Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Năm, 20 tháng 8, 2009

Vụ cháy ... trời xảy ra vào hồi 18h20 phút ngày 20 tháng 8

 
Cháy dữ dội

 
Còn sót một mảnh trời xanh

 
Đám cháy lụi dần

 
Bầu trời chỉ còn là một đám tro xám với chút lửa tàn
Posted by Picasa

Phụ huynh Trường Trỗi đón huân chương

Như tin đã đưa trên các blog Bantroi, hơn nữa trưa qua 19/8 đã có sự phối hợp chặt chẽ của Bùi Thắng và BLLk8 với "phóng viên chiến trường" mà chúng ta có được tin và ảnh quý.
Mời các bạn xem ảnh phụ huynh cùng gia đình các lão tướng Trường Trỗi trong buổi trao tặng huân chương!
Tin chi tiết xem bên Bantroik5!

Vui một tí

Có vài hình ảnh nhặt nhạnh trên đường, gửi ae xem cho vui .
H1: "Đánh bắt xa bờ"- (Trên sông Li-QL)
H2: "Cuốn theo chiều gió"- (Bên nhánh sông Li-QL)

H3: Ngon giấc - Tháp Bà-Nha trang
H4: Nhìn "trộm"- Sapa

Thứ Tư, 19 tháng 8, 2009

Chuỵên về LS Trịnh Thúc Doanh k5 qua những người lính Thành cổ

Bạn bè cùng trang lứa ở trường Thiếu sinh quân Nguyễn Văn Trỗi thời kháng Mỹ có đến chục bạn hy sinh ở mặt trận Quảng Trị. Nhưng nằm lại Thành cổ có ba bạn cùng lớp: Nguyễn Lâm, Vũ Kiên Cường, Trịnh Thúc Doanh. Tới hè năm nay, chúng tôi mới có dịp cùng nhau vào thăm các bạn nằm lại Thành cổ. Xin ghi lại chuyện cảm động về LS Trịnh Thúc Doanh như một nén tâm nhang thắp cho các bạn.

Xếp bút nghiên

Tốt nghiệp trường Thiếu sinh quân, Doanh vào học khóa 15 Cơ khí Bách khoa. Đang học năm thứ nhất thì có lệnh Tổng động viên, Doanh lên phòng Giáo vụ đăng kí. Lẽ ra chưa phải đi đợt này vì bố mẹ đang tại ngũ, nhưng lúc “nước sôi lửa bỏng” thì mẹ nào ngăn con.

Ngày 6/9/1971, Doanh cùng nhiều sinh viên nhập ngũ. Sau đợt huấn luyện, các bạn được tăng cường cho Sư đoàn 325 của Tư lệnh Lê Kích và Chính uỷ Nguyễn Công Trang, chi viện ngay cho Quảng Trị. Cùng Doanh còn có Lê Minh, Nguyễn Lâm, Vũ Kiên Cường, Lê Bình… Lính F325 đã kiên gan bám giữ Thành cổ suốt 81 ngày đêm.

Ngày giỗ bạn

Gian nan, ác liệt. Tới ngày 28/7, Cường anh dũng hy sinh trên tay Lê Bình; ngày 5/9 thì Lâm đi. Và, đúng ngày thứ 81 - 16/9/1972, đến lượt Doanh. Vậy là các bạn ra đi đã 37 năm! Ai cũng quá trẻ - mới mười chín, đôi mươi!

Từng đến dự đám giỗ của nhiều LS nhưng ngày 9/8 âm năm ngoái là lần đầu tôi đến thắp hương cho Doanh. Bà Lê Mai, mẹ Doanh, làm sớm một ngày để con cháu về dự đông đủ. Căn hộ trong khu tập thể Viện 108 hôm ấy xanh rờn áo lính. Ngồi cạnh mẹ là anh em cùng lớp: Thế Vinh, Tuấn Kiệt, Công Chính, Việt Dũng… góc kia là bạn cùng sư đoàn: Lê Bình (cựu sinh viên Thủy lợi), Lê Xuân Tường (Xây dựng), Nguyễn Đức Minh (Bách khoa), Lê Minh (Tổng hợp)... Mẹ cứ tiếc: “Hôm nay vắng thằng Dũng (giáo viên Bách khoa) và thằng Toàn (Trưởng ban Tổ chức Tỉnh uỷ Hưng Yên). Giỗ Doanh năm nào chúng nó cũng về”.

Chúng tôi cùng thắp những nén nhang cho Doanh. Trên ban thờ cạnh bằng “Tổ quốc ghi công” là kỷ niệm chương “Bảo vệ thị xã – Thành cổ Quảng Trị 1972” và “35 năm CCB sinh viên xếp bút nghiên lên đường chiến đấu”. Khói nhang cay sè.

Chuyện qua lại mới biết tình cờ mà Tường tìm được gia đình Doanh. Chả cùng làm việc với Hải rồi anh em tâm sự mới biết Hải là em dâu của bạn cùng sư đoàn. Từ đó, Tường báo tin cho đồng đội ở E95 và năm nào giỗ Doanh anh em lính E95, F325 thời Quảng Trị cũng kéo đến chật nhà. Anh em gọi bà Lê Mai là “mẹ của trung đoàn”.

Râm ran chuyện chiến đấu, chuyện “Mùa hè đỏ lửa”… Trận mạc ác liệt, Lê Bình chỉ gặp Doanh một lần khi đi lấy gạo. Còn Tường thì nhớ lại: “Bố Doanh là bạn chiến đấu với Trung đoàn trưởng Lý Long Quân nên xin phép cho Doanh vào sau một chút. Đầu tháng 7/1972, E95 vào Thành cổ thì tháng sau Doanh mới có mặt. Những ngày cuối, bom đạn càng ác liệt, anh em hy sinh nhiều. Tối tối đổi quân ở bờ sông Thạch Hãn mà cánh rút ra lần nào cũng ít hơn cánh vào Thành. Chiến đấu ác liệt, rồi E95 chỉ giữ được mỏm sông bờ nam cuối cùng. Đêm 16/9, được lệnh rút thì Doanh hy sinh khi vượt sông Thạch Hãn. Chuyện này Toàn nắm khá kĩ…”.

Hàng chục năm trôi qua sau nhiều lần kì công tìm kiếm nhưng chả còn hy vọng tìm được hài cốt Doanh, mẹ Mai lấy về bọc đất đúng ở bờ nam sông Thạch Hãn nơi con hy sinh, coi đó là hài cốt rồi làm thủ tục đưa vào NTLS phường Đình Công, Thanh Trì, Hà Nội. Hôm đón Doanh về, mẹ lấy cái áo bông Doanh mặc hồi thiếu sinh quân hoá cho bạn. Tuấn Kiệt rân rấn nước mắt vừa đốt vừa kể: “Thời ở trường, hai thằng đã mặc chung cái áo này…”.

Chuyện của nhân chứng sống

Có số máy của CCB Toàn, tôi nhấn số: “Xin phép nói chuyện với anh Toàn, Sư 325!”. “Vâng, tôi Toàn đây!”, rồi anh bắt đầu…

Trịnh Thúc Doanh vào sau trong đợt đổi quân và được phân về cùng hầm với tôi và Phú. Doanh hiền lành, trẻ măng; tôi còn nhớ, mặt có ít tàn nhang. Doanh kể gia cảnh có bố đang làm việc tại Viện quân y 108... Ngày ấy ác liệt, đạn pháo, đạn đại liên từ máy bay L19 bắn rát 24/24 không ngóc đầu khỏi hầm. Thậm chí mót tiểu cứ đái ra tay rồi hất ra ngoài. Mưa nhiều, hầm ngập toàn bùn trộn lẫn máu nên hôi hám.

Lúc vào Thành cổ, Doanh mang theo hộp sữa đặc (chắc mẹ nhét vào ba lô trước khi đi). Đói quá, mấy tên lấy thông nòng AK khui hộp rồi thay nhau tu. Sữa quá đặc nên khát nước, cứ thế vục nước sông mà uống. Vậy là cả bọn đau bụng đi ngoài. (Có đứa khó chịu đánh rắm ra cả quần!).

Anh em E95 kiên cường giữ được mỏm cuối cùng phía bờ sông, ba phía còn lại quân địch dần thít chặt vòng vây. Đêm 16/9 được lệnh rút, anh em từng tốp lao ra phía bờ sông. Lúc đó đã muộn. Trời tối đen. Trong nhóm, Doanh chạy trước, tôi và Phú chạy sau. Tới sát bờ thấy Doanh đã nhảy tòm xuống sông. Thật bất ngờ lúc ấy có quả đạn pháo bắn đúng vào chỗ Doanh vừa xuống. Nghe nổ, theo bản năng chúng tôi lăn mấy vòng, khi thấy yên mới nhảy xuống tìm Doanh. Hai đứa chỉ dám gọi khe khẽ “Doanh ơi!” vì địch ngay sát. Quờ quạng bơi quanh bờ mà chả thấy.

