Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2007

Gửi Võ Hùng ! (Chuyện của Đạt giờ mới kể )

Tao phát hiện ra thằng cùng với mày và Thọ Tuyến trong cái đêm "khủng khiếp của lũ vịt "đó là ai rồi. Đến bây giờ nó mới chịu thú nhận, kể ra nó cũng kiên cường thật, không chịu khai ra du kích đang nằm trong đống rơm. Chỉ khi mày bật mí thì nó mới chịu bật cái bí mật mà nó dấu trong lòng mấy chục năm. Kể ra nó cũng ác thật, ăn lẻ cùng tụi mày, trong khi tao là thằng bạn thân của nó.

Tao nghĩ mà thấy giận nó ghê, cứ tưởng tượng tụi mày đang hưởng cái thành quả, mà là đồ người khác làm, mình xơi, nó ngon như thế nào? Phải nhân đôi cái sướng đó lên thì mới đáng! Trong thời điểm gạo châu, củi quế, mọi học sinh của trường phải nhịn khúc bánh mì buổi chiều để ra bến đò đổi lấy quả trứng vịt luộc, thì hơn chục trứng của tụi mày là niềm mơ ước của chúng tao. Tao còn nhớ , tao và một thằng nữa không nhớ tên cũng đi mò trứng vịt như tụi mày, nhưng không được may mắn như tụi mày, bị mấy ông trông vịt đuổi bắt giao cho nhà trường.
Đến bây giờ mày ở nước Đức kia, cả cái thằng bạn xấu của tao, trừThọ Tuyến, có lẽ ăn nhiều của ngon, vật lạ. Nhưng không thể nào quên được cái đêm hôm đó. Thọ Tuyến nơi chín suối ( theo tao) cũng được an ủi phần nào? Chắc mày sốt ruột muốn biết cái thằng toa rập cùng mày và Thọ Tuyến lắm? Tao khai đây, nó mới nói với tao tối qua, lúc đi viếng Cúc lồi bạn mình về, tụi tao tụ tập trong sân bay ăn nhậu, lúc ruợu vào, lời ra là lúc thật nhất. Mà tao cũng kiểm chứng rồi, nó nói thật. Nó là thằng Phan Bắc, cùng học Nguyễn bá Ngọc, cùng tiểu đội với mày và Thọ Tuyến, cả tao nữa.

Hồ Bá Đạt

Một số hình ảnh K8 tại lễ viếng bạn Huỳnh Cúc ở TPHCM









VIẾNG BẠN HÙYNH CÚC


BLL phía Nam cùng anh em k3, k4, k5, k6 có mặt từ chiều, nhưng khi đến đã thấy nhiều bạn ngồi với Cúc suốt từ trưa.
Khu canteen sân tennis trong khuôn viên được dùng làm nơi đón cánh học sinh miền Nam và lính Trỗi. Gặp lại các anh lớp đàn anh Bảy Bằng, Kim Giỏi, Hùynh Thanh... thật vui.
Đại diện BLL phía Nam vào viếng cùng BLL k3, k4, k5. Đứng bên áo quan Cúc là vợ cùng con gái lớn và con trai vừa tròn 7 tuổi. Ra đi là sự mất mát lớn nhưng Cúc phải nằm liệt giường đã 7 năm nay nên ra đi cũng là một sự giải thóat. Sau đó, chúng tôi còn qua thắp nhang cho bác Muời Trí và gia đình. Huỳnh Hồng thay mặt gia đình tiếp đón bạn bè.

Số đến từ chiều còn ngồi tâm sự đến 7g30 tối, tới khi anh em k7, k8 lục tục đến.
Chiều mai, thân xác Cúc được hòan vũ, hồn bạn siêu thoát tận nơi đâu nhưng hãy phù hộ cho vợ con, anh em, gia đình và đồng đội!

Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2007

Cười chủ nhật : Cuộc chiến văn phòng !!!


