Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2009

Cầu Long Biên mùa nước cạn, trời mù

 
"Cầu đẹp như rồng uốn ..."
 
nhưng cụ rồng bảo "Khói bụi quá! Sống hết nổi! Thăng thôi!"
Posted by Picasa

Thông báo

Thông báo - kỷ niệm thiết thực ngày truyền thống:
Theo dự kiến - 15/10 BTMT sẽ đại diện cho BTK4 và các K chuyển quà tình nghĩa cứu trợ bão lụt, do các ACE BT đã quyên góp, tới tận tay bà con ở miền trung vừa bị thiên tai - địa điểm chính là Núi Thành / nơi tâm bão số 9 đi qua.
BLL BTMT (BanTroiMienTrung)

Tuổi Ất Mùi - K7.

Thứ Hai, 12 tháng 10, 2009

Tản mạn tháng 10

Sau khi đọc " Lễ hội Long biên" của KV.K7 trên trang UT, thấy ông bạn mình rảnh rang có dịp đi "vét " để cảm nhận về lễ hội, tạo cho mình những cảm xúc bằng hình ảnh.... Đọc trên "Quân sử Việt nam" bài "TẢN MẠN THÁNG 10" của tác giả "Trung sỹ 1", một thành viên  trang QSVN chia sẻ với KV bằng tất cả những cảm xúc của mình về Hà nội trong một quãng dài thời gian lịch sử.
Mạn phép tác giả, đăng nguyên vẹn " TẢN MẠN THÁNG 10" lên UT để mọi người cùng sẻ chia.

Chia sẻ với Phong Quảng, người hâm hâm đi bộ qua cầu lúc sáng sớm

       Hà Nội không chỉ là Hàng Bạc, Hàng Gai, Hàng Đồng, Hàng Lược… với những cô hàng rong áo đồng lầm lanh lảnh :” Ai cốm đ ơ ơi..!”. Nếu không có cái mái bát giác nhà Bảo tàng Lịch sử, không có cái vòm tròn bọc graphit xám của Nhà hát Lớn, không có cây cầu Long Biên và các khu biệt thự cổ lẩn trong vòm sấu thì không thể là Hà Nội. Hà Nội cổ và Hà Nội tân thời. Thời sau nữa thì người ta quăng cả một khối nhà bê tông hình hộp, thừa cả sự vô duyên cũng như vô cảm, gọi là nhà Bưu điện năm tầng nằm ngay sát Hồ Gươm. Ờ thì vật thể dẫu xấu xí bây giờ cũng là một phần của Lịch sử. Nhưng vẫn phải thấy rằng các kiến trúc hai nền văn hoá Đông – Tây xưa, chuyển tiếp đan xen lẫn nhau không một tì vết của sự chắp nối vội vàng hay cẩu thả. Đến mức thiếu một trong các thứ đó thì không thể nhận ra thành phố quê hương. Và sự kết hợp Đông Tây đó cũng mặc nhiên trong các mối dây văn hoá liên hệ gia đình. Anh sinh viên Tây học kia có thể là con một bà buôn lụa Hàng Đào, tính nhẩm thì nhanh, nhưng một chữ bẻ đôi không biết. Nhưng không sao! Tổ Quốc lâm nguy, có biến là ra đường. Không lẽ vác cuốn tự điển Larousse bé tí đập vào đầu giặc? Thì chạy qua trường kiếm con dao lên chiến luỹ

Anh sinh viên trường thuốc ngang tàng
Mang đến một con dao giải phẫu 

(Hoài Anh)

Lại còn lãng tử hơn nữa: đang nằm mèo tán dóc, tính bài chim cô con gái bà Cự Doanh hay Phúc Tường … lên cơn thèm thuốc chạy ra phố. Chiến luỹ đầu đường súng đã nổ ngăn thù. Hình như ngộ ra đây là vận nước? Đi vào cuộc chiến một cách tự nhiên nhất, đút bao thuốc vừa hút dở một điếu vào túi, đánh nhau thôi!

