Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2008

Cây ngô đồng

Lần đầu tiên biết tới cái tên này là do có phim tên “Cây ngô đồng” của TQ chiếu trên TV, nhưng xem mãi cũng chẳng hiểu nó trông ra làm sao. Nghe tên thì cứ nghĩ nó đại loại giống mấy cây ngô (bắp) mà mình vẫn hái trộm hồi xưa. Tới hồi đi du lịch TQ mới được tụi HDV giới thiệu : đây là cây ngô đồng. Ô, trông nó chẳng có gì là "ngô" cả. Rồi nhìn kỹ, hóa ra đối diện nhà mình cũng có 1 cây mà ko biết (nó núp sau cây cột điện). Về hỏi ông hàng xóm : Cây gì vậy ? – Ko biết, từ hồi tôi mua nhà nó đã có.

Vậy đúng là : Mối tình hữu nghị Việt – Trung / Vừa là thành phố vừa là nhà quê.

Chuyện dọc đường

Câu chuyện kỷ niệm của “ngày nay”.
Hôm chúng tôi ở xứ Lạng về, trước lúc chia tay, thày Thịnh còn “căn dặn” tôi (hình như 2 lần) : - Đến ải Chi lăng, Đh nhớ chụp cái núi “mặt quỷ” nhé ! tôi sung sướng, vừa được thày quan tâm giới thiệu cho một thắng cảnh, vừa có cái ảnh để làm kỷ niệm và khoe với mọi người.
Thấy thế, lũ bạn “xấu” của tôi nhao nhao phản ứng. Đứa thì nói:- Đến ải Chi lăng thả Đắc Hòa xuống cho nó chụp ảnh rồi tìm xe khách về sau, đứa thì dọa: - Cho nó xuống đầu cầu Chi lăng, cả bọn đi trước qua cầu cho nó đi bộ, mấy ông “phó nháy” hay la cà, ngắm nghía làm mất thời gian. Tôi thầm nghĩ : Thày Thịnh ơi, Chắc em không có cơ hội để thực hiện lời “căn dặn” của thày rồi, để dịp khác em lên Lạng sơn một mình vậy!
Đến ải Chi lăng, cả bọn ngồii trên xe “căng mắt” tìm núi “mặt quỷ”. Không biết chúng nó cũng muốn xem “mặt quỷ” ra sao, hay muốn thả tôi xuống xe sớm để tôi đi bộ ? Thấy mấy cái “lỗ” tròn tròn của cái núi đầu ven đường, chẳng thấy giống mặt quỉ tí nào. “chúng nó ” bảo: - Cho Đh xuống đi, để n
ó tha hồ mà chụp ảnh, xong đi bộ qua bên kia cầu bọn tao chờ, lũ bạn “xấu” muốn tôi phải khổ để đi tìm cái sự “sướng” đây- Tôi thầm nghĩ. Nhưng nhìn thấy cái mà không giống “mặt quỷ” này tôi cũng không có ý muốn chụp nữa. Qua cầu Chi lăng một đoạn thì thấy cái nhà, ngoài cổng còn treo bản : Nhà lưu niệm di tích ải Chi lăng. Đành xuống hỏi, nhưng “chưa lùi xe” khoâng cho, biết phải đi thêm một quãng nữa có quán nước mới dừng xe cho xuống. Đây là vùng trồng na (mãng cầu) nên quán bán toàn na. Đang nóng, thấy cái tủ kem, tôi “đãi” các ban, mỗi người một cây. Không ngờ lại có “tác dụng”, lũ bạn đứng ngoài chờ để cho tôi đi “săn” tìm “mặt quỷ”. Tôi mừng quá, vội nhờ chủ quán chỉ đường, may mắn có cô bé người Tày đứng đó tình nguyện làm “hướng dẫn” viên. Hỏi ra mới biết nhà cô bé có nhà gần núi “mặt quỷ”. Tưởng gần, hóa ra đi quanh co cũng khá xa. Được cái cô “hướng dẫn viên cũng vui nên đỡ ngại. Qua một con suối to, có cầu bắc ngang, tôi được biết đó là thượng nguồn con sông Thương, phong cảnh rất