Nguồn: Internet

Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2007

TÍNH TRỖI

TÍNH TRỖI

Tác giả: Hà “Mèo” Khóa 6


Nhân ÚT TRỖI ra đời và chắc nhiều bạn chưa được đọc bài này của tác giả Hà “Mèo” K6 đăng trên BẠN TRỖI của anh Hữu Thành. Mạn phép tác giả bài viết, tôi đăng lên ÚT TRỖI để các bạn tham khảo

Xem “Sinh ra trong khói lửa” (tập “hai sao”), rất bức xúc không biết tỏ cùng ai, tôi viết vài dòng gởi tới các bạn lời tâm sự của một thằng lính Trỗi không biết viết văn.
Suốt mấy đêm liền khônh ngủ được, tôi suy nghĩ miên man chuyện xưa, chuyện nay và rồi ngộ ra cái bức xúc nhất là “tính Trỗi”. Kể ra thì “tính Trỗi” hay thiệt (vì bản thân tôi cũng có). Biết bao thằng lính Trỗi đã đi vào chiến trường bình thản như một chuyến đi lấy cam của Công xã, như lên núi kiếm quả xanh, quả đỏ sau bữa cơm chiều. Chẳng có gì phải suy nghĩ cả. Tụi nó ra đi rất bình thường và chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ là anh hùng hay hi vọng trở thành ông này, bà nọ. “Tính Trỗi” là vậy !
Một thằng dũng cảm hy sinh sau khi quần nhau bằng lê với giặc cứ như trong phim chưởng. Thằng khác thì ra đi ngay ngay trong trận đầu khi chưa làm được cái gì, có khi còn chưa kịp bắn phát súng nào. Tụi nó chắc cũng chẳng quan tâm xem đó là cái “giống gì”. Và nếu còn sống chắc cũng sẽ đến hội trường sau bao năm xa cách bình thường như tất cả tụi mình. Rõ ràng là hiện nay có nhiều thằng trong số tụi mình đã từng vào sinh ra tử, bị giặc bắt, bị bom vùi, bị thương tật ... nhưng giờ gặp nhau cũng vẫn là những thằng lính Trỗi khi xưa đã từng trốn học, tắm Li giang ăn dưa chuột ... Và hình như vẫn không hề khác một chút nào. Tỉnh bơ ! đó là “tính Trỗi”. Rất anh dũng trong chiến trường. Lao vào mặt trận một cách say mê (thậm chí còn đi chiến đấu lậu).

Nhưng hôm nay, trong mặt trận kinh tế thì sao ?
tính TrỖI, khi này nó là gì vậy?