Ranh giới giữa sự sống và cái chết gần nhau gang tấc, không còn thời gian, hai thằng phải bơi vội sang sông. Thật may khi qua sông không bị quả đạn pháo nào. Sang đến nơi mới thấy pháo sáng rực trời. Cả ngày hôm sau tôi nằm trong hầm ngập nước ở Nhan Biều ngủ li bì. Có lẽ Doanh trúng đạn rồi bị cuốn trôi theo dòng. Khi ấy đang là mùa nước…

Trong tôi chợt văng vẳng câu thơ:

Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ

Đáy sông còn đó bạn tôi nằm…

Tháng 6/2009 – trước ngày đi

Chuyện bất ngờ thú vị

Mặc dù mua vé ô tô đi thẳng HN-Quế lâm, nhưng vẫn phải 2 lần chuyển xe, đó là đến Hữu nghị quan làm thủ tục XN cảnh và đến Nam ninh chuyển xe khác đi QL. Lên xe thấy xung quanh toàn người TQ nên tôi cũng chẳng để ý, sau đó mới biết có 2 cháu SV VN hết hè trở lại Tây an học tiếp. Ở bến xe Nam ninh, trong khi chờ đi tiếp QL, tôi được làm quen với 1 gia đình gồm 3 người cũng đi QL.
Qua câu chuyện xã giao thông thường, gia đình gồm 1 bà cụ đã trên 80 tuổi và cặp vợ chồng người con gái, họ cũng trạc tuổi tôi. Cụ bà cho biết đi thăm lại nơi đã từng ở và công tác cách đây 54 năm. Còn tôi cũng giới thiệu QL là nơi cách đây hơn 40 năm, tôi đã học tại trường TSQ. Vừa nghe xong, chị con gái hỏi ngay: " anh học trường Trỗi phải không?". Tôi đang ngạc nhiên sao họ biết về trường Trỗi thì bà cụ nói :" con tôi cũng học trường Trỗi, tên là Trịnh Thúc Doanh, Doanh là LS hy sinh tại thành cổ QT". May mà đã biết thông tin danh sách LS do anh KQ đăng trên Blog K5 nên tôi cũng đỡ "quê" vì chẳng lẽ lại không biết. Để xác định cho chắc ăn, tôi hỏi cụ có biết anh KQ không? Cụ cho biết cụ tên là Mai, năm 54 đến 56 công tác tại trường Lục quân-Quế lâm, chính ủy là cụ TTB nên cụ biết anh KQ, và còn kể tên vài bác K5 thường đến nhà chơi. Thật là 1 bất ngờ ! Cụ cũng mừng vì đã có bạn đồng hành, lại có sự đồng cảm với nhau. Cụ rưng rưng nước mắt khi nhắc đến chuyện đi tìm hài cốt anh Doanh và cho biết đã đốt kỷ vật của trường Trỗi là chiếc áo bông gửi cho anh. Chị con gái cụ là em ruột anh TTD cho biết, QL là nơi chôn nhau cắt rốn, vì năm 55 cụ bà đang công tác đã sinh chị tại đây. Chị cùng ông xã tháp tùng theo nguyện vọng của cụ bà muốn cuối đời thăm lại QL, chứ thực ra họ chưa biết gì về QL và cũng không quen ai ở QL, tôi thầm nghĩ đúng là máu liều của người lính. Trên xe cụ bà đã hỏi thăm có ai đi QL để đi cùng, nhưng không có và chắc tưởng tôi là người TQ nên không hỏi, vì tôi cũng ít lời. Cả gia đình đi du lịch "bụi" với chút "vốn" tiếng Trung còn nhớ lõm bõm sau 54 năm của cụ bà. Bác Mai còn khỏe, nhưng chân thì đã yếu, đi tập tễnh, đi bộ 1 lúc là đau, thế mà vẫn quyết tâm đi thăm lại chốn cũ. Thật là nể phục cụ ! Khi được biết tôi đã từng quay lại QL, lại có con làm "thông dịch", cụ đề nghị từ đây ghép chung làm 1 đoàn và nghiễm nhiên tôi trở thành "hướng dẫn viên". Lần trước tôi đã lang thang 1 tuần khắp các điểm du lịch của QL nên rất tự tin lên kế hoạch cho đoàn. Cả nhà bác Mai cũng tin tưởng vì không còn lo sẽ bỡ ngỡ khi đến QL. Còn tôi tự xác định đó cũng là trách nhiệm của mình với gia đình AE trường Trỗi, mặc dù kế hoạch riêng của mình có thể phải thay đổi. Có lẽ cũng là cơ duyên.
Đến QL là 21g (TQ), Chúng tôi chọn ở KS ngay khu vực trung tâm để mọi người có thể đi bộ đến những điểm du lịch gần đó, đồng thời cũng gần khu mua sắm cho tiện, ăn uống cũng dễ. Ngày đầu tiên, buổi sáng để cụ và các bác nghỉ ngơi sau 1 ngày "hành quân" vất vả và thả bộ quanh KS. Chiều tôi đưa "đoàn" đi thăm quan núi Vòi Voi, vì đó là biểu tượng của QL và bác Mai cho biết cũng chỉ còn nhớ địa danh này ở QL. Đi bộ nhiều, chân đau lại ngồi nghỉ, thế mà bác Mai vẫn cố gắng đi cùng mọi người. Sau đó gia đình bác về nghỉ để tối đi du lịch 2 sông 4 hồ. Tuy giá vé khá đắt, gần 150 tệ/người nhưng mọi người thực sự thỏa mãn trước cảnh đẹp tuyệt vời như chốn thần tiên đó. Tôi gặp chị Niệm và giới thiệu về gia đình bác Mai, chị cũng từng công tác ở trường Lục quân nên rất mừng và trách sao không thông báo trước để tổ chức đón, chị coi việc đón AE Trỗi và HSMN sang QL như trách nhiệm của chị, mặc dù chẳng ai bắt phải như thế, tôi nghĩ chẳng qua chỉ do tình cảm quá lớn của chị dành AE chúng ta. Vì bận việc, chị Niệm hẹn trưa hôm sau sẽ gặp gỡ và nếu cần chị sẽ thu xếp chỗ ở để tiện đi chơi. Đang mùa du lịch, mọi thứ đều giá cao nên chúng tôi tự thu xếp cho tiết kiệm nhất .
Sáng hôm sau, đưa mọi người đi thăm khu mua sắm Tiểu Hồng Kông và quảng trường Trung tâm. 11g trưa chị Niệm đến, sau khi giới thiệu, chị và bác Mai ôm nhau đầy xúc động. Chị Niệm đưa mọi người đến thăm cơ quan và sau đó được cơ quan tổ chức chiêu đãi cơm trưa.
Chiều tôi hướng dẫn mọi người thăm công viên Thất tinh cho gần. Bác Mai đau chân, không thể trèo núi vào động nên đành đi bộ thăm công viên, vì thế anh chị con bác cũng chưa có cơ hội thăm vẻ đẹp kỳ ảo của Thất tinh nham. Để thấy cảnh đẹp sơn thủy hữu tình của QL, tôi động viên mọi người hôm sau đi tour QL-Dương sóc 1 ngày. Đi đường thủy dọc sông Li, về đường bộ (giá trên 200 tệ/người). Mọi người không ngớt trầm trồ trước cảnh đẹp như tranh thủy mặc khi thuyền đi trên sông Li. Không đi bộ xem phố Tây ở DS vì biết bác Mai đau chân, theo gợi ý của HDV, tôi cũng khuyên mọi người ghé thăm Đào viên trên đường về (K7 lần trước đã đến đây).
Tại đây, sau khi tham quan xong chúng tôi chia tay vì sáng sớm hôm sau (Chủ nhật) bác Mai và 2 người con trở về VN, trước khi đi DS đã mua vé ô tô đi Nam ninh, sau đó sẽ mua tiếp vé và có hướng dẫn viên đưa đón về đến tận HN, như vậy cũng yên tâm. Tôi ngỏ ý muốn mời gia đình bác bữa ăn tối mừng sự gặp gỡ tại QL và chuyến đi thăm lại QL thành công, nhưng bác Mai đã quá mệt và cần nghỉ ngơi để 4g sáng hôm sau dậy tiếp tục "hành quân". Chúng tôi cùng hẹn gặp lại tại HN. Rất tiếc là chị Niệm phải tham gia Hội nghị ở xa 2 ngày, nên không có điều kiện đưa bác Mai về thăm lại trường Lục quân, tôi cũng tiếc không đưa được bác Mai đến trường mới của chúng ta trong Quá tử sơn vì hơi xa, không thuận đường và phải dành thời gian cho bác thăm Danh lam thắng cảnh. Thời gian bác Mai ở QL không nhiều (3 ngày), sức khỏe bác cũng có hạn chế nên còn 1 số nơi chưa đến được, với người già trên 80 tuổi rồi, quả thật bác cũng đã rất cố gắng đi cho trọn vẹn. Bác cho biết rất vui vì trong chuyến đi này đã được đến những nơi đẹp nhất của QL. Bác toại nguyện, tôi cũng cảm thấy vui, mặc dù chuyến này tôi định dành nhiều thời gian đi những nơi xa QL, tìm đến những nơi có phong cảnh đẹp và lạ, chứ QL thì đã biết gần hết. Gác lại kế hoạch vào dịp khác, chuyến này có điều bất ngờ thật thú vị rồi.
Xin kính chúc bác Mai, bà mẹ bộ đội, bà mẹ LS và cũng là bà mẹ của 1 thành viên Trỗi sẽ còn thật nhiều sức khỏe để sẽ còn dịp thăm lại Quế lâm, nơi bà và con trai đã từng công tác và học tập thời tuổi trẻ. Xin cảm ơn chị Niệm, với những tình cảm thật chân tình đã mang đến niềm vui cho bà mẹ của HS VN khi đến thăm Quế lâm.

