Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2007

CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ

Phải nói khoá 8 có duyên nợ với binh chủng công binh? Này nhé, mới tập trung được mấy ngày. Khi xuất phát, từ địa điểm ban đầu thuộc tỉnh Hà tây, đêm đó vượt sông Hồng để bắt đầu đoạn trường sang ngụ cư bên Trung quốc, cả 1 trung đoàn công binh xe lội nước phải thức cả đêm "cõng" người, xe qua sông trong tư thế đề phòng máy bay địch đánh phá, vì lệnh từ BTTL là phải bảo đảm an toàn tuyệt đối cho "chuyến hàng" đặc biệt này. Họ đâu có biết vài năm sau là phải lãnh "cục nợ" này một lần nữa ?

Sau khi từ Trung quốc về, trường ta chia làm hai phân hiệu, một ở Hưng hoá (Phú thọ) cho các lớp lớn và một ở Trung hà (Hà tây) cho các lớp nhỏ. Địa điểm lại nhờ công binh giúp đỡ, ngoài nơi ở, học hành thật tuyệt vời so với thời điểm đó, chúng ta còn được hưởng vị trí thật lí tưởng gần sông, rừng, cách xa dân, gần đó là phòng tuyến sông Đà của Pháp để lại rất thuận tiện cho những đầu óc giàu trí tưởng tượng tổ chức đánh trận giả? Nhưng điều không tính tới cho BTL công binh là các kho hàng dự trữ chiến đấu lại để quá gần cái bọn mà người xưa đã phải phong cho nó chức đứng thứ ba sau quỉ và ma, mà quỉ, ma không có thì chỉ có nó mà thôi, nhất là nó lại xa gia đình nữa nên mức độ tàn phá của nó có lẽ chỉ sau bão cấp 12? Trước tiên là nó huỷ hoại tài sản ngoài, tôi nhớ đi đầu là khoá 7, cụ thể không biết là ai? Nhưng một hôm trốn ngủ trưa, mò ra bến đò, lúc đi ngang qua mấy cái lô cốt thì thấy Cao lùn và một số tên k7 đang hì hục đập một ống pháo sáng để lấy thuốc trong đó, do quen biết nên chúng nó chỉ điểm trong locot là cả 1 kho đạn, bom bi, thuốc nổ của địch được gom lại. Thế là lớp trước chỉ lớp sau, một thời gian ngắn kho đó bị xoá sổ, thủ kho bị kỷ luật do chủ quan, khinh "địch", có thể bị chụp mũ cao hơn với thời đó ? Mà chúng nó lấy mấy thứ đó làm gì ? Câu hỏi khó cho người lớn, nhưng dễ ợt đối với đầu óc giầu trí tưởng tượng của tụi nó. Câu trả lời là lấy bom bi về gỡ thuốc nổ đốt chơi, đập lấy bi chơi chẵn, lẻ. Đập lâu quá thì nó nghĩ ra cách gắn kíp vô lại, rồi ném vào tường cho bom nổ lấy bi nhanh hơn, nhưng cũng để lại tác hại cho chính bản thân chúng nó. Chung quy là lấy thuốc nổ, thuốc đạn đốt chơi, lựu đạn thì ném xuống giếng quanh trường cho khoái. Hết kho nhỏ đến kho lớn, chúng bắt đầu ghé thăm ! Đầu tiên phải kể là thằng bạn thân của tôi tên Đàm Quang Lương, thổi ống đu đủ bắn đạn bom bi không mạnh bằng thổi ống đồng, chuyện này có lẽ nó đọc trong cuốn"Bí mật miếu Ba cô" có anh gì nhỉ ? (Ai nhớ bổ xung cho tôi với, hình như là Hai Sếu?) chuyên bắn chim bằng ống xì đồng. Mà ống đồng thì chỉ có trong các xe ôtô công binh thôi, thế là nó mở màn, lúc đó không có cưa sắt, nên dùng tay bẻ, các ống bị móp 2 đầu, không thẳng? Nó nghĩ ra cách khắc phục bằng cách lấy đũa chọc, gõ cho thẳng, bắn đạn chán, nó nghĩ trò cao hơn là lấy mica làm trái tim, mỏ neo. Mica thì các xe đặc chủng trong kho công binh đầy. Khỏi nói thì ai cũng biết hậu quả như thế nào ? Ngoài phá ra chúng còn gây khó khăn cho trung đoàn tên lửa đóng quân ngay đó. Chúng nó đã làm mất thời cơ bắn hạ máy bay chỉ vì lang thang đi chơi gần mấy bệ phóng tên lửa. Ngoài thì như thế, trong thì thế nào ? Chúng lấy kíp nổ bom bi chứa trong lon guygo giấu ở đầu giường, khi lấy ra nó phát nổ may mà chỉ gây thương tích nhỏ. Còn giếng quanh trường thì cái nào có thể bơi được là chúng nó nhảy xuống, ném lựu đạn làm giếng thối hoắc. Nhiều chuyện chúng nó làm không thể tưởng tượng nổi? Duyên nợ với công binh nhiều quá.

Có lẽ vì ân hận nên vừa rồi, sau 37 năm, chúng nó tổ chức về thăm lại chốn xưa? Quên hết chuyện cũ, công binh lại tổ chức đón tiếp chúng nó. Không biết chúng nó có ôn lại chuyện cũ không ?

Hồ bá Đạt

Photo : Nguyễn Thị Thái B6 K8

( Kỷ niệm 22/12/2006 về thăm lại Trung hà và Hưng hóa)

Chú thích ảnh:

1/ Ảnh 1: Mặt trước của doanh trại công binh ở Trung hà nơi phân hiệu cấp 2 đóng quân

2/ Ảnh 2: Chụp ảnh kỷ niệm với Trường kỹ thuật nghiệp vụ Công binh (BTLCông binh)

3/ Ảnh 3: Về thăm trường cũ tại Hưng hóa: Từ trái sang fải Lê Trí Dũng B6, Hoàng Việt Thiện B4, Ngô Hoàng Hà B6, Lê Mai Bình B6, Nguyễn Thanh Bình B6, Nguyễn Thành Biên B6, Bùi Việt Sơn B6, Nguyễn Trọng Dương B6, Nguyễn Quang Vinh B3, Nguyễn Thị Thái B6, Bùi Thắng B2, Vũ Trung B6

4/ Ảnh 4: Về thăm trường cũ tai Trung hà


Thứ Năm, 20 tháng 9, 2007

Cảm xúc âm nhạc

Tôi thích nghe khá nhiều loại nhạc, bởi mỗi loại nhạc đều có một sự cảm nhận, tiếp thu riêng. Đều có những cảm xúc đặc trưng của nó.

Chẳng hạn, nhạc quốc tế thì cho ta sự hiểu biết văn hóa ...quốc tế, về tình yêu lãng mạn, cảm xúc...Âm nhạc nó rất đặc biệt, đặc biệt ở chỗ là không cần nói nhiều, chỉ cần một vài câu, vài từ là đã có cảm xúc, có nhiệt huyết rồi. Tất cả mọi thứ, không nhất thiết phải nói hết ra, ta sẽ có nguồn cảm xúc riêng, cảm nhận riêng của mình khi nghe các bài hát.

Ai thích nhạc quốc tế mà không nghe Only Love - Trade Mark,Foolish game - Jewel, Immortality - Celine Dion, That's the way it is - Celine Dion, Cry on my shoulder - Super Star, ...Với nhạc quốc tế thì tôi hay nghe Celine Dion, bạn đã xem VideọClip That's the way it is của Celine Dion song ca cùng N'Sync's chưa? Chưa hả? vậy thì nên tìm xem đi nhé. Đảm bảo sẽ không thấy hối hận khi bỏ công ra tìm kiếm nó. Kết cái phong cách biểu diễn trong bài hát này của Celine Dion. Đúng là một Celine Dion với đẳng cấp quốc tế thực sự, giọng hát mạnh mẽ, có hồn, thể hiện được cái cá tính không giống ai, rất thuyết phục người nghe.

Ngoài ra còn khá nhiều như West Life, Richard Marx, Toni Braxton, Christina Aguilera ...Mỗi ca sỹ đều có một phong cách riêng, với giọng hát với giọng ca đã được đào tạo bài bản và hấp dẫn, lôi cuốn được người nghe. Phong cách biểu diễn thì tự tin, ấn tượng. Một số bài hát có sức sống bất diệt như: Unbreak my heart - Toni Braxton, My heart will go on - Celine Dion, The power of love - Celine Dion, Yesterday - The Beatle ...

