Mời mọi người bình luận!Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2008
Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2008
Thứ Năm, 7 tháng 2, 2008
Thứ Tư, 6 tháng 2, 2008
CHÚC MỪNG NĂM MỚI !
Mùa xuân gửi lời chúc gần xa
Thứ Ba, 5 tháng 2, 2008
TẾT NĂM NAY NHỚ CÁC BẠN !
Cứ đến Tết, ôn lại chuyện cũ. Nhớ đến bài của Đỗ Nghĩa:"Gặp nhau lúc nào cũng vội", trong đó nhắc đến các bạn Tất Thắng, Aí khỉ, Thế đùn. Buồn quá! Các bạn đã đi xa rồi. Mới hôm nào còn ngồi với Thế uống càfe, tán chuyện tào lao. Tôi với Thế như người nhà, vì ba, má cùng là dân miền
Thứ Hai, 4 tháng 2, 2008
VỀ HƯU - BẬN LẮM!
Tưởng về hưu thì rảnh rang đi chơi, gặp mặt bạn bè? Nhưng không, các cụ nhà ta vẫn thường nói:"Không quét nhà, thì phải bế em", được vợ phân công liền: Sáng mua đồ ăn sáng cho con, đưa con đi học, rồi đi chợ mua đồ ăn trưa, rồi nấu ăn trưa, rồi đến trường đón con về, cho con ăn...Thế là mất đứt buổi sáng ngồi với bạn bè. Chiều cũng vậy, điệp khúc không thay đổi, tối thì chở vợ đi chỗ này, chỗ kia. Không thì cũng phải làm việc này, việc kia. Bận quá cô Tấm bị mẹ ghẻ “đì”! Ngày này qua ngày khác, nghĩa là kín lịch. Mà trẻ con ngày này không được như hồi chúng ta, hồi đó đa phần chúng ta đã biết nấu cơm, đi chợ từ năm lớp 1. Ba, mẹ có nhà đâu mà phục vụ? Trẻ con bây giờ lớn rồi vẫn phải có bố, mẹ bên cạnh. Có lẽ chúng ta làm hư chúng nó? Nên bị quả báo? Mấy anh bạn tôi có con trễ, nên bạn bè gọi tới là phải xin lỗi không đến được, hoặc đến thì kèm lẵng nhẵng một đứa bé, vui thì nó ở lâu, không có gì chơi thì nó đòi về. Thế mới biết các bà vợ nội "công thâm hậu"? Đố thoát! lâu lâu cho đi một tí, gọi là xả trại. Tội nghiệp mấy bạn! Người ta thì lên chức ông nội, ông ngoại ầm ầm, mình thì con vẫn đang còn nhỏ. Nói như Vinhnq: Nhỡ có sui gia khó gọi quá? Thảo nào người ta không muốn về hưu, chứ không phải người ta cố bám chức quyền gì đâu? Đi làm còn tranh thủ đi chơi với bạn, bù khú được, có lý do để nói mỗi khi mình về trễ bị vợ hạch hỏi, hưu là hết. Nên tôi chưa muốn về hưu đâu, các bạn khác thế nào? Về hưu....bận lắm!
Hồ Bá Đạt
Chúc mừng năm mới !
Xin chào các anh, các chị cựu học sinh trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi
Trước hết em xin tự giới thiệu, em là Trương Thị Thảo, phụ trách Mekongflash Travel, công ty du lịch đã tổ chức chuyến du lịch thăm lại trường xưa của các anh, các chị ở Quế lâm vừa qua.
Chắc trong mỗi anh, chị, một trong những sự kiện đáng nhớ trong năm Đinh hợi là chuyến đi thăm lại trường xưa ở Quế lâm. Tuy không phải là thành viên của các anh, các chị K7,K8 trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi, nhưng Mekongflash Travel lại có dịp được tổ chức chuyến đi này. Nhân dịp năm mới, xin kính chúc các anh, các chị và gia đình một năm mới an khang, thịnh vượng.
Trương Thị Thảo
Một người bạn của trường Trỗi
Anh Cao Cẩm Quỳ (Cao Tư lệnh) là một người bạn của Trường Trỗi nhân dịp năm mới, gửi lời chúc Tết đến tất cả anh em là cựu học sinh trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi lời chúc tốt đẹp nhất. Qua đây UT cũng giới thiệu trang tin của anh Quỳ, để mọi người biết và để truy cập vào tham khảo những công việc của anh Quỳ. Trang tin của anh Quỳ được truy cập tại đây
Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2008
Thư từ Quế Lâm
Kien Quoc than,
Rat cam on cac ban Troi da giup doan hoan thanh du dinh buoc dau!
