Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Ba, 4 tháng 9, 2007

Thịt cầy và guot

Đọc bài gout của K8 lấy trên mạng xuống tôi thấy có đôi điều bất ổn. Các bác cứ lật mặt trái của tấm huân chương ra ngắm thì làm gì mà chả lắm chuyện. Đã có số liệu thống kê nào cho thấy tỉ lệ mấy thằng đi cà nhắc ngoài đường chiếm bao nhiêu % là do thịt cầy chưa? Điều oan ức này đâu dễ gì minh chứng. Đó là chưa kể tác giả bài báo này nó ăn lương của “Hội bảo vệ thú cưng” hoặc là người của bên “Ủy ban kế hoạch hóa gia đình” không chừng!?

Tôi có chơi với một số anh em là bác sĩ, lại khoái tìm hiểu về y lý nên thấy vấn đề không đến nỗi bi thảm như vậy.

Các bạn có biết vì sao dạo này dân ta nhiều người bị máu nhiễm mỡ, gan nhiễm mỡ rồi thì colesteron cao, gout, tim mạch, ...? Ngày xưa có mấy người may mắn được mắc cái bệnh nhà giàu này? Hóa ra chuyện gì cũng có căn nguyên của nó.

Hôm rồi tôi có phỏng vấn một bác sĩ Trỗi: Tại sao mấy thằng Tây nó chén thịt, mỡ, bơ sữa như điên mà tỉ lệ người mắc những bệnh loại này thấp hơn hẳn dân mình? Dân mình mà chén như tụi nó chắc giờ này chắc chôn hết cả đám?

BS Trỗi giải thích rất chi là uyên bác: Cái thằng Tây nó sướng đã ngàn đời nay rồi. Bộ gien của chúng trong quá trình tiến hóa đã thích nghi với cái sướng, bây giờ chúng sướng tiếp nên sức khỏe chả hề hấn gì. Tôi tạm gọi là “gien ăn thịt” cho dễ nhớ.

Thằng Ta thì khác, phải chịu khổ bao đời, thậm chí còn được nâng lên thành truyền thống - “truyền thống chịu đựng gian khổ, khắc phục khó khăn”. Cái bộ gien của dân mình là “gien ăn cỏ”... Nhờ thành tựu của công cuộc đổi mới, gần hai chục năm nay đời sống của dân ta được nâng lên, cơm nước đầy đủ, thịt cá dồi dào. Các bọ đánh chén trả thù những ngày đói kém. Thế là toi đời – bộ “gien ăn cỏ” không thể thích ứng kịp được với thịt cáo thịt cầy, các món đặc sản, ...

Theo các nhà nghiên cứu thì phải mất cả triệu năm nữa “ gien ăn cỏ “ mới “ biến dị” từ từ, thích nghi với hoàn cảnh mới và lúc đó dân ta mới có thể mạnh miệng xơi như Tây được. Vậy đấy, ở đời làm quen với sung sướng đâu phải dễ!?

Lại nói chuyện hồi mới ở rừng về SG, lính chủ lực Miền bác nào cũng la oai oái. Quen kiểu nằm võng lưng cong như con tôm, giờ nằm đệm mút kêu mỏi lưng không chịu nổi, cứ tìm cái chấn song cửa mắc võng tòng teng. Bật máy lạnh thì sổ mũi, cảm cúm khụt khịt. Chén đồ xịn thì tào tháo đuổi ... Sự thật nhiều khi nó phũ phàng. Thậm chí có bác còn cảm thán: Tội nghiệp mấy thằng tư sản, chúng nó “chịu cực, vất vả” cả đời thế này thì làm sao sống nổi! Tôi rất bất bình với thái độ “thương tư sản” của anh em, nhưng nghĩ kỹ cũng thấy có cái lý của nó. “ Số sướng”, “số khổ” là vậy.

Giờ lại nói chuyện anh em mình. Có một số đồng chí bị guot đấy nhưng lại có tật ham vui. Cứ họp mặt anh em là mò đến, anh em vui quá mà. Cái tình nghĩa bạn bè thiêng liêng đâu có dễ gì bỏ được. Nhìn các bác gắp miếng thịt, chiêu ngụm bia mà mặt nhăn như khỉ dính mắm tôm là tôi xót cả ruột. Chẳng lẽ anh em nó nhậu tì tì , mình ngồi “ngắm” thì quả là thử thách quá lớn. Rõ ràng vấn đề “ăn nhậu có phương pháp” đang là chuyện cấp bách lắm thay!

Vì mình vẫn quan niệm mỗi lần nhậu là một lần học hỏi nên mới phát hiện ra lắm điều. Như vậy xin trở lại vấn đề kinh điển:

Đầu tiên là mình học ai? Học nhân dân. Học cái gì? Học những cái hay, cái đẹp mà mình chưa biết và cả những bài học rút ra từ những điều tồi tệ.

