải biết chờ và hy vọng. Cái gì cũng phải có lộ trình của nó, đừng nóng vội.
Quay lại với một mắt xích của guồng máy "cộng sinh" này là cô cháu bán chè chén. Cô bé chỉ có hai cái ấm tích hãm chè, một phích tàu, một bếp dầu Thăng Long và mớ ly chén trên diện tích 2m2 vỉa hè thế nhưng luôn tay. Trà nóng 2 ngàn, trà đá 3 ngàn chắc kiếm cũng khá đây, mình tỉ tể :
- Cháu bán mỗi sáng có được 500.000 đồng không ?
- Dạ ! Khoảng thế ạ.
Nhìn con bé rót trà, đưa nước, tính tiền thoăn thoắt, luôn tay thế kia thì chắc phải hơn thế. Đúng là " Buôn thất nghiệp, lãi quan viên " còn gì, sáng ra ngồi lê vỉa hè một tháng kiếm hơn chục triệu thì còn gì bằng. Cũng lại cái thuận của "cộng sinh" mới nên vậy. Thực ra trong guồng máy này còn có những kẻ lang thang như mấy anh đánh giầy cũng tụ về kiếm sống.
Có lẽ ở đâu cũng vậy, đất dễ sống không phải từ đất mà con người trên đất tạo nên nó.

Tin vui

Việt Hằng K7 trân trọng thông báo:
Lễ thành hôn của 2 con chúng tôi là:
NGUYỄN THU NGA    và    PHẠM HÙNG CƯỜNG
Được tổ chức vào hồi 10 giờ 45 ngày Chủ nhật 30/10/2011
(Tức ngày 4 tháng 10 năm Tân Mão)
Tại: Khối 12, Khu tập thể may Việt Đức, phường Hồng Sơn, Thành phố Vinh.
Hân hạnh thông báo
Nhà gái                                   Nhà trai
NGUYỄN VIỆT HẰNG            PHẠM ĐÌNH KHAI
                                               NGUYỄN THỊ TOÀN


Học văn học sử, bây giờ mới biết.

Nguồn: blog Trần Đăng Khoa.

... Giáo sư Bùi Duy Tân, người thày dạy tôi ở trường đại học Tổng hợp Hà Nội, đang điều trị ung thư giai đoạn cuối ở bệnh viện Hữu Nghị, nhờ con chở đến và xin đăng kí phát biểu trong hội thảo thơ tại nhà Thái Miếu trong Ngày thơ Việt Nam, chiều Rằm tháng Giêng năm Kỉ Sửu ( 2009), do nhà thơ Vũ Quần Phương, chủ tịch hội đồng Thơ chủ trì và tôi là ủy viên hội đồng, được phân công cùng với nhà thơ Vũ Quần Phương, thực hiện cuộc hội thảo này.Bài thơ Nam quốc sơn hà của Lí Thường Kiệt thường được biểu diễn trong màn múa hát dàn dựng theo phong cách sử thi rất hoàng tráng với giáo mác oai hùng tại sân khấu chính của Ngày thơ Việt Nam. Giáo sư nói với chúng tôi rằng: đây là lời phát biểu cuối cùng của ông, vì ông không biết sẽ “đi” ngày nào. Chúng tôi đã dành cho ông 45 phút, trong khi những người khác, chỉ có 15 phút. Tại đây, trong không khí linh thiêng của nhà Thái Miếu, có đốt hương trầm khi hội thảo khai mạc, giáo sư đã chính thức báo cáo rằng, bài thơ ấy khuyết danh, giáo sư là người đầu tiên gán cho Lí Thường Kiệt và sau đó, ông cùng những cộng sự của ông và những học trò của ông nữa, đã viết vào tất cả các loại sách giáo khoa, từ cấp tiểu học đến trên đại học. Và bây giờ, trong hương khói linh thiêng của Thái Miếu – Quốc Tử giám Thăng Long – Hà Nội 1000 năm văn hiến, ông chính thức xin lỗi các thế hệ thày giáo và các thế hệ học trò…

Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2011

Họp mặt BTMT

Bạn Trỗi MT họp mặt nhân ngày 15 truyền thống vào đúng ngày 20/10 để "nịnh" chị em là công lao "trì hoãn vài lần" của Hoàng Thành (người đứng ra tổ chức cuộc hội ngộ lần này - nhưng đáng tiếc vì bận việc nên lại vắng, do đó chị em không 'hôn' thưởng được...); Xin gửi qua một vài hình ảnh của buổi họp mặt thay cho lời để ACE ba miền cùng vui với BTMT.


