Thứ Ba, 13 tháng 10, 2009
Thông báo
Theo dự kiến - 15/10 BTMT sẽ đại diện cho BTK4 và các K chuyển quà tình nghĩa cứu trợ bão lụt, do các ACE BT đã quyên góp, tới tận tay bà con ở miền trung vừa bị thiên tai - địa điểm chính là Núi Thành / nơi tâm bão số 9 đi qua.
BLL BTMT (BanTroiMienTrung)
Thứ Hai, 12 tháng 10, 2009
Tản mạn tháng 10
Anh sinh viên trường thuốc ngang tàng
Mang đến một con dao giải phẫu
(Hoài Anh)
Lại còn lãng tử hơn nữa: đang nằm mèo tán dóc, tính bài chim cô con gái bà Cự Doanh hay Phúc Tường … lên cơn thèm thuốc chạy ra phố. Chiến luỹ đầu đường súng đã nổ ngăn thù. Hình như ngộ ra đây là vận nước? Đi vào cuộc chiến một cách tự nhiên nhất, đút bao thuốc vừa hút dở một điếu vào túi, đánh nhau thôi!
Người bạn ra phố mua một bao thuốc lá
Chín năm sau anh mới trở về nhà
Ta mang cả ba mươi sáu phố phường đi kháng chiến
Chín năm rừng lòng vẫn Thủ đô
(Hoài Anh)
Thế mới máu! Những hành động theo từ cũ bảo đó là hành động của giai cấp tiểu tư sản với tính chất hay bốc đồng, hay dao động và không đáng tin. Nhưng theo tôi, tính cách này cũng là đặc trưng của một bộ phận thanh niên Hà Nội thời đó. Ai dám bảo là anh sinh viên kia, anh bạn thèm thuốc lá đêm khuya kia, không có chút gì bị ảnh hưởng của chiến luỹ
Nhớ đêm ra đi đất trời bốc lửa
Cả đô thành nghi ngút cháy sau lưng
(Chính Hữu)
Đoàn quân lặng lẽ rút ra dưới gầm cầu đêm ấy đã trở về. Lời hẹn ngày về chín năm sau trở thành hiện thực. Anh Vệ quốc mũ lưới áo trấn thủ trần quả trám thành thần tượng của các cô. Nhiều đám cưới ủ mộng duyên lành giữa công nông binh vô sản và tiểu tư sản thành thị được tiến hành. Trong đám cưới người ta chơi cả La Paloma lẫn điệu múa Sạp Thái sòn sòn đô sòn, sòn sòn đô rê… Nhiều nhà tư sản nhường nhà cho cán bộ kháng chiến về ở. Trong những căn nhà lớn, có nhiều hộ về ở thì thành chung cư. Cứ sau mỗi bữa cơm chiều, ông ngoại tôi đi họp tổ dân phố ở nhà ông Thinh bán dưa cà đầu phố. Giờ vẫn nhớ tiếng guốc mộc lẹp kẹp của cụ vang trên vỉa hè những buổi tối mùa đông.
Hà Nội lại trải qua một trải nghiệm kết hợp văn hoá khác năm 1954. Bắt đầu từ sự biến đổi một thành phố tiêu thụ sang một thành phố sản xuất. (Nay thì lại di các nhà máy ấy ra chỗ khác rồi vì sợ ô nhiễm thủ đô, he he). Cụm từ này tôi nhớ như in. Đó là bài học thuộc lòng địa lý lớp 4 năm tôi 10 tuổi. Người ta chào hỏi xưng hô với nhau không còn cầu kỳ nữa. Những cậu, những mợ, những tôi vô phép hay cám ơn xin lỗi dần một thưa đi theo lớp người cũ. Cầu kỳ diêm dúa trong cư xử hay trang phục được cho rằng không có tính quần chúng. Rồi đến thời chống chiến tranh phá hoại của không quân Mỹ. Hào hùng oanh liệt thì tất nhiên rồi! B52 tan xác, cháy sáng bầu trời. Hào khí Thăng long cháy lên ngời ngời…Tự hào quá đi chứ! Năm đó vừa ở nơi sơ tán về, tôi đã chạy ngay ra sờ cây bàng trước cửa trong đêm mất điện xem nó có bị sao không. Mái ngói nhà tôi bị mảnh đạn cao xạ, mảnh tên lửa rơi xuống làm vỡ một phần. Yêu và nhớ Hà Nội một tình yêu không dễ gì nói hết được, ngay cả khi vẫn còn bé tí.
