Lê Hiếu Đằng
Trong những năm gần đây, các vị lãnh đạo
Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước Việt Nam thường nhắc nhở, cảnh báo
cái gọi là “mất phẩm chất chính trị và tự diễn biến” của một số đảng
viên trong Đảng. Trong đó, có đông đảo các cựu tướng lĩnh, cán bộ CM lão
thành, cán bộ hưu trí, trí thức, văn nghệ sĩ… Những đảng viên này với
truyền thống yêu nước, yêu con người, tha thiết xây dựng một xã hội công
bằng, dân chủ, tiến bộ. Một xã hội mà như nhà thơ THIẾT SỬ (Phan Duy
Nhân – Nguyễn Chính) trong phong trào đấu tranh của SVSG trước 1975 đã
mơ ước:
“Đến con trâu cũng nghé ọ yêu người…
Yêu anh em, yêu xã hội công bằng
Người yêu người xây dựng đến muôn năm”.
(Thư gởi các bạn sinh viên trong tập thơ Tiếng hát những người đi tới tập 1, do Tổng hội Sinh viên Sài Gòn 1966-1967 xuất bản)
Đó là lý tưởng, là mơ ước sâu xa của
biết bao thế hệ thanh niên, của biết bao nhân sĩ trí thức và đồng bào cả
nước, đã hi sinh biết bao xương máu để mong rằng sau ngày nước nhà độc
lập, thống nhất, chúng ta sẽ sống trong một xã hội tốt đẹp hơn. Ở đó,
mục tiêu dân chủ, tự do, công bằng và tiến bộ xã hội từng bước được cải
thiện, ít nữa là hơn cái chế độ cũ. Nhưng 37 năm đã qua, sau ngày
30.4.1975, chúng ta thấy những gì đã diễn ra trên đất nước Việt Nam
chúng ta?
Trả lời câu hỏi này thì sẽ lộ ra kẻ nào,
đảng viên nào là biến chất chính trị và kẻ nào, đảng viên nào là người
tự diễn biến, phản bội lại mục tiêu ban đầu của cuộc cách mạng… Vấn đề
này phải được tranh luận một cách công khai, minh bạch, nghiêm túc chứ
không thể nói theo cách hàm hồ, cả vú lấp miệng em được.
Vậy thì nhìn lại 37 năm qua, mục tiêu ban đầu của cách mạng đã được thực hiện như thế nào?