... Lúc này trong trong một quán cầy tơ. Ngay cạnh bàn tôi có một bố già, mắt lim dim như một kẻ mộ đạo đang sung sướng cho một miếng “tác nhân gây bệnh guot” vào miệng, nhai một cách đầy thành kính, mà lại “độc ẩm” mới sợ chứ . Bác ấy là “nhân dân” đấy, nhưng cũng lại là một thực khách không bình thường khi đòi lão chủ quán mấy cặp cẳng chó cạo sạch cho vào bịch nylon.

Tò mò, tôi kéo ghế xích qua – Bác mua cái đó làm gì vậy? À, để làm thuốc ấy mà – Thuốc gì ạ? Thuốc đặc trị.

Hóa ra ông bác mình năm nay đã hơn “sáu sọi”, có thâm niên 30 năm đạp xe ba gác, lỡ cống hiến cho xã hội bảy đứa con, đứa nào cũng béo tốt cả. “Nhờ trời, mẹ nó nhiều sữa quá” - ông bác nói.

- Qua sẽ đem mấy cái cẳng này, thui kỹ cho vàng hươm, cạo, rữa sạch, rồi đem hầm với đu đủ xanh. Bây giờ có nồi áp xuất rồi, lẹ lắm.

Cái vụ chân giò heo hầm, hổng là cái gì so với “thằng” này hết. Sau khi nêm nếm, hành ngò dô, má sắp nhỏ mỗi bữa dùng một tô, đảm bảo sữa bả nhiều như nước phongten! Bí kíp công nghệ của qua đó nghe!

Thằng “đầy tớ” nghe tới đây “sáng ra” liền và thấy có trách nhiệm phải “tổng hợp- đúc kết- nhân rộng mô hình” này lên..

Chương trình “xóa đói giảm nghèo là đây”. Dân ta rồi sẽ chẳng phải tốn tiền mua sữa Tây với giá trên trời dưới biển. Ngành y tế cũng sẽ được hưởng lợi từ vụ này không để đâu cho hết.

“Không gì tốt bằng sữa mẹ”, đài báo chẳng tuyên truyền ra rả đấy sao? Một thế hệ những thằng cu, cái hĩm phổng phao sẽ trưởng thành từ những bàn chân chó! Lũ nhóc này bao nhiêu đứa sẽ làm rạng danh đất Việt? Tương lai nước nhà sáng lạn lắm thay!

Trong tiến trình “chuyển dịch cơ cấu, mở mang ngành nghề”. Một ngành nghề mới đầy hứa hẹn, độc nhất vô nhị sẽ ra đời. Nghề này đảm bảo hiệu quả kinh tế lớn lao không để đâu cho hết - Đó chính là Nghề vắt sữa ...mẹ. Các bác Trỗi còn nghề gì thích hợp hơn thế, kiếm thêm đồng bạc dưỡng già ở tuổi về hưu?

Trong thực tế, các nhà máy chế biến sữa của ta đang gặp khó khăn gay gắt về nguyên liệu. Đàn bò sữa Củ Chi, Lâm Đồng chỉ như muối bỏ biển, chênh lệch cung cầu làm giá sữa tăng cao. Điều gì sẽ xảy ra nếu “bài thuốc” trên được áp dụng đại trà?

Viễn cảnh huy hoàng đang mở ra trước mắt, hàng chục triệu quý bà, quý cô thừa sữa nuôi con, phần dư ra sẽ là nguồn cung cấp nguyên liệu dồi dào, ổn định cho ngành công nghiệp sữa VN. Công ty Vinamilk sẽ có thêm sản phẩm mới tuyệt vời - “Sữa mẹ đóng hộp tiệt trùng”. Liệu thế giới có thằng nào “dám” cạnh tranh với ta không nhỉ?

Maximgorki từng nói “cả thế giới nương nhờ dưới hai bầu vú sữa”. Hồi trẻ mình cứ tưởng đó là nghĩa bóng văn chương, hóa ra nghĩa đen, tới giờ bạc đầu mới hiểu. Đúng là “ngu lâu” thật!

Đọc bài “ cảnh giác với bệnh guot” - lại nhìn dòng người nườm nượp vào ra các quán cấy tơ, mặt mũi tưng bừng, phấn chấn mới thấy “dân ta gan dạ anh hùng”...

Vì tương lai của đàn cầy quốc gia. Vì sức khỏe của các chiến binh trường Trỗi. Tôi muốn nói với các bạn rằng :

Bài báo trên là rất đáng quan tâm, nhưng thịt cầy cũng là bài thuốc tuyệt vời đấy chứ? Lời đáp công bằng chính là sự ăn nhậu có điều độ.

Sau khi đọc bài này, sẽ chẳng có gì đáng ngạc nhiên, nếu trong bàn nhậu có một chú Trỗi len lén thó ngay cái cẳng cầy đút túi!!!