nên thơ. Đến giữa làng làng, chợt thấy một cây gạo rất to to, tôi hỏi cô bé: có biết cây này tên gì không ? Cô bé cười đáp: - Cây gạo cổ thụ của làng cháu đó, có từ mấy đời rồi, làm gì mà không biết! chú nhớ chụp ảnh đưa lên báo giới thiệu hộ cho làng cháu nhé! Thì ra cô bé tưởng tôi là “phóng viên, nhà báo” gì đó. Chiều cô bé, tôi đưa “súng” lên ngắm mhưng không “bắn” vì trên cây treo treo mấy cái bóng đèn, thêm 2 cái loa kiểu : Đây là đài phát thanh thanh...Làng ta! Đi kèm là dây điện nhằng nhịt. Mất cả vẻ đẹp của cây, nhưng dù sao tôi cũng “đưa đẩy” vài câu ca tụng vẻ đẹp của nó nên nghe chừng cô bé thích lắm. Cũng may cô bé tưởng tôi chụp bằng máy film, chứ biết máy kts mà đòi xem ảnh thì bể mánh. Đi thêm một đoạn nữa thì thấy một vườn hoa (quả) khá rộng, cô bé cho biết đó là là vườn nhà cô. Đến cổng, cô mời :- Chú vào nhà uống nước ! thấy vắng vẻ tôi hỏi:- Thế có ai ở nhà không? Cô cho biết cả nhà đi làm ruộng chưa về. Tôi ái ngại, chào ô bé và nói :- Thôi để lần sau, khi nào cây gạo nở hoa, tôi sẽ đến chụp ảnh và tặng cháu 1 tấm ảnh thật đẹp. Cô bé tỏ vẻ mừng rỡ và hồn nhiên nói :- Thật nhé, khi nào cây gạo ra hoa em sẽ chờ … ! tôi ngạc nhiên (như từ hải chết đứng), quên cả chụp ảnh cô bé mà trước đó tôi đã định lúc chia tay sẽ chụp cô cùng với khung cảnh núi rừng tuyệt đẹp và hùng vĩ này. Tôi gật đầu, chào và rảo bước thật nhanh để tránh cái sự “lưu luyến”. Theo hướng cô chỉ, tôi đoán núi “mặt quỷ” và “quỷ môn quan” chụp nhanh mấy tấm rồi vội vàng vừa đi, vừa chạy ra chỗ các bạn chờ. Qua chỗ cây gạo, tôi đang cố chọn 1 góc chụp thì 1 chú nhóc chạy đến đề nghị :- Chú chụp luôn cái miếu quỷ môn đưa lên báo nhé. Tôi lại phải theo nó đến miếu. Miếu mới được xã giao lại cho thôn quản lý để thu tiền khách thập phương, nó được chân quét miếu ( ok ! tao sẽ đưa miếu “nhà” mày lên “báo” ut- Tôi nghĩ đùa mà không dám nói ). Tôi xin thắp nén hương cầu chúc cho làng nó “làm ăn phát đạt” và cầu cho “lũ bạn xấu” đừng cằn nhằn vì phải chờ lâu.. “lũ bạn xấu” thấy tôi giục lên xe ngay vì đã chờ lâu sốt ruột, mặc kệ tôi áo ướt sũng mồ hôi, mồ kê vì chạy. Chúng nó bảo : - Bọn tao tưởng mày ở lại luôn rồi ! chả là thày Thịnh còn kể truyền thuyết : - Đến núi “mặt quỷ”, 10 người đến, chỉ có 1 người về ( không biết do tâm linh hay do gặp “sơn nữ” giữ chân ). Tôi thanh minh vì đường xa, nhưng tôi biết chắc “chúng” đang suy đoán “chuyện gì” đã xảy ra giữa tôi và cô gái Tày.
Trên xe “ lũ bạn” chuyện trò rôm rả. Còn tôi ngắm phong cảnh và thả hồn về với xứ Lạng, nhớ “quỷ môn quan”, nhớ núi “mặt quỷ” và nhớ đến...Cây gạo!! chợt nhớ đến lời hứa “nhăng cuội” của mình, biết đâu vô tình làm mất đi lòng tin của những tâm hồn tử tế và thật thà. Đành thầm hứa vớii lòng……chờ đến mùa gạo !