Tin vui nhân 19/8 năm nay

Chiều nay, 19/8/2009, tại Bộ Quốc phòng sẽ diễn ra lễ trao huân chương cao quý cho các lão tướng lĩnh:
* Truy tặng Huân chương Sao Vàng cho đ/c Trần Đăng Ninh - nguyên Chủ nhiệm Tổng cục Cung cấp.
* Truy tặng Huân chương Hồ Chí Minh cho Lưỡng quốc Tướng quân Nguyễn Sơn - Hồng Thủy.
* Trao tặng Huân chương Sao Vàng cho Thượng tướng Trần Văn Quang và Trung tướng Đặng Quân Thụy.

Các lão tướng đều là phụ huynh Trường Trỗi. Xin chúc mừng các bạn và gia đình Trần Châu Nguyên k4, Trần Tuấn Quảng k6, Nguyễn Cương k3, Nguyễn Việt Hồng k6, Nguyễn Việt Hằng k7, Nguyễn Thị Mẫn k5, Trần Bình k8, Đặng Quân Chính k6!


Thứ Ba, 18 tháng 8, 2009

Cũng là "Bệnh già".

Sáng nay đang ngủ nướng sau buổi tối nhậu chia tay, 4sg gọi hỏi đã về SG chưa, tụi nó đang nói mày dỗi kìa. Lang thang hơn hai chục ngày rồi, cũng đến lúc phải về thôi. Về đến nhà mở blog mới biết đúng như 4sg thông báo. He..he..đúng là mình "dỗi" thật. Chả có việc gì làm, "dỗi" (rỗi) quá nên ngao du đây đó "tìm việc" thôi mà. Mong là chỉ "dỗi" nhất thời, chứ thành "bệnh" thì...đói.
Lâu lâu mới "dòm" Blog, bài quá trời, đọc quá đã. Cái ông "nhà văn" KV viết càng ngày càng "chiên", ông K6LS cũng có nhiều chuyện hay đáo để, "éo le" ra phết. Thấy tin các cụ "đi" nhiều, ACE UT bàn luận về cái sự già và bệnh già ghê quá, làm cứ như sắp đến lượt. Mà có lẽ thế thật, lần này tôi ra HN, cũng những cảnh vật ấy, nhưng trong con mắt nhìn đã thấy nó khang khác. Không còn thấy hưng phấn bởi cái náo nhiệt chốn đô thị, mà cảm giác khó chịu khi thấy những tòa nhà cao tầng đang bao vây như muốn nuốt chửng Hồ Gươm thanh lịch, cổ xưa. Muốn đi tìm nét thâm trầm, nên thơ của HN bây giờ thật khó. Chả thế, mấy bác "phó nhòm" đầu bạc (không phải đám thợ "chộp" khách) quanh hồ nói: "bây giờ tớ chỉ còn cái thú "săn" Rùa.", mà "cụ" Rùa bây giờ cũng không còn bãi cỏ chân Tháp để bò lên phơi nắng cho các bác chụp nữa, họ trồng toàn cây gì như "dọc mùng", xấu tệ. Còn bác TM nhà mình thì đi tìm cái chất "Thiền" trong sự hỗn độn của cảnh vật, âu cũng là nuối tiếc sự thanh bình ngàn năm của HN. Có lẽ đó cũng là bệnh "tưởng", nhưng là Hồi Tưởng của người già. Cảnh Hồ Gươm bây giờ mờ mờ, ảo ảo có khi lại đẹp hơn thật nét. Mong sao những gì hiện đại cứ mang hết ra HN2, trả lại nét đẹp cổ kính ngàn năm cho HN xưa, để còn có cái mà thưởng thức và hồi tưởng cho vui tuổi già.

Trông hộ người yêu bạn - Câu chuyện thứ hai .

