Hà nội dịp này có lẽ đẹp nhất trong năm. Tháng trước đầu Thu, chưa cảm nhận được gì mấy. Vẻ đẹp mùa Thu với bầu trời xanh thẳm không 1 gợn mây, nắng vàng, thời tiết hanh khô, buổi chiều se lạnh, đêm và sáng sớm co ro trong cái rét đầu Đông...chỉ còn thiếu hình ảnh những con đường rải đầy lá vàng nữa thì quả là mỹ mãn. Cây cối vẫn còn xanh lắm, lá chưa vàng nên những con đường vẫn rợp bóng mát, có lẽ sang Đông mới thấy cảnh tàn Thu. Xa HN lâu năm, về thăm HN cũng nhiều lần, nhưng chưa lần nào được về đúng dịp này để tha hồ say sưa ngắm cảnh đẹp của mùa Thu và cảm nhận những gì mới chỉ biết qua văn chương, âm nhạc, nhìn đâu cũng đẹp, thấy cái gì cũng muốn lưu lại hình ảnh để dành đến lúc không còn được đi, được ngắm. Thật may mắn! Vài hình ảnh xin được chia sẻ cùng các bạn chưa có dịp về HN mùa này.
Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2008
Hà nội mùa này
Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2008
K6 HCM họp mặt
Cuối năm, K6 Tp.HCM tổ chức họp mặt vào lúc 16h ngày 13.12.2008 (thứ 7) tại quán Vườn Dừa - 12, Phan Đình Giót (gần cổng sân bay TSN), thân mời AE K6 và AE các khóa tới tham dự cho đông vui.
TM.BLL : Huỳnh Hồng
Tự học Trung văn... tại sao không?
Ngày xưa đọc điển tích Trung Quốc thấy có câu: "Ba ông thợ giày còn hơn ông Gia Cát Lượng!". Nhưng câu gốc tiếng Hoa là: "San ge chòu pi jiang sheng guo zhu gé liàng", nghĩa đen: Ba ông thợ giày tồi (chòu: thối) đã thắng Gia Cát lượng. Đây cũng là cách nói có vần có điệu. Xem phim hay thấy anh nông dân cầm 2 thanh gỗ gõ vào nhau và đọc như đọc vè kiểu đồng dao của trẻ con VN ta.
Mời Khắc Việt comment câu này bằng Hanzi!
Tình Thu
Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2008
Ký sự
Bạn “SU HÀO” một thành viên K9, cách đây một thời gian đã gửi một bài lên UT, vừa nhận được bài Ký sự này của bạn, đăng lên để các bạn đọc kịp thời. UT chân thành cảm ơn sự tham gia đóng góp của SU HÀO với ÚT TRỖI.
Thân gửi các bạn,
Cuối tháng 10 vừa rồi tôi có đi tua du lịch Trung Quốc tại
Chúc các bạn luôn vui, khỏe, hạnh phúc.
Su hào
Ký sự hành trình chuyến đi
(Từ ngày 25/10/2008 đến ngày 3/11/2008)
MỞ ĐẦU
Đã từ lâu chúng tôi mơ ước được một lần khám phá đất nước Trung Hoa, nơi khởi nguồn của nền văn minh châu Á, được chiêm ngưỡng tận mắt một trong 7 kỳ quan của thế giới cổ đại là Vạn lý trường thành với câu nói bất hủ của Mao Chủ Tịch: “Bất đáo trường thành phi hảo hán”, được đến thăm Tử Cấm thành, Cố cung ở Bắc Kinh… mà mới chỉ được biết qua sách vở, phim ảnh.
Đã vài lần chúng tôi được đến đất nước Trung Quốc nhưng mới chỉ “mon men” ở vùng biên giới thuộc các tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây. Năm ngoái chúng tôi đã đi tua thăm quan Nam Ninh 3 ngày hai đêm, đã thấy thú vị lắm. Thế nhưng, ước mơ đến được Bắc Kinh, Thượng Hải là hai thành phố lớn nhất của Trung Quốc, rồi Tô Châu, Hàng Châu, Tây Tạng, Lệ Giang, Tây An… luôn thôi thúc chúng tôi tìm cơ hội đến thăm. Tuy nhiên vì là du lịch tự túc nên ai cũng muốn chọn chương trình thăm quan được nhiều nơi và giá cả phải chăng.