Một chuyến đi, một kỷ niệm tuyệt vời với những người bạn của tôi.
( Kính tặng Thầy (Anh) Thịnh tấm ảnh núi “mặt Quỷ”)

H2: Mặt quỷ

Chẩn bị Họp mặt 60 năm TSQ VN tại TpHCM

Ngày 26/10 này sẽ có cuộc họp mặt 60 năm các thế hệ TSQ VN. Anh em phía Nam sẽ thay mặt tòan trường tham dự họp mặt. Tới giờ phút này ngòai sự đóng góp của BLL các khóa tại TpHCM còn có các Mạnh Thường Quân:
- K4: Thế Nam (1,5T), Phú Hòa (2T).
- K5: Phan Nam (2T), Quang Việt (0,5T), Phùng Duy Hưng (0,5T).
Xin chân thành cảm ơn các bạn!
Chúc họp mặt vui vẻ và thành công!

KỈ NIỆM TRƯỜNG HOÀN KIẾM

Sáng nay mở mail, nhận được một bức thư của một bạn là cựu học sinh cấp 3 cùng thời với K8 và là bạn của một số “blogger” UT, có nguyện vọng cùng tham gia ÚT TRỖI. Bạn cũng là đồng tác giả bài HÀ NỘI NGÀY XƯA của EGK9 đã đăng trên UT. Dưới đây là bài ra mắt của bạn, kỷ niệm về thời học trò Hà nội và dưới bút danh “SU HÀO”

Thân gửi các bạn!

Hôm vừa rồi có một người bạn cho tôi địa chỉ Hộp thư này, nói với tôi đây là nơi trao đổi của những người bạn cùng lứa tuổi, hay chia sẻ với nhau những cảm xúc.

Tôi không phải học sinh trường Nguyễn Văn Trỗi nhưng đọc các bài viết thấy cũng khá gần gũi nên muốn xin nhập làm thành viên.

Rất mong được sự đón nhận của các bạn.

Tôi gửi thử một bài góp vui nhé.

Thân mến

Su hào

Trên đường Hai Bà Trưng, đoạn đầu phố rợp bóng mát của các cây cổ thụ có ngôi Trường cổ, thời Pháp thuộc nó có tên là trường Anbe Xarô (tôi không biết phải viết như thế nào vì không biết tiếng Pháp, cứ gọi nôm na là thế). Thời chúng tôi Trường được đổi tên thành Trường cấp III Hà Nội (buổi sáng) nơi bạn Bùi Thắng (K8) đã học và Trường Hoàn Kiếm (buổi chiều). Bây giờ nó lại đổi tên lần nữa thành Trường Trần Phú. Trường có kiến trúc rất đẹp, chỉ cao hai tầng với những ô cửa sổ cao, bên ngoài ốp gạch trần đỏ tươi, lượn cong theo hình vòm ở phía trên cửa. Đối diện với Trường là một tòa nhà cũng đẹp và có kiến trúc tương đối giống Trường với những viên gạch trần ốp hình vòng cung phía trên các ô cửa, trước kia thuộc Bộ Đại học, còn bây giờ tôi cũng không biết nó thuộc cơ quan nào quản lí nữa. Các lớp học đều cao ráo, sáng sủa, mở cửa thông ra hành lang hai bên rộng rãi phía sân trường và đường phố. Giờ ra chơi học sinh thường đứng bên bậu cửa sổ trông ra phố, hay ra sân Trường ngắm nhìn sự thay đổi của cây cối theo mùa trong năm. Những cây cổ thụ già thân to, phía gốc xù xì, trên thân có những cây dây leo quấn quanh, có nhiều cành lá sum suê, trên mãi cao cao phía ngọn cây lá xanh non, xòe rợp mát. Mùa Xuân cây ra nhiều lộc biếc, còn mùa Hè lá non xanh mướt, ra hoa, đậu quả. Mùa Thu quả chín, lá vàng xen lẫn lá xanh. Còn mùa Đông thì lá cũng xanh nhưng không non mướt như mùa Xuân Hè mà có phần hơi xơ xác vì gió đông bắc thổi lạnh. Đôi khi vào mùa mưa bão, sáng ra thấy có cây đổ là bạn nào cũng thương xót lắm. Biết bao giờ mới trồng lại được thành cây cổ thụ như xưa. Trường có hai cổng, cổng chính ở đường Hai Bà Trưng, còn cổng bên ở đường Nguyễn Khắc Cần. Vào cổng bên là đến sân trường khá rộng rãi, nơi chúng tôi tập trung chào cờ vào mỗi chiều thứ Hai, là nơi tập thể dục, là sân bóng… là nơi chứa đựng biết bao nhiêu kỉ niệm thời học sinh. Bây giờ nhìn lại những tấm hình ngày xưa, thấy bạn nào trông cũng ngây thơ, trẻ con và sao dễ thương đến thế. Nhưng, “thời thơ ấu đã qua rồi”…

Năm 1969 sau khi Mỹ ngừng bắn phá miền Bắc chúng tôi từ khắp các nẻo đường sơ tán được trở về Hà Nội. Khi đó chúng tôi, các học sinh nhà ở Khu Hoàn Kiếm vào học lớp 7 tại trường cấp II Ngô Sĩ Liên (trên đường Hàm Long) sau hơn bốn năm học ở các miền quê. Sau khi tốt nghiệp cấp II, cả khối 7 của Trường Ngô Sĩ Liên được chuyển về học lớp 8 tại Trường Hoàn Kiếm. Danh sách các lớp được sắp xếp lại, nhưng chúng tôi cũng đã phần nào quen biết nhau. Các bạn cùng khối khá thân thiết, nhiều bạn học rất giỏi và sau này khá thành đạt. Ngày đó tôi học lớp 8A, lớp đông vui lắm, tới hơn 60 bạn. Chúng tôi chơi với nhau thành từng tốp những bạn hợp nhau. Tốp của tôi có 4 đứa con gái, nghịch ngợm, tự đặt biệt hiệu là Cà rốt, Bắp cải, Su hào và Cà chua.