Người bạn ra phố mua một bao thuốc lá
Chín năm sau anh mới trở về nhà
Ta mang cả ba mươi sáu phố phường đi kháng chiến
Chín năm rừng lòng vẫn Thủ đô   

(Hoài Anh)

    Thế mới máu! Những hành động theo từ cũ bảo đó là hành động của giai cấp tiểu tư sản với tính chất hay bốc đồng, hay dao động và không đáng tin. Nhưng theo tôi, tính cách này cũng là đặc trưng của một bộ phận thanh niên Hà Nội thời đó. Ai dám bảo là anh sinh viên kia, anh bạn thèm thuốc lá đêm khuya kia, không có chút gì bị ảnh hưởng của chiến luỹ Paris, của V.Hugo mà anh ấy vừa đọc? Xả thân báo quốc, dù bất cứ vì nguyên do gì, cơm áo gạo tiền giai cấp? Hay cao hơn là biết bổn phận làm người, làm con dân nước Việt … cũng đều đáng trọng như nhau, chẳng nên phân biệt làm gì. Thăng Long phi chiến địa, nhưng mùa đông năm 1946_ mùa đông hào hùng đẫm máu của chiến địa Thăng Long, của người Hà Nội đứng lên đánh giặc giữ phố, giữ nhà mình

Nhớ đêm ra đi đất trời bốc lửa
Cả đô thành nghi ngút cháy sau lưng

 (Chính Hữu)

      Đoàn quân lặng lẽ rút ra dưới gầm cầu đêm ấy đã trở về. Lời hẹn ngày về chín năm sau trở thành hiện thực. Anh Vệ quốc mũ lưới áo trấn thủ trần quả trám thành thần tượng của các cô. Nhiều đám cưới ủ mộng duyên lành giữa công nông binh vô sản và tiểu tư sản thành thị được tiến hành. Trong đám cưới người ta chơi cả La Paloma lẫn điệu múa Sạp Thái sòn sòn đô sòn, sòn sòn đô rê… Nhiều nhà tư sản nhường nhà cho cán bộ kháng chiến về ở. Trong những căn nhà lớn, có nhiều hộ về ở thì thành chung cư. Cứ sau mỗi bữa cơm chiều, ông ngoại tôi đi họp tổ dân phố ở nhà ông Thinh bán dưa cà đầu phố. Giờ vẫn nhớ tiếng guốc mộc lẹp kẹp của cụ vang trên vỉa hè những buổi tối mùa đông.

    Hà Nội lại trải qua một trải nghiệm kết hợp văn hoá khác năm 1954. Bắt đầu từ sự biến đổi một thành phố tiêu thụ sang một thành phố sản xuất. (Nay thì lại di các nhà máy ấy ra chỗ khác rồi vì sợ ô nhiễm thủ đô, he he). Cụm từ này tôi nhớ như in. Đó là bài học thuộc lòng địa lý lớp 4 năm tôi 10 tuổi. Người ta chào hỏi xưng hô với nhau không còn cầu kỳ nữa. Những cậu, những mợ, những tôi vô phép hay cám ơn xin lỗi dần một thưa đi theo lớp người cũ. Cầu kỳ diêm dúa trong cư xử hay trang phục được cho rằng không có tính quần chúng. Rồi đến thời chống chiến tranh phá hoại của không quân Mỹ. Hào hùng oanh liệt thì tất nhiên rồi! B52 tan xác, cháy sáng bầu trời. Hào khí Thăng long cháy lên ngời ngời…Tự hào quá đi chứ! Năm đó vừa ở nơi sơ tán về, tôi đã chạy ngay ra sờ cây bàng trước cửa trong đêm mất điện xem nó có bị sao không. Mái ngói nhà tôi bị mảnh đạn cao xạ, mảnh tên lửa rơi xuống làm vỡ một phần. Yêu và nhớ Hà Nội một tình yêu không dễ gì nói hết được, ngay cả khi vẫn còn bé tí.

    Nhưng ta đang nói về những chuyện khác, về chuyện loại bỏ hay giản tiện những phép tắc ứng xử thời cũ, thời của Hà Nội thanh bình xưa. Thói tuỳ tiện thời chiến tăng lên đáng kể cùng với những quan niệm đơn giản về sự dân chủ bình đẳng. Bình đẳng dân chủ là ông tôi, là tao mày, đôi khi đồng chí. Từ “phiên phiến” bắt đầu xuất hiện ở thời gian này. “Gì mà căng thế? Phiên phiến thôi ông ơi!”. Dẫm lên chân kẻ khác thì :”Hì hì thông cảm nhé!”. Có một bài vè chế vui gán ghép trêu nhau của bọn trẻ con thời đó như thế này:

Cây tre xanh không bao giờ mất ngọn.
Thời buổi này kén chọn làm chi?
A ơi cứ lấy B đi!
Bao giờ B đẻ A về thăm con.
Chúc anh A lên đường mạnh khoẻ!
Chúc chị B chóng đẻ con so!