Thứ Năm, 20 tháng 10, 2011

HOÀNG SA VẠN LÝ

Xin giới thiệu với các bác tác phẩm mới của ông VinhNQ.
Thứ nhất, tui không đảm bảo ông VinhNQ này có dây mơ rễ má gì với UT nhà ta không. Chỉ biết là đọc xong chương 1 lại muốn coi tiếp chương 2 nên kéo về đây cho các bác đọc cùng.
Thứ hai, tui cũng không đảm bảo tính xác thực của "luận chứng" của ông nhà văn này về những người Việt xưa sống ở Hoàng Sa, như lời ông ấy nói trong lời dẫn. Chỉ thấy ông ý kể chuyện đàn bà mông chắc, vú chắc, tướng mắn đẻ là hay rồi.

Kiến thức nhiếp ảnh

Nguồn: Số hóa
Vừa rồi bên Bạn Trỗi, ở tuổi xế chiều mấy bác "dzề" có thời gian đi săn tìm thú vui. Để đi tìm thu vui, không biết các bác đã qua những bài học cơ bản trên mấy trang Web về nhiếp ảnh chưa? Trên trang Số hóa vừa rồi có giới thiệu 9 bài tự chụp ảnh với những kiến thức cơ bản về nhiếp ảnh số và các chức năng thông dụng của máy ảnh. Thấy cũng đơn giản dễ hiểu (vì kiến thức của em cũng chưa được cấp chứng chỉ ABC), bác nào thấy có ích xem qua cũng xài được. 9 bài tự chụp ảnh với những kiến thức cơ bản.

Chúc mừng các bạn nữ.

Thứ Ba, 18 tháng 10, 2011

SƯ THÀNH PHỐ .

Nghe chuyện " Sư ở làng " xong sư thành phố cười khinh khích một lúc rồi nói :
- Đúng là sư làng ! Bọn em ( xưng em hẳn hoi nhé ) không bao giờ gây sự với CA phường mà lên mạng " chọc ngoáy " cho nó vui . Tham gia vào các trang mạng như Facebook , các forum ... có ích hơn . Ngồi tán dóc và nhậu nhoẹt với đám trai làng , nó " còi " người đi .
- Đúng thế ! Xã hội bây giờ cũng cởi mở hơn nhiều rồi mà . Mình nói đồng tình .
Sư thành phố bỗng dưng hăng lên :
- Lên mạng có hết anh à . Bọn em toàn ngồi " thiền " ở trên đó .
- Thế thì anh và em giống nhau rồi ( tiện thể xưng anh luôn như mình với hắn là đồng môn ấy . Hehe . )
- Về chùa bọn em mới đổi y phục chứ ra khỏi chùa là " ngon " luôn . Sư thành phố tâm sự .
- Ừ . Bộ quần áo cũng chỉ để che đi cái thân thôi . Quan trọng là cái đầu .
Bỗng nhiên hắn rủ rê :
- Kiếm chỗ nào mình " keng " phát anh nhỉ ?
- Mình " keng " trên mạng cũng được mà .
Thế là hai tên " keng " đến vài chục phát , toàn whisky blue loại 25 năm trở lên . Vui quá là vui .
- Mình đi hát karaoke chút nhỉ ? Em có tiền .
Bỗng " ẦM " một tiếng làm mình ... tỉnh giấc . Đêm , quên không cài cửa , gió lớn , trời lại sắp mưa to .
Nhìn quanh , không thấy sư thành phố đâu cả . Mơ hay sao ??? .