Ngày thứ Sáu, 17/10/2008 khi cô Bích, giám đốc Công ty Thương mại và Du lịch Bắc Á, là người đã đưa chúng tôi đi nhiều chuyến du lịch, trong đó có chuyến sang Lào năm ngoái, gọi điện thoại đến cơ quan, nói có tua đi du lịch Nam Ninh - Bắc Kinh - Thượng Hải bằng đường ô tô và tàu hỏa trong 10 ngày 9 đêm, còn khuyết mấy chỗ, mời các cô cùng đi. Khi nghe chương trình thấy thiếu điểm Hàng Châu, Tô Châu, chúng tôi thấy cũng chưa được ưng lắm, nhưng nghĩ lại, đây là một dịp đã hình thành được đoàn, nếu tự lập đoàn thì rất khó khăn. Cách đây vài năm chúng tôi đã định thành lập đoàn đi Đảo Hải
Thế là chúng tôi nhanh chóng quyết định tham gia tua. Ngày thứ Hai 20/10/2008, Bích đã cử ngay người đến Viện để thu Hộ chiếu và ảnh, một nửa số tiền. Vậy là đi thôi! Nghe Bích nói tua này có người đi lại, có mấy người học và làm việc ở Nhật Bản về, chúng tôi thấy cũng háo hức muốn đi. Tôi dặn chị T mượn máy ảnh của Phương, con trai cả để mang đi. Nhưng rồi có trục trặc, máy ảnh lại lạc mất bộ phận xạc pin nên phải mượn máy ảnh của cháu Thảo, cùng phòng. Thảo nói máy của cháu chậm lắm. Đành vậy thôi. Vậy là chỉ trong vòng một tuần, chúng tôi phải sắp xếp hết các công việc trên cơ quan cũng như ở nhà, chị T phải gửi cháu lớn về nhà ngoại, đổi một ít tiền nhân dân tệ… Ngại nhất là phải nói với xếp vì hơi đột ngột, một lúc hai cán bộ đi mất tận hơn một tuần! Nhưng rồi mọi việc đều ổn cả.
Và ngày lên đường mong đợi đã đến! Các bạn xem tiếp ở đây
SU HÀO
Thứ Năm, 4 tháng 12, 2008
Có Bạn Trỗi ở Buôn ma thuột ?
CHUYỆN BỒ BỒ
Hôm ở Thái Nguyên sau khi viếng mộ Thảo về, mấy anh em chui vào quán nhỏ bên hồ Núi Cốc uống rượu tán phét. Nhớ chuyện xưa Bằng Hà Kể :
Hồi Quế Lâm thế nào mà mình “Bồ Ta”, Bảo Sơn “Bồ Tây”. Một lần hai bồ hội quân ở sân vận đông Y Trung để choảng nhau. Đông lắm, ngồi dàn 2 bên như Lương Sơn Bạc ấy. Cứ từng cặp một ra quần nhau ở khoảng trống ngăn cách giữa đôi bên. Hết Quốc “biêu”_Triều ” Ngồng”, Hà “khỉ”_Vũ Quang …Đến lượt K7 ,chả biết ông nào hô Bằng Hà_Bảo Sơn lên choảng nhau. Thế có chết không, mình với thằng Bảo Sơn thân nhau từ bé, cả mấy ông bố cũng thân nhau ( Quân khu Việt Bắc mà), giờ các ông anh bảo choảng nhau với nó thật khó sử . Không biết phía bên kia Bao Sơn nó nghĩ gì? Bí qua tôi liều nói :” Tôi chả có việc gì phải đánh nhau với Bảo Sơn cả “. Tất cả im lặng . . .
Thật là một tình huống chớ trêu, nhớ lũ choai choai K7 chúng tôi trước đó nhiều đưa thân nhau lắm, vậy mà đùng một cái”mỗi thằng mỗi ngả”, thằng Tây, thằng Ta. Chẳng biết mấy ông tham gia cái trò Tây, Ta còn nhớ gì không, chứ tôi thì vẫn nhớ.