Cũng là một bài hát, cùng một ca sỹ, nhưng nghe ở những thời điểm khác nhau, không gian khác nhau thì lại có những cảm xúc ...khác nhau rất lạ kỳ! Chẳng hạn, nghe nhạc đỏ. Nghe nhiều bài hát về Hà nội của Mỹ Linh, Cẩm Vân ... nghe vào buổi chiều sẽ có cảm xúc khác lúc nghe vào giữa đêm khuya.

Nghe vào ban đêm, bao giờ bạn cũng cảm nhận được những âm hưởng, những cảm xúc, suy nghĩ sâu sắc hơn khi nghe vào thời gian khác. Vì lúc đó, không gian rất tĩnh lặng, và tâm hồn của bạn lúc này hoàn toàn bị âm hưởng bài hát "điều khiển". Bạn tập trung hơn, từ đó sẽ có những tư duy, sáng tạo riêng, những suy nghĩ riêng của bạn về bài hát. Nên nếu ai làm về nghệ thuật, yêu cầu sự sáng tạo thì nên nghe nhiều nhạc vào ban đêm (nghe có chọn lọc). Đảm bảo, bạn sẽ có những cảm xúc rất khác, sâu sắc hơn, ý nghĩa hơn, và lãng mạn hơn.

Nguồn Blog's Vinhnq

Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2007

Chủ nhật thư giãn, xả strees !

Triết lý cùn

1. Học đi đôi với hành, hành đi đôi với tỏi

2. Nhà sạch thì mát. Bát sạch tốn nước rửa bát!

3. Không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ... tự làm đẹp cho mình

4. Thật ra có rất ít phụ nữ đẹp. Không phải vì phụ nữ không biết làm đẹp mà vì họ làm hoài mà...vẫn không đẹp

5. Tôi có thể cưỡng lại tất cả mọi thứ ... trừ sự cám dỗ

6. Khi ta hướng tới mặt trời...bóng tối sẽ khuất sau lưng!

7. Một dòng sông mà chia làm 2 nhánh có nghĩa là......nó bị tõe làm 2 nhánh

8. Khi có con mèo đen đi qua trước mặt bạn thì điều đó có nghĩa là nó đang đi đâu đó.

9. Học, học nữa, học mãi, đúp... học tiếp!

10. Bọn này đúng là càng lớn càng ... nhiều tuổi.

11. Hãy sống để được chết một lần.

12. Quân tử nhất ngôn là quân tử dại. Quân tử nhai đi nhai lại là quân tử khôn.

13. Bầu ơi thương lấy bí cùng, mai sau có lúc... nấu chung một nồi.

14. Trèo cao ngã đau. Trèo thấp ngã cũng đau.

15. Cá không ăn muối cá ươn, con không ăn muối.....thiếu iot rồi con ơi.

16. Không mày đố thầy dạy ai.

17. Con đường tới vinh quang không có dấu chân của kẻ lười biếng vì kẻ lười biếng thì làm quái gì chịu đi bộ mà có dấu chân.

18. Học là để hiểu
Không hiểu thì phải hỏi
Đã hỏi thì phải hiểu
Không hiểu thì ... đừng hỏi!

19. Một điểm cũng là thầy, nửa điểm cũng là thầy!!

20. Thuận vợ thuận chồng , con đông mệt quá!!

21. Người ta dùng thời gian để kiếm tiền ......rồi lại dùng tiền để đốt thời gian.

22. Tiền không thành vấn đề , nhưng vấn đề là không có tiền!

23. Ít ra tượng cũng biết vâng lời, không được động đậy

Thi đố

Trong một cuộc thi ở nhà chủ nhật về kiến thức đời sống do VTV3 tổ chức, có hai bố con cùng hăng hái đăng ký dự thi. Cuộc thi trải qua hai lần trả lời câu hỏi:

Ở vòng thứ nhất câu hỏi được nêu ra cho cả bố và con là: " Cơ quan nào của phụ nữ được tất cả mọi người cùng biết nhiều nhất ". Và ông bố được ban giám khảo cho 0 điểm về câu trả lời mà họ cho là quá thật thà và ngây ngô, còn thằng con thì được ban giám khảo cho điểm tối đa là 10 vì câu trả lời quá xuất sắc ... không ngờ, ông tức quá liền bợp tai thằng con và nói: " Thế mày đã ba hoa gì vậy ", thì con nói: " Ðó là hội liên hiệp phụ nữ mà ". Ông bố tức tối thế mà tao cứ tưởng…

Sang vòng hai câu hỏi được đặt ra là: " Ở nơi nào tóc người phụ nữ lại là xoăn nhất? ". Và một lần nữa người con lại thể hiện sự xuất sắc đến tuyệt vời .. . 10 điểm cho đứa bé, ban giám khảo nói, còn điểm 0 lại mỉm cười cho người bố tội nghiệp. Ông bố tức quá quay ra bợp tai thằng con... " Mày đã bốc phét gì thế hả"; thì con cũng chỉ bảo: " Ðó là ở Châu Phi mà " , ông bố tức tối lại lẩm bẩm: " thế mà tao cứ tưởng ...".

Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2007

TRIỆU BÔNG HỒNG MỘT BẢN TÌNH CA BẤT HỦ

Chuyện kể rằng có chàng họa sĩ yêu thầm một cô ca sĩ. Cô gái có một điểm đặc biệt là rất yêu những bông hồng, yêu loài hoa tượng trưng cho tình yêu và hạnh phúc. Để làm đẹp lòng cô, chàng đã bán tất cả những gì mình có, nhà cửa, những bức tranh chàng yêu thích, để đổi lấy một triệu bông hoa hồng mang tặng cô và hy vọng..

Triệu bông hồng thắm (Миллион алых роз - tiếng Nga) là tên một ca khúc của Nghệ sĩ Nhân dân Liên Xô R.V. Pauls, phổ nhạc từ bài thơ cùng tên của nhà thơ Nga A.A.Voznesenski.

Bài thơ và bài hát đều dựa theo một câu chuyện trong quyển thứ năm "Бросок на юг" (Về phương nam) thuộc tiểu thuyết "Повесть о жизни" (Tiểu thuyết cuộc đời) của nhà văn K.G.Paustovsky viết năm 1960 về chuyện tình của họa sĩ tự học người Gruzia Niko Pirosmani (1862-?) với nữ ca sĩ người Pháp Marguerite tại Tiphlis (tên gọi cũ của Tbilisi)

Bài thơ: Triệu bông hồng

Миллион алых роз

Triệu bông hồng

Жил был художник один,
Домик имел и холсты,
Но он актрису любил,
Ту, что любила цветы.

Он тогда продал свой дом,
Продал картины и кров,
И на все деньги купил
Целое море цветов.

Миллион, миллион, миллион алых роз
Из окна , из окна, из окна видишь ты,
Кто влюблен, кто влюблен,
кто влюблен, и всерьез,
Свою жизнь для тебя превратит в цветы.

Утром ты встанешь у окна,
Может, сошла ты с ума?
Как продолжение сна,
Площадь цветами полна.

Похолодеет душа,
Что за богач здесь чудит?
А под окном, чуть дыша,
Бедный художник стоит.

Миллион, миллион, миллион алых роз
Из окна , из окна, из окна видишь ты,
Кто влюблен, кто влюблен,
кто влюблен, и всерьез,
Свою жизнь для тебя превратит в цветы.

Встреча была коротка,
В ночь ее поезд увез,
Но в её жизни была
Песня безумная роз.
Прожил художник один,
Много он бед перенес,
Но в его жизни была
Целая площадь цветов!