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2011

BẠN TÌNH CỦA TÔI

Tổ 3 người sau 40 năm (Thông đì, Tình mốc, Hà mèo)
Tình này không phải là Tình yêu mà Tình mốc! Nó với Thông đì và tôi là cùng 1 tổ 3 người hồi lớp 8 vậy. Chẳng hiểu nó có mốc chỗ nào không, nhưng từ hồi lớp 5 đã gọi là Tình mốc.
Thằng bạn tôi tỏ ra có tính “thị trường” từ hồi Trỗi. Khi ở Hưng Hóa, nó nuôi 1 con gà ngay đầu giường. Chỗ cái lỗ dưới cửa sổ được nó khoét ra, đóng 1 cái thùng gỗ nhỏ chìa ra bên ngoài rồi nhét con gà vô đó. Con gà không cựa quậy được, đầu hướng vào trong nhà, hàng ngày được thằng bạn tôi cho ăn cơm, uống nước, còn đít trong cái hộp gỗ chĩa ra ngoài cứ việc xả thoải mái xuống mái che cửa sổ tầng dưới. Chẳng ai thấy nếu không leo lên cửa sổ nhìn ra (mà mấy thầy và các cán bộ thì không bao giờ leo trèo rồi). Vậy là chẳng làm ai mất vệ sinh! Lại là con gà mái, nên chỉ “cục, cục” chớ không nửa đêm cất tiếng gáy thì bỏ mẹ ngay! Rồi sau 1 thời gian, con gà lớn lên, nó đem xuống nhà bếp bán cho mấy cô nuôi chớ chẳng dại đem ra nhà bà Béo ăn như mấy con ngỗng của tụi tôi.
Đấy là “lãnh vực chăn nuôi”, còn “lãnh vực trồng trọt”, thằng bạn cũng chẳng kém. Không biết nó kiếm giống má ở đâu đem về trồng 1 cây bí ngay góc đường đi sang trại công binh. Hàng ngày nó tưới nước, chăm sóc rất cần mẫn. Có 1 lần tụi tôi thấy nó dùng dây kéo 1 miếng sắt to như cái xẻng từ đâu về và trên miếng sắt là 1 đống phân bò còn tươi. Thật ấn tượng! Đấy chính là cảnh mà Thắng biêu đã miêu tả trong 1 lần làm báo tường:
Trời mưa trời gió đùng đùng
Học sinh trường Trỗi đi lùng phân trâu
Đem về tưới bí tưới bầu
Cây lên mơn mởn, cô nuôi vui mừng
“Cô nuôi vui” vì sau đó nó đem bán cho cô nuôi mà. Chắc bán cũng chẳng được bao nhiêu, nhưng có lẽ với đám học trò hồi đó là sướng lắm rồi!
Hưng Hóa
Nói vậy chớ thằng bạn tôi đâu chỉ hay về “nông nghiệp”. Ở “lãnh vực công nghiệp” nó cũng là thằng đáng nể lắm. Hồi đó, anh em mình ngồi học bằng mấy cái dầm cầu công binh một cục to chành bành làm gì có ngăn kéo nên toàn phải để sách vở lên trên, chẳng biết làm sao quay cóp khi kiểm tra cả? Vậy là thằng bạn tôi kỳ cạch mấy buổi trưa không ngủ ngồi đục cái dầm cầu ra 1 lỗ vuông vức, ở phía trên có 1 cái nắp đậy đàng hoàng, nếu không biết thì không thể nhận ra có lỗ ở đó. Bên trong cái hộc, nó nhét 2 cuộn chỉ gắn trục có tay quay lòi ra ngoài. Khi kiểm tra chỉ cần cuộn cái giấy đã viết sẵn bài vào và quay quay cái trục là đọc được như xem phim vậy. Thật là kỳ công! Đục cái dầm cầu công binh của Liên xô đâu phải dễ dàng. Vậy mà thằng bạn tôi đã hoàn thành “công trình” đó như ý tưởng. Vấn đề nằm ở chỗ: Công ngồi viết toàn bộ bài lên cái băng giấy đúng kích cỡ quy định (thì mới cuộn vào cuộn chỉ được) còn nhiều hơn thời gian học thuộc bài đó! Và thực tế, khi vô giờ kiểm tra, nó cứ phải quay tới, quay lui để tìm đúng chỗ cần chép. Gặp phải giấy hồi đó anh em mình dùng không được xịn nên giữa chừng bị đứt. Rối băng! Thằng bạn loay hoay chỉnh sửa kỹ thuật trong bí mật … Hết giờ vẫn chưa xong! Vậy là “công trình không mang lại hiệu quả thực tế”! Sau này, tụi tôi đã phải lật úp cái dầm cầu lại để không ai nhìn thấy cái công trình bí mật đó.
Nhưng mà chuyện thằng bạn Tình của tôi có lẽ hay nhất là khi nó 2 lần trốn về Hà Nội (mà khi đó tụi tôi gọi là “đào ngũ”) bị bà già “áp tải” trở lại trường và rồi “chìm xuồng”! Nghe đâu lần đầu thì cũng đơn giản. Nó đi qua Trung Hà, ra bến xe Sơn Tây mua vé về Hà Nội. Nhưng lần thứ 2. Có lẽ bị “canh me” quá, nó đi đò qua bên kia sông, đi bộ tới ga Phủ Đức, nhưng không có tàu (vì đang bị đánh phá) nên tiếp tục “hành quân” tới tận Bạch Hạc rồi mới nhẩy tàu về. Dọc đường cũng lắm chuyện ly kỳ, nhưng chắc phải chính đương sự mới có thể kế hết được.
Âu đó cũng đúng là tính cách “thị trường, năng động”: Sản xuất – kinh doanh – thu lợi nhuận và … tiêu xài cho nhu cầu của mình. Thằng bạn Tình … mốc của tôi là vậy đó!

Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2011

Thông báo họp mặt 45 năm Học viện KTQS

Sáng chủ nhật, ban tổ chức gặp mặt truyền thống đã họp lần cuối, thông qua nội dung của buổi gặp mặt.
Trân trọng kính mời các cán bộ, giáo viên, CNV, chiến sĩ và các thế hệ học viên Học viện KTQS tại phía Nam về dự gặp mặt truyền thống.
Thời gian: từ 9-14g ngày thứ bảy 22/10/2011.
Địa điểm: KS Tân Sơn Nhất, 200 Hoàng Văn Thụ, Phú Nhuận, TpHCM.
Đề nghị CLB Bạn chiến đấu Học viện phía Nam, BLL các khoá, các đầu mối QK, QĐ, trung tâm... thông báo tiếp đến từng thành viên.
Mọi đóng góp xin gửi về tài khoản: ĐOÀN MẠNH HƯNG, 117129729, NGÂN HÀNG TM Á CHÂU.

Bệnh thích nói .

Trong các bệnh của các nhậu sỹ thì bệnh thích nói là tai hại nhất .
Ừ ! Thì các " lão " cứ dỗi , oaiss , sỹ , thù lâu nhớ dai , tự ái vặt ... đi . Vợ con vẫn có thể chịu đựng được , nhưng nhiều " lão " khoái mang cái không khí ở quán nhậu về nhà : Đó là nói .
Mà cái không khí ở quán nhậu thì vô cùng náo nhiệt . Mình nói , mình nghe vì tai gần miệng đấy . Độ ồn ( db ) nếu tính theo tiêu chuẩn cho phép của Việt nam cũng phải vượt quá mấy trăm lần ( TCVN 2011 ) .
Có mấy chuyện nho nhỏ thôi nhưng lần nào gặp cũng được mang ra " mổ xẻ , băm chặt " ... mà vẫn không giải quyết xong . Một số " lão " bực mình vì ở đó mình nói không ai nghe được và cũng day dứt nên mang về nhà để tiếp tục tự mình " nghiên cứu " thêm .
Dưới đây là mấy phương án để chữa trị :
1. Các nhậu sỹ ( do cung vượt quá cầu ) nên giảm số lượng " hàng " tối đa có thể khi " buôn bán " .
2. Vợ con , bạn bè , khách khứa ... của các nhậu sỹ khi nghe đủ ( hoặc đã thuộc bài rồi ) có thể rời bỏ vị trí hoặc bức xúc quá có thể mạnh tay để họ không nói nữa .
3. Có một tình trạng rất nghiêm trọng là : Số nhậu sỹ ( không nhiều ) hay có thói quen ói vào TV , tủ lạnh , lưng hoặc gáy bà xã ... Do vậy nên khóa tủ lạnh , lấy tấm bảng che TV . Riêng trường hợp của bà xã , cần chuẩn bị vài túi nilon ở dưới gối trước khi đi nhậu và thông báo cho bà xã biết . Lưu ý : Không phải chỉ có một người ói mà chuyện này rất có thể gây ra phản ứng dây chuyền .