    Ngay cả bọn trẻ con cũng thời buổi này kén chọn làm chi. Hà hà ! Người ta mang cả tính dễ thích nghi, giản tiện vốn là ưu thế trong điều kiện đời sống chiến tranh về thành phố. Tôi cam đoan những hành  động kiểu chen lấp cả đường bên trái khi kẹt xe, phi xe lên vỉa hè hay chen ngang nhổ bọt a văng xê đều có xuất xứ sâu xa bắt rễ từ thời gian này. Lãnh đạo thì bận những việc quan trọng hơn, không để tâm đến văn hoá hoặc quan tâm không đủ vì nhiều lý do. Nền tảng gốc của một xã hội văn minh thiếu bàn tay chăm sóc và pháp chế chưa đủ mạnh đã làm cho văn hoá đô thị ngàn năm tuổi không còn được quy củ như thời tiền chiến. Đấy là sự thật! Nhắm mắt nhắm mũi nịnh nhau mà làm gì?

    Phố có hồn phố, cây có hồn cây. Vẫn có một dòng chảy ngầm neo giữ những điều tinh hoa kiệm lời, không dễ gì mai một đi được. Bởi nó chảy ngầm, là nước ngầm nên không bị pha tạp nhiều như nước mặt.

   Những chiếc lá sen ủ cốm đã quăn tái mép ngoài, bảo rằng mùa thu đã muộn. Trám bùi đã tím đen nằm om trong chõ. Hết cái nồng nhiệt tưng bừng, tương phản chói chang của hoa lá mùa hè, mùa thu lặng lẽ lận vào trong trái trong hạt. Văn hóa cũng vậy, không phải là khẩu hiệu cờ hoa rực rỡ, càng không bao giờ là choang choảng loa phường. Đôi khi nó nằm trong nụ cười nhoẻn thay lời chào của một em bé lạ ta bỗng nhiên gặp trên đường...

Sớm thu nay tinh mơ, tôi đi ra phố, tôi đi ra sông Hồng, tôi lên cầu Long Biên…

Hình hài dạng biểu đồ cộng momen cổ điển đã biến cây cầu thành một con rồng uyển chuyển khuất lấp mờ ảo. Long kiều trăm năm nằm vắt mình thiêm thiếp ngủ giữa hai bờ sương sớm. Một kết hợp hài hoà nhuần nhuyễn giữa vững chắc của kết cấu thép với sự bay bổng của lãng mạn. Ví cây cầu Long Biên như Người tình trăm năm của Hà Nội có lẽ cũng không ngoa. Đức Huy có bản ballad tặng người tình, thì cây cầu cũng là bản ballad dành tặng cho Hà Nội. Ở đó, mỗi thanh giằng thép, mỗi nhịp lan can gang đúc đều giống như những sợi đàn căng, đều ngân lên khúc hát trong gió ngàn xưa…

Gió của sông Hồng Hà…Gió của Thăng Long sẽ về, và Rồng sẽ bay cao …
Trungsy1
Hướng về Hà nội
Nhạc và lời: Hoàng Dương. Trình bày: Hồng Nhung

Cảnh báo!

Hôm nay trên Vietnamnet có bài này, bác nào hay ăn trứng gà "xịn" hãy lưu ý.

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2009

LỄ HỘI LONG BIÊN


Mấy hôm nay trên TV quảng cáo liên tục về lễ hội trên cầu Long Biên nhân dịp 999 năm Thăng Long _Hà Nội. Long Biên, cây cầu trên một trăm năm tuổi độc đáo này với ai từng đã sống ở Hà Nội thì nó không chỉ là một cây cầu, có đi trên cây cầu vào những ngày này mới hiểu…