2-9-07

12ly7

Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2007

Thư giãn

"Lấy vợ xem tông, lấy chồng xem giống"

Mẹ cũng làm những việc tai hại

Trong bữa ăn tối, cậu con trai thông báo:
- Thưa cha mẹ, con sẽ cưới Ngọc Lan, một cô gái đẹp nhất thị trấn này.
Sau bữa ăn, ông bố kéo anh ta ra nói chuyện riêng:
- Cha có điều cần nói với con... Thời trẻ cha đã từng đùa cợt với nhiều phụ nữ. Ngọc Lan - con gái của bà Thu Hà - cô ấy là em cùng cha khác mẹ với con, cha sợ rằng con không thể lấy cô ta.
Năm sau, anh con trai dẫn về nhà một cô gái khác và giới thiệu một cách tự hào:
- Kim Nhung đã đồng ý! Chúng con sẽ làm đám cưới vào tháng 6.
Một lần nữa, người cha lại kéo anh ta ra ngoài để trao đổi riêng tư, vẫn là một tin tồi tệ:
- Kim Nhung cũng là em cùng cha khác mẹ với con. Cha vô cùng xin lỗi con về chuyện này.
Cậu con trai buồn bực hơn bao giờ hết, anh ta quyết định nói với mẹ tin này:
- Cha đã làm những việc hết sức tai hại... Con chắc không bao giờ lấy được vợ. Mỗi lần con yêu một cô, cha lại nói rằng cô gái ấy là con của mình.
Bà mẹ lắc đầu:
- Con đừng chú ý đến những gì ông ta nói, con yêu! Thực ra, ông ta cũng không phải là cha của con đâu.

Thích cô con gái hơn là vợ của bác

Chàng trai thẳng thắn đặt vấn đề với bố người yêu:
- Cháu muốn cưới con gái bác!
Ông bố cô gái trợn mắt:
- Thế anh đã gặp vợ tôi chưa?
- Tuy cháu chưa gặp vợ bác, nhưng chắc chắn là cháu vẫn thích con gái bác hơn.

Phải trèo lên nóc tủ

Một ông nọ viết đơn đến phòng nhà cửa phàn nàn rằng, căn hộ của ông đối diện ngay nhà tắm nữ, nhìn rõ hết cả, rất mất tập trung khi làm việc. Ban kiểm tra đến, ngắm nghía mọi phía qua ô cửa sổ rồi bảo chủ nhà:
- Ông nói thế nào chứ chúng tôi có nhìn thấy gì đâu?
- Thế các vị đã trèo lên nóc tủ kia chưa?
- ????.....!!!!!

Ngăn ngừa hành vi xấu

Hai vợ chồng đi cùng một cô gái xinh đẹp trong chiếc thang máy nhỏ. Người chồng mê mẩn ghé sát vào cô gái. Bỗng nhiên, cô này quay phắt lại, tát bốp vào mặt ông ta và mắng:
- Đồ đê tiện! Chừa cái thói cấu véo phụ nữ trong thang máy đi nhé!
Lúc ra ngoài, ông chồng nhăn nhó với vợ:
- Khổ quá, anh có véo cô ta đâu cơ chứ!
- Tôi véo đấy! - bà vợ nói - tôi sợ rằng nếu không làm như vậy thì anh còn có hành vi tồi tệ hơn!

Bình ảnh


Bill ăn "bim bim" ?

ĐỌC NGÀY CHỦ NHẬT !

Để đọc, xin bấm chuột vào tên bài :

Chợ "Cóc" Hà nội, dẹp chỗ này nhảy ra chỗ khác


Thú chơi XƯA và NAY

Thứ Năm, 30 tháng 8, 2007

Nhân lễ VU LAN

“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ

Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha

Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ

Mây trời lồng lộng không phủ kín tình Cha

Tần tảo sớm hôm Mẹ nuôi con khôn lớn

Mang cả tấm thân gầy Cha che chở đời con

Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc

Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không !”

(Sưu tầm)

Thứ Tư, 29 tháng 8, 2007

NGHỊCH NGỢM

Thế nào là FKK?
Bài này xin tặng riêng Võ Hùng và các anh Quang "xèng", Quý "nhẽo" k4 ở Leipzing (GDR).

Cuối những năm 1980, đất nước vừa thoát khỏi cơ chế bao cấp, đời sống cán bộ CNV nói chung quá khổ, sĩ quan cũng vậy. Nhiều anh em Trỗi cũng đăng vào đội quân xuất khẩu lao động, sang làm đội trưởng, phiên dịch... Đi làm để có đồng tiền thì phải vất vả nhưng ngày nghỉ thì làm gì? Bấy giờ CHDC Đức vẫn là nước XHCN, chỉ một vài nơi có bãi tắm truồng FKK (ở ta gọi là tắm tiên) theo kiểu thời còn ăn lông ở lỗ. Họ tận dụng những hồ rộng, đẹp làm bãi tắm FKK. Nghĩa là vào đến nơi phải cởi truồng hết, từ đàn ông đàn bà đến người già người trẻ. Họ quan niệm thỉnh thoảng phải thay đổi không khí, thay đổi cách sống, như vậy sẽ đưa con người trở về với bản năng tự nhiên của nó. Đặc biệt không có những hành vi bậy bạ ở đây. Cánh Cộng tò mò cũng đến thử nhưng quả thật không ai dám vào vì ngượng. (Văn hoá phương Đông có khác!).
Theo tiếng Đức, FKK là viết tắt của 3 chữ "Frei, Koepper, Kuntur" (tự do, thân thể, văn hoá). Ý là phóng khoáng tự do khoe thân thể của mình (dù xấu đến đâu) chính là văn hoá! Nhưng mấy chú Cộng thì lại khoái lối chơi chữ của mấy chú Đức già "Fuer kleine Kinder" (nơi dành cho bọn trẻ con).
Có chuyện tiếu lâm: Theo quy định mọi người vào FKK phải cởi truồng nên 2 chú Polizei (cảnh sát), đang theo dõi một tên tội phạm chạy vào FKK, cũng phải lột quần áo trên mình, trừ... đựơc đội mũ cảnh sát trên đầu!!! Hãy tưởng tượng hình ảnh chú cảnh sát trần như nhộng đang giơ tay lên mũ chào mới thấy cái hay của FKK!!!
Chả hiểu ở ta có FKK không, nếu có thì thế nào?

Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2007

KỶ NIỆM “NGHỊCH NGỢM” THỜI SINH VIÊN

Khóa 8 của chúng tôi Không giống các anh khóa trên là vào học các trường Đại học Quân sự , Quân Y và các trường của quân đội.
Sau khi giải tán Trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi tháng 7 năm 1970, anh em K8 ra ngoài học nốt cấp III và rồi hè năm 1973 thi vào Đại học. Mỗi người một ngả, mỗi người một Trường ĐH, người học trong nước, người học nước ngoài. Trong khóa 8 có gần 20 anh em vào học tại trường Đại học Giao thông như tôi, Lợi “Ly” B3, Huy “cấy” B3, Vũ “ cháy” B2, Liêm “Mèo” B5, Minh Tuấn B3 . Kiếm “nhị” B2, Phong “ tĩ ” B6, Thành Biên B6, Lê Bình B2….và một số anh em khác ở K7.
Trước khu Kí túc xá trường ĐH Giao thông hồi đó có mấy bà, mấy chị ở Làng Cót như chị "Móm", bà Dụ, hàng sáng hay ra bán hàng phục vụ bọn sinh viên chúng tôi, nào bánh cuốn, bánh rán tẩm đường…(mà chuyện ăn sáng hồi đó là chuyện viễn tưởng đối với cánh sinh viên nội trú), còn hình thức thanh toán thì đủ kiểu : Tiền mặt, tem gạo tem bánh mì, khi không có những thứ đó, thì bằng bất cứ một vật gì có giá trị nào ( hình thức cầm đồ bây giờ còn gọi bằng “cụ” ) mà không cần sổ sách gì cả.
Một buổi sáng khi bọn tôi không còn tiền và không còn một thứ gì có giá trị cả, đang ngồi ngáp vặt chuẩn bị vào tự học thì L “M” mặt tỉnh queo tay cầm một gói bọc giấy rất đẹp vào nói với cả bọn, hôm nay tao chiêu đãi cả bọn một bữa bánh cuốn “bét nhè”, cả bọn sung sướng bật dậy đi theo nó ra gánh bánh cuốn của chị “Móm” trước cổng trường. Hôm đó cả bọn hả hê được một bữa no nê, hết ăn bánh cuốn đến bánh rán, thoải mái ăn, ăn xong nó còn ra vẻ “tinh tướng” thằng nào muốn ăn nữa xin mời cứ tiếp tục, nhưng xem chừng đã đủ cả bọn xin thôi. Lúc đó L“M” nói với chị “Móm” hôm nay em chịu trách nhiệm thanh toán cho cả bọn, nó từ từ lấy ra cái gói lúc nãy ra với vẻ mặt quan trọng nó nói : Đây là 10 thước vải sa tanh Pháp, tối hôm qua em vừa đi nhận hộ “bà già” của họ hàng gửi từ Pháp về, chị cầm hộ mấy hôm nữa có tiền em sẽ ra thanh toán và lấy lại 10 thước vải này, nếu lâu không thanh toán thì chị cứ tự nhiên sử dụng, sau đó cậu mở he hé gói vải đó ra, mọi người thấy đó đúng là Satanh thật, chị “Móm” định thò tay sờ miếng vải, nó liền gạt tay ra và nói tay đầy mỡ sờ vào bẩn vải lấy gì mà đền (thời kỳ bao cấp mấy mét sa tanh đó cực kỳ có giá trị với chị em phụ nữ) cậu ta nói tiếp: cứ sáng đi bán hàng chị phải mang theo, để nếu có tiền em sẽ thanh toán, mất là không có gì để đền được đâu ? với ánh mắt nhìn gói vải một cách thèm thuồng, lúc đó chị “Móm” khấp khởi cầm gói vải nghĩ rằng chắc gì các cậu đã có tiền mà thanh toán, tôi sẽ được hưởng tấm vải này !!!... lập tức đồng ý ngay.
Suốt mấy hôm liền, cứ buổi sáng hàng ngày đi bán hàng, chị “Móm” mang theo cái gói “của nợ” đó, sau một thời gian không thấy L “M” xuất hiện đả động gì, chị ta sốt ruột, hỏi thăm mọi người và chắc mẩm sẽ được “lĩnh trọn” tấm satanh. Đến một hôm không kiên trì được nữa, khi về nhà chị ta liền dở ra giật mình và sực hiểu mọi chuyện. Thì ra để đánh vào lòng tham của chị “Móm”, L“ M” đã lấy một tấm satanh dùng làm lót trong vali được là fẳng fiu trông rất tinh tươm, gói bọc ngoài mấy tấm vải vụn để làm vật thế chấp, làm giải pháp “tình thế” lúc đang đói. Hôm sau đến bán hàng chị ta tay cầm gói vải liền tru tréo cứ trõ vào kí túc xá tặng cho mấy bài chửi và dọa báo cho nhà trường biết, cả bọn chúng tôi không thằng nào dám ló mặt, cứ ôm bụng cười, cười chảy nước mắt trong kí túc xá, cười chán, nghĩ cũng thương chị ta và cử một “chiến sĩ” ra thương lượng nói rằng: mấy hôm nay thằng L “M” bị ốm đi nằm viện khi nào nó về, nó sẽ ra thanh toán cho chị.
Cuối tuần đó, cả bọn sau khi về gia đình lên trường, anh em “lệ quyên” đủ tiền. Hôm sau ra thanh toán cho chị “Móm” tiền bánh cuốn và được tiếp một mẻ cười nữa. Chị “Móm” cười ngượng nghịu nhận lại tiền và nói yếu ớt: Các chú chỉ được cái đùa chị, rai quá !!!.
Nghĩ lại, cuộc sống sinh viên thời đó tuy khổ, nghịch ngợm, tinh quái đúng với nghĩa “Nhất quỷ, Nhì ma, Thứ ba học trò” nhưng chính những lúc khó khăn như vậy con người ta sống với nhau rất chân tình, chân thành; để lại nhiều kỷ niệm vui, buồn và nhiều bài học tốt cho cuộc sống trưởng thành sau này của từng cá nhân, từng con người .