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2011

Tưởng nhớ bạn Y Hòa K7

Ngày mai là ngày 16 tháng 10, là ngày giỗ của Y Hòa, tôi cùng các bạn hãy đốt nhang và tưởng nhớ đến Y Hòa và cầu chúc cho linh hồn của bạn ấy được phiêu diêu miền cực lạc.



Y Hòa Mlo Dzuondu


Bản đồ ghi công các Liệt sỹ trường Trỗi Anh hùng
Nhớ mãi bạn Y Hòa Mlodzuôndu


Thái Hòa K6+7

Thời buổi lạm phát xem lại tiền "xưa"

Bây giờ mọi mọi người đã quen tiêu tiền vạn trở lên, đâu còn thấy bóng dáng tiền xu, tiền hào và tiền đồng xưa kia. Sưu tầm trên mạng được ít tiền lẻ xưa kia lại "bồi hồi" những đoạn đã qua. Khái niệm "xu hào" chắc chỉ còn trong dĩ vãng, ai bây giờ cũng đều là "triệu phú" cả. Dân càng "giàu" lên chắc nước càng "mạnh"?. 
Đọc bức thư dưới đây cũng nhớ lại thời bao cấp túng thiếu mọi thứ, qua sự ngô nghê đáng yêu của người viết.

Nhạc hay cuối tuần

Muộn

Sáng tác: Phú Quang
Trình bày: Quang Lý

Thế là muộn, em không còn chờ nữa
Ðời xóa đi kỷ niệm ấy rồi
Anh tiếc mãi, lỡ lầm như tầm gửi
Buồn mênh mông nuốt hận với đời

Thế là muộn, em không còn chờ nữa
Chim sẻ rừng trốn về núi bên kia
Vầng trăng ấy thành vầng trăng ám ảnh
Ðêm hoang sơ, cô độc ngày hè

Thế là muộn, vòng quay không trở lại
Con chim non vỗ cánh bay đi
Ngơ ngác chiều côi cút ấy
Ngơ ngác cỏ hoa, ngơ ngác ngày về

Thế là muộn, em không còn đợi nữa
Ðể chia vầng trăng, chia những yêu thương
Thế là muộn, em không còn đợi nữa
Anh trở về trong câu hát ngu ngơ


Muộn
Sáng tác: Nguyễn Hồng Thuận
Trình bày: Mr Đàm
* Năm 18 khi em còn chưa biết yêu,
Đã theo chồng về làm dâu nơi xứ xa.
Dòng đời trôi mãi cứ ngỡ thế thô.
Bỗng một ngày, tình yêu tìm đến...

Em nhận ra bao năm mình không biết yêu,
Sống u buồn từng ngày cô đơn héo khô.
Rồi người đã đến, em yêu đắm say.
Ôi tình đời, vì sao ngang trái

ĐK:
Hạnh phúc đó sao đến quá muộn màng với em
Giờ đây em mới biết những ngọt ngào trong tình yêu
Thì đớn đau thêm nhiều, vì tình trái ngang
Thời gian ơi, xin hãy ngừng trôi...
Để cho em được yêu, yêu một lần đắm say
Để quên đi cay đắng giữa cuộc đời mang đến em
Để cố quên đi rằng đời em thế thôi và tình yêu đã đến giờ đây
Quá muộn màng!

** Em nhận ra bao năm mình không biết yêu.
Sống u buồn từng ngày cô đơn héo khô.
Rồi người đã đến, em yêu đắm say.
Ôi tình đời, vì sao ngang trái ???
ĐK:
Hạnh phúc đó sao đến quá muộn màng với em
Giờ đây em mới biết những ngọt ngào trong tình yêu
Thì đớn đau thêm nhiều, vì tình trái ngang
Thời gian ơi, xin hãy ngừng trôi...