Миллион, миллион, миллион алых роз
Из окна , из окна, из окна видишь ты,
Кто влюблен, кто влюблен, кто
влюблен, и всерьез,
Свою жизнь для тебя превратит в цветы

Xưa một chàng hoạ sĩ
Có tranh và có nhà
Bỗng đem lòng yêu quý
Một nàng rất mê hoa

Và chiều lòng người đẹp
Đ
lấy tiền mua hoa
Chàng đã đem bán hết
Cả tranh và cả nhà

Chàng đã mua hàng triệu bông hồng
Ngoài cửa sổ cứ nhìn ta sẽ thấy
Rằng người yêu có yêu thật hay không
Khi bán nhà đ mua hoa như vậy

Sáng hôm sau thức dậy
Nàng nhìn ra lặng người
Tưởng đang mơ vì thấy
Cả một rừng hoa tươi

Nàng ngạc nhiên, đang nghĩ
Ai đây chắc rất giàu
Thì thấy chàng hoạ sĩ
Đ
ang tội nghiệp, cúi đầu

Họ gặp nhau chỉ vậy
Rồi đêm nàng đi xa
Nhưng đời nàng từ đấy
Có bài hát về hoa

Có chàng hoạ sĩ nọ
Vẫn vợ không, tiền không
Nhưng đời chàng từng có
Cả một triệu bông hồng

Chàng đã mua hàng triệu bông hồng
Ngoài cửa sổ cứ nhìn ta sẽ thấy
Rằng người yêu có yêu thật hay không
Khi bán nhà đ mua hoa như vậy.

(Người dịch: Không rõ)



Bài hát có tiết tấu nhanh, sôi động nhưng phảng phất nỗi buồn. Ca sĩ Alla Pugacheva thể hiện bài này rất thành công.

Tại Nhật Bản, bài hát này nổi tiếng và phổ biến đến mức được người dân nơi đây đều cho là “biểu tượng của tình ca” và nó có mặt trong tất cả các phòng hát karaoke nơi đây.

Ở Việt Nam bài hát cũng rất được ưa chuộng, được nhiều người nghe và hát, và được đặt lời tiếng Việt.

Nghe bài hát Triệu bông hồng do ca sĩ Alla Pugacheva trình bày tại đây

Alla Pugacheva

Blog vô tội

Bao nhiêu dồn nén đã đến lúc không chịu nổi, hắn đi đến quyết định cuối cùng: xin nghỉ việc. Hắn trút toàn bộ nỗi lòng mình lên blog, những chuyện tị hiềm nhau, những chuyện tranh giành quyền lợi, những thờ ơ trước đề nghị đổi mới… và cả những chuyện rất ư là chẳng-đụng-đến-ai, như là chuyện ứng dụng và phổ cập công nghệ thông tin, như là tạo blog…

Hắn đã đi rồi…

Buổi sáng hôm ấy, một gã rảnh việc trong cơ quan (cũ) của hắn sau khi nhâm nhi ly cà phê và phì phèo điếu thuốc bèn nhởn nhơ lang thang trên net để đọc mọi thứ linh tinh trên đời. Bỗng hai đùi gã rung rung, hai mắt gã giật giật, mười ngón tay gã lúng búng và môi thì lắp bắp: Ơ, thằng nào? Thằng nào móc họng mình đây? Thằng nào xỏ lá cơ quan mình đây? Chẳng khó gì để gã biết rằng đó là blog của hắn. Thế rồi một cơn chấn động rần rật lan truyền, giống như lũ kiến đánh hơi được giọt mật ai vừa làm đổ.
- Hả, có vụ gì thế?
- Có thằng nó chửi xỏ cơ quan mình trên Internet nè?
- Đứa nào? Có chửi tui hông?
- Cho coi với. Bà kia xích ra, nó có chửi bà không mà bà giành coi vậy?
Đàn kiến bu quanh giọt mật. Đông quá, chẳng ai đọc được gì trước cái màn hình nhỏ xíu. Có người nghĩ ngay ra sáng kiến: Cơ quan mình thiếu gì máy tính, qua máy khác coi đi bà con!
Lại rần rật, rần rật…
- Ê, làm sao vô đó coi? Vô blog hả? Blog là cái gì? Làm sao vô?
- Thằng X đây mà! Đuổi việc nó mới được. Ủa mà nó nghỉ việc rồi, làm sao đuổi?
- Thì chửi lại nó cho bõ ghét!
- Đúng, đúng! Chửi cho nó tắt bếp luôn! Nhưng mà… làm sao chửi?
Có người chỉ cách phải Comment vô blog của hắn, nhưng trước hết bản thân mình phải có blog mới được! Thế thì phải tạo blog. Những người bị hắn xiên xỏ xa gần, những người bị hắn chửi thẳng, và cả những người không bị hắn đụng chạm gì cả đều hí hoáy học cách tạo blog, để thỏa mãn nhu cầu… chửi. Thoáng cái, ở cơ quan đã có thêm mấy chục cái blog, có thêm mấy chục người đã tiếp cận thêm một bước với công nghệ thông tin.
Blog của hắn đột ngột có số lượng Visitor tăng vọt, và có thêm hàng trăm cái Comment.

Rồi một vài tuần trôi qua. Chuyện xung quanh cái Entry trong blog của hắn nguội dần. Mọi người quên béng nó đi sau khi đã mắng đã đời cho hả tức, và bởi vì hắn cũng chẳng còn xuất hiện ở cơ quan nên chẳng còn ai nhớ tới.
Nhưng mấy chục cái blog thì còn đó. Và người ta thử sử dụng nó, người ta post lên những entry để tâm tình, tự sự… người ta comment cho nhau đầy tình tương thân tương ái. Cuộc sống yên ả được tô thêm những nét thân tình nhờ blog.

Bây giờ hắn đang ngồi uống cà phê khề khà với tôi. Hắn nói:
- Anh thấy không, phổ cập ứng dụng công nghệ thông tin là chuyện dễ ợt. Đâu cần phải mở lớp dạy, đâu cần phải PRO, cũng chẳng cần phải nói khích kiểu Ôm chân giường mà khóc hu hu như anh. Thế mà người ta vẫn ùn ùn tạo blog đó thôi!
Tôi gật gù đồng ý, nhân tiện hỏi hắn cái Entry trong blog của hắn nằm ở nơi mô để tôi đọc thử xem sao (cũng nhằm để xem hắn có… chửi mình không). Hắn cười khà khà, bảo:

- Em Delete nó rồi anh ơi! Để làm chi, hậu họa khó lường!

(Sưu tầm)

Giờ học vẽ đầu tiên của thày Phạm Lực

Hôm đó, theo thời khóa biểu là giờ vẽ đầu tiên của thày Lực. Sau khi vào lớp thày trò làm quen nhau, thày bắt đầu giới thiệu về môn vẽ, lịch sử hội họa của thế giới qua các thời kỳ, các trường phái: Phục hưng, kiểu cách, Baroque, Rococo, tân cổ điển, chủ nghĩa lãng mạn, hiện thực…. chúng tôi ngồi dưới ngây ra nghe (mắt chữ A, mồm chữ O); thày có cách nói hết sức lôi cuốn, nhưng đơn giản và dễ hiểu. Nghe thày Lực giảng bài mà tôi và các bạn nghĩ ngay có lẽ sau này mình phải đi theo nghề họa sĩ. Bỗng thày dừng lại và chỉ vào chiếc bảng đen trên tường hỏi : Các em có biết đây là bức tranh vẽ cái gì không ? Cả lớp mặt đều thộn ra, đăm chiêu suy nghĩ không hiểu là bức tranh gì ! chỉ thấy đó là tấm bảng đen, chờ mãi không thấy chiến sĩ nào trả lời, thày gợi ý 2 phút, 3 phút …vẫn không có ai trả lời, lúc đó nét mặt thày tỉnh “queo”, thày giải thích: Đây là bức tranh vẽ hai võ sĩ da đen đang đấm nhau trong đêm tối. Lúc đó cả lớp mới Ồ! À…!!!

Thày kết luận hội họa là thế đấy các em ạ !

Đó là kỉ niệm giờ học vẽ đầu tiên của chúng tôi.