Bánh mỳ kẹp.........



Chuyện đời cong, thẳng

Bài này tác giả là một người bạn, thỉnh thoảng có bài viết nào tâm đắc sau khi đã đăng tải trên tạp chí thường hay gửi cho bạn bè tham khảo. Sau khi đọc thấy hay và có nhiều vấn đề được phân tích khá sắc sảo và sâu sắc, do đó post lên đây để AE tham khảo.

BBT

Trong kiệt tác kiếm hiệp kiêm chính trị cổ điển Tam quốc diễn nghĩa, La Quán Trung tiên sinh từng ca ngợi cây dâu cổ thụ mọc trong sân nhà anh thợ đóng dép Lưu Bị là linh mộc, là hiện thân của phong thuỷ, đến nỗi bịa ra một ông thầy, đi qua nhìn thấy cái cây ấy bèn phán: “Cây dâu này mọc thẳng tắp, tán xoè như cái ô. Nhà ở dưới gốc cây này ắt sinh quý nhân.” Quý nhân ấy chẳng phải Lưu Huyền Đức thì còn ai vào đây nữa. Cây dâu đó là cái ô Trời, là bản mệnh sự nghiệp của Lưu Bị sau này. Quả là về sau, Lưu Bị nhờ có cái bản mệnh ấy mà gặp được khối người ngay thẳng. Trong số đó, người quan trọng số 1 phải kể đến là vị quân sư Gia Cát Lượng (Khổng Minh). Thế nhưng La Quán Trung tiên sinh đã “lờ” đi không chép việc cái “ô” vĩ đại ấy rồi cũng đến lúc đổ kềnh. Số là một hôm, trời nổi bão giông. Cây dâu cổ thụ bỗng nghiêng ngả, quay cuồng rồi đổ sập xuống, đè nát đúng bàn thờ nhà Lưu Bị. Lúc ấy Lưu Bị đã lên ngôi hoàng đế bên đất Thục. Giá như ông thầy kia lại nhìn thấy, chắc thể nào cũng bảo vị quý nhân nhà này có nhẽ sắp đến lúc… toi. Quả nhiên một thời gian ngắn sau đó, Thục chủ Lưu Bị gặp hạn ở thành Bạch Đế rồi “toi” luôn tại đó. Trước khi chết, ngài không ngại nước Ngụy của Tào Tháo, cũng chẳng thèm ngại nước Ngô của Tôn Quyền. Ngài chỉ ngại mỗi… quân sư Khổng Minh mà thôi. Vì thế ngài đã phải triệu Khổng Minh đến tận giường bệnh mà chơi bài ngửa, tiếng là gửi gắm con côi, song lại “thòng” một câu rùng rợn rằng nếu nó bất tài, thì hay là ông thay nó, làm chủ quách nước Thục đi! Lưu Bị nói thế là có ý muốn “đe” Khổng Minh, rằng ta biết tỏng ông là người như thế nào rồi. Trước khi gặp ta, ông có tiếng là một người ngay thẳng. Ông bắt ta phải ba lần hạ cố mới chịu ra, giả vờ không thèm màng đến danh vọng. Có thật ông không thèm màng danh vọng? Sao ở lều tranh mà ông theo dõi việc thiên hạ kĩ thế? Lại còn lặn lội đi gài sẵn “thạch trận” ở những đâu đâu. Giờ ta mới biết ông rất có tài ảo thuật, dễ dàng mê hoặc được lòng ngưỡng mộ của thiên hạ không chỉ trong một vài đời. Ông mẹo vặt có thừa, song bụng dạ lại hẹp hòi. Trong thiên hạ, bất cứ ai tài hơn, ông cũng tìm cách chiêu nạp về rồi nghĩ kế trừ đi. Đã mượn tay Trương Nhiệm giết ngóm một Bàng Thống ngây thơ cả tin, kẻ “học giỏi gấp mười ông” (ý này do chính ông từng nói ra), lại còn định chém Ngụy Diên ngay trước mắt ta. Ham hố danh tiếng như ông thì sau khi ta chết đi rồi, dẫu có làm chuyện thoán nghịch cũng chẳng có gì lạ… Khổng Minh lúc đó sợ toát mồ hôi, vội vàng sụp xuống dập đầu thề lấy thề để (thề cá trê chui ống). Màn chơi bài ngửa này tuy chỉ có Lưu Bị và Khổng Minh biết, song khó mà che được cặp mắt thế gian. La Quán Trung về sau nhân đó