Các bạn thân mến !
Tôi không có ý định và cũng không có đủ tư liệu để kể nhiều như nàng Sheherazat trong 1001 chuyện thời xưa đâu . Vì vậy có gì tôi sẽ viết nấy và nhớ tới đâu thì kể tới đó , đảm bảo 100% sự thật . Mặt khác vì lý do tế nhị nên tôi sẽ chỉ dùng tên tắt của nhân vật . Nếu đã thống nhất như vậy thì ta bắt đầu vào câu chuyện thứ hai :
Ngày ấy, tôi vừa chuyển ngành ra khỏi quân đội và đang trong thời gian chờ cơ quan GTVT Hà nội phân công công tác nên lúc đó rảnh đến mức chỉ có ăn và ngủ . Ở nhà mãi cũng chán thì may quá ( rủi quá - tùy bạn nghĩ ) có anh bạn ngày xưa cùng nhập ngũ tới chơi . Vì chúng tôi ở chung tiểu đội , sau này chuyển sang binh chủng PKKQ cũng ở chung đại đội nên tình thân dễ đến . Một hôm hắn nói :
- Tối nay rỗi không ?
- Tao là tỷ phú thời gian mà . tôi đáp . Nhưng mày định đi đâu ?
- Tới nhà con người yêu tao chơi .
Chà , nghe oai quá . Tôi phục hắn sát đất vì tôi đã từng trông hộ người yêu bạn , đã từng tán tỉnh vài cô gái đẹp , nhưng yêu một cô gái Hà nội thì chưa .
Buổi tối hắn tới rất đúng giờ . Tóc tai , quần áo , giày dép chỉn chu với điếu thuốc 555 trên môi , thật không hổ danh là một tay chơi Hà thành thời đó . Tôi chỉ diện bộ lính ( của ông già cho ) nhưng cũng khá tươm tất . Và tôi chở hắn trên chiếc xe đạp của tôi tới nhà người yêu hắn . Sau màn giới thiệu , trong lúc bọn hắn đang thì thầm nói những lời yêu , tôi mới có dịp quan sát cô bé . Nước da hơi rám nắng , đôi mắt và cái miệng thật xinh rất hợp với khuôn mặt tươi tắn . Với tư cách là chủ nhà cô bé đã tỏ ra rất tự tin , ân cần và ứng xử có cá tính . Ngồi chơi khoảng một giờ thì hắn xin phép ra về trong lúc câu chuyện đáng ra chưa nên kết thúc .
Tôi phải kể dông dài như thế này vì lúc đó tôi là một kẻ mới toanh chưa dính tí bụi đời nào .
Ra khỏi nhà , tôi hỏi hắn :
- Đi đâu bây giờ ?
- Đi theo tao chỉ . Hắn lầu bầu .
Chúng tôi rẽ vào một cái ngõ tối thui cách nhà người yêu hắn khoảng 300m . Ngoằn ngèo một lúc rồi cũng vào tới nơi . Đó là một căn nhà nhỏ có ánh đèn điện yếu ớt hắt ra . Phải mất vài phút sau khi gõ cửa và gọi tên chủ nhà mới ra mở cửa . Một gã đầu tóc bù xù , giọng khàn khàn giục chúng tôi vào nhanh lên để gã đóng cửa . Cái cách cư xử của chủ nhà làm tôi biết hắn đã ra vào nơi này nhiều lần . Nhìn mấy người đang ngồi dưới cái chiếu trên mặt đất và các quân bài tổ tôm la liệt quả thực là tôi cũng chưa hiểu rõ đám người này họ đang làm gì . Đêm đó tôi nằm ngủ ngon lành trên chiếc giường duy nhất của căn nhà này để sáng hôm sau nhìn thấy hắn ( cái tay chơi Hà thành ấy ) tóc tai bù xù đang mặc quần áo của ai đó với đôi mắt sâu trũng . Tóm lại đó là hình dáng của kẻ thất trận . Lần đầu tiên tôi được biết những kẻ cờ bạc và cũng được nhìn tận mắt kẻ thua bạc . Chúng tôi ra về trong không khí im lặng . Tôi cứ nghĩ đó là lần cuối cùng tôi đến đó nhưng sự việc không dừng lại đó , mà nó lại diễn ra y chang mỗi tuần khoảng 4-5 lần . Tôi cũng can ngăn hắn nhưng không thể nào làm cho hắn tỉnh ngộ . Mặt khác tôi lúc đó cũng như là một kẻ bị ma ám nên dần đần những cuộc đi như vậy đã hào hứng hơn . Cũng nhiều hôm thắng to và hắn xuất hiện trước mặt cô bé với hình dáng đẹp hơn , chi tiêu và quà tặng cũng ga lăng hơn . Tôi chỉ đóng vai nền cho hắn : Ít nói và tủm tỉm cười mỗi khi hắn pha trò . Cuộc sống cứ trôi đi như vậy tưởng như đến cuối đời nó vẫn vậy, thì một hôm tôi thấy cô và hắn có cuộc nói chuyện rất căng thẳng ( tất nhiên tôi không nghe được gì mà chỉ phỏng đoán ) . Sau khi bước ra khỏi nhà một lúc hắn mới nói :
- Nó đã biết chỗ này rồi , tao với mày phải chuyển chỗ khác thôi .
Đúng là xui thật , đến lúc này cô bé đó cũng sẽ nghĩ chúng tôi là một đôi cờ bạc . Tôi xin thề rằng lúc đó tôi chỉ biết đó là cờ bạc chứ không hề biết chơi một tý gì . Tôi chỉ vì không có việc gì làm nên cứ lóc cóc " xe đạp ơi " cho hắn . Bây giờ thì tôi không thấy lạ gì nữa , nhưng hồi đó tôi cứ thắc mắc là tại sao hắn lại có thể mò ra rất nhiều tụ điểm cờ bạc . Hóa ra dân cờ bạc họ hiểu nhau lắm và để mở sòng thì quá ư là đơn giản .
Một hôm tôi nghe cô bé nói với hắn :
- Em rất yêu anh , em chấp nhận ngay cả khi anh là một người sửa xe đạp hay một nghề nào đại loại như thế . Em không thể chấp nhận người em yêu là kẻ cờ bạc . Nếu anh không bỏ thì chúng ta sẽ chia tay . Cô bé nói mà mắt ngân ngấn nước .
Trời ơi ! Chỉ có gỗ đá mới không bỏ cờ bạc chứ đứng trước cô người yêu như vậy thì có ai lại ...
Thế nhưng hắn không bỏ , dù hắn nói ngon nói ngọt và thề thốt và viện dẫn tất cả mọi thứ trên đời ( trừ tôi ra ) rằng hắn sẽ bỏ . Cuối cùng cô bé vẫn biết hắn chính là một đệ tử chân chính của môn " thể thao trí tuệ có thưởng " này . Cô tỏ ra cương quyết và đây là thời kỳ băng giá của họ .
Chuyện chẳng có gì đáng kể tiếp nếu bà già hắn thấy không thể cải tạo được hắn ( ngay cả cái tủ đựng tiền cũng được quàng xung quanh một cái xích lớn với một chiếc khóa to tướng ) , bà đã xin cho hắn xuất khẩu sang Liên Xô lao động . Bà mong rằng sang đó hắn sẽ biết tu thân hơn . Hôm trước khi đi hắn lại rủ tôi đến thăm cô bé để từ biệt lên đường xa xứ . Tôi thấy họ chia tay như hai người bạn . Khi về hắn nói với tôi rằng hắn vẫn yêu nàng tha thiết và cuộc ra đi này hắn sẽ quyết tâm thay đổi . Cuối cùng hắn đề nghị tôi hãy thường xuyên đến thăm và nếu có thể , đừng cho kẻ nào " đánh cắp " nàng của hắn . Chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại nhận lời mới chết chứ . Người ta dùng cái đầu để suy nghĩ thì cái đầu của mình toàn là đất ( tôi tự rủa mình thế ) . Hôm sau hắn bay , chỉ còn lại mình tôi với chiếc xe đạp dạo chơi một mình . Tôi không đến nhà cô bé vì thực ra trong mắt cô bé tôi cũng chỉ là một thằng cờ bạc và tôi biết cô căm ghét kẻ cờ bạc như thế nào . Khoảng chục ngày sau tôi có giấy gọi đến cơ quan để nhận việc làm . Rồi cũng có một ngày làm như vô tình tôi đến nhà cô bé để thực hiện lời hứa . Không ngờ tôi lại được đón tiếp rất nhiệt tình và chu đáo . Cô lại càng vui hơn khi biết tôi đã có công ăn việc làm . Nói chung giữa chúng tôi câu chuyện đã trở nên thân thiện hơn . Khi tôi chào ra về cô tiễn tôi đến tận cửa và nhắc tôi lần sau tới chơi tự nhiên và không nên ngại ngùng gì . Về nhà tôi nhận được thư hắn , ngoài những lời hỏi thăm thì cuối cùng vẫn là những vấn đề hắn nhờ . Tôi viết thư đáp trả và nói hắn yên tâm , tôi sẽ thuyết phục được cô bé và cô sẽ chờ hắn trở về .
Tôi đã lầm . Phụ nữ họ đã ghét điều gì thì khó có thể thuyết phục họ điều ngược lại . Tôi đã ca ngợi hắn lên tới tận mây xanh , đã khoác cho hắn bao nhiêu là mỹ từ ... nhưng cô bé không hề tin tôi . Tuy nhiên cô bé tỏ ra không ghét tôi mà dành cho tôi sự tiếp đón nồng hậu hơn . Chúng tôi hay qua lại nhà nhau chơi khi rảnh rỗi và nói chuyện ( thường là về hắn ) , và bao giờ cô bé cũng tỏ ra giận dỗi khi tôi cứ cái bài ca ngợi ông bạn . Một hôm cô bé đến đưa tôi cái thiếp mời anh trai cưới vợ . Trong đám rước dâu tôi thấy có một anh chàng cao to , trắng trẻo . Theo nhận xét của tôi thì gã rất đẹp trai . Hắn cứ nhìn cô bé hoài và theo linh tính thì tôi biết là hắn rất thích cô bé . Tôi xin tiết lộ thêm là gia đình cô có ba anh em , tất thảy có bốn ngôi nhà và căn nhà nào cũng là cửa hàng hay cửa hiệu kinh doanh . Nhưng cô bé vẫn giản dị và nhân hậu . Thấy đối tượng quá nhiều ưu thế đang có " dã tâm " với cô bé tôi liền gọi cô ra một chỗ và hỏi thẳng ( đúng là ngố thật ) . Cô bé hồn nhiên đáp lại rằng đó là một anh bạn đang học trường ĐHBK , rất hay đến nhà chơi nhưng chỉ có vậy và cô cũng cảm thấy không hài lòng lắm khi anh ta ân cần giúp đỡ . Tôi thở phào một cái , nói có trời chứng giám nếu có kẻ nào đi qua gặp phải cơn gió ấy phải dính vào tường , lấy dao lam tách hắn 7 ngày cũng không ra . ( Ê , đoạn này là nổ đó nha ) .
Sau đó ít hôm , tôi tới nhà cô bé chơi như thường lệ . Bỗng cô bé có vẻ muốn nói một điều gì đó nên tôi hỏi liệu tôi có giúp gì được không ? Tần ngần một lúc cô mới nói , mấy hôm nữa bạn cô tổ chức sinh nhật và cô muốn tôi đi cùng cho vui . Trời , cái chuyện đúng là nhỏ như con thỏ đi ăn cỏ ( tôi có biết đâu rằng con thỏ nó không nhỏ , nó nhảy vào hang và rủ cả làng nó ra ... ) .
Đúng hẹn tôi cũng quần áo chỉn chu , đi xe cuốc Liên Xô đến . Nhưng cô bé đề nghị là tôi phải chở cô bé đi bằng xe của cô vì cái bánh sinh nhật to tướng . Chuyện vẫn nhỏ . Khi chúng tôi đến thì mọi người đã gần như đông đủ cả . Sau màn chào hỏi và giới thiệu thì danh tính của tôi là mơ hồ nhất . Cô nào cũng có bạn trai đi cùng và tuy các chàng chưa gặp mặt nhau nhưng danh tính của ai thì các cô đã thuộc làu . Tôi sốc khi các cô nói : Nghe về anh đã lâu nhưng hôm nay mới được diện kiến . Trong bữa tiệc sinh nhật cô luôn lấy bánh , bóc hoa quả , rót rượu vang ... cho tôi . Tôi để ý thấy các bạn cô ai cũng làm như vậy với chàng trai của mình . Vào hoàn cảnh ấy bạn sẽ làm gì ? Tôi chọn cách im lặng và ăn uống thật chậm rãi . Thỉnh thoảng cũng góp vài câu ( không biết có ngu ngốc và vô duyên không nữa ? ) và cũng được ít nhất là một người tán thưởng ( chẳng nói ra thì các bạn cũng biết là ai rồi ) . Cuộc vui đến mấy cũng tàn và chúng tôi chia tay nhau ra về trong sự luyến tiếc của chủ nhà với lời hẹn : Hôm nào rỗi hai bạn đến chơi nhé .
Đêm cuối thu Hà nội cũng hơi lạnh . Chúng tôi im lặng đi gần suốt con đường . Tôi không nói được câu nào dù cũng là một thằng được mệnh danh là " tán như ranh " . Gần cuối con đường cô bé mới nói :
- Anh biết không ? Cậu L bạn anh hồi đi học tiếng Anh ban đêm cùng lớp em phải tán em ba tháng ròng em mới chịu đấy . Nói xong cô bé ngả người áp sát vào tôi .
Tai tôi ù đi , giọng tôi khản đặc và chỉ thốt lên được có một câu : " Thế à !".
May quá , chúng tôi đã về đến nhà và tôi nói chẳng ra đầu cũng chẳng ra đuôi rằng bây giờ đã khuya , ngày mai tôi phải đi làm sớm ...
Cô bé dường như không nhận thấy thái độ của tôi nên vẫn tười cười tiễn tôi ra về .
Kể từ hôm đó tôi đến nhà cô thưa hơn , thời gian ngồi chơi cũng ngắn hơn và sau mấy lần như vậy tôi quyết định không đến nữa . Tôi nói tôi đã chuyển chỗ làm ngược với con đường qua nhà cô bé .
Năm sau tôi nhận được thư ông bạn . Vẫn những câu chuyện cũ và những lời thăm cũ , nhưng lần này hắn thông báo có cô người yêu ở bên Nga . Bọn hắn định khi về nước sẽ làm đám cưới . Còn tôi cũng viết thư cho hắn , chúc hắn hạnh phúc và xin lỗi hắn rằng tôi không thể hoàn thành nhiệm vụ của hắn giao - cái nhiệm vụ kỳ quặc ấy .
Chắc có bạn sẽ hỏi tôi rằng tôi có cảm tình với cô bé đó hay không ? Xin thưa rằng có , có rất nhiều ... nhưng tôi không thể .
Sau này chúng tôi cũng thỉnh thoảng gặp nhau ngoài đường , cũng dừng xe nói chuyện như những người bạn thân lâu ngày không gặp . Năm sau nữa nghe tin cô lấy chồng , một người tốt bụng và thương yêu cô . Còn tôi vẫn thầm chúc cô hạnh phúc .