Vinhnq

Thứ 7 bình ảnh



Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2007

THỨ SÁU NGÀY 14

Bố Giang "mù", trưởng đoàn Tuyên văn F308, có mặt từ sớm để "dợt" (tiếng miền nam là tập) văn nghệ. Organer Kha nhanh nhạy bắt nhịp ngay. Sau đó còn khề khà với nhau li rượu hội ngộ.
Trưa đi thăm anh em Học viện KTQS. Đ/c Phạm Văn Bính, nguyên Trưởng bộ môn từ ngày xưa, mời cơm ở Quán bia "Sỉu" trên đường Phan Chu Trinh. Có mặt anh Khả, anh Chiêu cùng anh Thắng "tụt" k2 Trỗi cùng Hữu Việt (báo Tiền Phong), Hửơng (k14 Viện KTQS) và bác sĩ Châu (vợ Tạ Vinh k3). Cánh sau tự xưng là k9 Trỗi. Vui hội ngộ.
Khi nhậu xong hẹn về uống trà thì có đ/c hô to: Mất xe máy tại quán bia. Anh em nhốn nháo. Nhìn ra thấy mọi người hốt hoảng truy nã, tìm kiếm. Nhốn nháo một vùng. Suýt nữa báo CA nhưng có anh "phát hiện" ra xe vẫn nằm tại 3 ngõ Phan Chu Trinh. Hoá ra là vấn đề tại "say"!!! May không phải ngày 13, chứ không thì... lại lắm chuyện!!!
Chiều nay còn vụ giao lưu với anh em CCB, cựu sinh viên Tăng-Thiết giáp tại Nhà máy bia Hà Nội, cảm ơn về việc tìm LS Lê Minh Tân k3.

Thứ Năm, 13 tháng 9, 2007

Phở ở đâu ngon?

Người Việt sinh sống ở đâu, thì ở đó có món phở, vùng nào nấu phở ngon ? và chuẩn nhất ? "...Chỉ có phở nấu theo kiểu Bắc, hay chính xác hơn nữa là theo kiểu Hà Nội, mới đáng gọi là phở. Các hiệu phở ở đất Sài Gòn muốn bán được, cứ là phải treo biển “phở Hà Nội”. Và cùng là phở Hà Nội, thì chỉ có phở ở Hà Nội là ngon nhất, không đâu sánh bằng..."

Tại sao vậy nhỉ ? BBT sưu tầm một số bài nói về món phở truyền thống của người Việt để mọi người cùng tham khảo. Xin mời đọc ở đây



Thứ Tư, 12 tháng 9, 2007

GẶP GỠ HÀ NỘI

Chiều qua có cuộc gặp mặt thú vị giữa các anh Hữu Thành k4, Kiến Quốc k5, Quang Vinh k8 cùng anh Giang "mù" (HVKTQS). Vinh kéo về quán bia của Đoàn xe 12 ngay đường Đội Cấn, đối diện khách sạn La Thành. Khuôn viên đẹp, mát, rợp bóng xà cừ. Anh em cụng li bia Pacific và bốc phét chuyện trường, chuyện mạng. Lát sau Quang Tuệ tiếp khách xong từ Cung Văn hóa Việt-Xô mới "trương phi" tới. Hắn ta vẫn vậy, vui vẻ, trẻ trung. Lại cùng nhau nhắc một lô chuyện "cổ tích hiện đại", trong đó có cả chuyện bắn gà của Trạch Văn Đoành và tự tiêm kháng sinh (không thèm lên bệnh xá) vì có đứa bị viêm tai giữa.
Hà Nội đã vào thu, trời mát. Kẻ nam người bắc, xa nhau nhưng thỉnh thoảng có những cuộc gặp mặt như thế thật thú vị.

Thứ Hai, 10 tháng 9, 2007

Tâm sự của một bạn sống xa Tổ quốc

Qua vài dòng tâm sự của một bạn gái K8 C11, nói lên cảm nghĩ về Trường Trối khi sống xa Tổ quốc BBT Xin phép TCH được trích một đoạn tâm sự của bạn về Trường và anh em Trỗi tại Leipzg đăng lên blog để anh em cùng chia sẻ :

“ Thật sự mình rất ngạc nhiên khi con trai mình nói với mình, Mẹ ơi ! Mẹ có thư, mà không phải của dì Hà, rồi mình nhận được thư của anh Quang, anh Quý, bạn Võ Hùng. Anh Quý cho các địa chỉ bạn Trỗi. V có thể tưởng tưởng được không? khi nhìn bức ảnh B5 C5 được công nhận là lớp Quyết thắng mình sung sướng đến nhường nào, bần thần mất 2 đêm không ngủ. Tiếp sau đó là đám cưới con anh Quang, mở màn là bài Trường ca (Sinh ra tronh khói lửa) cả hội trường như vỡ tung bởi những bài hát truyền thống năm xưa, anh Dương Minh hát một lúc giọng khản đặc (vui quá !). Rồi mình nhận được quyển “Sinh ra trong khói lửa” tập hai, đọc một hơi, hay quá. Những chuyện xảy ra ở trường có chuyện biết, có chuyện chưa biết. Những câu chuyện anh em, thầy giáo trường Trỗi gặp nhau ở mặt trận, rồi cuộc sống mưu sinh đời thường sau chiến tranh,tình bạn bè, tình đồng đội thật là tuyệt vời. Bây giờ trên đầu hai thứ tóc, được ôn lại kỷ niệm xưa mới thấy hết giá trị của cuốn sách. Thật cám ơn ý tửởng, cám ơn bạn Trỗi đã làm nên cuốn sách thật hay….

…… Nhìn ảnh các bạn nữ mình đều nhận ra, các bạn ấy không thay đổi mấy so với lúc còn ở trường. Các bạn nam chỉ nhận ra Hữu Nghị,Trần Bình. Các bạn khác thì thật đáng tiếc, chẳng nhận ra ai cả, phần thì các khuôn mặt ấy thay đổi theo năm tháng, phần thì khóa ta đông quá mà lúc bấy giờ còn sợ nhau như “cọp” làm sao nhớ nổi khuôn mặt của nhau…..

.…. V có biết "nỗi kinh hoàng út k8 C11 mỗi sáng ngủ dậy mở mắt ra thấy trong nhà sáng như ngoài sân không ?" tức là tất cả các cửa sổ đều bị mở toang. (Đặc công trường ta cũng giỏi phải không?)

Không biết ai là tác giả của vụ đó?.”….

TCH

Út K8 C11

Các bạn Trỗi tại đám cưới con anh Quang K4 (Leipzig)

Anh em Trỗi đồng thanh hát Trường ca (Leipzig)

Nguồn ảnh : blog bantroi

VỀ 1 NGƯỜI BẠN

Năm 1976, khoảng đầu năm. Tôi được đơn vị cử đi ôn văn hoá - Lại cử đi, vì lần này là lần thứ 2, lần trước tôi xin đổi quyết định điều động, để về đơn vị chiến đấu tham gia chiến dịch HCM. Địa điểm ôn văn hoá thuộc BTL Hải quân nằm ở Bãi hai, Quảng yên, tỉnh Quảng ninh. Lúc mới lên cũng buồn, vì phải xa đơn vị cũ, các bạn cũ. Nhưng sau đó tôi lại nhanh chóng có bạn mới, lập thành một nhóm. Vui hơn nữa, đơn vị bên cạnh lại có anh Chí Nhân K4 con bác Trần hoài Ân cùng ở khu 16a Lý nam Đế, Hà nội với tôi. Anh Nhân là giáo viên dạy của trường Hậu cần Hải quân. Hai anh, em ngoài giờ thường tìm gặp nhau tán chuyện. Có lần tối thứ 7 được tự do, 2 anh , em thả bộ ra ngoài tán gái quê.Thấy 2 em cũng xinh đang tát nước ngoài ruộng, cả 2 mò tới, tôi thì tát nước bằng gầu đôi quá quen, vì đã nhiều lần đi giúp dân nên học được. Còn anh Nhân ,dân đại học quân y mới ra thì làm sao bằng tôi? Nên kết quả dân vận kém tôi là cái chắc. Một hôm chúng tôi hành quân dã ngoại, đang đi thì bỗng một chú bộ binh đi ngược lại, nhìn thì hoá ra thằng bạn cùng học chung B1, hồi trường Trỗi, giữa chốn thôn quê này, gặp bạn thì mừng lắm. Chúng tôi chỉ dừng lại mấy phút để hỏi thăm nhau, được biết nó ở binh chủng tên lửa đóng ở gần đây, hẹn nhau sẽ gặp lại khi có điều kiện? Nhưng tôi không có lần nào được gặp lại nó do tôi phải đi lao động giúp dân,rôi nhận quyết định vào Sài gòn gấp. Sau này tôi có gặp nó mấy lần, thấy nó có công việc ổn định cũng mừng cho nó. Hôm qua, chủ nhật 9/9 tôi uống cà fê với Liêm mèo, được báo tin bố Hồ Thăng Long mất, buồn cho nó .Biết đời người sinh, lão, bệnh, tử nhưng cũng buồn, vì mất 1 người thân. Biết mình dù có chia sẻ với ngàn lời với bạn cũng chẳng làm bạn vơi đi nỗi buồn, nhưng tôi cũng gửi lời chia buồn với bạn, dù có muộn, còn hơn không. Long còn nhớ hồi tuị mình gặp nhau ở Quảng yên không?