cũng “lờ” đi cho văn vẻ sạch sẽ, sử sách trơn tru. Ấy là cái truyền thống chép sử xưa nay nó thế. Sử sách vốn chỉ ưa chép những chỗ thơm mà giấu nhẹm đi chỗ thối. Và La Quán Trung đã tỏ ra là một người chép sử khéo, song lại là một tay kể chuyện tồi, bởi ông vẫn để lộ những chỗ thối của lịch sử ra. Lưu Huyền Đức quả có con mắt tinh đời. Về sau, chỉ vì ghen tài mà Khổng Minh đã quyết không thực hiện diệu kế của Ngụy Diên, lại còn dùng lời lẽ ngụy biện để chê bai, dè bỉu. Rốt cuộc cả 6 lần đem binh ra Kì sơn đều công cốc, đến nỗi thân phải bỏ ở gò Ngũ Trượng. Thế mà trước khi chết vẫn còn nghĩ kế để giết Ngụy Diên cho bằng được. Vị quân sư ngay thẳng ấy thù dai hay sợ Ngụy Diên sau này được đắc dụng thì sẽ thành công hơn mình? Vì thân mà hy sinh béng cả cơ nghiệp của chúa như thế, chẳng trách nước Thục do Lưu Bị tốn công gây dựng chẳng bao lâu cũng mất toi về tay cha con Tư Mã Ý, không để lại được chút hơi hám gì. Vậy thì cái điềm cây dâu cổ thụ kia bị đổ, làm nát cả bàn thờ nhà Lưu Bị quả là nghiệm lắm. “Mệnh” trời quả không thể xem thường. Tuy thế, song những màn “ảo thuật,” những “mẹo” vặt của Khổng Minh vẫn được người đời thích thú, tôn sùng, đã lưu truyền được danh tiếng lẫy lừng của ông cho đến tận bây giờ. Danh tiếng ấy bao đời nay át cả Lưu Bị, đến mức bất cứ ai nghe thấy cũng phải trợn mắt thán phục. Thế thì có thể nói rằng Khổng Minh mới chính là người đã “vớ” được Lưu Bị, còn Lưu Bị, là người đã “vớ” phải Khổng Minh vậy.

Tóm lại, việc đời thường tuân theo quy luật quân tử khởi xướng, tiểu nhân a dua, quân tử thiệt thân, tiểu nhân thủ lợi. Cho nên cái triết lý “đầu voi đuôi chuột” dẫu chẳng ra gì, vẫn luôn tỏ ra đúng với mọi thời . Cái “ô Trời” ấy ở nhà Lưu Bị ban đầu dẫu có mang cái “lý” của một “con voi,” thì cuối cùng, “con voi” ấy vẫn phải có lúc đổ kềnh. Và một khi nó đã đổ, thì kết quả bao giờ cũng vô cùng thảm hại. Việc của Trời Đất còn như thế, huống hồ là việc của con người. Một cây cổ thụ còn như vậy, huống chi những loài cỏ lác. Có biết đâu rằng cái tử tế mãi chính là cái đáng nghi nhất trên đời. Cứ xem những sự khởi đầu và kết thúc của mọi cuộc đổi thay trên thế gian này thì biết. Tuy rằng cây dâu kia ở nhà Lưu Bị (có vẻ) chẳng liên quan gì đến Khổng Minh. Song việc mọc thẳng của nó hoá ra lại là một cái “triệu” bất tường. Thật chẳng biết rồi nó sẽ đổ về phía nào để mà đề phòng vậy. Giá như nó đừng đứng thẳng, mà cứ cong hẳn về một phía, để ông cha Lưu Bị cất nhà ở bên phía ngược lại, thì bàn thờ nhà ông đâu đến nỗi bị đập nát, và duyên trời biết đâu đã chẳng run rủi cho ông gặp phải con người cũng có tiếng ngay thẳng là Khổng Minh? Tưởng gặp phúc mà thành ra vô phúc, tưởng kì duyên mà lại hoá vô duyên. Chắc chỉ có giời mới đùa nổi kiểu ấy. Trên đời, có ai lại ngu đến mức không tự nhận mình là người ngay thẳng, nhất là những hạng được coi là kẻ sĩ. Thế nhưng so với cái trò đùa ghê gớm ấy của cơ trời, thì sự dối trá kinh niên của con người xem ra chẳng thấm tháp vào đâu.
LVP