TIN BUỒN

Bà : LÊ THỊ PHƯỚC (Đoàn Thị Kim Bình).Là thân mẫu của anh Lê Tất Thắng k4 và bạn Lê Toàn Thịnh k7.Đã mất lúc 8h ngày 18-8-2009,tại BV Thống Nhất.
Tang lễ được cử hành tại nhà tang lễ BV Thống Nhất lúc 8h ngày 19-8-2009.An táng tại nghĩa trang Thủ Đức.
K7 SG tập trung viếng lúc 5h ngày 19-8-2009.Đề nghị bạn nào biết nhắn dùm cho bạn khác.Cám ơn.

Về việc đóng góp giúp cháu Tô Văn Dương (đăng lại)

Được tin về hoàn cảnh của cháu TÔ VĂN DƯƠNG qua Nguyễn Chí Kiên K6 ở Lạng sơn, xem bài HÃY CỨU GIÚP CON CỦA MỘT ĐỒNG ĐỘI
- Ở Hà nội đã thống nhất cử Khắc Việt K7 là đầu mối nhận mọi sự ủng hộ, đóng góp của anh em trường Trỗi cho cháu Dương. Mọi liên hệ qua Khắc Việt K7 số điện thoại 0904266092.
- Tại thành phố Hồ Chí Minh do anh Hà Chí Quang K4 là đầu mối tiếp nhận sự ủng hộ, đóng góp. Liên hệ với anh Hà Chí Quang qua số ĐT: 0903780206.
Nguyễn Khắc Việt có trách nhiệm trao lại toàn bộ quỹ đóng góp được cho NGUYỄN CHÍ KIÊN K6 ở Lạng sơn.
Quỹ đóng góp cho cháu TÔ VĂN DƯƠNG
Mọi thông tin về việc đóng góp cho cháu Dương được đặt bên phải Blog ÚT TRỖI

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2009

Trông hộ người yêu bạn - Chuyện thứ nhất

Quả thật cho đến bây giờ tôi vẫn không thể hiểu được cái thằng tôi, cái thằng mà ai nhìn thấy cũng thấy phải nghi ngờ vì trông nó cứ thế nào ấy (ấy là khi ghét người ta bảo thế), lại có người nhờ trông hộ người yêu (thật sự chứ không phải yêu vờ đâu nhé ). Bây giờ ngồi nghĩ lại cũng thấy mình nhiệt tình đến ngờ nghệch, nhận cái công việc nhạy cảm ấy một cách rất vô tư. Thôi tôi cũng không dông dài nữa mà vào thẳng chuyện luôn .
Dạo đó tôi đang học năm thứ 2 trường ĐHKTQS ở Vĩnh Yên. Lính Trỗi ở trường nhiều như quân Nguyên, nhưng để lọt vào mắt xanh của cô con gái cưng của bà T bán hàng nước ở bến xe thị xã thì chỉ có một thôi, mà cái tên đó lại là thằng bạn thân với tôi cơ đấy. Cô bé có nước da trắng trẻo, ít nói, đôi mắt trong như hồ thu và càng nhìn càng thấy xinh xắn, lúc đó cô mới tròn 16 tuổi. Chẳng thế mà quán bà T lúc nào cũng đông khách, nhất là khách lính trường ĐHQS. Tôi cũng tự hào vì ông bạn thân của mình ( học trên mấy K ) có cô người yêu xinh thế .
Đến năm cuối cùng ông bạn Q của tôi phải đi thực tập để về làm đồ án tốt nghiệp. Ngày gần đi hắn gọi tôi ra một chỗ rồi nói :
- Tao phải đi thực tập mấy tháng, ở lại mày cố gắng ra nhà bà T phụ đạo giúp H để ôn thi đại học và xem xem có thằng nào tăm tia gì không nhé!
Tôi vội từ chối vì gặp mặt cô bé có mặt bạn mình thì được chứ gặp riêng thì ngại quá . Nhưng Q nói :
- Tao chỉ tin mày vì kiến thức cơ sở của mày khá và cũng chỉ có mày mới thường xuyên ra ngoài đó được thôi ( tôi toàn đi bằng lối nhỏ mà ).
Sau đó Q kéo tôi ra gặp H (có cả bà T ở đó) và giao nhiệm vụ tử tế .
Ngày Q lên đường cũng là ngày tôi phải đến nhà H để phụ đạo (các bạn có biết rằng để đến được nhà H và phụ đạo thì tôi phải bỏ tự tu và phải nhảy tường ra ngoài) . Khi vào đến nơi tá hỏa vì chỉ có hai chúng tôi với nhau, thằng em H đã bỏ đi chơi đâu đó . Trấn tĩnh một lúc tôi giục H lấy sách vở ra để kiểm tra . Trời ơi với số sách vở ít ỏi và ghi chép sơ sài như vậy thì không ai có thể thi thố gì được. Tôi đành nói với em hôm sau tôi sẽ mang ra đầy đủ tài liệu để giúp em ôn thi. (Để có được số tài liệu tuyệt hảo đó tôi xin được kể vào một dịp khác theo giọng văn trinh thám). Vậy là hôm sau tôi bắt đầu dạy H những kiến thức cơ bản nhất về ba môn toán, lý, hóa (chủ yếu là các dạng đặc trưng thường gặp) . H tỏ ra khá thông minh vì hầu như sau mỗi dạng thức H đều làm bài tập tôi ra một cách trơn tru. Và khi những tiết học đã bắt đầu trôi về điểm kết thúc thì cũng bắt đầu xảy ra chuyện. Đó là một hôm tôi ra cho em một đề hóa hơi khó, thấy em đang tập trung suy nghĩ nên tôi cũng cho phép mình nhìn lên trên trần nhà và thả lỏng toàn thân. Bỗng nhiên tôi giật bắn mình và ngôi nhà chao đảo như sắp đổ ụp xuống bởi tay H làm như vô tình thả xuống nắm lấy cổ tay tôi. Toàn thân tôi mồ hôi ra như tắm và chắc lúc đó tôi như thằng bị trúng gió nên không nói được một lời nào. Khoảng vài phút sau tôi lấy hết can đảm rụt tay lại và đứng lên. Lúc này mọi sự sợ hãi đã qua tôi mới nhìn thẳng vào mắt em và nói :
- Nhiệm vụ của em lúc này là phải ôn thi thật tốt, em không được phân tán tư tưởng . Mặt khác anh Q cũng sắp về rồi nên em lại càng phải cố gắng, em hiểu anh nói gì không ?
Cô bé không nói gì chỉ cúi gằm mặt xuống và tôi cũng không đủ can đảm đứng đó nữa. Tôi lấy lý do là hôm nay tôi chỉ có thể ra ngoài được một giờ thôi và bây giờ tôi phải quay lại trường .
Sau hôm đó tôi không quay lại nữa vì chỉ một tuần sau bạn tôi đã thực tập trở về. May mắn thay tháng sau nữa cô bé đi thi và đã đủ điểm để vào đại học. Anh bạn tôi mừng lắm về tất cả những gì tôi giúp, riêng chuyện kia thì hắn vĩnh viễn không bao giờ biết được nếu hơn 20 năm sau gặp lại nhau, bên chén rượu ngon tuyệt trần để tôi và hắn sau khi quá xỉn, tôi mới kể lại cho hắn nghe. Hắn và cô bé đó ai cũng có một gia đình riêng với những đứa con xinh xắn. Đến bây giờ tôi vẫn tự trách mình là tại sao lại đi kể câu chuyện đó với hắn, nếu cứ giấu nhẹm đi thì có phải hay hơn không? Nhưng tại sao tôi cứ phải giữ mãi cái câu chuyện ấy ở trong lòng cơ chứ? Đúng là tôi bị trời phạt.
Chỉ có một điều an ủi tôi là : Mình đã làm tốt nhiệm vụ được giao và không bao giờ phụ lòng tin của bạn .