HB Đạt

Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2007

TIN BUỒN

Được tin Cụ ông thân sinh Hồ Thăng Long (B1,B3)

Mất hồi 20h00 ngày 08-9-2007 tại Hà nội

Lễ viếng bắt đầu 11h30 ngày 10-9-2007 tại nhà tang lễ thành phố 125 Phùng Hưng – Hà nội

Toàn thể khoá 8 trường văn hoá quân đội Nguyễn Văn Trỗi xin gửi lời chia buồn sâu sắc tới bạn và gia đình.

BLL Khóa 8 - Trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi kính báo

Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2007

Thư giãn thứ 7

Chuyện tối qua

Em đến bên anh nhẹ nhàng trong một buổi tối êm dịu như đêm qua, và những gì xảy ra trên giường của anh còn đọng lại trong anh những cảm giác khó tả. Em chợt đến từ một nơi hư vô nào đó, không hề e ngại, không hề báo trước.

Em nằm trên người anh, em làm tan biến cảm giác băng giá trong anh. Em cắn anh, không hề tội lỗi, em làm cho anh phát điên. Cuối cùng anh chìm vào giấc ngủ...

Sáng nay, khi anh tỉnh dậy thì em đã đi rồi. Anh tìm em nhưng không thấy dấu vết, chỉ có những bức tường chứng kiến chuyện đôi ta đêm qua. Cơ thể anh vẫn còn in dấu vết của em. Đêm nay, anh sẽ thức chờ em. Ngay khi em đến anh sẽ vồ lấy em, anh sẽ không để em ra đi. Anh sẽ giữ chặt em trong lòng bàn tay anh để em mãi mãi không biến mất.

P.S: Anh sẽ giết chết em - những con muỗi đáng ghét nhất trần đời.

(Trích từ nhật ký của một cậu sinh viên chuyên văn thường xuyên bị muỗi cắn)

Sưu tầm

TIN HỌC PHỔ CẬP !!!








Góc thiếu của mỗi người

Con người sống không ai là hoàn mĩ cả, đó là ý kiến của riêng tôi ...

Có người cuộc sống vợ chồng rất hạnh phúc, thu nhập cao, nhưng lại mắc bệnh vô sinh; Có người tài sắc vẹn toàn, giỏi giang, nhưng đường tình lại trắc trở; Có người gia đình giàu có, nhưng con cháu không hiếu thuận; Có người có vẻ rất tốt số, nhưng cả cuộc đời đầu óc chỉ rỗng tuếch.

Trong cuộc sống của mỗi người, đều bị thượng đế vạch một khuyết. Anh không muốn có nó, nó vẫn bám theo anh như hình với bóng.

Trước kia tôi cũng đã từng hận những thiếu sót trong cuộc đời tôi. Nhưng bây giờ, tôi đã mở rộng lòng để đón nhận nó. Bởi vì tôi hiểu rằng, khiếm khuyết trong cuộc đời, giống như cái gai trên lưng ta, luôn luôn nhắc nhở ta khiêm tốn và phải biết thương người hơn.

Nếu không có những buồn khổ, chúng ta sẽ kiêu ngạo, không có những thay đổi, chúng ta sẽ chẳng thể an ủi người bất hạnh ta bằng trái tim đồng cảm.

Tôi cũng tin rằng, cuộc sống không nên hoàn thiện quá, có khiếm khuyết, để may mắn đến với người khác cũng là một điều hay.

Anh không cần phải có mọi thứ, nếu anh có đủ, người khác sẽ thế nào?

Và nhận ra rằng mỗi cuộc đời đều có khiếm khuyết, tôi sẽ không so đo với người khác, ngược lại, tôi càng quý những gì mình đã có hơn.

Vậy nên, đừng ngưỡng mộ những gì người khác có, hãy kiểm lại những gì thượng đế dành cho anh, anh sẽ nhận ra rằng, những cái anh có, nhiều hơn những gì anh không có.

Phần khiếm khuyết, tuy chẳng đẹp, nhưng cũng là một phần của cuộc đời anh, chấp nhận nó và đối xử tốt với nó, cuộc sống của anh sẽ vui hơn và cởi mở hơn.

Nếu anh là một con trai, anh chấp nhận đau đớn cả đời để kết tinh một hòn ngọc trai... Hay anh không muốn có ngọc để có một cuộc sống yên lành?!

Nếu anh là một con chuột, bỗng phát hiện ra mình đang bị nhốt trong cái bẫy bắt chuột, trước mặt là miếng bánh gatô thơm phức, anh sẽ ăn miếng bánh hay là bỏ đó?!

Trước kia, dụng cụ để dành tiền đều làm bằng sứ, khi đã đầy tiền, phải đập vỡ mới lấy được tiền ra... Nếu có một ống dành tiền như vậy, nếu không có đồng nào thả vào, nếu cứ lành lặn đến tận ngày nay... Nó sẽ là một món đồ cổ quý giá. Anh muốn làm ống đựng tiền như thế không?!

Hãy ghi lại từng câu trả lời của anh mỗi khi anh nghĩ đến... Cho đến một ngày nào đó, câu trả lời của anh không thay đổi... Khi đó, anh đã đủ chín chắn!

Tìm một người hiểu bạn... Và hãy mong bạn là người hiểu anh ấy...

Người thông minh thích đoán tâm sự của người khác. Tuy lần nào cũng đoán đúng nhưng lại đánh mất cái tâm của mình.

Người ngốc nghếch thích cởi mở trái tim mình. Tuy lần nào cũng bị người ta cười nhạo nhưng lại có được tấm lòng của mọi người.

Cá nói: Anh không nhìn thấy nước mắt của tôi, vì tôi sống trong nước. Nước nói: Tôi có thể cảm nhận được nước mắt của chị; vì chị ở trong trái tim tôi!

Trỗi K9

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2007

ĂN GÌ TRÁNH ĐƯỢC BỆNH GUOT?

Thấy anh em bàn quá nhiều về món cẩu nhục (ngon nhất trên đời!) mà lại gắn với bệnh Guot (nỗi đau của nhà giàu đương đại). Nay xin trình món ăn không kém cẩu nhục nhưng không là nguyên nhân của bệnh Guot.