Hôm qua 10/10 là ngày chính của phần lễ hội thì tôi lại không đi được một phần bận việc nhưng cái chính là tôi sợ cái phần lễ nghi long trọng không thể thiếu được trong những lễ hội của ta bây giờ. Buổi chiều khi qua chỗ chắn tàu trên đường Trần Phú nhà mình thì may mắn được ngắm “Đoàn tầu chở quan khách và các nghệ sĩ tham gia lễ hội sau khi hoàn thành nghĩ vụ chạy về ga Hàng Cỏ “. Vẫn đầu tàu Diezen chứ không phải hơi nước như tôi tưởng tượng, nối sau một toa khách bình thường , tiếp theo là hai toa loại chở đá không biết trong lẽ hội họ dùng làm gì nhưng thấy nó được sơn lại bằng một nước sơn chống dỉ đàng hoàng. Tôi không có dám bình luận gì về lễ hội vì không được nhìn thấy, chỉ xin kể đôi điều bằng hình ảnh về 3 tiếng lang thang trên cây cầu cổ kính này.
Phần trang hoàng hoành tráng nhất ở đầu cầu Hà Nội







Thiếu nữ Hà Nội " Xưa" do các sinh viên vào vai. Đến giờ các cháu phải mặc vào , đi lại , cười duyên gợi cho các ông lão nhớ về một thời mộng mơ.





Tuổi thơ Hà nội















Các sinh viên Mỹ thuật hành nghề








Người già tuôn trào ký ức








Nghệ nhân trổ tài







Rút kinh nghiệm mấy lễ hội trước, nơi nào có tranh ảnh đều phải cắt cử sinh viên tình nguyện canh giữ hiện vật.







Thầy đồ chờ bán CHỮ









Cô hàng nước xinh quá, không đi nổi ! Ngồi tán thì phải mua nước mới xong, 5 ngàn/ cốc, đắt nhưng uống được
Cháu bán nước ( sinh viên đại học Thăng Long) bảo : Hôm này vắng nhưng Hà Nội hơn. Quả vậy, Tôi đi hơn 3 tiếng nhưng chưa muốn về vì không khí thật Hà Nội, còn lễ hội chắc chẳng dám ở lâu như thế. Chụp gần trăm bức ảnh và cũng nhiều điều muốn nói ...Xin kể vào những dịp khác vậy.

Vài hình ảnh bên lề buổi họp mặt toàn trường phía Nam.

Lúc 9h00.

Nộp hội phí cho BLL.

Đại biểu út Quế tới vui chung.

Đại biểu khóa 8 phía Bắc tới tham dự.

Thầy Vọng nói chuyện với chị H'Thanh chị của liệt sĩ Y Hòa khóa 7.

Chị Quyên vợ liệt sĩ Nguyễn văn Trỗi người anh cả của trường nói chuyện với cô Thục.

Thầy Hồng Tuyến đứng lên bắt nhịp bài trường ca do thầy sáng tác.


Màn trình diễn"dòng sông quê hương" ấn tượng,thấm đậm chất quê hương của các út Quế.

Vài hình ảnh khác.

Các "phó nháy" đang thao tác.

Thầy quá yếu nên được cô hỗ trợ khi vỗ tay.

Hà mèo tranh thủ chụp ké.
Buổi họp mặt giờ này vẫn đang tiếp tuc. Hình ảnh chính thức xin xem sau trên các blog mỗi khóa.

Nơi ở và học ngày xưa tại Trung hà

Hôm qua Bùi Thắng cùng một số anh em lên Trung hà và có chụp một số bức ảnh. Trong số ảnh đó có 2 bức này. Dãy nhà cấp 4 trong ảnh  1 chính là nơi ở và học của B3 - K8, năm lớp 7 (1969-1970), vẫn còn nguyên vẹn.  (Trong ảnh 2, dãy nhà cấp 4 được đánh dấu bằng dấu X). Cảm ơn BT!

Hai ngày sau

 
Posted by Picasa

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2009

Có một "Sông Hồng" ở Sơn Tây-Hà Nội

Hôm nay 10-10 - một ngày cuối tuần đẹp trời, Bạn Trỗi lên thăm bạn ở Sơn Tây, dự lễ Công bố QĐ ra mắt CLB Tennis nhân dân Sông Hồng, nghe và nhìn thấy một số điều, xin chia vui cùng Bạn, chia sẻ với các Bạn: (Phóng sự ảnh)






Kỷ niệm 55 năm (10/10/1954-10/10/2009) ngày giải phóng Thủ đô

Một số hình ảnh ngày giải phóng Thủ đô 10/10/1954 của NSNA Đào Trình


 
Nhân dịp ngày giải phóng Thủ đô, nghe lại bài hát này của nhạc sĩ Văn Cao.