Để cho em được yêu, yêu một lần đắm say
Để quên đi cay đắng của cuộc đời mang đến em
Để cố quên đi rằng đời em thế thôi và tình yêu đã đến giờ đây

Quá muộn màng!
Từng thử sức trên sân khấu kịch, Mr Đàm cho hay, sang năm 2012, anh sẽ chinh phục điện ảnh bằng một vai diễn cá tính.
TH st.

Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2011

Lê Trí Dũng B6 K8 mời dự đám cưới con trai

Trân trọng kính mời Các bạn
Tới dự Lễ thành hôn của hai con chúng tôi
Lê Hữu Đức Anh & Dương Minh Trang
Vào hồi 11 giờ 00, Chủ nhật, ngày 23-10-2011
Tại Cung Văn hóa Hữu nghị, Salon 1
91 Trần Hưng Đạo, Hoàn Kiếm, Hà Nội
Nhà trai: Lê Trí Dũng & Nguyễn Quế Nga
Nhà gái: Dương Mạnh Hùng & An Kim Hoa

Cái giếng

Cái giếng sâu hoăm hoẳm
Có lần tôi đưa mấy đứa nhỏ về quê. Xe vừa dừng, tụi nó la lên: A, cái giếng! Và cả đám chạy tới 1 cái giếng tranh nhau múc nước lên rửa mặt,rửa tay chân thỏa thuê, thích thú – Đây là lần đầu tiên con thấy cái giếng ở ngoài đời. Trông giống y chang trong phim và trên nét! - Ô hô! Tụi nó so sánh đời giống nét! Chẳng bù cho tía nó suốt một thời chỉ biết chỉ biết có cái giếng.
Đồng vâu năm 1965
Mà thật, nhớ hồi ở Hưng Hóa biết bao nhiêu chuyện quanh cái giếng. Hồi đó, trong doanh trại mình có đủ các loại giếng lớn, nhỏ. Nhớ nhất cái giếng ở kế bên nhà lão Rơm ở cổng sau. Giếng không xây gạch, nằm giữa bãi cỏ, nước lúc nào cũng đầy, cúi xuống là múc được, không lo gì chuyện rớt gầu. Chẳng bù cho cái giếng ngay sau nhà sâu hoăm hoẳm mà đường kính chỉ khoảng 1 mét. Mỗi lần lỡ rớt hay đứt dây gầu là hết hơi. Tôi nhớ hồi đó có thằng Đồng vâu xuống vớt gầu “chiến” nhất. Nó nhẩy xuống, vớt cái dây gầu lên, ngậm vào miệng và leo lên. Nhìn nó leo mới điệu nghệ. Nó tựa lưng vào thành giếng, 2 tay giang ra chống vào 2 bên, 2 chân chỏi chỏi cho người từ từ lên trong cái vòng giếng đầy rêu, trơn trượt. Trông cứ như Giăng van Giăng vượt tường vào nhà tu kín cứu Cô Dét lúc bị Gia Ve đuổi tới ngõ cụt.
Bây giờ nhớ lại, thấy mấy cái gầu múc nước này thật sự là vấn đề với tụi trẻ con cấp 2, cấp 3 như anh em mình, nhưng hồi đó thì chẳng thấy hề gì. Loại đài múc nước chuyên dùng thì chỉ thấp thoáng thấy một hai cái gì đó của mấy thầy, còn thì toàn dùng xô, thùng để làm gầu múc nước. Mà loại được ưa chuộng nhất là mấy cái thùng tôn 20 lít thường dùng làm thùng nước uống cho Trung đội. Mấy thằng nhỏ con như tôi phải leo đứng lên trên thành giếng mới đủ sức kéo cái thùng lên. Mỗi lần múc nước là một lần thử thách. Bởi vậy không gì ngán bằng “múc nước giặt chăn”. Mà lỡ tay rớt cái thùng xuông giếng thì … Ôi thôi!
Nói vậy, nhưng tôi nhớ có cái giếng ở trong trường có đường kính lớn chắc tới ba bốn mét và lại có thang đóng vào vách giếng để leo lên xuống. Với cái giếng này thì anh em rất hay đánh rớt gầu múc nước để “phải” nhẩy xuống vớt lên. Tất nhiên giếng rộng, nên khi xuống phải … bơi vài vòng mới có thể vớt được. Có lần, một cái thùng bị rớt xuống mà có tới gần chục thằng nhanh nhẹn nhậy xuống … để vớt. Không những thế, Q. Việt còn lấy đà từ xa bay qua thành giếng xuống theo kiểu “người cá” rất ngoạn mục làm cả bọn vỗ tay rào rào. Thiệt tình chẳng biết nếu quá đà bay qua vách phía bên kia thì … đến giờ mình còn thằng bạn nữa không?
Giếng ở Hưng Hóa nay đã có máy bơm
Ấy mà cũng từng đã có sự cố với mấy cái giếng. Vốn là đằng sau dãy nhà ở có cái giếng miệng vuông cũng phải tới 3 mét mỗi cạnh. Cái giếng này trông cũng sâu mà chẳng hiểu sao chỉ xâm xấp nước. Nhìn xuống thấy đáy lòi ra tới một nửa lổn nhổn đá. Không biết ai lại bỏ xuống đó 1 cái cây củi dài lòi hẳn lên thành giếng một khúc. Các “chiến sĩ” ta lâu lâu vui vẻ lại chống cái cây nhẩy từ bên này qua bên kia giếng như Taczan nhẩy sào vậy. Rất điệu nghệ và vui ra phết. Tới một bữa kia, có một đứa (hình như là Tuấn hăm?) chống cây nhẩy qua đúng lúc cái cây gẫy ngang (chắc bị mục) … Nó rớt một phát từ miệng giếng xuống đống đá nằm im không nhúc nhích. Anh em la hoảng, kêu hoài mà nó vẫn im re vội chạy đi báo thầy. Mấy thầy chạy tới bắc một cái thang và chú Thích – Quân y vội vã leo xuống. Khi chú Thích vừa xuống tới nơi thì … bỗng nó lồm cồm bò dậy, ngửa mặt lên toét miệng cười rồi tự động leo lên. Đám học sinh khoái quá cười rộ. Còn mấy thầy thì tức khí muốn la mắng nó, nhưng chú Thích vội ngăn lại vì thấy nó ngã như vậy mà vẫn cười … hay là bị “đụng” vào đâu? Sau đó nó được đưa vào nghỉ tại phòng Quân y để theo dõi và … tới nay vẫn chẳng có hiện tượng gì!
Toàn những chuyện quanh cái giếng của một thời.