KÝ ỨC CỦA MỘT NGƯỜI LÍNH (Phần tiếp)

ĐƯA PHÁO VỀ
Không Khí chuẩn bị cho chiến dịch sôi động và nóng dần. Trong lúc chờ pháo về chúng tôi được lệnh làm đường để cho xe cơ động khi vào trận đánh. Mùa khô vạt đồi thấp sườn đông bắc dãy 330 đất cứng, lính “công binh” rởm chúng tôi chỉ cần làm cho có nét đường để xe biết mà chạy. Gặp mấy khe cạn thì quang vào ít đá, sỏi sắp xếp cho đỡ lồi lõm là được.
Pháo về thì ngày nổ súng cũng gần lắm rồi, dù chẳng ai biết chính xác khi nào. Lệnh trên là xe ô tô chỉ được chạy bên triền khuất của dãy 330, đoạn đường mới chúng tôi đã làm chỉ được chạy khi đã nổ súng, đơn vị phải tổ chức kéo pháo bằng tay về điểm qui định. Ôi chao! Mất công làm đường mà không cho xe vào, nghĩ kéo tay 2 khẩu pháo 6,7 km trên con đường ấy thì chắc bại người. Chưa hết, còn đống đạn trên xe nữa chứ. Thương lính, Anh Tầm C trưởng nói với lũ a trưởng chúng tôi.
Tao lánh mặt, chúng mày khéo động viên lái xe chạy vào thêm tí nào hay tí ấy nhé. Nghĩ ông này (C trưởng) cũng vào loại liều mạng, kỷ luật bí mật trước chiến dịch rất nghiêm.
Đến chân điểm cao 146, thì thấy 2 chiếc xe ba cầu, đằng sau là hai khẩu pháo, thùng xe đầy những hòm đạn màu xanh lá cây. Gặp anh Huấn ( có 2 Huấn) trung đội phó , chúng tôi nói ý kiến của anh Tầm cho anh Huẩn hiểu . Anh Huấn quay ra nói chuyện thế nào mà hai lái xe đồng ý. Có thể do lợi thế đồng hương Hà Tĩnh với nhau mới thuận lợi thế.
Trời tối mịt, mỗi xe hai lính ngồi hai tai xe (chỗ đèn xe), một người đi trước giữa đường chừng 5,6m làm tiêu. Lái xe đi chậm chậm, có gì thì hai người ngồi tai xe kêu lên cho lái xe biết. Mò mẫm , rì rì vậy cũng vượt được gần 4 cây số đường tự tạo. Nhưng khi bắt được vào con đường chiến lược cũ thì gặp sự cố ở suối Ồ Ồ. Xe bị patile , máy cứ ầm ì mãi không qua được. Chúng tôi xúm vào chèn đá, chèn cây, đẩy v.v..Tụi địch trên truyến giáp ranh nghe tiếng máy liền cho mấy loạt cối, đất đá bay rào rào nhưng không ai việc gì. Cũng may chỉ có một loạt, chắc chúng bắn hú họa cầm canh thôi. Rồi chúng tôi cũng vượt qua được nhưng lúc này cánh lái xe bắt đầu cáu gắt , vì bò mãi, lúc nào cũng sắp đến, sắp đến…
Đến nơi, anh Tầm ra thấy anh em về an toàn mừng rỡ. Anh bảo Quang liên lạc kiêm trinh sát pháo chạy ngay về cứ mang 2 cặp gà ra biếu lái xe.Tôi cầm 1 cặp đến gặp lái xe :” Cảm ơn anh đã giúp đơn vị, chúng tôi biếu anh cặp gà mang về đơn vị bồi dưỡng. Lính giáp ranh chẳng có gì ngoài mấy con gà.” Anh lái xe im lặng một lúc rồi quạu lên :” Gà qué chi, các ông toàn làm liều, làm bậy ” anh lái xe đóng cửa cái rầm định nổ máy. Tôi vội nhẩy lên , vứt cặp gà vào thùng xe, kiên trì nhỏ nhẹ nói với anh :” anh để tụi tôi áp tải, dẫn đường cho xe ra chân 146”. Anh lái xe nói nhát gừng :”Lên đi!” rồi nổ máy. Chúng tôi lại hành trình ngược nhưng lúc này nhẹ nhàng biết bao. Rồi anh lái xe cũng dịu lại, bắt đầu hỏi thăm và trò chuyện vui vẻ với chúng tôi.
Hôm nay, mỗi khi nhớ lại chuyện này nghĩ cũng ngộ, hóa ra chúng tôi đã biết” hối lộ” từ ngày ấy. Lính ta vẫn có câu :” lính tiểu đoàn bằng quan đại đội” quả cũng đúng thật. Ở bộ binh chúng tôi chẳng nuôi nổi một con gà, toàn sống trong hầm và nhà âm thì tăng gia làm sao được. Lên C15 , ở hậu cứ thấy tiểu đội nào cũng có chuồng gà, ở nhà nổi sướng hơn hẳn. Có vậy chúng tôi mới có gà lót tay lái xe chứ.

Sau khi nhận pháo về( mới có 2 khẩu), C trưởng gọi lũ A trưởng chúng tôi lên phổ biến công việc ( giao nhiệm vụ). Tôi và Lang Khùn sẽ tham gia đánh Phổ Lại, Tuẫn làm trận địa tại ấp Sơn Quả gần Lại Bằng sát bờ Bắc sông Bồ, tuyến tiếp xúc của K13(d3/e4). Triệu làm trận địa ở Ngầm Ồ Ồ thuộc tuyến tiếp xúc của K15 (d1/e4). Lúc này K15 lực lượng chủ yếu đang chuẩn bị xuống đồng bằng, K2( d2/e4) là chủ công đánh Phổ Lại như vậy cả trung đoàn dồn về tuyến tiếp xúc đông nam gần như nằm gọn trong xã Phong Sơn. Các khu vực Phong Mỹ, Hòa Mỹ, Tân Mỹ và bên tả ngạn Ô Lâu bỏ trống ( tôi đoán vậy vì có đi được đến đâu mà biết)
Việc làm trận địa của tôi và Khùn là khó khăn nhất vì địa hình chân cứ điểm Phổ Lại ( điểm cao 57 và 54) khá trống trải, lại gần mục tiêu có 600m. Chúng tôi phải làm hoàn toàn vào ban đêm , ban ngày ngụy trang lại rồi về ngủ. Chuyện đào hầm, làm trận địa là thường xuyên với lính và cũng chẳng có gì đáng nói, tôi muốn nói qua một chút về những đồng đội của tôi ngày ấy, rất nhiều người từ 1975 đến nay chưa hề gặp lại.
Việc tôi và Lang Khùn, hai thằng gốc K15 được đánh trận mở màn thực sự là chúng tôi tự hào vì được trên tin tưởng vào truyền thống của tiểu đoàn chúng tôi. Tất nhiên cũng phải có đánh giá của anh Phú trưởng ban pháo trung đoàn, người theo dõi chúng tôi trong quá trình học tập ở quân khu. Nhưng tôi khoái hơn cả là lại chiến đấu cùng Lang Khùn. Các bạn ai đã từng đánh trận chắc sẽ hiểu tâm lý của anh lính khi có người chỉ huy, người đồng đội từng trải, quyết đoán họ sẽ tự tin hơn rất nhiều.Tôi ở với Khùn gần hai năm trời tôi biết, hắn lỳ đến bình thản trước ác liệt, khó khăn. Con người thấp đậm như lực điền ấy lại rất nhanh nhẹn thông minh và nhiều tài lẻ. Khùn đi săn rất giỏi, cứ thấy hắn phơi quần áo ra sương là chúng tôi biết thế nào cũng được bữa thịt rừng. Lần bắn được một con báo, hắn còn làm một con báo nhồi bông ( thực ra là nhồi rẻ rách) hong trong bếp đại đội, sau này chẳng biết con báo ấy về tay ai nữa. Nên dù hôm nay, chúng tôi cùng là A trưởng nhưng tôi bao giờ cũng coi cậu ấy là cấp trên của mình. Tôi và nhiều đồng đội không thể quên được mỗi khi sốt rét được hắn ưu tiên cho bát canh chua…Từ ngày tôi xa đơn vị ( 9/1975 ) cũng là từ đó tôi chưa gặp lại Lang Khùn. Nghe có anh em nói gặp hắn ở Tân Kỳ ,Nghệ An chắc Sài Gòn ra tôi sẽ đi tìm hắn xem sao.
Ngoài Khùn ra, Tuẫn và Triệu cũng là hai người lính từng trải, hai ông này đều từng tham gia đánh trận Cửa Việt 1973. Còn một người rất đặc biệt là trung đội trưởng của chúng tôi anh Lý Công Chất người Hoa ở Cao Bằng. Tôi sẽ nói về anh trong những ngày tiếp theo song với anh lại để cho tôi nhiều suy nghĩ nhất khi chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra. Dù không biết tin về anh nhưng tôi biết dù ở đâu, làm gì trong con người anh ấy thật đau khổ, dằn vặt…khi cuộc chiến nổ ra.
Từ đây cho đến ngày N+3, ngày nổ súng, công việc chuẩn bị cho trận đánh của chúng tôi thật nhiều mà khi nhắc đến ai cũng biết và chẳng có gì là đặc biệt. Vậy chờ đến ngày N đó, nếu anh em đồng ý tôi có thể xen vào những chuyện về lính e4 chúng tôi được không ?
(Còn tiếp)
Phong Quảng