Tôi tham gia Bồ Ta ngày x/x/1967 tại Y Trung, Quế Lâm, Trung Quốc. Người giác ngộ tôi là ông anh TS K4, còn giác ngộ ông anh TS tôi không biết là ai. Các bác thấy có giống tổ chức thanh niên của cụ Nguyễn Ái Quốc ở Quảng Châu không? Nhóm Bồ ta K7 chúng tôi có 6 thằng Quảng, Kỳ, Thắng, Lam Sơn, Chí Hùng và tôi, chúng tôi vẫn gọi là nhóm “Lục Nhân” cho ra vẻ hảo hán giang hồ một tí (may ra mấy thằng theo Bồ Tây nó sợ). Bây giờ các bác có thể gọi là chi bộ cũng được, Bí thư lúc bấy giờ là Phùng Thế Quảng ( không biết khi lên Tướng có khai vào lý lịch không ? ). Hàng ngày, sau giờ học chúng tôi ra đồi thông (chỗ có cái xưởng thủ công mỹ nghệ, làm đũa rất đẹp) tập võ. Trên cử “thầy” xuống dạy, tôi nhớ có mấy ông K5 Sơn, Trung (không biết có phải Nhất trung không), Lê Bình, Hà “khỉ’. Tập xong ghé vào xưởng “ cả thầy lẫn trò” thấy cái gì hay thì “mượn” của người ta về làm của mình…Việc rèn luyện võ nghệ cũng để chờ ngày hội quân tỉ thí như Bằng Hà vừa kể đấy. Đúng là tối hôm ấy, Bồ Tây, Bồ Ta ông nào cũng mũ bông xụp mặt, khẩu trang kín mít chỉ còn có đôi mắt, lưng ông dao, ông búa như lục lâm thảo khấu.
Chuyện Bằng Hà kể rất đúng, nhưng lạ là hồi ấy không ai biết nó tham gia cái vụ bồ bồ này. Nghĩ kỹ lại thì cũng chẳng lạ vì mấy thủ lĩnh cái vụ Bồ Bồ này tổ chức hoạt động theo kiểu Xứ ủy các miền như các cụ ngày xưa. Tức là cũng cho người xuống các khóa dưới vận động, lôi kéo, cũng tổ chức huấn luyện võ nghệ để chuẩn bị cho khởi nghĩa như Nam Kỳ, Ba Tơ, Bắc Sơn ngày trước. Chỉ thiếu có nghị quyết và hình ảnh lãnh tụ thôi, cỡ tôi (hình như là phó bí thư chi bộ thì phải, cũng chưa biết chính xác ông nào là lãnh tụ Bồ Ta). Có khi Bằng Hà lại ở cái bộ phận hoạt động bán công khai cũng nên?
May cái tối ấy chỉ từng cặp choảng nhau, chứ mà choảng theo kiểu “Tạp phí lù” Chắc phải có vài Lưu Dũng nữa. Lại chả mấy ông ngày thân nhau, đêm choảng nhau mà không biết. Đúng là cái thời vừa dại vừa khôn.
Thứ Tư, 3 tháng 12, 2008
Ảnh cũ
Lấy ra cho em xem!
Tôi đọc chuyện này mãi vẫn chẳng hiểu gì. Bạn nào hiểu, giảng cho tôi với!
Tại vương quốc kia có một nàng công chúa đang kén chồng. Bao nhiêu anh hào khắp mọi nơi đã quy tụ tại vương quốc của nàng để thi thố tài năng, nhưng tất cả đều thất bại trước thử thách của nàng.
Một ngày kia, có một chàng trai xuất hiện. Công chúa dắt chàng vào rừng, đến một vách núi cheo leo, nơi có bầy chim ca hát, có dòng suối thơ mộng chảy qua và có một miệng hang sâu hoắm và đen ngòm. Nàng rút chiếc nhẫn kim cương đang đeo ở tay và ném thẳng vào hang. Trước sự kinh ngạc của chàng trai, nàng nhẹ nhàng nói:
"Anh lấy ra cho em xem nào?"
Sau một phút ngỡ ngàng, chàng trai thực hiện yêu cầu của công chúa.
Công chúa vui mừng ôm chàng trai, hôn lên má chàng và nói:
"Chồng của em đây rồi. Vậy mà những thằng trước đây cứ xông vào hang mà đánh nhau với gấu mới ngu chứ".
Nguồn:ST.
Gặp bạn.
Thứ Ba, 2 tháng 12, 2008
Bổ sung
PH-TXB còn lưu giữ được nhiều tấm ảnh cũ chụp với bạn bè, tôi tranh thủ "chộp" ngay được 2 tấm thời "hậu Trỗi", chụp lúc 6 chú Trỗi đi chơi công viên.