Thứ Năm, 13 tháng 10, 2011


Nhân dịp 20-10 thân tặng các bạn nữ trường Trỗi và các Quế:


Nhớ thu xưa
(Thân tặng một bạn nữ K22 Nguyễn Trãi Hà Nội)

Mùa thu năm ấy ít mưa
Trời se se lạnh, gió đưa quả bàng,
Păng-xê e ấp tím vàng,
Lòng tôi xao xuyến nhớ nàng làm sao?!

Ông Trời thỏa mãn ước ao,
Chiều thu nàng đến, hanh hao nắng vàng,
Mười ba bông cúc xếp hàng,
Bạn bè chọc ghẹo tình nàng với tôi...

Tim tôi xúc động bồi hồi,
Hồng nhung một đóa tặng tôi nàng cười,
Thu đi đông đến quê người,
Vào nam công tác, nhà người làm dâu,...

Tôi đi xứ lạ trời Âu,
Bặt vô âm tín biết đâu mà tìm,
chỉ có nỗi nhớ trong tim,
Như ngọn lửa hồng, chiều tím đường xa...

Nàng mặc chiếc áo bà ba,
Dâu hiền, vợ đảm việc nhà vẹn chu,
Thoi đưa thấm thoắt mấy thu,
Thời không tin tức mịt mù nhớ nhung,...

Kẻ Âu người Á nghìn trùng,
Vừa qua gặp lại trùng phùng vấn vương,
Rằng thương thì rất là thương,...
Giờ đây thuyền đã lên đường xa khơi!!!

Chúc nàng hạnh phúc nàng ơi,
Không duyên, không phận một đời tôi mang.

Thu 2011, Berlin-CHLB Đức.


TH.