Tiến về Hà Nội
Sáng tác: Văn Cao

Trùng trùng quân đi như sóng
Lớp lớp đoàn quân tiến về
Chúng ta đi nghe vui lúc quân thù đầu hàng
cờ ngày nào tung bay trên phố
Trùng trùng say trong câu hát, lấp lánh lưỡi lê sáng ngời
Chúng ta đem vinh quang sức dân tộc trở về
Cả cuộc đời tươi vui về đây

Năm cửa ô đón mừng đoàn quân tiến về
Như đài hoa đón mừng nở năm cánh đào, chảy dòng sương sớm long lanh
Chúng ta ươm lại hoa sắc hương phai ngày xa
Ôi phố phường Hà Nội xưa yêu dấu
Những bông hoa ngày mai đón tương lai vào tay
Những xuân đời mỉm cười vui hát lên
Khi đoàn quân tiến về là đêm tan dần
Như mùa xuân xuống cành đường nghe gió về
Hà Nội bừng tiến quân ca

Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2009

Rau trên bờ .... tường

 
Posted by Picasa

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2009

Giải trí


Xem bức ảnh này và nghe đoạn nhạc, anh em có nhớ được bộ phim nào không? Chắc nhiều người đã xem bộ phim này.

ST

Giới thiệu tóm tắt bộ phim For a Few Dollars More
Nhạc phim:


Nghe đoạn nhạc nguyên gốc trong phim, trên trang YOU TUBE.

Thứ Tư, 7 tháng 10, 2009

Đặc tính Trỗi

Chuyện về hắn, bạn tôi, viết dưới cái tên là V.H. (Viết vậy để anh em có đọc cũng không nghĩ mình “nịnh”! Chuyện ghi lại trong chuyến đi Đại Từ hôm rồi).

... Một buổi chiều cách nay cũng đã 20 năm, hắn đưa vợ ra chợ Hôm. Cả cuộc đời lính cũng tậu cho mình được cái Honda-67, màu đen, thân có hình dáng khẩu súng lục. Cũng gọi là có phương tiện để đi lại, xăng không tiêu tốn là bao.

Đang phì phèo điếu thuốc trên môi thì thấy bà cụ áo nâu sồng, chân xỏ đôi dép Thái gan gà đã mòn vẹt, trên tay xách cái ba-lô lính, khóc mếu máo: “Thế này thì làm sao tôi biết đường về nhà, hở Giời!”. Thấy tội nghiệp V.H hỏi thăm thì biết bà cụ mới vào Nam tìm được mộ con trai hy sinh thời chống Mỹ rồi mang hài cốt của anh ra. Vừa xuống tầu, ra cửa ga thấy có cái xe tải, hỏi thăm thì biết xe về Trung Hà. Xin đi nhờ thì bác tài đồng ý nhưng bảo còn phải qua chợ Hôm lấy ít hàng. Trên đường bà cụ rỉ rả kể về chuyến đi của mình. Tới chợ, bác tài quay ngoắt: “Cụ thông cảm tìm xe khác, con còn nhiều việc nên chưa về ngay” mà cụ đâu có biết tài xế đường dài kị chở hài cốt.

Nghe cụ kể mà nhói lòng. Chợt nảy ra ý định, hắn bảo vợ: “Thôi, em chịu khó đi bộ về nhà. Anh đưa bà cụ với ba-lô hài cốt con về trên Trung Hà. Xong việc về ngay”. Là vợ lính Trỗi, rất hiểu những tình huống này, vợ V.H đồng ý liền.

“Sắp tối rồi, con đưa bà về”. “Thật thế hả bác?”, bà cụ không còn tin ở tai mình. Cái ba-lô được buộc gọn phía sau. Xe nổ máy, lên đường. Con đường 32 quá quen với V.H; nhất là hắn từng là kĩ sư xe máy quân sự.

Từ Đan Phượng lên, đã tối trời. Hai bà cháu cứ thế phi xe xuyên màn đêm. Lên đến bến phà Trung Hà còn rẽ theo đê khoảng 2km nữa. Cả nhà mong đợi cả tuần này, thấy bà mẹ được chú bộ đội đưa về tận nhà, ai cũng mừng. Bà cụ giục các con mang tiền ra trả.

- Bà ơi, cháu giúp bà thôi. Cháu coi bà như mẹ cháu. Không tiền nong gì cả!

- Chú ơi, ai lại thế. Đêm hôm khuya khoắt, chả ngại vất vả, chú...

- Thôi, cháu phải xuôi ngay đây.