Neu khg co gi thay doi , chi se sang HN vao chieu ngay 16/2/2008, ngay 17 nghi, ngay 18 quay ve TQ. Khi qua cua khau HUU NGHI chi se dung may: 0947 933 552.
Que Lam bi gap nan tuyet và mua da. Nhieu noi trong tinh Quang Tay bi thiet hai to lon, nhat la duong giao thong và duong tau hoa. Vua ve den nha la mua. Co noi bi mat dien, khong the dung dien de nau an, suoi am. Nhung trung tam thanh pho van co dien. Hom nay di lam viec tiep khach voi anh Duong thi mot so hang bi mat dien, phai phat dien hay thap nen. Trong cung rat lang man. Theo du bao thoi tiet, tinh trang nay con co the keo dai den sat Tet am lich. Hang tet rau thit, thuc an van nhu thuong.
Mot lan nua xin gui LOI CAM ON, HOI THAM, CHUC TET toi anh BUI VINH, các ban KHAC VIET, HUU THANH, PHAN THANH HAI, KHAC KHAM, NGOC GIANG, QUAN CAFE PHO, QUAN QUE LAM...!
My Niem
Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2008
CHỨC VỤ CAO NHẤT Ở TRỖI
Cuối năm ngồi điểm lại sổ đời, chỉ có thời trường Trỗi là đáng kể nhất, nhưng thật buồn, suốt 5 năm ở Trỗi tôi luôn luôn chỉ là 1 học sinh bình thường, không phải đoàn viên cũng chẳng phải cán bộ, không ngoan - không hư, học không giỏi – không kém, không to con – không nhỏ con, không chăm chỉ và cũng không lười biếng. Tóm lại tôi là “quần chúng” thuần túy. Vậy mà chẳng ai nghe tôi nói - tiếng nói của quần chúng !
Nói vậy, chớ tôi cũng đã từng “làm quan” chớ đâu có thua kém ai. Nhớ hồi lớp 8 ở Hưng Hóa, chiều nào, ăn cơm xong cũng phải họp tổ Tam Tam (bây giờ cũng chẳng biết nội dung gì, nhưng vẫn phải họp). Tổ tôi lúc đó gồm tôi với Tình “mốc” và tổ trưởng hình như là Thông “đì” (cái “bệnh” không nhớ sếp đã có từ hồi đó nên đến nay vẫn ko khá được là vậy).
Có 1 lần, không biết vì sao, tổ trưởng không có nhà (hình như đi khám bệnh ở Sơn Tây không về kịp), thầy Khoát phụ trách trung đội chỉ định tôi : Cậu lãnh đạo tổ họp rồi báo cáo với tôi. Chấp hành mệnh lệnh, tôi liền triệu tập Tình “mốc” tới và triển khai chỉ đạo nó họp với tôi. Như vậy tôi đã mặc nhiên được “phong” chức “tổ phó tổ 3 người”. Chức vụ cao nhất đã từng trải qua ở trường Trỗi của tôi là vậy (dù chỉ 1 ngày).
Đáng tiếc là trong lý lịch ngày nay không quan tâm tới thời còn đi học, nên không có chỗ ghi vào. Vụ này chắc phải yêu cầu ban tổ chức TW xem xét lại cho thằng em được nhờ.
Thứ Năm, 31 tháng 1, 2008
Hình như chuyện có thật?
1. Một lần đang ngồi ăn cơm trưa ở nhà thì mẹ gọi về: “Con đang ăn cơm với ai đấy?”. “Dạ, với bố ạ”. “Đưa máy cho mẹ nói chuyện với bố!”. “Dạ… dạ… bố đi… đi... u…uố… À, bố ra ngòai 1 lát và dặn con…”. “Con không được nói như vậy!”.
2. Hôm sau, mẹ cháu gọi về: “Thế ai đưa con đi học?”. “Bố ạ”. “Đi thế nào? Mấy giờ?”. Sau 1 hồi tra hỏi thì biết cháu tự đi bộ đi học còn bố bận việc riêng. Mẹ liền dặn: "Con nói với bố lần sau có việc bận thì báo mẹ để mẹ xin phép ông giám đốc bệnh viện cho nghỉ trưa về đưa con đi học!". Cháu rất yêu bố nên đời nào cháu dám nói với bố vậy. Chiều về mẹ hỏi: "Con kể cho bố thì bố có giận không?". "Dạ, không ạ!".