Thứ Hai, 1 tháng 12, 2008
CÔN ĐẢO MÙA GIÓ CHƯỚNG
Chúng tôi có mặt tại Côn đảo thật nhanh chóng. Ngoài việc tham quan còn tìm lại nơi ba tôi và bác sáu Hoàng (ba anh Xuân Miên k4, Xuân Nam k8) bị tù. Quyết định mua vé, vác ba lô ra sân bay đi ngay, chỉ hôm trước hôm sau. Chẳng hỏi thăm xem khi ra Côn đảo sẽ ăn, ở đâu? Đi như thế nào? Gía cả, dịch vụ ra sao? Chỉ xác định là ở đó không có gì. Tất cả đều là số không !
Ảnh 1:Côn đảo nhìn từ đỉnh Rada(570m)
Đến sân bay Cỏ ống sau hơn 50 phút bay, trời u ám đầy mây, đường băng còn ướt sũng nước mưa. Sau khi liên hệ với quầy hướng dẫn,chúng tôi leo lên xe của cty ATC có một cái Resort ngay bãi biển ở thị trấn Côn đảo gần mấy cái di tích mà chúng tôi muốn tới thăm. Mùa này đang là gió mùa Tây – Nam (còn gọi là mùa gió chướng), Côn đảo vắng khách nên giá cả có giảm, nhưng so ra vẫn còn đắt hơn thành phố HCM. Các khách sạn giảm giá chỉ còn 450.000 vnđ/phòng đôi. Không giảm thì phải 700.000 vnd trở lên? Tưởng chúng tôi ở Resort thì mới thế, nhưng ở đâu cũng vậy! Sau khi nhận phòng, bụng đã đói. Hỏi thăm nhân viên ở đây có 2 quán ăn ngon, hải sản thì Tri kỷ, thịt rừng thì Sơn phước lộc (còn gọi là Dê lang thang). Hỏi thuê xe tự lái thì không có! Ở đây chỉ có dịch vụ chở khách đi theo điểm tham quan. Hỏi kĩ thì mới biết, có 4 điểm tham quan: Nhà tù (gọi là điểm cách mạng), vòng quanh thị trấn,thăm các Đền thờ, mấy điểm du lịch. Sau này mới biết bán kính chưa đến 1 km. Mỗi điểm xin các bác 400.000 vnd, tổng cộng 4 x400.000=1.600.000 vnđ. Còn chở đi ăn thì 200.000 vnd mỗi lần đi. Chúng tôi đồng ý đi ăn. Nhưng chờ mãi không thấy xe, vào hỏi lễ tân được biết lúc đó là 11h30 trưa, lái xe bận đi ăn, nên không có người lái?
2:Sáng sớm ở đảo
Bực mình vì không biết quán ở đâu? Đi như thế nào, nên Cự Hà (em anh Dương Thanh k3) lén liên hệ với nhân viên khác của Resort. Té ra họ cũng có dịch vụ cho thuê xe máy (tất nhiên là làm lén), với 150.000 vnd/ngày, xăng họ đổ. Mừng húm vì đã có phương tiện tự túc rẻ gấp nhiều lần, được tự do đi theo ý thích, nhưng cái chính là không muốn đưa cổ mình cho người ta cứa, còn bị chửi là ngu. Nhưng vẫn còn nỗi lo gặp mưa, gió.Liền liên lạc về đất liền tìm mối quan hệ quen biết ngoài đảo. Không đầy 15 phút có người gọi điện thoại nói chốc nữa sẽ có người ngoài đảo gọi tới. Người gọi cho chúng tôi là cậu lái xe cho UBND huyện Côn đảo tên Sơn. Té ra người giúp đỡ chúng tôi là một quan chức của tỉnh Bà rịa-Vũng tàu. Sơn hỏi chúng tôi đang ở đâu? Và nói:" Các anh gọi em bất cứ giờ nào? Em sẽ đưa các anh đi". Trong cái rủi, có cái may! Mấy ngày chúng tôi ở đảo, Sơn rất nhiệt tình đưa đi khắp đảo kể cả những chỗ du khách không bao giờ được tới.