Thứ Năm, 23 tháng 8, 2007

QUANG TUỆ, BẠN CHÚNG TA

Chuyện đi xe máy
Năm 1980, Quang Tuệ tốt nghiệp ở Len về nhưng phụ huynh không xin xỏ mà bắt theo phân công của tổ chức. Tuệ ngoan ngõan lên công tác trên Đại học quân sự. Quang Bắc, anh trai Tuệ, đang nghiên cứu sinh ở Đức có để ở nhà chiếc xe Mokic. Đường xá xa xôi, Tuệ phụng phịu với mẹ: “Xe tuyến của trường về Hà Nội hiếm vé, tầu hỏa thì luôn chậm trễ. Mẹ cho con mượn xe anh Bắc đi lên đi về cho tiện, lại không ảnh hưởng đến sức khỏe”. Thương con, mẹ Tú đồng ý. Vậy là có xe bay nhảy. Nhưng vốn nghịch ngợm, có xe là cậu ta toàn đánh đi tìm các em xinh xinh để đèo đi chơi(!).
Ngày đó HN rất ít xe máy, không có tụi đua xe như thời nay. Công an giao thông tuần tra rất ghê. Lần đó không hiểu vì sao mà họ chặn ở ngã tư Hoàng Diệu – Phan Đình Phùng. (Hay là bảo vệ lãnh tụ?). Khuya thứ bảy, đi chơi về thấy chặn đường, Tuệ hỏang hốt lách chốt rồi tăng ga phóng dọc đường Hoàng Diệu. Nghi là tội phạm, công an lập tức nổ máy đuổi theo. Đến trước cửa nhà Tướng Văn Tiến Dũng thì xe lọang chọang rồi lao vào gốc xà cừ. Tuệ ngã quay lơ. Công an phi đến thấy một chú mặt non chọet lồm cồm bò dậy, tập tễnh đứng lên, gãi đầu gãi tai: “Cháu... cháu là bộ đội. Nhà cháu ở chân Cột cờ...”. Thấy Tuệ không chấn thương và không có vấn đề gì lớn, họ cho đi. Nhìn kĩ thấy xe không hề hấn gì, thử đạp một phát ăn ngay, Tuệ sướng run người. (Có bị sao anh Bắc mà biết sẽ chửi chết!).
Chiều hôm sau khi dắt xe ra cổng để cưỡi lên trường, vừa vắt chân, hạ đít xuống yên, khẽ cúi xuống thì thấy bình xăng hơi khang khác. Sao lại vẹt một góc vừa bằng bàn tay, lại ở vị trí sát với yên xe? (Ngang tầm “chỗ ấy”!? Chả lẽ đêm qua khi ngã, “cái ấy” nó làm lõm cả bình xăng? Kiểm tra của mình thấy còn nguyên vẹn. May quá!). Vậy là chỉ mất ít tiền mang ra Phủ Doãn cho cánh thợ quen gò lại bình xăng!

Anh Bắc giờ này mới biết thì cũng chả làm được gì!

Đi phiên dịch cho chuyên gia
Ở trường có nhiều người được phân công đi phiên dịch cho chuyên gia Liên Xô. Chuyên gia nước lớn, ai cũng sợ nên lắm anh lúc nào cũng khúm núm, dạ vâng. Nhưng với Tuệ thì khác, ông đi làm chuyên gia là nhiệm vụ của ông, tôi cũng có việc của tôi, hai ta là bình đẳng, không bao giờ phải quỵ lụy.
Một hôm, cùng vào Công trình B (xây dựng trường Quân sự mới), thấy một chú lính ta vừa đi vừa húyt sáo lại còn đút hai tay vào túi quần. Cậu chuyên gia tỏ vẻ khinh khỉnh hỏi:
- Mày biết thằng kia đang làm gì?
- Không. - Tuệ lắc đầu.
- Không chịu làm việc nhưng nó vừa đi vừa đếm xem còn bao nhiêu hòn dái.
Nghe vậy Tuệ tức lắm, thầm chửi: “Khui nhja!”.
Hôm sau lại cùng tay chuyên gia này đi xe con từ Hà Nội lên Vĩnh Yên. Qua đọan Cầu Đuống thấy chị em công nhân mồ hôi mồ kê nhễ nhại, xúc đá vá đường. Cậu Tây lại nói kháy: “Đàn ông chúng mày lười biếng, toàn ăn chơi và chọn việc nhẹ. Toàn bắt phụ nữ dãi dầu nắng mưa...”. Không để cậu nói hết câu, Tuệ chửi luôn:
- Chúng mày thì cũng “adzin khui”, hơn đ. gì... Đàn ông Tây chúng mày suốt ngày say rượu, bọn nát rượu thì đông như quân Nguyên, chúng mày chuyên đánh đập phụ nữ...
Hai tên như 2 chú gà chọi chửi bới nhau thậm tệ. Chú Tây không chịu được đòi đuổi Tuệ xuống xe. Tụê bảo:
- Tao xuống ngay. Cần đ. gì đi với mày. Ông lại có lí do để về chơi Hà Nội. Sếp có hỏi vì sao không lên đúng hẹn thì bảo vì mày...
Suốt quãng đường còn lại, hai tên không thèm nói chuyện với nhau một câu. Sau đó, chú Tây vẫn phải dùng Tuệ. Chí ít bạn của chúng ta nghiệp vụ nghiêm nên chả sợ thằng nào.