3. …
Thế mới biết con gái bạn tôi yêu bố biết nhường nào, thậm chí còn dám che dấu khuyết điểm cho bố.
Thứ Tư, 30 tháng 1, 2008
TIN BUỒN
Bác Ngô Duy Phúc là thân sinh của bạn Ngô Duy Bình B3 K8
Đã mất hồi 13h30 ngày 29/01/2008. Tại Hà nội
Xin chia buồn với bạn Ngô Duy Bình cùng gia đình.
Tang lễ của bác Ngô Duy Phúc
Được tổ chức tại Nhà tang lễ quân đội 5 Trần Thánh Tông, Hà nội
Thời gian viếng từ 11 đến 13h ngày thứ sáu 1/2/2008.
Mời các bạn K8 và các bạn ở Hà nội tập trung viếng lúc 11h30 cùng ngày.
Út Trỗi
TÔI ĐÃ TỪNG KHOÁC ÁO THỂ CÔNG
Cuối năm 1977 đội bóng đá tuyển thanh niên CHDC Đức sang thi đấu tại VN. Đội CAHN đá với đội bạn trận mở màn và thua 0-2. Sau đó Thể công đá trận cuối cùng với đội bạn. Trước đó lãnh đạo hai đội thống nhất tăng cường cho Thể công hai cầu thủ của CAHN là tôi và anh Từ Như Hiển. Trước trận đấu mấy ngày tôi và anh Hiển vào CLBQĐội để tập luyện và ăn ngủ cùng đội Thể Công. Hồi đó đội Thể Công đã rất chính qui và chuyên nghiệp tất cả mọi mặt từ tập luyện cho tới ăn ở được quân đội chăm lo rất chu đáo và bài bản. Tôi được vinh dự sang tăng cường cho Thể Công là do một phần trong trận trước đá với đội thanh niên CHDCĐỨC, từ khoảng 40m cách cầu môn đội bạn khi lên tấn công tôi đã sút một quả dội xà ngang cầu môn.
Sắp tới ngày thi đấu thì tôi và anh Hiển nhận lệnh của lãnh đạo đội Thể công đi thử quân phục đại lễ của QĐNDVN để gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp xuống thăm động viên và giao nhiệm vụ. Nhờ có việc đó mà tôi có một tấm ảnh mặc quân phục QĐNDVN chụp chung với anh Hiển tại sân cột cờ.
Kết quả trận đấu đội Thể Công thua 1-2 đội tuyển Thanh niên CHDC Đức (người sút vào lưới đội bạn chính là anh Từ Như Hiển ). Tôi được tham gia trận đấu 20 phút cuối, ở vị trí hậu vệ biên phải. Đó là kỷ niệm duy nhất mà tôi được thi đấu dưới mầu cờ sắc áo của Thể công.
Mỗi ngày một chuyện bổ ích và lí thú
1. "Phong Lâm Hỏa Sơn"
- Phong: Chép trộm bài phải nhanh như gío.
- Lâm: Khi thấy giám thị vào phải tĩnh lặng như rừng cây.
- Hỏa: Chối tội copy bài phải dữ dội như lửa.
- Sơn: Làm bài phải vững vàng như núi.
(Source: Nguyễn Hoàng Hiệp, lớp 4L, bạn học của Mý ở TpHCM).
2. "Lốp" là tiếng ta hay tiếng Tây?
Cao su được phát hiện vào thế kỷ 16 và được sử dụng rộng rãi từ năm 1939. Nhưng lốp xe lại được phát minh vào cuối thế kỷ 19.
Ngày đó, bánh xe đạp, xe ôtô... được làm bằng gỗ. Đi rất xóc. Một lần, Dunlop - 1 người Anh - vấp ngã khi dẫm phải ống nước làm bằng cao su. Ngay sau đó, Dunlop nảy ra ý nghĩ: Lấy ống nước thổi căng lên rồi cuộn tròn theo vành bánh xe. Đi thử thấy rất nhẹ nhàng. Vậy là Dunlop đăng kí bản quyền và được cấp bằng phát minh.