Thịt cóc
Môn “chế biến thịt cóc” được học từ ngày đi sơ tán cùng anh Đoàn Mạnh Hưng ("phụ huynh" của 3 cháu trường ta: Mạnh Thanh k2, Quốc Khánh k6 và Mạnh Tuyên k8) về xã Tiền Châu, ven đê sông Hồng, năm 1972. Nhìn sang bên kia sống là phố Gạch, thị xã Sơn Tây.
Tối tối, tôi, Chí Quang, Chí Hòa và Huy Dũng thường theo mấy anh lính miền Nam tập kết xách bao tải ra bờ sông. Cóc nhiều vô kể, nhất là ở những thửa ruộng ngô mới cày vỡ. Lúc đầu sợ không dám sờ vào con cóc, cứ phải giả vờ vồ hụt. Chả lẽ cứ vồ hụt mãi không được con nào. Sau thử cầm một chú cóc lên tay mà không thấy dơ bẩn, vậy là tới. (Sau này mới biết cóc chỉ tiết nhựa khi bị làm đau). Nhặt cóc chả khác gì nhặt sỏi. Ra về trên vai nặng một bao tải. Đến nhà đổ cóc vào hầm tăng-xê. Cả đêm nghe tiếng lóc cóc lóc cóc.
Các công đọan làm thịt cóc được thực hiện ngay trong vườn. Một anh được phân công xử lí đầu. (Với lí luận: hệ thần kinh cóc là hệ thần kinh tập trung mà đầu được coi là trung ương thần kinh chỉ huy tiết ra chất độc nên phải chặt trước). Kê đầu cóc lên cục kê, hạ dao đến phập rồi vứt sang một bên. Anh nào nhận lột da chỉ cần rạch một đường dao lam dưới cẳng chân là dễ dàng lột trọn bộ da xù xì khỏi con cóc. Sau đó cầm cuống rốn (thấy các bác ghìa gọi như vậy!) lôi toàn bộ đồ lòng vứt đi. Nghe nói lòng gan, trứng cóc độc, vậy mà gà tranh nhau xơi và sống nhăn răng(?). Riêng mấy chấm đầu ngón chân đen xì trông ghê ghê nên hạ dao cho sạch luôn. Để đề phòng nhựa cóc dính vào thịt, chúng tôi “áp dụng” định luật Ác-si-met: thả cóc sạch vào bát nước muối, nhựa cóc bị nước muối pha đặc đẩy nổi lên mặt nước. Lúc này trông thấy không ai nghĩ đó là thịt con cóc xù xì xấu xí. Cóc có 2 chùm mỡ ở bụng trông như 2 chùm hoa lan. Nhẹ tay bóc ra cho vào bát nước muối. (Vì ngày đó làm gì có mỡ để xào nấu nên phải tận dụng triệt để).
Vừa làm thịt cóc xong, ra giếng rửa tay mà không hề ngửi thấy mùi tanh. Đây là điểm đặc biệt của thịt cóc. Nhiều bác lính già như ông Hay, ông Bích làm thịt cóc từ A đến Z mà chỉ bẩn đúng 4 đầu ngón tay.
Thịt cóc được chế biến thành nhiều món: chả cóc cuốn lá lốt, thịt cóc băm viên, đùi cóc tẩm bột rán hay nấu chua ngọt... Canh cải nấu thịt cóc ngọt vô cùng. (Bà chủ nhà tôi và các con được mời ăn thịt cóc thấy ngon, sau xơi đều đều, riêng ông chủ thì sợ. Một lần chúng tôi mời ông ăn thử bát canh cải. Canh ngọt lịm, không tanh, ông bảo: Các chú cho mì chính! nhưng nào có gì trừ thịt cóc).
Xương cóc rang lên, giã ra làm bột cam cho trẻ còi xương. (Con Chí Hòa được bố chăm nên nay trông to như su-mô Nhật bản).
Chỉ mấy tháng sau khi bộ đội về làng thì tía tô, lá lốt ngoài bờ rào sạch trơn. Bà con cũng học các chú làm thịt cóc. Vậy là có thêm nguồn thực phẩm bổ dưỡng không phải mất tiền. Thật là vui!
Vẫn nghe thối như cóc chết. Đúng thế thật vì cóc là lọai động vật cao đạm nhất!
Kiến Quốc

Cũng phải nói thêm: "Con cóc là cậu ông Trời..." nhưng cái bọn lính Trỗi nhà ta ngang ngạnh lắm, nào có sợ ai. Chắc vì vậy mới dám xơi thịt cậu đều đều?!

Thứ Ba, 4 tháng 9, 2007

Thịt cầy và guot

Đọc bài gout của K8 lấy trên mạng xuống tôi thấy có đôi điều bất ổn. Các bác cứ lật mặt trái của tấm huân chương ra ngắm thì làm gì mà chả lắm chuyện. Đã có số liệu thống kê nào cho thấy tỉ lệ mấy thằng đi cà nhắc ngoài đường chiếm bao nhiêu % là do thịt cầy chưa? Điều oan ức này đâu dễ gì minh chứng. Đó là chưa kể tác giả bài báo này nó ăn lương của “Hội bảo vệ thú cưng” hoặc là người của bên “Ủy ban kế hoạch hóa gia đình” không chừng!?

Tôi có chơi với một số anh em là bác sĩ, lại khoái tìm hiểu về y lý nên thấy vấn đề không đến nỗi bi thảm như vậy.

Các bạn có biết vì sao dạo này dân ta nhiều người bị máu nhiễm mỡ, gan nhiễm mỡ rồi thì colesteron cao, gout, tim mạch, ...? Ngày xưa có mấy người may mắn được mắc cái bệnh nhà giàu này? Hóa ra chuyện gì cũng có căn nguyên của nó.

Hôm rồi tôi có phỏng vấn một bác sĩ Trỗi: Tại sao mấy thằng Tây nó chén thịt, mỡ, bơ sữa như điên mà tỉ lệ người mắc những bệnh loại này thấp hơn hẳn dân mình? Dân mình mà chén như tụi nó chắc giờ này chắc chôn hết cả đám?

BS Trỗi giải thích rất chi là uyên bác: Cái thằng Tây nó sướng đã ngàn đời nay rồi. Bộ gien của chúng trong quá trình tiến hóa đã thích nghi với cái sướng, bây giờ chúng sướng tiếp nên sức khỏe chả hề hấn gì. Tôi tạm gọi là “gien ăn thịt” cho dễ nhớ.

Thằng Ta thì khác, phải chịu khổ bao đời, thậm chí còn được nâng lên thành truyền thống - “truyền thống chịu đựng gian khổ, khắc phục khó khăn”. Cái bộ gien của dân mình là “gien ăn cỏ”... Nhờ thành tựu của công cuộc đổi mới, gần hai chục năm nay đời sống của dân ta được nâng lên, cơm nước đầy đủ, thịt cá dồi dào. Các bọ đánh chén trả thù những ngày đói kém. Thế là toi đời – bộ “gien ăn cỏ” không thể thích ứng kịp được với thịt cáo thịt cầy, các món đặc sản, ...

Theo các nhà nghiên cứu thì phải mất cả triệu năm nữa “ gien ăn cỏ “ mới “ biến dị” từ từ, thích nghi với hoàn cảnh mới và lúc đó dân ta mới có thể mạnh miệng xơi như Tây được. Vậy đấy, ở đời làm quen với sung sướng đâu phải dễ!?

Lại nói chuyện hồi mới ở rừng về SG, lính chủ lực Miền bác nào cũng la oai oái. Quen kiểu nằm võng lưng cong như con tôm, giờ nằm đệm mút kêu mỏi lưng không chịu nổi, cứ tìm cái chấn song cửa mắc võng tòng teng. Bật máy lạnh thì sổ mũi, cảm cúm khụt khịt. Chén đồ xịn thì tào tháo đuổi ... Sự thật nhiều khi nó phũ phàng. Thậm chí có bác còn cảm thán: Tội nghiệp mấy thằng tư sản, chúng nó “chịu cực, vất vả” cả đời thế này thì làm sao sống nổi! Tôi rất bất bình với thái độ “thương tư sản” của anh em, nhưng nghĩ kỹ cũng thấy có cái lý của nó. “ Số sướng”, “số khổ” là vậy.

Giờ lại nói chuyện anh em mình. Có một số đồng chí bị guot đấy nhưng lại có tật ham vui. Cứ họp mặt anh em là mò đến, anh em vui quá mà. Cái tình nghĩa bạn bè thiêng liêng đâu có dễ gì bỏ được. Nhìn các bác gắp miếng thịt, chiêu ngụm bia mà mặt nhăn như khỉ dính mắm tôm là tôi xót cả ruột. Chẳng lẽ anh em nó nhậu tì tì , mình ngồi “ngắm” thì quả là thử thách quá lớn. Rõ ràng vấn đề “ăn nhậu có phương pháp” đang là chuyện cấp bách lắm thay!

Vì mình vẫn quan niệm mỗi lần nhậu là một lần học hỏi nên mới phát hiện ra lắm điều. Như vậy xin trở lại vấn đề kinh điển:

Đầu tiên là mình học ai? Học nhân dân. Học cái gì? Học những cái hay, cái đẹp mà mình chưa biết và cả những bài học rút ra từ những điều tồi tệ.

... Lúc này trong trong một quán cầy tơ. Ngay cạnh bàn tôi có một bố già, mắt lim dim như một kẻ mộ đạo đang sung sướng cho một miếng “tác nhân gây bệnh guot” vào miệng, nhai một cách đầy thành kính, mà lại “độc ẩm” mới sợ chứ . Bác ấy là “nhân dân” đấy, nhưng cũng lại là một thực khách không bình thường khi đòi lão chủ quán mấy cặp cẳng chó cạo sạch cho vào bịch nylon.

Tò mò, tôi kéo ghế xích qua – Bác mua cái đó làm gì vậy? À, để làm thuốc ấy mà – Thuốc gì ạ? Thuốc đặc trị.