“Chúng ta cùng hát đi nào

Cà rốt, Bắp cải, Su hào, Cà chua!”

Ở trong lớp học thì toàn nói chuyện riêng, giờ ra chơi thì chạy tung tăng, vui vẻ lắm. Tối về nhà lại viết thư cho nhau rồi gửi bằng bưu điện. Ngày nào cũng mong thư của nhau. Giá mà bây giờ còn giữ được những lá thư ngày ấy. Chúng đều rất ngộ nghĩnh, dễ thương. Bác bưu điện tuổi trung niên, đi xe đạp, có ria mép phúc hậu cũng biết tất cả chúng tôi, vì nhà ở gần nhau (phố Trần Hưng Đạo, Hàm Long, Hai Bà Trưng…). Mỗi lần đưa thư đến bác lại gọi to: “12B ra nhận thư nhé!”. Tôi chạy vội ra, bác cười hồn hậu: “Có thư của Cà rốt, Bắp cải đấy!”. “Cháu cảm ơn bác!”. Rồi lại còn tiết mục bạn Trường sáng viết thư cho Trường chiều nữa chứ. Chiều nào chúng tôi cũng đi học sớm để lấy thư của bạn Trường sáng để trong ngăn bàn, vì sợ nếu đến muộn các bạn trực nhật sẽ vứt đi mất. Viết thư cho nhau mãi mà chẳng biết mặt nhau, cũng chẳng biết bạn nào viết cả, nhưng vẫn cứ chờ đợi mong nhận được thư. Có lần chúng tôi quyết tâm đến sớm để ngó nhìn mặt bạn viết thư buổi sáng, nhưng thấy lố nhố mấy bạn liền, chẳng biết bạn nào, mà cũng không dám hỏi. Cũng một kiểu “lên mạng” như bây giờ ấy nhỉ. Nếu chỉ nghịch ngợm mấy đứa con gái với nhau thì không sao, có lần chúng tôi nghịch dại bắt chước chữ, viết thư giả làm một bạn trai (Lê Hoàng) viết thư tỏ tình cho một bạn gái trong lớp (là Đặng Anh Phương, cùng tên với nhân vật nữ chính trong phim Vị đắng tình yêu, kịch bản của Lê Hoàng) rồi gửi bằng bưu điện, bên ngoài phong bì còn dán rất nhiều tem. Hồi ấy gửi thư trong thành phố thì dán tem 6 xu, còn gửi đi các tỉnh thì dán tem một hào hai. Chúng tôi dán đến cả chục cái tem ấy, chi chít ngoài phong bì. Thật chẳng may là bố của Anh Phương lại nhận được lá thư đó. Ông giận lắm, liền đến trường tìm gặp các thầy cô để phê bình bạn Hoàng. Hôm đó là thứ Hai, chúng tôi vừa thò mặt đến cửa Trường thì Hoàng “Cò” đã đứng đợi ngoài cửa, mồ hôi nhễ nhại, mặt nhăn nhó: “Các bà hại tôi rồi! Bố Anh Phương đến trường đấy!”. Chúng tôi sợ xanh mặt, run cầm cập, vội mượn xe đạp đến nhà bạn Anh Phương ở phố Hàng Bút để xin lỗi bố bạn ấy. Thật hú vía! Tôi nhớ Cà rốt rất tài bắt chước đã giả chữ của Hoàng bằng mực tím, trông giống y như thật, viết thư cho Anh Phương, trong lá thư đó còn có một khổ thơ:

Tươi thắm màu hoa rạng vẻ xuân

Thấy mình yểu điệu nét thanh tân

Trăm năm chắc chưa cùng ai hẹn

Tôi muốn cùng Phương kết bạn thân

Sau này Anh Phương sang Nga học về Văn học, còn Lê Hoàng, sau khi tốt nghiệp Trường Đại học Xây dựng, chuyển nghề trở thành đạo diễn có tên tuổi. Lê Hoàng vẫn rất nhớ những kỉ niệm trước kia và không quên các bạn xưa. Lê Hoàng khi đó học Văn đã rất khá. Hồi học đại học, phải làm bích báo, có lần tôi đã nhờ Hoàng làm hộ, và Hoàng đã vui vẻ làm giúp rất dễ dàng.