Nhưng ta đang nói về những chuyện khác, về chuyện loại bỏ hay giản tiện những phép tắc ứng xử thời cũ, thời của Hà Nội thanh bình xưa. Thói tuỳ tiện thời chiến tăng lên đáng kể cùng với những quan niệm đơn giản về sự dân chủ bình đẳng. Bình đẳng dân chủ là ông tôi, là tao mày, đôi khi đồng chí. Từ “phiên phiến” bắt đầu xuất hiện ở thời gian này. “Gì mà căng thế? Phiên phiến thôi ông ơi!”. Dẫm lên chân kẻ khác thì :”Hì hì thông cảm nhé!”. Có một bài vè chế vui gán ghép trêu nhau của bọn trẻ con thời đó như thế này:
Cây tre xanh không bao giờ mất ngọn.
Thời buổi này kén chọn làm chi?
A ơi cứ lấy B đi!
Bao giờ B đẻ A về thăm con.
Chúc anh A lên đường mạnh khoẻ!
Chúc chị B chóng đẻ con so!
Ngay cả bọn trẻ con cũng thời buổi này kén chọn làm chi. Hà hà ! Người ta mang cả tính dễ thích nghi, giản tiện vốn là ưu thế trong điều kiện đời sống chiến tranh về thành phố. Tôi cam đoan những hành động kiểu chen lấp cả đường bên trái khi kẹt xe, phi xe lên vỉa hè hay chen ngang nhổ bọt a văng xê đều có xuất xứ sâu xa bắt rễ từ thời gian này. Lãnh đạo thì bận những việc quan trọng hơn, không để tâm đến văn hoá hoặc quan tâm không đủ vì nhiều lý do. Nền tảng gốc của một xã hội văn minh thiếu bàn tay chăm sóc và pháp chế chưa đủ mạnh đã làm cho văn hoá đô thị ngàn năm tuổi không còn được quy củ như thời tiền chiến. Đấy là sự thật! Nhắm mắt nhắm mũi nịnh nhau mà làm gì?
Phố có hồn phố, cây có hồn cây. Vẫn có một dòng chảy ngầm neo giữ những điều tinh hoa kiệm lời, không dễ gì mai một đi được. Bởi nó chảy ngầm, là nước ngầm nên không bị pha tạp nhiều như nước mặt.
Những chiếc lá sen ủ cốm đã quăn tái mép ngoài, bảo rằng mùa thu đã muộn. Trám bùi đã tím đen nằm om trong chõ. Hết cái nồng nhiệt tưng bừng, tương phản chói chang của hoa lá mùa hè, mùa thu lặng lẽ lận vào trong trái trong hạt. Văn hóa cũng vậy, không phải là khẩu hiệu cờ hoa rực rỡ, càng không bao giờ là choang choảng loa phường. Đôi khi nó nằm trong nụ cười nhoẻn thay lời chào của một em bé lạ ta bỗng nhiên gặp trên đường...
Sớm thu nay tinh mơ, tôi đi ra phố, tôi đi ra sông Hồng, tôi lên cầu Long Biên…
Hình hài dạng biểu đồ cộng momen cổ điển đã biến cây cầu thành một con rồng uyển chuyển khuất lấp mờ ảo. Long kiều trăm năm nằm vắt mình thiêm thiếp ngủ giữa hai bờ sương sớm. Một kết hợp hài hoà nhuần nhuyễn giữa vững chắc của kết cấu thép với sự bay bổng của lãng mạn. Ví cây cầu Long Biên như Người tình trăm năm của Hà Nội có lẽ cũng không ngoa. Đức Huy có bản ballad tặng người tình, thì cây cầu cũng là bản ballad dành tặng cho Hà Nội. Ở đó, mỗi thanh giằng thép, mỗi nhịp lan can gang đúc đều giống như những sợi đàn căng, đều ngân lên khúc hát trong gió ngàn xưa…
Gió của sông Hồng Hà…Gió của Thăng Long sẽ về, và Rồng sẽ bay cao …
Nhạc và lời: Hoàng Dương. Trình bày: Hồng Nhung
Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2009
LỄ HỘI LONG BIÊN
Vài hình ảnh bên lề buổi họp mặt toàn trường phía Nam.