Vớ được 2 cái xe máy, đội nón bảo hiểm vào, chúng tôi phóng đi kiếm chỗ ăn. Chỉ đi khoảng 300m thì thấy quán Sơn phước Lộc (tức Dê lang thang). Bụng thầm nghĩ: "Gần thế này đi bộ cũng được, sao nó lấy của mình những 200.000 vnd? Suýt nữa đóng tiền ngu". Bước vô quán,chúng tôi gọi đồ ăn. Ngoài dê và Mực ra quán chẳng còn gì. Thế mà thực đơn nó ghi đủ các món?
3:Đường phố ở đảo thật sạch.
Thấy giá cả cũng được, món nào cũng đề giá 60.000 vnd. Chúng tôi gọi mấy món dê và mực nướng, một cái lẩu kèm mì ăn liền. Khi ăn xong,kêu tính tiền phát hiện có mấy món nướng tính giá 110.000vnd/món. Thắc mắc thì được trả lời: "Mấy đĩa đó những 3 lạng thịt". Ăn rồi làm sao biết đấy là 3 lạng thịt? Sao nó không hỏi mình trước mà để mình ăn rồi, khi tính tiền mới nói? Há miệng, mắc quoai. Đành chịu. Tự nhủ sau không ghé đó nữa! Dời quán, chúng tôi tranh thủ tham quan di tích nhà tù. Chỉ đi khoảng 1 tiếng đồng hồ là hết các trại tù, nơi cha chúng tôi đã từng bị thực dân Pháp nhốt sau cuộc khởi nghĩa Nam kỳ 1940. Với bán kính chưa đến 1 km mà chúng "dự kiến" chém chúng tôi 400.000 vnd thì quá "dã man"!Chiều đến chúng tôi hẹn Sơn mang xe đón và đặt Sơn kiếm 1 chỗ có cảnh đẹp, không đặt vấn đề ăn ngon. Sau khi suy nghĩ Sơn đưa chúng tôi đến khách sạn Công đoàn cách chỗ chúng tôi ở chỉ hơn 1km, nhưng phải công nhận khách sạn có 1 chỗ nhìn đẹp ra biển. Biển lúc này sáng trưng bởi các ngọn đèn của hàng trăm con tàu đánh cá tránh biển động đang bỏ neo. Đường ở Côn đảo rộng rãi,sạch sẽ, yên tĩnh rất thích hợp cho nghỉ dưỡng. Không hiểu sao thực dân Pháp lại trọn chỗ này làm nơi đày ải những người chống đối chúng? Lào, bạn tôi nhận xét là ở đây sướng gấp mấy lần tù Hỏa lò(Hà nội)? Vì cậu đã từng chứng kiến!
4:Côn đảo nhìn từ trên máy bay
Nhưng mục đích chính của những người du lịch ra đây tham quan là mấy khu nhà tù thì để cho rêu phong, mục nát? Không khéo chỉ vài năm nữa nhà nước phải bỏ ra cả trăm tỷ chỉ để phục dựng lại giống như Phú quốc. Chỉ quan tâm vẻ đẹp bên ngoài đó là nhận xét của tôi. Cả một dãy phố ven biển với kiến trúc kiểu Pháp tự nhiên nổi lên 2 khu nhà kiểu mới, một cái là khách sạn của Sài gòn touris, một cái là khu biệt thự ATC tôi đang ở. Ra thăm Côn đảo hiếm khi du khách ở lại lâu ngày. Vì không có gì chơi? Chúng tôi may mắn được Sơn lái xe cho lên đỉnh có đài rada cao nhất đảo (570m so với mặt biển), mà chúng tôi cho là thú vị nhất trong chuyến đi. Từ đây có thể quan sát toàn đảo. Thú vị thứ hai là ra Mũi Cá Mập lúc gió thổi rất mạnh, mỗi năm chỉ có 1 mùa gió chướng. Gió thổi rất mạnh, tôi định mò ra khỏi oto chụp hình, đi được mấy bước thấy gió mạnh quá quay lại, phải mất mấy phút, có người ra kéo mới vô được. Có hai người khách du lịch đi xe máy không tin lời can của tôi cố đi, ra chưa đến mũi quay lại phải có người giúp mãi mới thoát.
5:Gió thổi ở mũi Cá mập.