Từ khi có xe đạp, xe ôtô nhập vào nước ta thì dân ta gọi cái vỏ của bánh xe là "lốp" (phiên âm tiếng Anh ra Việt là "đăn lốp" và tiếng bồi là vậy!). (Riêng dân Sài Gòn gọi đó là "vỏ", còn xăm xe là "ruột"). Ở ta từ đầu thế kỷ 20 có lốp Micheline, nay thì đủ lọai.
Thứ Ba, 29 tháng 1, 2008
Nỗi buồn xem lẫn niềm vui
1. Nghe "tít", mở máy thì nhận thư chị Quyên - bà chị cả của trường. Gửi tin nhắn cho tôi nhưng cũng là tin vui cho cả trường: "Em có khỏe không? Anh chị vừa tổ chức đám cưới cho cháu Việt. Báo để em mừng! Chị Quyên."
Ngày 15/10/1964, anh Trỗi hy sinh. Tận 9 năm sau, khi ra học trường Bổ túc Công Nông (sơ tán ở Hưng Yên), chị tìm hiểu anh Tư Dũng và được cô chú Lê Toàn Thư thay mặt cha mẹ, tổ chức đám cưới ở Phan Đình Phùng, Hà Nội. Tới 1979, khi trở về Nam, chị mới sinh cháu Việt. (Tại sao tên Việt ư? Chúng tôi cứ đùa: vì nhớ anh Trỗi với câu nói: "Việt Nam muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm!" trước lúc anh hy sinh nên... Anh Dũng chỉ cười). Gia đình chị là địa chỉ thân thiết của anh em Trỗi. Thậm chí lần nào đến giỗ anh cũng gặp anh Sáu Phong).
Hôm cưới trong Tp, anh em Trỗi cũng đến dự, ngồi kín mấy mâm mừng cho anh chị và cháu, có cả cô Thục. Cháu Việt là cảnh sát hình sự. Năm 1987, khi chị sinh cháu gái đã đặt tên "Nga" để kỷ niệm Vietsovpetro hút đưọc thùng đầu tiên. Bà chị ta là thế!
2. Tin đã đưa không cần cải chính: Một lính Trỗi chính thức nhận quyết định phong hàm số 124/CTN, kí ngày 28/1/2008 về việc...
Khi nhận được tin qua điện thoại, tôi chỉ nói: "Lính ta là thế!".
Mời các bạn đón tin trên blog!
Tại sao tôi không vào đội bóng đá Thể công?
Sau đó gặp Quang Bắc (ba đen) con bác Lê quang Đạo, tôi kể chuyện thi tuyển vào Thể công và bị loại, Quang Bắc tức bảo để tao đưa mày vào tuyển lại (vì trình độ đá bóng của tôi ông ấy biết khi cùng đá ở Trỗi). Thế là ông ấy đưa tôi đi lối cổng hậu (nhà bác Đạo và nhà bác Song Hào) vào sân cột cờ xin tuyển lại và trúng tuyển ngay. Sau đó bác Đạo biết chuyện tôi tuyển vào đá bóng đã gọi "phone" cho bố tôi hỏi đã cho tôi đi đá bóng phải không? Ông già tôi lúc đó mới biết ông con trai quí tử đã bỏ học đi đá bóng.
Tuy vậy sau đó do tuổi trẻ có tính tự ái cao, lại tuyển lần thứ hai do có con ông tướng đưa vào cổng hậu mới trúng tuyển, nên tôi sang tuyển CAHN và trúng tuyển ngay.
Sau này tôi nhớ mãi ông Tất Thắng đoàn trưởng đội Thể công hồi ấy nói tôi là thằng đào ngũ.
Còn bố tôi chỉ nói với tôi: Đã thích đá bóng thì phải đá cho giỏi! và tôi đã đá như thế nào thì anh em đã biết. Miễn bình luận.
TÔI TẬP ĐÁ BÓNG Ở TRƯỜNG TRỖI
Năm lớp 5, ở An-Mỹ, Đại –Từ, cứ vào giờ lao động – thể thao là tụi tôi được phân công thay phiên nhau đi giúp bếp, chăn bò, quét nhà, dọn vệ sinh, sửa chữa hàng rào quanh nhà… theo từng tiểu đội. Nhưng trong khi đó, các “tuyển thủ” bóng đá của trung đội thì lại ôm bóng đi luyện tập để chuẩn bị cho “Cúp Đại đội” sẽ được tổ chức vào một ngày mà chưa ai xác định được (thật xui xẻo cho tiểu đội nào có nhiều “tuyển thủ”). Ôi, thật là…vì cái khả năng chỉ “hay đá” của mình nên đành tiếp tục lao động để các bạn chuẩn bị bảo vệ “màu cờ, sắc áo” của trung đội.