Ngày đấy chúng tôi hay nghịch ngợm, trêu chọc các bạn, thậm chí cả các thầy cô nữa. Làm thơ tứ tuyệt, thất ngôn bát cú, vịnh từng bạn, từng thầy nữa chứ vì trong chương trình học môn Văn khi ấy chúng tôi được học, phân tích những dạng thơ này. Rồi còn vẽ chân dung các thầy nữa. Có lần Cà rốt lên bảng không thuộc bài, cứ đứng nhìn thầy giáo, rồi về nói: “Tớ đã ngắm kĩ thầy rồi, cái sẹo nằm ở chỗ này này!”. Tan học thường rủ nhau đi ăn kem que. Kem Tràng Tiền, Hàng Vôi rất ngon. Ngày ấy Tràng Tiền có kem sữa dừa, kem sôcôla, còn Hàng Vôi có kem quốc doanh hay còn gọi là kem đậu nành, khá to, kem khía khía, màu vàng nâu, thơm phức mùi đậu nành. Hễ bạn nào có mấy hào trong tay là đã có thể mua được kem để đãi cả nhóm được rồi, kem que chỉ một hào một chiếc. Còn hồi chúng tôi nhỏ tí thì kem một hào hai chiếc. Bài hát “Anh em trong đoàn quân du kích” được trẻ em xuyên tạc thành:

Ai kem! Ai kem!

Kem một hào hai chiếc

Một chiếc năm xu

Này chú bán kem

Có rao thì rao cho khéo

Đừng làm nheo nhéo

Công an họ bắt lên đồn

Kem đây! Kem đây!...

Thỉnh thoảng lại rủ nhau đi xem phim ở rạp Công Nhân trên phố Tràng Tiền hay Rạp Tháng Tám trên đường Hàng Bài. Ngày ấy chủ yếu chiếu phim Nga. Tôi nhớ bộ phim Kỳ nghỉ hè cuối cùng có bài hát giai điệu rất hay. Nhân vật chính nữ trong phim là Anna có kiểu tóc buộc túm hai bên trông rất dễ thương, được các bạn gái khi đó hay bắt chước. Rồi bộ phim Vĩnh biệt chim câu, Cánh buồm đỏ thắm… làm các cô bé con là chúng tôi ngày ấy thấy xao xuyến trong lòng…

Rồi cuối mỗi năm học, mỗi bạn lại có một cuốn Sổ lưu niệm bên trong có vẽ hoa và những dòng chữ kỉ niệm (bây giờ gọi là lưu bút) của từng bạn trong lớp. Cũng rất tiếc là những cuốn sổ đó không còn giữ được.

Rồi năm học lớp 9 (năm 1972) có đợt tuyển quân, tất cả chúng tôi đều viết đơn xin nhập ngũ. Tôi nhớ trong đơn còn có câu “Tôi năm nay đã hơn 16 tuổi, rất mong được tham gia nhập ngũ hay thanh niên xung phong…” với những mơ mộng mang giá vẽ, màu nước, chì… đi vào rừng để vẽ phong cảnh, rồi sẽ gội đầu bên bờ suối, câu cá, bắt bướm để ép vào sổ tay… Nhưng những lá đơn của chúng tôi khi đó đều đã không được chấp nhận. Năm lớp 10 có một đợt nhập ngũ, có mấy bạn trai trong lớp được đi bộ đội, trong số đó có LN là bạn thân của Cà rốt. Cả lớp đi tiễn đến tận nơi đóng quân ở bên Gia Lâm. Cà rốt mượn được chiếc xe đạp Thống nhất nam của chú bạn ấy đèo tôi ngồi đằng trước trên thanh chắn và Bắp cải ngồi đằng sau sang tận chỗ đóng quân thăm các bạn. Đi qua đoạn đường đê gồ ghề, khấp khểnh mà tôi với Bắp cải đứa đằng trước, đứa đằng sau cứ đùa nghịch, trêu chọc nhau làm Cà rốt phải bảo: “Các cậu ngồi im nào cho tớ còn đi với chứ!”.

Rồi chia tay năm lớp 10 (1972-1973) với bao lưu luyến. Lễ bế giảng cuối năm đã diễn ra rất xúc động. Tiếng trống trường được đánh hồi dài, rồi từng nhịp chậm rãi, từ âm thanh to, vang đến nhỏ dần, nhỏ dần rồi dừng hẳn trong tiếng đọc bài diễn văn ra trường trầm ấm, đầy tình cảm của một thầy giáo. Chúng tôi, các học sinh khối 10 ngồi theo lớp ở sân Trường, mỗi lớp xếp hàng đôi. Nhiều bạn đã khóc khi nghĩ đây là hồi trống cuối cùng của đời học sinh. Tôi cũng thấy lòng mình khi đó da diết, khó tả lắm. Nhưng rồi chúng tôi lại tiếp tục được học tập ở những môi trường khác, rồi lớn lên, trưởng thành… Bốn bạn rau củ mùa Đông ngày nào giờ vẫn thân thiết, chia sẻ với nhau bao kỉ niệm buồn vui của cuộc đời.