Biết V.H không lấy tiền, cô con dâu nhớ có nồi khoai lang luộc đã đổ hết ra túi ny-lông treo vào tay lái: “Anh cầm tạm khoai về, cũng là quà của dân quê chân chất chúng em!”. “Được rồi. Anh xin”.

Chào cả nhà rồi V.H lên đường. Ánh đèn pha rẽ màn đêm về HN.

Có 1 chuyện chắc ít người biết, đêm ấy về đến nhà, vừa giở túi khoai ra khoe vợ thì... ôi thôi nát bét hết cả rồi. Túi khoai treo ở tay lái đu đưa đã làm khoai nát nhừ. Dù vậy lòng V.H vẫn cảm thấy thanh thản vì đã làm được 1 việc có ích. Ấy cũng là “đặc tính Trỗi”!

Thứ Ba, 6 tháng 10, 2009

Gặp mặt TSQVN các thế hệ

Sau thời gian biên tập, chương trình THQĐ sẽ phát sóng "Giao lưu 60 năm TSQVN" vào 7g sáng thứ 7, 10/10/2009.
Chương trình phát lại vào 14g thứ 2, 12/10/2009.
Xin mời đón xem!

Chuyện cháu Dương





Kính thưa tất cả các bạn hảo tâm giúp cháu Dương ở Lạng sơn .
Sáng hôm qua cháu Dương được bố cháu đến đón về nhà sau hai tháng điều trị tấn công lao . Tôi có thắc mắc sao thời gian điều trị chỉ có vậy, thì được biết bệnh viện chỉ điều trị tấn công cho bệnh nhân , sau đó bệnh nhân sẽ về nhà điều trị để và dành chỗ cho những bệnh nhân mới . Do đó những tháng còn lại cháu sẽ điều trị lao tiếp tục cùng với tiêm thuốc Insulin để chữa bệnh tiểu đường . Tôi đã đến để bàn cùng bệnh viện và bố cháu giải quyết số tiền tất cả anh em hảo tâm giúp cho cháu . Phương pháp được thống nhất là : Do nhà cháu ở trong huyện xa nên nếu dùng thẻ ATM thì không hợp lý ( trong đó không có dịch vụ này ) . Số tiền sẽ được bố cháu giữ để chi tiêu khi phải mua thuốc ... Bệnh viện , bố cháu và cháu đã xin cảm ơn toàn thể anh em đã nhiệt tình giúp đỡ . Chiều tối hôm qua cháu đã về đến nhà . Vậy tôi xin thông báo để toàn thể anh em được biết .

Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2009

Thói quen thời ở lính


From K8 Sài gòn 04/1/2009


From K8 Sài gòn 04/1/2009

Chời ơi, các bác họp mặt hay đọc báo đầu giờ ở cơ quan zậy ?
Nhận xét của Quế lâm

Đọc báo mạng

Nhân tết trung thu, trên Vietnamnet có bài “CHÚNG TA ĐANG BÓP MÉO BÁNH TRUNG THU
(TuanVietNam) - Ngoài sự vô trách nhiệm về an toàn thực phẩm với bánh trung thu, người lớn còn nhồi vào đó những thứ dị dạng mà chúng chẳng liên quan gì đến đêm rằm trung thu. Ở đó chỉ tồn tại sự đổi trác, giao kèo gì gì đó… giữa người lớn với nhau. Và bắt đầu xuất hiện một dạng bánh trung thu mà người ta vẫn gán cho cái tên: bánh quý tộc...XEM TIẾP
Các tin khác:
Bánh trung thu không phải để...ăn
 Bánh trung thu đắt nhất Hà nội

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2009

VÀI LỜI GÓP Ý.