Truy tặng tướng Nguyễn Sơn Huân chương Hồ Chí Minh

9h sáng 20/8/2009, tại Bảo tàng Cách mạng VN, sẽ diễn ra lễ truy tặng Lưỡng quốc Tướng quân Nguyễn Sơn - Hồng Thuỷ huân chương cao quý đánh giá công lao của ông cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Xin chúc mừng anh chị và các bạn Thanh Hà-Tuyên, Nguyễn Cương, Việt Hồng, Việt Hằng và đại gia đình!

Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2009

Bão

Cơn bão Morakot vừa qua gây thiệt hại nặng ở Đài loan cho chúng ta thấy không thể nào chống chọi lại với thiên nhiên! Chỉ còn cách sống chung với nó. Bản thân tôi đã từng chứng kiến nhiều cơn bão, mà dưới sức mạnh của nó, con người chúng ta cảm thấy vô cùng nhỏ bé. Ví như con sâu, cái kiến vậy.
Năm 1972, đang ở trên bờ huấn luyện chiến sĩ mới. Chúng tôi đón nhận một cơn bão mạnh đến nỗi ngói bay lả tả, nhà mới xây xong bị đổ,hàng cây bạch đàn to, đường kính cỡ30 cm bị bẻ gẫy làm đôi, rừng trên núi bình thường rất rậm rạp thưa đi trông thấy. Lúc đó chúng tôi đóng quân nhờ nhà dân. Cả đêm gom hết chăn,màn lại,ngồi thức nhìn từng viên ngói như có người dỡ vứt đi. Gió rít từng cơn nghe ghê rợn, cánh cửa ra vào chèn thế nào bị gió thổi bung, nước mưa bay khắp nhà. Tôi và con trai chủ nhà, hai người đẩy cong người mãi mới đóng được cửa. Gần sáng cơn bão đi qua, sáng ra nhìn quanh làng thấy như một trận bom B52, cây cối đổ rạp. Nhà nào cũng có 1 đống bưởi rụng,bộ đội đến nhà nào cũng được mời ăn bưởi cồn hết cả bụng.Lần hai năm 1974, đang ở trên tàu, nhận được tin bão, tối nay sẽ vô, nhưng không biết giờ nào? Mà sao bão hay đổ về đêm thế? Các tàu rời cảng ra bỏ neo. Gần sáng, gió bắt đầu nổi lên. Báo động toàn tàu. Tôi và một người nữa vừa giật được hai mối dây bạt che, thì một cơn gió ào tới giựt tung tấm bạt đang còn nhiều dây buộc chưa kịp tháo bay vù xuống biển. Cả tàu hò nhau kéo neo, nổ máy chạy ngay ra khu neo tránh bão. Trên đường đi thấy sóng nổi lên,bụi nước bốc lên mịt mù. Lần ba,năm 1975 ở Đà nẵng mới giải phóng. Trận lụt năm đó tương đối lớn, mưa dầm mấy ngày, nước sông Hàn đổ ra vịnh đục ngầu, kéo theo nhiều rơm rác,cây cối. Tàu chúng tôi và các tàu khác nhận lệnh đi cứu dân, tàu tôi được phân chốt tại vịnh Đà nẵng. Con tàu nhỏ, chỉ lớn hơn cano một tí,chạy trong vịnh như chiếc lá tre. Vịnh Đà nẳng lúc này không còn êm như mọi khi, từng cơn sóng lừng nhấp nhô, nước đỏ quạch. Trên trời thì mưa không ngừng. Do rác trên biển quá nhiều, bít hết lỗ nước làm mát máy, nên cứ 15-20 phút lại chết máy. Nhiệm vụ của các tàu là chốt tại các cửa sông để vớt người nên gần như phải thả trôi trên biển đám lính chỉ chịu đựng được mấy tiếng đầu,sau đó bắt đầu say sóng. Tàu cứ dập dình từ sáng tới chiều. Kéo,vớt được một thuyền dân bị chết máy, sau khi tiếp tế cho họ vài gói gạo sấy và kéo họ vào chỗ an toàn lại trở ra vịnh. Tôi lúc đó say bò trên boong mò xuống khoang nằm bẹp, áo mưa đi biển chẳng thèm cởi ra. Sau lần đó tôi bị thuyền trưởng phê bình: "Lần đầu tôi thấy đồng chí không hoàn thành nhiệm vụ". Tuy lời phê bình nhẹ nhàng,nhưng làm tôi nhớ mãi! Sau này, chuyển ra ngoài. Chuyện đi biển vào mùa mưa, bão đã trở thành thường xuyên. Đi cả ngày chưa được chục hải lý. Nhiều lúc chỉ chạy để giữ cho khỏi bị lệch hướng sóng, cả ngày chưa đi được hải lý nào. Sóng đánh nghiêng tàu như muốn lật. Đứng trên phòng lái, nhìn mũi tàu trườn qua từng con sóng thấy mũi tàu vẫy vẫy như muốn gãy làm đôi. Đúng là sức mạnh thiên nhiên quả là vô địch!

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2009

3_BỆNH OAI.SSS

Ba cái chữ s ở đuôi tôi đánh vào để giúp các bác phát âm cho nó chuẩn một tí. Thời đại WTO, hòa nhập ăn nói không thể như trước được. Được cái từ ngã xe gãy hai cái răng cửa ( không phải do rụng sinh lý ) đâm ra phát âm càng chuẩn. Thôi tôi vào chuyện oai.sss ngay để các bác khỏi sốt ruột.

Anh em Trỗi ta có nhiều người thành đạt, trong quân đội những mười mấy tướng cơ mà. Ngoài quân đội cũng oai, nào thứ, bộ trưởng cho đến phó thủ tướng đều có cả. Chẳng riêng Trỗi mà mấy đàn em K9 yêu quí Trỗi cũng nhiều tay bây giờ oai lắm, nhiều kể không xiết.

Cái oai ấy nó lây cả sang tôi các bác ạ, dù mình chỉ là thảo dân. Những cứ mỗi lần ngồi bàn nhậu, thấy bạn nhậu đủ loại cứ hay xuýt xoa ông này , ông nọ..khen, rồi thán phục. Đúng thôi, gặp quan bây giờ đâu phải dễ, nhiều người họ chưa được gặp quan bao giờ thật, có chăng là trên báo, trên tivi. Là dân Trỗi quen thì chưa dám nói nhưng biết thì khối, uống xong mấy vại bia, khí thế nó bốc lên, thấy bạn nhậu cứ bàn ông này bà nọ, tức khí máu oai tôi nổi lên :

Là cái đinh gì??? Thằng A trung tướng ngày xưa đi đổ dế toàn xách dép cho tao. Thằng B ngày ở Trỗi thế này, thế nọ…Bộ quốc phòng ư, Bộ giáo dục chứ gì.. Muỗi ! tao làm việc lúc nào chả được, toàn đệ …Cả bàn nhậu kính nể, ngơ ngác và coi tôi như đại ca, khâu oai có tác dụng rồi đấy các bác ạ. Lúc bấy giờ tôi tha hồ “chỉ đạo, răn dạy đàn em”nào là : Mấy chú phải thế này, thế nọ..Mấy chú phải nghe anh..Anh mà…Rồi tôi phán Cua thành Cá chúng nó cứ mắt tròn,mắt dẹt chẳng đứa nào dám cãi, đúng là oai , oai nhất bàn nhậu.