Hóa ra ông bác mình năm nay đã hơn “sáu sọi”, có thâm niên 30 năm đạp xe ba gác, lỡ cống hiến cho xã hội bảy đứa con, đứa nào cũng béo tốt cả. “Nhờ trời, mẹ nó nhiều sữa quá” - ông bác nói.

- Qua sẽ đem mấy cái cẳng này, thui kỹ cho vàng hươm, cạo, rữa sạch, rồi đem hầm với đu đủ xanh. Bây giờ có nồi áp xuất rồi, lẹ lắm.

Cái vụ chân giò heo hầm, hổng là cái gì so với “thằng” này hết. Sau khi nêm nếm, hành ngò dô, má sắp nhỏ mỗi bữa dùng một tô, đảm bảo sữa bả nhiều như nước phongten! Bí kíp công nghệ của qua đó nghe!

Thằng “đầy tớ” nghe tới đây “sáng ra” liền và thấy có trách nhiệm phải “tổng hợp- đúc kết- nhân rộng mô hình” này lên..

Chương trình “xóa đói giảm nghèo là đây”. Dân ta rồi sẽ chẳng phải tốn tiền mua sữa Tây với giá trên trời dưới biển. Ngành y tế cũng sẽ được hưởng lợi từ vụ này không để đâu cho hết.

“Không gì tốt bằng sữa mẹ”, đài báo chẳng tuyên truyền ra rả đấy sao? Một thế hệ những thằng cu, cái hĩm phổng phao sẽ trưởng thành từ những bàn chân chó! Lũ nhóc này bao nhiêu đứa sẽ làm rạng danh đất Việt? Tương lai nước nhà sáng lạn lắm thay!

Trong tiến trình “chuyển dịch cơ cấu, mở mang ngành nghề”. Một ngành nghề mới đầy hứa hẹn, độc nhất vô nhị sẽ ra đời. Nghề này đảm bảo hiệu quả kinh tế lớn lao không để đâu cho hết - Đó chính là Nghề vắt sữa ...mẹ. Các bác Trỗi còn nghề gì thích hợp hơn thế, kiếm thêm đồng bạc dưỡng già ở tuổi về hưu?

Trong thực tế, các nhà máy chế biến sữa của ta đang gặp khó khăn gay gắt về nguyên liệu. Đàn bò sữa Củ Chi, Lâm Đồng chỉ như muối bỏ biển, chênh lệch cung cầu làm giá sữa tăng cao. Điều gì sẽ xảy ra nếu “bài thuốc” trên được áp dụng đại trà?

Viễn cảnh huy hoàng đang mở ra trước mắt, hàng chục triệu quý bà, quý cô thừa sữa nuôi con, phần dư ra sẽ là nguồn cung cấp nguyên liệu dồi dào, ổn định cho ngành công nghiệp sữa VN. Công ty Vinamilk sẽ có thêm sản phẩm mới tuyệt vời - “Sữa mẹ đóng hộp tiệt trùng”. Liệu thế giới có thằng nào “dám” cạnh tranh với ta không nhỉ?

Maximgorki từng nói “cả thế giới nương nhờ dưới hai bầu vú sữa”. Hồi trẻ mình cứ tưởng đó là nghĩa bóng văn chương, hóa ra nghĩa đen, tới giờ bạc đầu mới hiểu. Đúng là “ngu lâu” thật!

Đọc bài “ cảnh giác với bệnh guot” - lại nhìn dòng người nườm nượp vào ra các quán cấy tơ, mặt mũi tưng bừng, phấn chấn mới thấy “dân ta gan dạ anh hùng”...

Vì tương lai của đàn cầy quốc gia. Vì sức khỏe của các chiến binh trường Trỗi. Tôi muốn nói với các bạn rằng :

Bài báo trên là rất đáng quan tâm, nhưng thịt cầy cũng là bài thuốc tuyệt vời đấy chứ? Lời đáp công bằng chính là sự ăn nhậu có điều độ.

Sau khi đọc bài này, sẽ chẳng có gì đáng ngạc nhiên, nếu trong bàn nhậu có một chú Trỗi len lén thó ngay cái cẳng cầy đút túi!!!

2-9-07

12ly7

Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2007

Thư giãn

"Lấy vợ xem tông, lấy chồng xem giống"

Mẹ cũng làm những việc tai hại

Trong bữa ăn tối, cậu con trai thông báo:
- Thưa cha mẹ, con sẽ cưới Ngọc Lan, một cô gái đẹp nhất thị trấn này.
Sau bữa ăn, ông bố kéo anh ta ra nói chuyện riêng:
- Cha có điều cần nói với con... Thời trẻ cha đã từng đùa cợt với nhiều phụ nữ. Ngọc Lan - con gái của bà Thu Hà - cô ấy là em cùng cha khác mẹ với con, cha sợ rằng con không thể lấy cô ta.
Năm sau, anh con trai dẫn về nhà một cô gái khác và giới thiệu một cách tự hào:
- Kim Nhung đã đồng ý! Chúng con sẽ làm đám cưới vào tháng 6.
Một lần nữa, người cha lại kéo anh ta ra ngoài để trao đổi riêng tư, vẫn là một tin tồi tệ:
- Kim Nhung cũng là em cùng cha khác mẹ với con. Cha vô cùng xin lỗi con về chuyện này.
Cậu con trai buồn bực hơn bao giờ hết, anh ta quyết định nói với mẹ tin này:
- Cha đã làm những việc hết sức tai hại... Con chắc không bao giờ lấy được vợ. Mỗi lần con yêu một cô, cha lại nói rằng cô gái ấy là con của mình.
Bà mẹ lắc đầu:
- Con đừng chú ý đến những gì ông ta nói, con yêu! Thực ra, ông ta cũng không phải là cha của con đâu.

Thích cô con gái hơn là vợ của bác

Chàng trai thẳng thắn đặt vấn đề với bố người yêu:
- Cháu muốn cưới con gái bác!
Ông bố cô gái trợn mắt:
- Thế anh đã gặp vợ tôi chưa?
- Tuy cháu chưa gặp vợ bác, nhưng chắc chắn là cháu vẫn thích con gái bác hơn.

Phải trèo lên nóc tủ

Một ông nọ viết đơn đến phòng nhà cửa phàn nàn rằng, căn hộ của ông đối diện ngay nhà tắm nữ, nhìn rõ hết cả, rất mất tập trung khi làm việc. Ban kiểm tra đến, ngắm nghía mọi phía qua ô cửa sổ rồi bảo chủ nhà:
- Ông nói thế nào chứ chúng tôi có nhìn thấy gì đâu?
- Thế các vị đã trèo lên nóc tủ kia chưa?
- ????.....!!!!!

Ngăn ngừa hành vi xấu

Hai vợ chồng đi cùng một cô gái xinh đẹp trong chiếc thang máy nhỏ. Người chồng mê mẩn ghé sát vào cô gái. Bỗng nhiên, cô này quay phắt lại, tát bốp vào mặt ông ta và mắng:
- Đồ đê tiện! Chừa cái thói cấu véo phụ nữ trong thang máy đi nhé!
Lúc ra ngoài, ông chồng nhăn nhó với vợ:
- Khổ quá, anh có véo cô ta đâu cơ chứ!
- Tôi véo đấy! - bà vợ nói - tôi sợ rằng nếu không làm như vậy thì anh còn có hành vi tồi tệ hơn!

Bình ảnh


Bill ăn "bim bim" ?

ĐỌC NGÀY CHỦ NHẬT !

Để đọc, xin bấm chuột vào tên bài :

Chợ "Cóc" Hà nội, dẹp chỗ này nhảy ra chỗ khác


Thú chơi XƯA và NAY

Thứ Năm, 30 tháng 8, 2007

Nhân lễ VU LAN

“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ

Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha

Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ

Mây trời lồng lộng không phủ kín tình Cha

Tần tảo sớm hôm Mẹ nuôi con khôn lớn

Mang cả tấm thân gầy Cha che chở đời con

Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc

Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không !”

(Sưu tầm)

Thứ Tư, 29 tháng 8, 2007

NGHỊCH NGỢM

Thế nào là FKK?
Bài này xin tặng riêng Võ Hùng và các anh Quang "xèng", Quý "nhẽo" k4 ở Leipzing (GDR).