Nơi ở và học ngày xưa tại Trung hà
Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2009
Có một "Sông Hồng" ở Sơn Tây-Hà Nội
Kỷ niệm 55 năm (10/10/1954-10/10/2009) ngày giải phóng Thủ đô
Tiến về Hà Nội
Sáng tác: Văn Cao
Trùng trùng quân đi như sóng
Lớp lớp đoàn quân tiến về
Chúng ta đi nghe vui lúc quân thù đầu hàng
cờ ngày nào tung bay trên phố
Trùng trùng say trong câu hát, lấp lánh lưỡi lê sáng ngời
Chúng ta đem vinh quang sức dân tộc trở về
Cả cuộc đời tươi vui về đây
Năm cửa ô đón mừng đoàn quân tiến về
Như đài hoa đón mừng nở năm cánh đào, chảy dòng sương sớm long lanh
Chúng ta ươm lại hoa sắc hương phai ngày xa
Ôi phố phường Hà Nội xưa yêu dấu
Những bông hoa ngày mai đón tương lai vào tay
Những xuân đời mỉm cười vui hát lên
Khi đoàn quân tiến về là đêm tan dần
Như mùa xuân xuống cành đường nghe gió về
Hà Nội bừng tiến quân ca
Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2009
Thứ Năm, 8 tháng 10, 2009
Giải trí
Xem bức ảnh này và nghe đoạn nhạc, anh em có nhớ được bộ phim nào không? Chắc nhiều người đã xem bộ phim này.ST
Giới thiệu tóm tắt bộ phim For a Few Dollars More
Nhạc phim:
Nghe đoạn nhạc nguyên gốc trong phim, trên trang YOU TUBE.
Thứ Tư, 7 tháng 10, 2009
Đặc tính Trỗi
... Một buổi chiều cách nay cũng đã 20 năm, hắn đưa vợ ra chợ Hôm. Cả cuộc đời lính cũng tậu cho mình được cái Honda-67, màu đen, thân có hình dáng khẩu súng lục. Cũng gọi là có phương tiện để đi lại, xăng không tiêu tốn là bao.
Đang phì phèo điếu thuốc trên môi thì thấy bà cụ áo nâu sồng, chân xỏ đôi dép Thái gan gà đã mòn vẹt, trên tay xách cái ba-lô lính, khóc mếu máo: “Thế này thì làm sao tôi biết đường về nhà, hở Giời!”. Thấy tội nghiệp V.H hỏi thăm thì biết bà cụ mới vào
Nghe cụ kể mà nhói lòng. Chợt nảy ra ý định, hắn bảo vợ: “Thôi, em chịu khó đi bộ về nhà. Anh đưa bà cụ với ba-lô hài cốt con về trên Trung Hà. Xong việc về ngay”. Là vợ lính Trỗi, rất hiểu những tình huống này, vợ V.H đồng ý liền.
“Sắp tối rồi, con đưa bà về”. “Thật thế hả bác?”, bà cụ không còn tin ở tai mình. Cái ba-lô được buộc gọn phía sau. Xe nổ máy, lên đường. Con đường 32 quá quen với V.H; nhất là hắn từng là kĩ sư xe máy quân sự.
Từ Đan Phượng lên, đã tối trời. Hai bà cháu cứ thế phi xe xuyên màn đêm. Lên đến bến phà Trung Hà còn rẽ theo đê khoảng 2km nữa. Cả nhà mong đợi cả tuần này, thấy bà mẹ được chú bộ đội đưa về tận nhà, ai cũng mừng. Bà cụ giục các con mang tiền ra trả.
- Bà ơi, cháu giúp bà thôi. Cháu coi bà như mẹ cháu. Không tiền nong gì cả!
- Chú ơi, ai lại thế. Đêm hôm khuya khoắt, chả ngại vất vả, chú...
- Thôi, cháu phải xuôi ngay đây.
Biết V.H không lấy tiền, cô con dâu nhớ có nồi khoai lang luộc đã đổ hết ra túi ny-lông treo vào tay lái: “Anh cầm tạm khoai về, cũng là quà của dân quê chân chất chúng em!”. “Được rồi. Anh xin”.
Chào cả nhà rồi V.H lên đường. Ánh đèn pha rẽ màn đêm về HN.
Có 1 chuyện chắc ít người biết, đêm ấy về đến nhà, vừa giở túi khoai ra khoe vợ thì... ôi thôi nát bét hết cả rồi. Túi khoai treo ở tay lái đu đưa đã làm khoai nát nhừ. Dù vậy lòng V.H vẫn cảm thấy thanh thản vì đã làm được 1 việc có ích. Ấy cũng là “đặc tính Trỗi”!
Thứ Ba, 6 tháng 10, 2009
Gặp mặt TSQVN các thế hệ
Chương trình phát lại vào 14g thứ 2, 12/10/2009.
Xin mời đón xem!
Chuyện cháu Dương


Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2009
Thói quen thời ở lính
| From K8 Sài gòn 04/1/2009 |
| From K8 Sài gòn 04/1/2009 |
Đọc báo mạng
Các tin khác:
Bánh trung thu không phải để...ăn
Bánh trung thu đắt nhất Hà nội