Hổm rày trên blog có chuyện anh, em ta tranh luận sôi nổi quá! Đang "vui bỗng đứt dây đàn", TQ cắt đến "phựt", nhanh như cắt điện? Theo thiển ý, thì bên nào cũng có lí của nó. Tranh luận để cho tốt lên, theo tôi không nên cắt. Qua đó cũng là dịp để BLL xem lại mình?
Trước tiên nói về BLL trường ta phía Nam. Đi thăm, chúc mừng các phụ huynh bạn Trỗi là một việc làm đầy ý nghĩa! Không có ai phản đối? Thăm viếng mộ các liệt sỹ trong, ngoài trường,không ai phản đối? Chúc mừng thầy, cô nhân dịp ngày nhà giáo VN 20/11, không ai phản đối?  Tất cả những việc làm đó đã được đưa vào tiêu chí hành động cho toàn trường.BLL trường chỉ việc tổ chức và nhắc nhở hội viên thực hiện. Việc làm của trưởng ban liên lạc trường và các khóa là đáng hoan ngênh, cần nhận được sự ủng hộ, nhất trí cao của mọi người! Nói như anh HCQ thì những việc đó giống như "vác tù và hàng tổng", tốt thì không ai nói gì, nhưng có vấn đề thì nghe chửi. Thậm chí đòi hạ bệ? Nếu hạ bệ thì xin hỏi sẽ đưa ai vô để lấp chỗ trống đây? Vì đó lại là một việc rất, rất khó tìm ra người thay thế, ví như mò kim đáy biển? Vị trí đó không ai muốn đứng ra chịu làm, nghe chửi? Nếu không tình nguyện,nhiệt tình,quan trọng nhất là có cái tâm với bạn bè chịu :"đứng mũi chịu sào".Thời buổi ai cũng có công lên, việc xuống. Ngoài cơ quan,còn gia đình lại càng khó hơn bội phần! Chuyện sẽ không có gì đáng nói nếu BLL công khai ngay từ đầu? Nếu anh TN không phải là PTT mà chỉ là một lính Trỗi bình thường? Nếu không có cái tít entry của anh Q."đại diện cho bạn Trỗi phía Nam"? Rồi chuyện mừng QK TQ, tại sao mọi người không hoàn toàn nhất trí? Tại vì mình không nói rõ cho mọi người hiểu đây là "ngoại giao nhân dân". Nhân đây cũng góp ý cho BLL phía Nam .Những việc chung các anh kêu gọi thì thường các khóa em út (gồm K7, K8) hưởng ứng, tham gia rất đầy đủ. Thế nhưng mỗi khi các khóa đàn em có chuyện (ở đây là việc chung) thì hầu như các khóa trên không tham gia,hưởng ứng, thậm chí không có một lời động viên, ngoại trừ anh Q.? Khiến các khóa út ít nhiều lúc không khỏi chạnh lòng so sánh. Ví dụ như trường hợp đón thầy Thịnh vừa rồi. Rồi còn tang lễ các phụ huynh khác. Ở đây lại đổ thừa cho BLL, nhưng có lẽ thế?
Nói tiếp về hội viên. Các góp ý đều thể hiện những suy nghĩ của mỗi người, thế nên mới có mục nhận xét ở bên dưới mỗi bài viết. Nó giống như phê bình văn học vậy thôi, có người thích, người không. Nhưng cái đáng nói ở đây là rất nhiều người không dám mang tên mình mà chỉ"nặc danh", rồi tung"quả "thối" cho mọi người cãi nhau? Tôi cho đây là hành động hèn nhát, không phải của "dân Trỗi"? Góp ý thẳng thắn như ĐN, KV và những người khác quả đáng khen! Nhưng nên nhẹ nhàng và hiểu cho BLL, vì nói đi thì cũng phải nghĩ lại? Họ làm không phải vì mình, họ cũng như chúng ta không thể biết hết mọi chuyện, nếu không có người báo? Chúng ta tự hào vì trường ta cũng có người tham gia vào bộ máy lãnh đạo đất nước. Cũng như trường miền Nam có Nguyễn Bá Thanh bí thư Đà Nẵng vậy thôi. Bây giờ đâu có "một người làm quan, cả họ được nhờ". Nhưng trường ta được tiếng!
Vài dòng góp ý chỉ mang tính chất cá nhân. "Ý tại ngôn ngoại". Nếu mọi người không nghe được, đề nghị TQ cắt cái phựt cho tôi. Xin cám ơn.

SLOGAN


Đi xuyên qua căn cứ 26, loằng ngoằng qua vài con đường mới của Sài thành thì đến một khu dân cư mới nằm ven sông. Lâu ngày xa Sài Gòn, thành phố mở rộng nhanh quá tôi cũng không xác định được khu đất mới này là đâu và cũng không biết con sông này tên gì. Chỉ biết rằng bên kia sông là An Phú Đông, quận 12 và ngồi đây cứ vài phút lại có một chiếc máy bay hạ cánh bay qua đầu.