Cuối những năm 1980, đất nước vừa thoát khỏi cơ chế bao cấp, đời sống cán bộ CNV nói chung quá khổ, sĩ quan cũng vậy. Nhiều anh em Trỗi cũng đăng vào đội quân xuất khẩu lao động, sang làm đội trưởng, phiên dịch... Đi làm để có đồng tiền thì phải vất vả nhưng ngày nghỉ thì làm gì? Bấy giờ CHDC Đức vẫn là nước XHCN, chỉ một vài nơi có bãi tắm truồng FKK (ở ta gọi là tắm tiên) theo kiểu thời còn ăn lông ở lỗ. Họ tận dụng những hồ rộng, đẹp làm bãi tắm FKK. Nghĩa là vào đến nơi phải cởi truồng hết, từ đàn ông đàn bà đến người già người trẻ. Họ quan niệm thỉnh thoảng phải thay đổi không khí, thay đổi cách sống, như vậy sẽ đưa con người trở về với bản năng tự nhiên của nó. Đặc biệt không có những hành vi bậy bạ ở đây. Cánh Cộng tò mò cũng đến thử nhưng quả thật không ai dám vào vì ngượng. (Văn hoá phương Đông có khác!).
Theo tiếng Đức, FKK là viết tắt của 3 chữ "Frei, Koepper, Kuntur" (tự do, thân thể, văn hoá). Ý là phóng khoáng tự do khoe thân thể của mình (dù xấu đến đâu) chính là văn hoá! Nhưng mấy chú Cộng thì lại khoái lối chơi chữ của mấy chú Đức già "Fuer kleine Kinder" (nơi dành cho bọn trẻ con).
Có chuyện tiếu lâm: Theo quy định mọi người vào FKK phải cởi truồng nên 2 chú Polizei (cảnh sát), đang theo dõi một tên tội phạm chạy vào FKK, cũng phải lột quần áo trên mình, trừ... đựơc đội mũ cảnh sát trên đầu!!! Hãy tưởng tượng hình ảnh chú cảnh sát trần như nhộng đang giơ tay lên mũ chào mới thấy cái hay của FKK!!!
Chả hiểu ở ta có FKK không, nếu có thì thế nào?

Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2007

KỶ NIỆM “NGHỊCH NGỢM” THỜI SINH VIÊN

Khóa 8 của chúng tôi Không giống các anh khóa trên là vào học các trường Đại học Quân sự , Quân Y và các trường của quân đội.
Sau khi giải tán Trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi tháng 7 năm 1970, anh em K8 ra ngoài học nốt cấp III và rồi hè năm 1973 thi vào Đại học. Mỗi người một ngả, mỗi người một Trường ĐH, người học trong nước, người học nước ngoài. Trong khóa 8 có gần 20 anh em vào học tại trường Đại học Giao thông như tôi, Lợi “Ly” B3, Huy “cấy” B3, Vũ “ cháy” B2, Liêm “Mèo” B5, Minh Tuấn B3 . Kiếm “nhị” B2, Phong “ tĩ ” B6, Thành Biên B6, Lê Bình B2….và một số anh em khác ở K7.
Trước khu Kí túc xá trường ĐH Giao thông hồi đó có mấy bà, mấy chị ở Làng Cót như chị "Móm", bà Dụ, hàng sáng hay ra bán hàng phục vụ bọn sinh viên chúng tôi, nào bánh cuốn, bánh rán tẩm đường…(mà chuyện ăn sáng hồi đó là chuyện viễn tưởng đối với cánh sinh viên nội trú), còn hình thức thanh toán thì đủ kiểu : Tiền mặt, tem gạo tem bánh mì, khi không có những thứ đó, thì bằng bất cứ một vật gì có giá trị nào ( hình thức cầm đồ bây giờ còn gọi bằng “cụ” ) mà không cần sổ sách gì cả.
Một buổi sáng khi bọn tôi không còn tiền và không còn một thứ gì có giá trị cả, đang ngồi ngáp vặt chuẩn bị vào tự học thì L “M” mặt tỉnh queo tay cầm một gói bọc giấy rất đẹp vào nói với cả bọn, hôm nay tao chiêu đãi cả bọn một bữa bánh cuốn “bét nhè”, cả bọn sung sướng bật dậy đi theo nó ra gánh bánh cuốn của chị “Móm” trước cổng trường. Hôm đó cả bọn hả hê được một bữa no nê, hết ăn bánh cuốn đến bánh rán, thoải mái ăn, ăn xong nó còn ra vẻ “tinh tướng” thằng nào muốn ăn nữa xin mời cứ tiếp tục, nhưng xem chừng đã đủ cả bọn xin thôi. Lúc đó L“M” nói với chị “Móm” hôm nay em chịu trách nhiệm thanh toán cho cả bọn, nó từ từ lấy ra cái gói lúc nãy ra với vẻ mặt quan trọng nó nói : Đây là 10 thước vải sa tanh Pháp, tối hôm qua em vừa đi nhận hộ “bà già” của họ hàng gửi từ Pháp về, chị cầm hộ mấy hôm nữa có tiền em sẽ ra thanh toán và lấy lại 10 thước vải này, nếu lâu không thanh toán thì chị cứ tự nhiên sử dụng, sau đó cậu mở he hé gói vải đó ra, mọi người thấy đó đúng là Satanh thật, chị “Móm” định thò tay sờ miếng vải, nó liền gạt tay ra và nói tay đầy mỡ sờ vào bẩn vải lấy gì mà đền (thời kỳ bao cấp mấy mét sa tanh đó cực kỳ có giá trị với chị em phụ nữ) cậu ta nói tiếp: cứ sáng đi bán hàng chị phải mang theo, để nếu có tiền em sẽ thanh toán, mất là không có gì để đền được đâu ? với ánh mắt nhìn gói vải một cách thèm thuồng, lúc đó chị “Móm” khấp khởi cầm gói vải nghĩ rằng chắc gì các cậu đã có tiền mà thanh toán, tôi sẽ được hưởng tấm vải này !!!... lập tức đồng ý ngay.
Suốt mấy hôm liền, cứ buổi sáng hàng ngày đi bán hàng, chị “Móm” mang theo cái gói “của nợ” đó, sau một thời gian không thấy L “M” xuất hiện đả động gì, chị ta sốt ruột, hỏi thăm mọi người và chắc mẩm sẽ được “lĩnh trọn” tấm satanh. Đến một hôm không kiên trì được nữa, khi về nhà chị ta liền dở ra giật mình và sực hiểu mọi chuyện. Thì ra để đánh vào lòng tham của chị “Móm”, L“ M” đã lấy một tấm satanh dùng làm lót trong vali được là fẳng fiu trông rất tinh tươm, gói bọc ngoài mấy tấm vải vụn để làm vật thế chấp, làm giải pháp “tình thế” lúc đang đói. Hôm sau đến bán hàng chị ta tay cầm gói vải liền tru tréo cứ trõ vào kí túc xá tặng cho mấy bài chửi và dọa báo cho nhà trường biết, cả bọn chúng tôi không thằng nào dám ló mặt, cứ ôm bụng cười, cười chảy nước mắt trong kí túc xá, cười chán, nghĩ cũng thương chị ta và cử một “chiến sĩ” ra thương lượng nói rằng: mấy hôm nay thằng L “M” bị ốm đi nằm viện khi nào nó về, nó sẽ ra thanh toán cho chị.
Cuối tuần đó, cả bọn sau khi về gia đình lên trường, anh em “lệ quyên” đủ tiền. Hôm sau ra thanh toán cho chị “Móm” tiền bánh cuốn và được tiếp một mẻ cười nữa. Chị “Móm” cười ngượng nghịu nhận lại tiền và nói yếu ớt: Các chú chỉ được cái đùa chị, rai quá !!!.
Nghĩ lại, cuộc sống sinh viên thời đó tuy khổ, nghịch ngợm, tinh quái đúng với nghĩa “Nhất quỷ, Nhì ma, Thứ ba học trò” nhưng chính những lúc khó khăn như vậy con người ta sống với nhau rất chân tình, chân thành; để lại nhiều kỷ niệm vui, buồn và nhiều bài học tốt cho cuộc sống trưởng thành sau này của từng cá nhân, từng con người .

Bánh mỳ kẹp.........