Nói chung dịch vụ ngoài Côn đảo còn kém, chưa khai thác hết tiềm năng du lịch thu hút được mọi người như Phú quốc. Còn mang tính cách ăn xổi, ở thì.Khi ra sân bay lại phát hiện ra một cái kém của đảo. Đó là chuyến bay nào cũng biết trước số người cố định trên máy bay. Nhưng ghế cho hành khách ngồi chờ lên máy bay chỉ có 12 cái? Số còn lại đứng, ngồi ngổn ngang trên sàn. Tóm lại có muốn tham quan Côn đảo nên tìm hiểu kỹ về giá cả dịch vụ. Nếu cho chắc, nên ở khách sạn công đoàn! Có bao gồm buffes ăn sáng. Hoặc ở khách sạn của Sài gòn touris.
Kỷ niệm về "HOA TÓC TIÊN"

Ngày đó, đơn vị tôi được lệnh chuyển vào Phong Điền, Thừa Thiên . Chúng tôi đi theo đường 15N, con đường nhánh nhỏ của hệ thống đường Trường Sơn, theo trục Bắc
Vượt qua con đèo dài, chúng tôi tới thung lũng Ba Lòng rất sớm, nắng chiều còn gắt. Đơn vị nghỉ lại ở dải rừng thưa gần một dòng sông . Mới vào mùa khô nên nước sông nhiều, trong xanh và hiền hòa . Khúc sông Thạch Hãn này dòng nhỏ hơn dưới đồng bằng, hai bên bờ nhiều đá, nhìn nó như một con suối lớn, có anh em gọi là sông Ba Lòng. Tôi mắc võng sát bờ sông ,
nhìn nhánh Trúc Đào vươn cành là là mặt nước, lại nhớ bóng liễu rủ bên hồ Hoàn Kiếm Hà Nội. Xa nhà mới tám tháng mà sao hôm nay nhớ nhà, nhớ Hà Nội quá.
Đang miên man nhớ về Hà Nội , bỗng thấy một người lính lang thang dọc bờ sông, dáng nhàn nhã như đi dạo. Người lính lạ đến gần, tôi nhận ra PH , thật khó tin. Tôi nghĩ : mình đã rất may mắn mới gặp được nhiều bạn Trỗi trong này, . Nghe tôi gọi , PH cũng tròn mắt ngỡ ngàng.
Chúng tôi ngồi ngay mép nước bên bụi Trúc Đào trò chuyện . Dòng sông xanh mát như dòng Li Giang bên Trung Quốc ngày bé chúng tôi vẫn thường ra tắm mỗi chiều. Bao chuyện của Trỗi những ngày Quế Lâm, Trung Hà như vừa mới hôm qua. . . chuyện về các bạn mình , nghe nói lính Trỗi vừa rồi vào Quảng Trị nhiều lắm, K nào cũng có nhưng chúng tôi chẳng mấy khi biết tin tức về nhau. Hồi tháng 9/72 tôi gặp Mạnh Thắng ở Quảng Bình trên đường hành quân, rồi bặt tin. Đến Bãi Hà gặp Luyện bị thương đi ra, Luyện báo tin Y Hòa hy sinh, buồn quá. Không biết ai còn, ai mất trong lính Trỗi chúng tôi sau một mùa hè đỏ lửa ở Quảng Trị...
Hóa ra PH mới vào Quảng Trị được ít hôm, thấy cảnh lạ và đẹp, lọ mọ đi ngắm cảnh không ngờ lại gặp tôi. Lúc này tôi mới biết PH là lính cao xạ 37 li bảo vệ ga Thị Long ở Thanh Hóa , tháng 12/72 đơn vị kéo ra bảo vệ Hà Nội .Sau chiến thắng B52, được về phép vài ngày, PH lại cùng trung đoàn 223 vào gấp Quảng Trị. Trung đoàn 223 cao xạ của PH nhập vào mặt trận B5 ( trung đoàn có nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm).