Thời gian trôi đi, các bạn học cùng trường, cùng khóa gần đây lại hay tụ họp với nhau. Trường Hoàn Kiếm có sáng kiến là họp mặt cả khóa chứ không riêng từng lớp để các bạn được gặp nhau nhiều hơn. Năm nay, tôi nhận được giấy mời họp lớp (thực tế là họp trường) thật tình cảm.

THƯ MỜI HỌP LỚP

Hà Nội, ngày 5 tháng 8 năm 2008

Thân gửi các bạn!

Tháng 8 mùa Thu… ánh nắng vàng nhạt lấp lánh trên những tán cây hai bên đường, trải dài bên bậu cửa sổ. Những cây Phượng xanh rờn không còn hoa đỏ rực rỡ của mùa Hè. Trong tán cây lấp ló các quả phượng cong cong làm ta nhớ tới thời thơ ấu dùng làm đao kiếm đánh trận giả. Xa xa, từng chùm quả dâu da xoan trĩu cành màu tím sậm báo hiệu đã qua mùa Xuân đâm hoa kết quả, trải qua mùa Hè đầy mưa và nắng gió, và giờ đây mùa Thu đã về với màu tím đỏ… Trong không gian vắng đi tiếng ve kêu râm ran làm ta chợt nhớ tới cách đây 35 năm, vào tuổi 18 chúng ta chia tay với tiếng trống trường, tạm biệt mùa thi cử bước vào các ngả của cuộc đời. Với 35 năm tranh đấu trong cuộc sống với bao được mất, thành bại, hạnh phúc, vui buồn… và đã đến lúc chúng ta bước vào mùa Thu của cuộc đời.

Trong thời khắc 35 mùa Thu chia tay nhau, giờ đây tất cả chúng ta đã ở tuổi ngũ thập niên chi mệnh, ở cái tuổi mà ta phải hiểu mình với đời, hiểu trời đất đã ghép mình hòa nhập với thiên nhiên. Trong không gian này chúng ta hãy gặp nhau ngẫm nghĩ các ý nghĩa của cuộc đời.

Sắc đẹp rồi sẽ tàn

Tiền bạc rồi sẽ hết

Địa vị rồi sẽ tan

Chỉ còn tình bạn sống mãi với thời gian!

Để kỷ niệm 35 năm chia tay tuổi học trò, Ban Tổ chức chúng tôi trân trọng mời các bạn lớp 8C-9C-10B và các bạn cùng niên khóa 1970-1973 Trường Phổ thông Công nghiệp Hoàn Kiếm tới dự buổi họp mặt tại nhà hàng City view, tầng 6 số 1-3-7 Đinh Tiên Hoàng, Hà Nội vào hồi 18 giờ ngày 8 tháng 8 năm 2008.

Rất mong sự có mặt của bạn sẽ đem lại thành công của buổi họp.

Ban Tổ chức

Nguyễn Việt Hà

Buổi gặp mặt đó có hơn 60 bạn về dự. Nhìn nhau thấy màu thời gian đã hiện lên trên từng khuôn mặt, mái tóc thân thương. Thế nhưng, có hề gì, thời gian và tuổi tác không thể làm phai mờ tình bạn của chúng ta. Tất cả chúng ta đều là bạn học một thời rất trong sáng với bao kỉ niệm tuổi học trò.

Các bạn hẹn nhau lần họp mặt tới sẽ vào ngày 10/10/2010, ngày kỉ niệm 1000 năm Thăng Long Hà Nội cho dễ nhớ mốc thời gian.

Thứ Năm, 23 tháng 10, 2008

"Ngày xưa"







Một loại cây và hoa cũng thuộc loại nằm trong ký ức tuổi thơ của ACE mình. Nhất là thời kỳ còn chiến tranh, ACE mình ai cũng đi sơ tán về một vùng quê nào đó. Sáng nay, chợt nghe nhà bên cạnh mở "đài", một câu hát chợt gợi lại trong tôi những kỷ niệm "ngày xưa" : Thế là...chị ơi ! Tặng các bạn thích loài hoa này và cùng nhau nhớ về...ngày xưa.

“Chú” cún của HA có biết chơi Piano như thế này ko?

Thứ Tư, 22 tháng 10, 2008

Bệnh viện Mini

Báo Pháp luật t/p HCM hôm qua ngày 21-10 có đăng 1 bài "Bệnh viện mini "trên điện thoại. Nói về bác sĩ Nguyễn Phúc Học cựu học sinh khóa 7 trường ta.

Hôm trước cũng xem một phóng sự trên TV về bạn. Tự hào về bạn,mong bạn luôn áp dụng những hiểu biết (như bạn đang làm và sẽ làm) vào điều trị cho các bệnh nhân và phổ biến cho mọi người cùng biết. Đem lại lợi ích cho xã hội. Chúng tôi tự hào về bạn!