Thằng cu em, bạn nhậu ngồi bên cũng xuýt xoa tán thưởng, rồi nó thì thầm :” Anh ạ ! Em cũng quen biết nhiều lắm nhưng cao nhất chỉ cớ thứ trưởng còn đa phần cấp vụ, cục thôi. Vậy mà khi thằng con em thiếu điển vào đại học em đến gặp tính chạy cho cháu mà họ cứ lờ lớ lơ anh ạ! Như chưa hề có cuộc gặp mặt ý.. May quá hôm nay gặp đại ca, nhà em có phúc rồi…”

Bỏ mẹ ! Nó mà nhờ mình thì toi, nói cho oai bàn nhậu chứ mấy chục năm nay có còn biết thằng A, thằng B mặt ngang mũi dọc ra làm sao(?).

Tôi vội lấp liếm :” Nó lờ thì chú dùng đạn bắn mạnh vào, chơi cả bộc phá luôn là qua hết…”

Thằng cu em, bạn nhậu liền nổ :” Em chịu đại ca, Đại ca quen cả cụ Minh râu nữa thì Nhất !!! …Em bái phục luôn!!! ” . Nói xong nó làm liền một ly rồi lảng sang chuyện khác, coi như hết chuyện. Mà hết chuyện thật, cả bàn cứ nhìn tôi cười mủm mỉm đểu, đứa nào tế nhị hơn thì quay đi chỗ khác ..

Tôi mới ngộ ra thằng cu em, bạn nhậu ngồi kế nó bố láo: mẹ sư thằng đểu, nó chơi sỏ mình. Càng nghĩ càng tức, tí phụt cả bia ra bàn nhậu.

Về nhà ngẫm lại cũng chả giận nó được, chẳng qua nó sửa khéo cái bệnh thích oai của mình.

( Vừa viết xong bài lại được tin hai ông Trỗi nữa lên tướng, chắc bệnh của tôi càng khó chữa đây)

Gặp mặt 60 năm TSQVN các thế hệ

Hai ngày 24 và 25/9/2009, tại Trường TSQ Việt Bắc (Thái Nguyên) sẽ có giao lưu TSQ các thế hệ kỉ niệm 60 năm ngày Võ Đại tướng kí quyết định thống nhất đào tạo TSQVN. Đơn vị trực tiếp tổ chức: Cục Nhà trường, Bộ Quốc phòng.
Hiện nay trong toàn quốc có 2 trường TSQ do Cục Nhà trường quản lí: TSQ Việt Bắc, TSQ các dân tộc QK5; số còn lại như TSQ TPHCM trực thuộc Thành uỷ, TSQ Đặc công, 1 số trường TSQ trong đội hình trường Quân chính các QK (2, 4, 9). Ngày 25/9 sẽ có hội nghị tổng kết 10 năm đào tạo TSQ để khẳng định chủ trương đào tạo TSQ là đúng đắn và cần tiếp tục phát triển.
Nếu không có gì thay đổi, 50 khách mời thay mặt thầy trò Trường TSQ Nguyễn Văn Trỗi sẽ có mặt giao lưu. Ngày 25/9, đại biểu sẽ đi thăm khu di tích ATK Định Hoá.

Hai tướng lĩnh mới của Trường Trỗi

Hai bạn k6: Tạ Quang Chính (Chủ nhiệm Chính trị Tổng cục CNQP) và Phạm Hòa Bình (Phó giám đốc Bệnh viện TW QĐ 108) vừa được trao quân hàm thiếu tướng ngày hôm nay.
Xin chúc mừng 2 bạn!

Như vậy tổng số tướng lĩnh là học sinh Trỗi đến hôm nay là 16: 1 trung tướng và 15 thiếu tướng. Chúc các bạn hoàn thành nhiệm vụ của mình được giao!

Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2009

NGƯỜI SĂN ÁNH SÁNG

Sáng thứ 7 hôm rồi, vừa mở mắt nhận ngay được cú điện thoại giọng đầy nuối tiếc: “ em phải ra xe đi miền Trung bây giờ, anh cố gắng ra ngay phim trường ...trời đẹp quá”. Khổ thế đấy các bạn ạ. Khi cái nghiệp đam mê nó vận vào người thì cái thằng người trông nó “khác” lắm.
Các bạn còn nhớ trong bài “Tửu phùng tri kỷ” có lần tôi đã nhắc tới ông Sếp của mình, sống giữa SG mà tối mắt cứ gếch lên trời chờ trăng lặn. Ổng là thợ săn, nhớ rừng da diết, chỉ mong đêm không trăng, thú rừng sẽ ra ăn rất dạn, mắt chúng sẽ sáng rực lên dưới ánh đèn …
Tôi thực sự ngạc nhiên khi thấy có quá nhiều sự tương đồng trong nỗi đam mê của anh phó nháy và lão thợ săn. Kẻ yêu ánh sáng và người thèm bóng tối! Giờ thì tôi hiểu người ta dùng từ “săn ảnh” là đúng nghĩa đen, hoàn toàn chính xác. Cả 2 “ông” này đều phải chui bờ rúc bụi, chẳng quản nắng sương. Phát hiện “con mồi” họ đều hồi hộp, thận trọng, nín thở đưa chúng vào khe ngắm súng hay ống kính để rồi bấm nút hoặc ngoéo cò.
Trước đây, đối với tôi ÁNH SÁNG chỉ để giúp mình phân biệt ngày đêm , nhìn mờ hay tỏ, nay thì cái “thằng em” ấy làm mình tiếc hùi hụi những buổi đẹp trời. Mình bắt đầu để ý đến sắc độ, trời mù, trời râm...chút ánh sáng le lói của bình minh hay hoàng hôn buông phủ. Thì ra người ta phải nhặt nhạnh, chắt chiu từng tí cái đẹp của tự nhiên, đất trời để làm nên cái đẹp trong bức ảnh của mình . Đó là nghệ thuật? Nhưng nghệ thuật mà thiếu sự đam mê thì ai lay ta dậy lúc 4-5 giờ sáng “rình” chụp ảnh bình minh? Nói nhự vậy có vẻ như đam mê là động lực và kiến thức chính là công cụ của nghê thuật mất rồi!
... “ Lời quê góp nhặt dông dài”. Tôi viết mấy dòng này thay mục “tìm trẻ lạc” là để mấy anh bên Uttroi có hướng tìm bạn mình mất tích trên blog lâu nay. Theo tôi “ Người săn ánh sáng” giờ vẫn đang mê mải trèo non, lội suối để chộp cảnh bình minh phương Bắc đấy thôi.

TM

Về việc đóng góp giúp cháu Tô Văn Dương

Được tin về hoàn cảnh của cháu Tô Văn Dương qua NGUYỄN CHÍ KIÊN K6 ở Lạng sơn, xem bài HÃY CỨU GIÚP CON CỦA MỘT ĐỒNG ĐỘI
Ở Hà nội đã thống nhất cử Khắc Việt K7 là đầu mối nhận mọi sự ủng hộ, đóng góp của anh em trường Trỗi cho cháu Dương. Mọi liên hệ qua Khắc Việt K7 số điện thoại 0904266092.
Tại thành phố Hồ Chí Minh do anh Hà Chí Quang K4 là đầu mối tiếp nhận sự ủng hộ, đóng góp. Liên hệ với anh Hà Chí Quang qua số ĐT: 0
903780206.

Khắc Việt có trách nhiệm trao lại toàn bộ quỹ đóng góp được cho NGUYỄN CHÍ KIÊN K6 ở Lạng sơn.
Quỹ đóng góp cho cháu TÔ VĂN DƯƠNG
Mọi thông tin về việc đóng góp cho cháu Dương được đặt bên phải Blog ÚT TRỖI

HÃY CỨU GIÚP CON CỦA MỘT ĐỒNG ĐỘI

Cháu TÔ VĂN DƯƠNG 19 tuổi , nhà ở huyện ĐÌNH LẬP , LẠNG SƠN , là con ông TÔ XUÂN LÂM thương binh trong thời kỳ chống MỸ .
Cháu DƯƠNG mắc bệnh lao và bệnh tiểu đường hiện đang được chữa trị tại bệnh viện LẠNG SƠN . Bệnh viện có hỗ trợ thuốc và ngày ba bữa cháo cho cháu . Hoàn cảnh của cháu rất thương tâm : Bố cháu không làm được việc gì vì mất trí ( thương binh sọ não ) và cũng vừa mới xuất viện hai hôm nay Mẹ cháu đã mất , bản thân cháu sức khỏe suy kiệt chỉ còn có 32 kg .
Rất mong các nhà hảo tâm giúp cháu trong lúc khó khăn này .
Địa chỉ : TÔ VĂN DƯƠNG , bệnh viện lao LẠNG SƠN , khoa cấp cứu , phòng 2 .
hoặc NGUYỄN CHÍ KIÊN , 162 phố TRẦN ĐĂNG NINH , TP LẠNG SƠN ( Tốt nhất là gửi vào địa chỉ của NGUYỄN CHÍ KIÊN , tôi sẽ giao tận tay cháu ).
K6LS