Sau khi từ Trung quốc về, trường ta chia làm hai phân hiệu, một ở Hưng hoá (Phú thọ) cho các lớp lớn và một ở Trung hà (Hà tây) cho các lớp nhỏ. Địa điểm lại nhờ công binh giúp đỡ, ngoài nơi ở, học hành thật tuyệt vời so với thời điểm đó, chúng ta còn được hưởng vị trí thật lí tưởng gần sông, rừng, cách xa dân, gần đó là phòng tuyến sông Đà của Pháp để lại rất thuận tiện cho những đầu óc giàu trí tưởng tượng tổ chức đánh trận giả? Nhưng điều không tính tới cho BTL công binh là các kho hàng dự trữ chiến đấu lại để quá gần cái bọn mà người xưa đã phải phong cho nó chức đứng thứ ba sau quỉ và ma, mà quỉ, ma không có thì chỉ có nó mà thôi, nhất là nó lại xa gia đình nữa nên mức độ tàn phá của nó có lẽ chỉ sau bão cấp 12? Trước tiên là nó huỷ hoại tài sản ngoài, tôi nhớ đi đầu là khoá 7, cụ thể không biết là ai? Nhưng một hôm trốn ngủ trưa, mò ra bến đò, lúc đi ngang qua mấy cái lô cốt thì thấy Cao lùn và một số tên k7 đang hì hục đập một ống pháo sáng để lấy thuốc trong đó, do quen biết nên chúng nó chỉ điểm trong locot là cả 1 kho đạn, bom bi, thuốc nổ của địch được gom lại. Thế là lớp trước chỉ lớp sau, một thời gian ngắn kho đó bị xoá sổ, thủ kho bị kỷ luật do chủ quan, khinh "địch", có thể bị chụp mũ cao hơn với thời đó ? Mà chúng nó lấy mấy thứ đó làm gì ? Câu hỏi khó cho người lớn, nhưng dễ ợt đối với đầu óc giầu trí tưởng tượng của tụi nó. Câu trả lời là lấy bom bi về gỡ thuốc nổ đốt chơi, đập lấy bi chơi chẵn, lẻ. Đập lâu quá thì nó nghĩ ra cách gắn kíp vô lại, rồi ném vào tường cho bom
nổ lấy bi nhanh hơn, nhưng cũng để lại tác hại cho chính bản thân chúng nó. Chung quy là lấy thuốc nổ, thuốc đạn đốt chơi, lựu đạn thì ném xuống giếng quanh trường cho khoái. Hết kho nhỏ đến kho lớn, chúng bắt đầu ghé thăm ! Đầu tiên phải kể là thằng bạn thân của tôi tên Đàm Quang Lương, thổi ống đu đủ bắn đạn bom bi không mạnh bằng thổi ống đồng, chuyện này có lẽ nó đọc trong cuốn"Bí mật miếu Ba cô" có anh gì nhỉ ? (Ai nhớ bổ xung cho tôi với, hình như là Hai Sếu?) chuyên bắn chim bằng ống xì đồng. Mà ống đồng thì chỉ có trong các xe ôtô công binh thôi, thế là nó mở màn, lúc đó không có cưa sắt, nên dùng tay bẻ, các ống bị móp 2 đầu, không thẳng? Nó nghĩ ra cách khắc phục bằng cách lấy đũa chọc, gõ cho thẳng, bắn đạn chán, nó nghĩ trò cao hơn là lấy mica làm trái tim, mỏ neo. Mica thì các xe đặc chủng trong kho công binh đầy. Khỏi nói thì ai cũng biết hậu quả như thế nào ? Ngoài phá ra chúng còn gây khó khăn cho trung đoàn tên lửa đóng quân ngay đó. Chúng nó đã
làm mất thời cơ bắn hạ máy bay chỉ vì lang thang đi chơi gần mấy bệ phóng tên lửa. Ngoài thì như thế, trong thì thế nào ? Chúng lấy kíp nổ bom bi chứa trong lon guygo giấu ở đầu giường, khi lấy ra nó phát nổ may mà chỉ gây thương tích nhỏ. Còn giếng quanh trường thì cái nào có thể bơi được là chúng nó nhảy xuống, ném lựu đạn làm giếng thối hoắc. Nhiều chuyện chúng nó làm không thể tưởng tượng nổi? Duyên nợ với công binh nhiều quá.
Hồ bá Đạt
Photo : Nguyễn Thị Thái B6 K8
( Kỷ niệm 22/12/2006 về thăm lại Trung hà và Hưng hóa)
Chú thích ảnh:
1/ Ảnh 1: Mặt trước của doanh trại công binh ở Trung hà nơi phân hiệu cấp 2 đóng quân
2/ Ảnh 2: Chụp ảnh kỷ niệm với Trường kỹ thuật nghiệp vụ Công binh (BTLCông binh)
3/ Ảnh 3: Về thăm trường cũ tại Hưng hóa: Từ trái sang fải Lê Trí Dũng B6, Hoàng Việt Thiện B4, Ngô Hoàng Hà B6, Lê Mai Bình B6, Nguyễn Thanh Bình B6, Nguyễn Thành Biên B6, Bùi Việt Sơn B6, Nguyễn Trọng Dương B6, Nguyễn Quang Vinh B3, Nguyễn Thị Thái B6, Bùi Thắng B2, Vũ Trung B6
4/ Ảnh 4: Về thăm trường cũ tai Trung hà