HBĐ

Tặng D Đảo và Đỗ Nghĩa

Thấy D Đảo nhớ nhiều chuyện lính Trỗi thời Vĩnh Yên quá, gửi cái ảnh này để bác nhận mặt mấy ông bạn thân nhé. Hy vọng bác lại có

vài chuyện kỷ niệm lính Trỗi ở Vĩnh Yên cho AE thưởng thức.


- Đi ăn sáng tranh thủ chạy qua Ông Ích Khiêm

xem còn cây cơm nguội nào không.Nghĩa yên tâm đi , còn cả chục cây mà còn to nữa, cậu nhớ dai thật .Chụp lấy tin và không thể nào được như ĐH, thông cảm nhé.



Thứ Ba, 21 tháng 10, 2008

Có đi, có lại...

Được HB & VA tặng ảnh, mình nghĩ cũng phải có gì...cho toại lòng nhau chứ! Thì cũng ảnh vậy. Mới học "mót" theo kiểu tranh Thủy mặc, mỗi tấm tranh đều có kèm theo vài câu thơ mô tả và nêu chủ đề của tấm tranh.


Xin tặng lại các bạn 2 tấm "ảnh thủy mặc", có thơ...thẩn kèm theo. Thơ thì rõ là "con cóc" rồi, "cái ngữ" như tôi có biết làm thơ bao giờ!! Nhưng "cảm hứng mùa Thu" vẫn còn, nên vẫn là mùa Thu. Mong được "phụ họa".

Người "bất hạnh" nhất TG

Hãy vào đây xem để thông cảm với con người "bất hạnh" có lẽ là nhất Thế giới :

http://vnexpress.net/GL/The-gioi/Cuoc-song-do-day/2008/09/3BA0611F/

Thủ thuật với video, nhạc trong Fire Fox

Ai có nhu cầu tải nhạc, video… có thể tham khảo:

TPO - Trên mạng hiện nay, có rất nhiều web site cho phép nghe nhạc, xem phim trực tuyến miễn phí. Fire Fox sẽ giúp năng cao khả năng nghe nhạc, xem phim với những extension độc đáo của nó.

TĂNG ĐH VÀ HB....









Thứ Hai, 20 tháng 10, 2008

GỬI ĐẮC HÒA

Đây là cây cơm nguội ở Bờ Hồ.
Sáng nay tôi có chút việc "lên phố", xong việc đi loanh quanh ngắm cảnh "quê cũ". Chợt gặp cây cơm nguội này, bèn tác nghiệp luôn. Không được ưng lắm, nhưng cứ gửi lên đây cho những ai xa HN nhìn lại cho đỡ quên.

Một loại tội ác mới!

Bắt chước bác dachoak7 làm phóng sự ảnh, tôi cũng vác máy đi chộp lung tung.
Có tác phẩm đầu tay xin đem trình làng, mong nhận được nhiều ý kiến phản biện, phê bình của ACE ta.

Hàng ngày, đưa con đi học, thấy có cái bảng này dựng ở một khu dân cư gần xóm tôi.
Dòng chữ trên bảng:
“CẤM ỈA, ĐÁI BẬY TRONG KHU VỰC BỂ NƯỚC ĂN.
Gây ô nhiễm nguồn NƯỚC ĂN và MÔI TRƯỜNG SỐNG của Nhân Dân
Là 1 tội ác, sẽ bị tòa án lương tâm và Pháp luật trừng phạt!”.
Những kết luận sơ bộ của tôi:
1. Khu vực bể nước ăn là nơi ỉ. đái bậy của bọn ị tặc;
2. Bọn ị tặc rất thiếu ý thức: cứ nhè khu vực bể nước ăn mà ỉ. đái bậy;
3. Bọn ị tặc nhất định sẽ bị tòa án lương tâm phán xét và sẽ bị ... “tù” mọt gông!
4. Đã có dấu hiệu xuất hiện một loại tội ác mới?
Chịu không nghĩ được thêm.
Các bác nghĩ thế lào?

Ca nhạc theo yêu cầu

Trong bài “HÀ NỘI NGÀY XƯA…” của EGK9 có 1 nhận xét của bạn Hà (K?) đề nghị post bài hát NGÀY XƯA ƠI. Phần lời do SUỐI cung cấp.

Nặc danh nói...

Tôi tên là Hà và được các cụ cho chào đời vào mùa Thu. Các bạn cứ ca ngợi Hà nội mùa thu mãi mà chẳng nghĩ gì đến tôi cả. Tủi thân quá! Đành vậy! Tuy vậy, vẫn phải cố đấm ăn xôi! Tôi rất thích bài "Ngày xưa ơi" (của nhóm Con Gái hát thì phải). Có ai đưa bài ấy lên Blog được không? Tôi cám ơn rất nhiều!