Nhưng không phải mãi mãi như vậy, thầy Mãn phụ trách trung đội đã thấu hiểu và một ngày kia, thầy tổ chức tại trung đội 4 đội bóng đá thay nhau luyện tập và lao động. Các đội bóng đó (mỗi đội 9 người) là :
Đội A : Các “tuyển thủ” xuất sắc nhất của trung đội, do bạn Thọ “ghe” làm đội trưởng với các bạn như Hội “tè”, Chính :phổng”, Thắng “biêu” (gôn)…
Đội B : Là các cầu thủ dự bị của đội A và các “ứng viên” bị loại trong đợt tuyển chọn gồm các bạn như “Enner”, Công “xìn”, Thiệp “bệu”, Lê Tuấn… và hình như đội trưởng là Quân Chính (gôn).
Đội C : Gồm nhưng người được coi là biết đá bóng như H “cẩu”, Thanh Trung… do T “đùn” làm đội trưởng.
Đội D : Tất cả nhưng người còn lại thuộc diện “hay đá hơn đá hay” như K”dầm”, Tình “mốc”… và tôi, Hà “mèo” được vinh dự nhận chức đội trưởng có lẽ vì “hay đá” nhiều nhất và “đá hay” dở nhất.
Thế rồi bắt đầu từ lúc này, hàng ngày, cứ 2 đội bóng đi lao động thì 2 đội kia đi đá bóng. Thật là “công bằng”. Và cũng từ đây, các trận giao đấu thường xuyên được tổ chức giữa các đội A & B, B & C, C& D rồi A & C, B & D và một ngày kia là A & liên quân C – D. Aha! Một trận cầu nảy lửa mà phần vinh dự thuộc về chúng tôi, đội liên quân, vì chúng tôi đã chứng tỏ được mình không chỉ “hay đá” mà cũng có thể đá tuy không hay và đã ….thua đậm.
Chúng tôi đá bóng như vậy suốt thời gian lớp 5 cho tới khi đi Trung Quốc. Thỉnh thoảng thầy Mãn cũng tham gia đá bóng với chúng tôi. Tôi nhớ là thầy đã từng bắt gôn cho đội D trong vài trận rất vui vẻ đậm tình thầy trò. Thầy cũng đã chỉ cho chúng tôi biết thế nào là một sân bóng. Sân bóng của chúng tôi là một thửa ruộng chưa cày có kích thước (theo bây giờ tưởng tượng lại) khoảng 10m x 30m. Các đường bao quanh và phân chia được chúng tôi nắn nót “kẻ” bằng cuốc. Khung thành được cẩn thận lựa chọn trong số các cây củi “chiến” nhất lấy từ rừng An-Mỹ về và dựng lên ở 2 đầu sân “ trông cũng không khác gì các sân bóng quốc tế”.
Nhiều bạn sau này là tuyển thủ xuất sắc của trường cũng đã từng có mặt trong các đội bóng của B3C5 – K6 lúc bấy giờ như Hội “tè”, Quân Chính, Chính “phổng”… Và các bạn khác cũng trưởng thành lên từ các trận đấu bóng này mà cho tới nay, mỗi khi đá hay xem đá bóng chắc không thể quên được cái sân nhỏ với đội bóng của những kẻ “hay đá hơn đá hay”.
Riêng tôi, ở đây tôi đã học được những gì mà người cầu thủ cần có. Từ đội hình chiến thuật 3-2-3 cho tới lối đá đồng đội, từ cách đá “một kèm một” cho tới “bóng đi người ở lại”, từ các kỹ thuật “song phi” cho tới “búng tay”… đều đã được bắt đầu từ đây. Với những “kỹ thuật” mang đậm màu sắc Trỗi này tôi đã từng xuất sắc kèm chết cựu tuyển thủ Quốc gia Lê Thế Thọ (lúc bấy giờ đang là nghiên cứu sinh trường Đại học TDTT Leipzig) để trở thành cầu thủ cuối cùng (vì xếp sau tôi chỉ còn các bạn nữ) của đội Vô địch sinh viên Việt Nam tại CHDC Đức năm 1974. Thầy Mãn chắc sẽ tự hào với những “thành tích” của tôi.