(PH trên trận địa) Lính cao xạ có khác, chỉ vài ngày đã có mặt ở Quảng Trị. Bộ binh chúng tôi đi bộ rạc cẳng, mấy tháng trời mới vào tới Quảng Trị. Bởi thế tôi hỏi PH nhiều chuyện về Hà Nội, về Khâm Thiên, An Dương,Uy Nỗ… bị B52 rải thảm thế nào, trong này chúng tôi nghe tang thương lắm. Chuyện những người bạn cũ ở Hà Nội giờ ra sao v.v..Vẫn nhớ PH có một cô bạn gái cùng lớp xinh lắm. Tôi gặp một lần khi PH và cô bạn đến chào mấy người bạn Trỗi trước ngày đi bộ đội. Tôi hỏi PH về cô bạn gái ngày xưa …
PH lặng đi không nói…Không khí trầm lại, Tôi biết mình đã lỡ, nhưng sao lại thế ???. Lính Trỗi vốn “nhát” gái , bởi thế đã yêu thì chân thành sâu sắc , ngược lại họ cũng đau đớn nhiều khi tan vỡ. Ngày ấy đám Trỗi chúng tôi nhìn họ thật ngưỡng mộ, khao khát những tưởng rằng PH sẽ là thằng hạnh phúc nhất. Mối tình đẹp vậy ? không lẽ .. ngắn ngủi thế sao? tôi không dám hỏi gì thêm nữa .
PH lặng lẽ bứt từng lá trúc đào thả xuống lòng sông, lá dập dềnh trôi theo làn nước xa mãi. Chợt PH quay sang hỏi ở đây có đàn không . Thật may, đơn vị tôi có nhiều anh em Hà Nội, nhiều người biết ghi ta, trình độ chỉ cỡ bập bùng “cơm nguội “ nhưng đàn lúc nào cũng có .
Chỉnh lướt dây đàn cho đúng lại , PH hát. Tôi nhìn ra phía dòng sông lắng nghe từng lời hát. Giọng trầm buồn cùng tiếng đàn gỗ lan toa trên mặt sông vắng lặng, len vào rừng thưa đến từng cánh võng. Anh em trong đơn vị tôi ngồi cả dậy, lắng nghe. Bài hát lạ, tôi chưa từng nghe, nhưng buồn làm sao, cái buồn của người lính nơi xa, của mất mát…Lời hát không trách ai nhưng âm thầm một nỗi buồn cô quạnh, day dứt…
Dù rằng đến cuối đời, bên khói hương lúc khóc người yêu tôi, tôi đã yêu suốt một thời …
Ngưng hát, PH kể cho tôi nghe về Hoa Tóc Tiên _ tên bài hát. Loài hoa chỉ nở khi đến mùa giông bão, loài hoa đẹp nhưng yếu ớt mong manh như tình yêu trong chiến tranh vậy.
(Ảnh 2 cha con PH gặp nhau ở chiến trường)
Một người, rồi hai người trong đơn vị tôi đến, lấy cớ mượn cái điếu , hút xong rồi ngồi lại luôn, toàn lính Hà Nội cả . Biết mọi người muốn nghe PH hát ,tôi nhìn PH thỉnh cầu khích lệ. Chiều ý mọi người, PH lại hát tiếp nhiều bài hát khác. Tiếng hát ,tiếng rít thuốc lào của đám lính Hà Nội , vọng lan cả cánh rừng suốt đến chiều tối. Bài hát chia tay, PH hát có tên “Gặp nắng trên đường mùa đông”, cũng là một bài hát PH mới viết sau ngày Hà Nội ngừng tiếng bom, sau một mối tình tan vỡ, viết trên đường hành quân vào Quảng Trị.
Đêm ấy tôi thao thức không sao ngủ được , vui được gặp bạn, buồn vì chuyện bạn . . .lặng nghe dòng sông chảy, tôi cứ miên man nghĩ về những người bạn lính của mình.Người đã ngã xuống như Y Hòa, người bị thương như Luyện và hôm nay một người bạn nữa, lên đường vào mặt trận vẫn mang theo nỗi đau mất mát của mối tình đầu. Cái loài Hoa Tóc Tiên ấy sao lại có nó nhỉ? Tóc Tiên _ thứ Hoa này đâu phải dành cho những người lính ???