20:44 Ngày 19 tháng 10 năm 2008

NGÀY XƯA ƠI

Sáng tác: Tik Tik Tak


Ngày xưa có cánh diều chao hững hờ vi vút sau rặng tre.
Ngày xưa có cánh cò bay la đà chập chờn theo đồng lúa.
Ngày xưa ai hay cười hay dỗi hờn, chiều hái hoa triền đê.
Ngày xưa bến vắng lưu luyến con thuyền chở người đi xa bờ.
Tuổi thơ như áng mây rồi sẽ mãi bay về cuối trời.
Thời gian xóa những kỷ niệm dấu yêu.

Ngày xưa ơi, mãi xa tuổi thơ,
xa cánh diều chở bao ước mơ,
còn đâu bóng hoàng hôn những chiều mờ tím.
Ngày xưa ơi mãi xa tuổi thơ xa bến đò mờ sương cuối thu
xa dáng em gầy trong ướt áo, xa lời hứa khi xưa

Suối

Tin hoạt động phía Nam

Chiều Chủ nhật 19/10/2008, đại diện các Khoá đã họp mặt:

o K1: Anh Thanh Tường (đại diện cho khoảng 7-8 anh K1 hiện đang ở Tp.HCM)
o K2: Anh Tài Chung (đại diện cho khoảng 12-14 anh K2 hiện đang ở Tp.HCM)
o K3: Khánh Tường, Thành Công
o K4: Trung Liêm, Dương Minh
o K5: Phan Nam, Chỉnh Huấn, Nhất Trung (đại diện Qui Nhơn)
o K6: Huỳnh Hồng
o K7: Vũ Anh
o K8: Hồ Bá Đạt, Tăng Tiến

Mặc dù nội dung chủ yếu bàn phương án tham gia ngày Họp mặt truyền thống 60 năm TSQVN nhưng mọi người cũng thống nhất ra quyết định như sau:
1. Nhất trí Dương Minh tiếp tục giữ cương vị Trưởng ban BLL Trường tại Tp.HCM.
2. Nhất trí phương án đã thông báo cho các Khoá tham gia ngày Họp mặt TSQVN. Khoá nào khó khăn trong việc vận động anh em tham gia và đóng góp thì thực hiện theo khả năng của Khoá.
Riêng K5 ngoài phần đóng góp theo quy định, Mạnh Thường Quân K5 ủng hộ 2 triệu đồng cho việc tổ chức Họp mặt TSQVN và giao ngay 2 triệu, K8 cũng giao ngay 1 triệu đồng.
3. Giao Dương Minh soạn thảo nguyên tắc tổ chức sinh hoạt chung để trao đổi và thống nhất trong phiên họp BLL các Khoá vào tháng 12/2008.
4. Dương Minh có trách nhiệm đưa thông tin này lên các blog của Trường để mọi người biết và thực hiện.
Cuộc họp mặt diễn ra trong bầu không khí mang đậm phong cách Trỗi: bàn bạc dân chủ và vô tư, mặc dù có lúc "hơi bị" căng thẳng. Kết thúc vui vẻ, thắm tình BanTroi – đặc biệt là anh Thanh Tường và Tài Chung rất sướng khi gặp lại các đàn em.

Dương Minh

Không đề

Tôi mới chụp được 1 loại hoa Lan- với tôi thì thấy lạ, vì lần đầu nhìn thấy. Với các bạn khác đã biết thì cho xin cái tên, thực ra tôi cũng chả biết tên nó là gì. Về già lại thích đi chụp ảnh hoa, bướm...Có lẽ bù lại cho thời trẻ đầy "nam tính" của trường Trỗi chăng ?



H1: Hoa Lan- nhìn giống như 1 cô gái đội chiếc mũ rộng vành hay thấy trên film.










H2: Lá non của 1 loại cây, nó không mọc ra từ đầu nhánh mà thành từng chùm rủ xuống. khi già mới thẳng ra. Nhìn lá lại liên tưởng đến mấy loại lá non để ăn gỏi của bác TM, loại này liệu có "xơi" được không ? Cây này to, nhiều lá và
có hoa thành từng chùm to như H3. Hôm nay tôi còn phát hiện ra cây Lộc vừng tại trung tâm SG. Không có hoa, còn lá thì đang chuyển qua vàng, có lẽ phù hợp với mùa Thu. Tiếc là không có ảnh vì...hết pin !

Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2008

Các Blogger cần chú ý !

Mời AE hãy xem bài này để tự nhắc bản thân mình :
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=247167&ChannelID=194

Khoe Mèo







Mời các quý vị xem ảnh mèo nhà HB:

Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2008

Thư giãn chủ nhật: Chó & Mèo

Hãy theo dõi chú chó này làm gì?