Là một “gã Trỗi” không thể đưa cánh tay nặng trịch lên bấm chuông nhà lãnh đạo để gặp mặt, để trình bày những ý tưởng tốt đẹp hoàn toàn có ích cho việc chung, phù hợp với ý đồ lãnh đạo và cho cả sự nghiệp của bản thân mình, chỉ vì gã đã mang “tính Trỗi” .
Là một “gã Trỗi” chỉ vì ngại người khác bị mất việc, mà từ chối nhận vị trí kỹ thuật viên - mà mình hoàn toàn có thể đảm đương được - mà người bạn của gã (cũng là lãnh đạo Đơn vị) cần. Và gã đã bỏ qua một cơ hội đóng góp cho đơn vị đó (cũng là đóng góp cho xã hội) để ngồi nhà đọc sách, hưởng trăng, uống rượu (rẻ tiền) vì thất nghiệp.
Là một thằng “Trỗi con” sẵn sàng đứng dậy rũ bỏ cái ghế phó Tổng Giám Đốc béo bở của một Công ty Liên doanh danh tiếng chỉ vì “tự ái dân tộc” với “tụi Tây” cùng mấy thằng trong phía Việt Nam nhà mình, để mà trở về làm “phó thường dân Nam bộ” mà không hề ân hận ( thậm chí còn lấy làm tự hào).
Tất cả đó đều là “tính Trỗi” ư? Anh hùng thay! Hảo hớn thay! Toàn là những đề tài bất tận cho các “truyền thuyết” sẽ mãi mãi lưu truyền (cho tới khi nào người ta quên). Hay đó chính là ý thức Tiểu tư sản (TTS) ? Đó là cái chuyện gác kiếm về ở ẩn, hay treo ấn từ quan? Nó có đáng để tự hào, để lưu truyền không ? Nhất là trong chế độ này, chế độ mà cha mẹ của những “gã Trỗi” đó đã đổ xương máu để dựng lên, và gởi những “gã” đó cho Quân đội của chế độ - trường Trỗi – để đào tạo với hy vọng một ngày nào đó sẽ kế tiếp sự nghiệp xây dựng và bảo vệ một cách thiết thực, hiệu quả. Chắc hẳn các phụ huynh không hề mong “tụi nó” xây dựng những truyền thuyết viển vông như những “trang hảo hớn” chỉ để vỗ ngực xưng tên.
Tôi không có khả năng và cũng không muốn đi tìm cội trễ nguyên nhân cái “tính Trỗi” này, song cũng muốn tâm sự với các bạn vài dòng : Phàm những gì mà người ta nói là do trời sanh ra (cha mẹ sanh con, trời sanh tánh) thì thực chất nó chính là hệ quả của gia đình, nhà trường và xã hội. Anh em mình đều xuất thân từ những gia đình theo lý lịch là công nhân, bần cố nông.... Song thực chất khi chúng ta sanh ra thì các ông bà già mình đều là những người có kiến thức, có học vấn (nếu không nói là cao) trong xã hội lúc bấy giờ (không nhất thiết là bằng cấp). Và ở trường Trỗi chúng ta có những người thầy tuyệt vời, đa năng và nhiệt tình. Các thầy đều là những trí thức thực thụ, có học vấn, kiến thức về chuyên môn cũng như xã hội có thể coi là hoàn hảo. Các thầy đã truyền cho chúng ta tất cả những gì mà thầy có và mong mỏi chúng ta làm được. Chúng ta được nuôi nấng dậy dỗ trong một xã hội trường Trỗi bó gọn (vì sống tập thể cách biệt với xã hội bên ngoài) gồm những thằng bạn có hoàn cảnh xuất thân và được đào tạo không mấy khác nhau. Phải chăng “tính Trỗi” được sinh ra từ đó?
“Tính Trỗi” hay tính hảo hớn trong các truyện kiếm hiệp? Hay tính đấu tranh tiêu cực của các cụ đồ nho đầu thế kỷ 20? Hay đó chính là tính Tiểu tư sản? “Tính Trỗi” chắc hẳn không có “chất nhẫn nại, láu cá, thậm chí gian manh” mà ở đời không thiếu như anh Trần Trường Chiến khóa 3 đã viết.
Chưa ai đứng ra giải nghĩa cái thuật ngữ “Tính Trỗi” hoặc “Chất Trỗi” hoặc “Phong cách Trỗi” là gì, hay hay dở, nhưng một bạn đã “góp vốn” bằng chuyện sau. Hôm đó gã thuê taxi Hà nội đi Quảng ninh. Sợ tài xế ngủ gật nên gã bắt chuyện, đủ thứ tả phí lù. Rồi anh tài xế hát vang bài “sinh ra trong khói lửa”, và vỗ ngực “ông biết không, tôi là lính Trỗi khóa 6 đấy nhé”. Gã (một học sinh khóa 6) hỏi “ông còn nhớ thằng nào không.

Hà “Mèo” Khóa 6

Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2007

ÚT TRỖI

Theo nguyện vọng của nhiều anh em khóa 8 trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi, BLL khóa 8 đã tạo blog ÚT TRỖI để anh em tham gia, gặp gỡ, trao đổi mọi thông tin trong cuộc sống, mục đích vui, học hỏi lẫn nhau, ôn lại những kỉ niệm của Trường và giúp đỡ nhau trong cuộc sống. Rất mong các bạn tham gia và ủng hộ.

Ban liên lạc khóa 8