Tôi nhớ câu thơ của ai đó : Chiến tranh là chồng chồng nỗi đau se thắt. Nỗi đau làm ta đông cứng khi ngoải nhìn, nhớ lại... Tôi tin người lính như PH sẽ vượt qua nỗi đau này. Bài hát cuối cùng lúc chia tay “ Gặp nắng trên đường mùa đông” tôi đã lờ mờ nhận ra, dù còn buồn nhưng mạnh mẽ làm sao. Năm đó mùa đông lạnh lắm. Phải chăng cái nắng từ phương 
Sau cuộc gặp ấy, dù không trực tiếp gặp nhau nhưng tôi và PH vẫn bên nhau trong các trận đánh ở Phong Sơn, sông Bồ trong chiến dịch giải phóng Huế, Đà Nẵng năm 1975. . .Ngày đánh trận Phổ Lại, đơn vị tôi được tăng cường một đại đội cao xạ 37li. Lính cao xạ hạ nòng cùng bộ binh chúng tôi đánh các điểm cao, khi có máy bay họ lại bảo vệ chúng tôi. Trong một tình huống buộc phải nổ súng, khi trên đầu chúng tôi đang có máy bay trinh sát OV10 của địch. Trận địa bị lộ, pháo khói chỉ điểm vừa bắn vào trận địa đã thấy một chiếc A37 bổ nhào vào chúng tôi. Loạt bom đầu chúng tôi chỉ kịp chui vào hầm. Khi máy bay lượn lên chuẩn bị cho đợt bổ nhào tiếp theo, chúng tôi được lệnh rời trận địa. Chúng tôi chạy thật nhanh, càng xa trận địa càng tốt. Khi chạy, tôi nghe nhiều tiếng nổ đầu nòng “thùng thùng” xung quanh dưới mặt đất, trên trời ran dài những tiếng lục bục, tôi biết cao xạ mình lên tiếng. Chiếc A37 không dám xà xuống nữa, cắt loạt bom vu vơ rồi bỏ chạy. Chúng tôi chạy trở lại, trận địa còn nguyên vẹn, bom địch bị hất ra xa . Cảm ơn lính cao xạ…Nghe PH nói chuyện vượt sông Bồ vào Huế, tôi mới biết PH ở chính cái đơn vị tăng cường cho chúng tôi.. .
Hôm nay đến thăm bạn, ngồi trong căn hộ bình dị của PH , chúng tôi lật trở về quá khứ, nhớ lại những ngày ở Trị Thiên mà bồi hồi xúc động .Lại chuyện Quế lâm-Hưng Hóa ,lại chuyện Thạch Hãn-Sông Bồ ký ức cứ nối dài. Chuyện Hoa Tóc Tiên, nỗi đau riêng của người lính chẳng đáng gì với những người ngã xuống hôm qua, với những bà mẹ mấy chục năm nay vẫn ra cổng làng ngóng con về và hàng triệu những đóa hoa tươi ngày chiến thắng không có người nhận. Nhìn tấm ảnh Hoa Tóc Tiên của PH chụp, thật đẹp vẫn thấy màu tím trong sắc hoa, vậy mà đã có lúc chúng tôi không tin có nó
Câu chuyện nhỏ về PH cũng là một trong những nỗi buồn chiến tranh mà người lính phải lãnh nhận, chịu đựng . PH đã vượt qua được hoàn cảnh để tiếp tục lên đường vào mặt trận, bi quá nhưng đẹp. Tôi đã đọc nhiều câu chuyện về chiến tranh, chưa thấy ai thất tình ra trận như bạn tôi ngày ấy. Phải chăng khi ấy người ta không muốn làm nản lòng chiến sĩ...Chuyện cũ đã qua
Bên PH hôm nay là một gia đình hạnh phúc, bên người vợ rất yêu lính và hai đứa con trưởng thành, năng động. Thăm gia đình PH cũng là thăm hai người bạn cũ, Vợ PH vốn là bạn cùng lớp phổ thông với tôi. Chúc hai bạn thêm khỏe và hạnh phúc, sớm có cháu nội,ngoại để vui vầy bên chúng, để còn kể cho chúng nghe về Hoa Tóc Tiên xưa và nay.
2/1973 - 11/2008
Khắc Việt
Chuyện xưa nhắc lại
Ví dụ: Trong những dịp đại lễ tại Quảng trường Thiên An Môn thường có duyệt binh. Nguyên soái Lâm Bưu được Bộ trưởng Quốc phòng mời đi duyệt binh. Hai xe mui trần chở 2 vị chạy từ đầu này sang đầu kia, mỗi lần đến 1 đại quân khu thì dừng lại. Ông dõng dạc hô:
- Nỉmén hảo! (Chúc các đồng chí khỏe!)
- Shóuzhảng hảo! - Cả đoàn quân đáp lại. (Chúc thủ trưởng khỏe!).
- Tóngshímén xinkủ le! (Các đồng chí vất vả quá!).
- Wei rénmín fuwu! (Vì nhân dân phục vụ!).
...
Hay chưa?