Mảnh đất ven sông này được chia thành những lô đất rộng đủ để làm những căn biệt thự xinh xắn. Đường xá, hạ tầng đã hoàn chỉnh nhưng mới chỉ có vài nhà được xây và có người ở còn phần lớn mới chỉ là nhà tạm. Những khu nhà tạm này được các nhà kinh doanh ẩm thực tận dụng ngay, hàng loạt các quán lẩu dê, dê nướng, lẩu mắm mọc lên san sát dọc bờ sông.

Đối diện với vô vàn quán xá ấy là những bức tượng, Chủ nhân của nó chắc là một nghệ nhân đã kịp mua được lô đất ven sông thơ mộng này, một môi trường lý tưởng cho hoạt động sáng tạo nghệ thuật.

Hình như tác giả làm những bức tượng muốn nói về một thời bất khuất của các chiến sĩ cánh mạng. Có điều chưa biết sau này nó được đặt ở đâu nên chẳng ông nào phân tích được sâu hơn về giá trị nghệ thuật và ý nghĩa của những bức tượng đó.

Bàn nhậu, anh em vừa uống vừa thi nhau đặt tên, không phải ! mà là một câu gì đó phản ánh được ý nghĩa của bức tượng, nó na ná như các nhà kinh doanh đưa ra khẩu hiệu cho sản phẩm của mình như : "Hãy nói theo cách của bạn", "Tạo dựng nhân tài - Nuôi dưỡng tương lai", " Mọi người phải ngước nhìn mình"….hình như tiếng Anh là Slogan gì gì đó!.

Tranh luận mãi, nào là trung kiên, bất khuất… cuối cùng chú em chủ xị bữa nhậu phán một câu xanh rờn : Chưa xỉn quyết chưa về !

Quá đúng !!! Cả bàn nhậu vui vẻ tán thưởng, phục chú em nhỏ tuổi tài cao. Cả bàn lại tiếp tục dzô với ý chí chưa xỉn quyết chưa về..

Anh em trong đó bữa nào rảnh đến thử coi và tìm cho mấy bức tượng cái slogan mới cho hay hay, mấy bác chủ nhà hàng mong lắm đấy.

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2009

Có nên khóa một chủ đề nóng ?

Vừa rồi tôi thấy một topic được anh em trao đổi rất nhiều , với nhiều ý kiến không giống nhau . Đáng tiếc là BQT bolg lại khóa lại . Theo tôi là không nên . Vì :
1.Mọi ý kiến trái chiều nên để mọi người tranh luận để đi đến thống nhất và hiểu nhau hơn . Thực ra khi anh em còn quan tâm góp ý thì blog UT mới là nơi để mọi người trải lòng mình , chia sẻ những khúc mắc trong cuộc sống . BQT blog đừng nghĩ rằng như vậy là đủ , bởi vì không bao giờ là đủ nếu một ai đó còn băn khoăn hay khúc mắc . Chỉ sợ nhất khi vào UT blog không có tin gì . Riêng tôi , khi vào thấy không có gì mới trong mấy hôm là tôi thấy trống vắng làm sao đó . Cảm thấy cô đơn ... vì thiếu bạn . Nếu khóa topic lại vô tình BQT đã không cho ai nói và như vậy thì chúng ta còn là bạn nhau hay không ? Còn bình đẳng hay không ? Blog này mở ra chẳng để cho chúng ta ( những người lính Trỗi )  có cơ hội tham gia và chia sẻ những vui buồn của mình sao ?
2.Chuyện chúc thọ bác Nguyễn thiện Thành được đưa lên để mọi người biết là đúng và chuyện đó là  bình thường . Tuy nhiên cách đưa tin làm một số người cảm thấy không hài lòng ( làm sao hài lòng hết tất cả mọi người được ) vì sự mặc cảm . Riêng cá nhân tôi quan niệm rằng : Mọi thông tin liên quan đến bạn mình dù tốt hay xấu đều quý như nhau và mình có trách nhiệm xử lý thông tin đó với tất cả tấm lòng mình sao cho nhân văn nhất , có văn hóa nhất .
3.Chúng ta cũng nhiều tuổi và cũng từng trải việc đời nên mọi từ ngữ nêu ra ở đây đều mang theo chữ " trách nhiệm " . Đừng ẩn danh và nói vung mạng . Nếu sợ thì đừng nói và đã nói thì không sợ . Trỗi mà ! .
Vài dòng tâm sự mong mọi người đừng hiểu lầm .