Con người Tuệ là thế đấy!

KHUYẾN CÁO !

Blog mà chúng ta đang tham gia là diễn đàn để anh em bạn bè giao lưu ôn kỷ niệm và biết tin tức tình hình của nhau hàng ngày. Mỗi người đều có tâm tư nguyện vọng khác nhau cho nên thể hiện dưới dạng bài viết cũng sẽ khác nhau. Văn nào thì người thế mặc dù chúng ta đều không phải là nhà văn. Chính vì vậy mỗi người trong chúng ta dù là quản trị hay là thành viên đều phải tôn trọng ý kiến, kỷ niệm, và suy nghĩ của người khác. Quản trị hay là thành viên không quan trọng mà điều quan trọng là tạo điều kiện để mọi người có cơ hội nói lên tất cả suy nghĩ của mình, kể về kỷ niệm của mình. Vì vậy mọi người hãy cùng nhau tôn trọng, làm tất cả những gì tốt đẹp cho mình và cho người khác, thông qua kỷ niệm, suy nghĩ để thấy rằng cuộc sống này là tốt đẹp và mọi người biết sống vì nhau. Và cũng nói thêm rằng tất cả chúng ta không còn ở độ tuổi đôi mươi hay trẻ trung gì nữa, hãy để cho thế hệ đàn em, con cháu thấy được tấm chân tình, đoàn kết và tình nghĩa của các anh chị, bố mẹ chúng như thế nào.

BBT

Đọc thêm "Blogger Việt cần có qui tắc ứng xử".

Thứ Tư, 22 tháng 8, 2007

Tan tác hạc chiều

...Ngày xưa, có chàng nông dân Yohyo nghèo, chất phác, tốt bụng, tình cờ bắt gặp một con hạc bị trúng tên trọng thương. Anh ta mang chim về chăm sóc cho đến khi nó lành lặn thì thả bay đi. Ít lâu sau, có một thiếu nữ xinh đẹp là Tsu không biết từ đâu đến chung sống cùng anh. Tsu dệt cho anh những tấm vải tuyệt đẹp. Cuộc sống của họ yên vui, hạnh phúc cho đến khi có hai tay buôn chuyến đến xúi Yohyo ép Tsu dệt thật nhiều tấm vải đẹp như vậy để mang lên kinh đô bán lấy nhiều tiền. Nàng Tsu đã nhiều lần năn nỉ từ chối nhưng chàng nông dân vẫn cứ ép, bởi lòng tham đã làm anh ta mờ mắt. Hóa ra Tsu chính là con chim hạc được cứu sống trước đây và những tấm vải tuyệt đẹp ấy được dệt từ lông chim hạc và mỗi lần dệt, nó phải trải qua bao đau đớn, lông trụi dần, da tươm máu. Cuối cùng, kiệt sức, Tsu đành vĩnh biệt Yohyo bay trở về trời…

Vở kịch nổi tiếng “Hạc chiều” của kịch tác gia Nhật Bản Kinoshitajunji được xây dựng theo một mô típ rất quen thuộc của truyện cổ dân gian. Hơn hai năm trước, trong một chương trình hợp tác văn hóa Việt - Nhật, đạo diễn Yuutki Ippei đã sang Việt Nam giúp dàn dựng vở kịch với dàn diễn viên rất trẻ của trường Cao đẳng Sân khấu điện ảnh TPHCM, sau đó công diễn. Đài Truyền hình Việt Nam (VTV) đã vài lần phát sóng vở kịch này và lần mới nhất là cách đây mấy hôm.

Xem “Hạc chiều”, có lẽ ấn tượng khó quên là hình ảnh Yohyo cô đơn giữa bốn bề tuyết trắng gào tên “Tsu, Tsu…” trong đau đớn pha lẫn bao hối tiếc ở cuối vở kịch. Chàng nông dân Yohyo bây giờ đã có nhiều tiền, nhưng đổi lại, anh đã phải mất bao nhiêu thứ quý giá: mất người vợ hiền xinh đẹp, mất những chuỗi ngày sống an vui, vô tư lự trước kia… Một sự hối tiếc muộn màng và cuộc sống của anh ta giờ đây hẳn chẳng còn ý nghĩa!

Chim hạc đã về trời. Cái đẹp và vẻ thanh nhã cao quý - như ý nghĩa tượng trưng mà người ta thường gắn với chim hạc - đã trở thành món hàng bị khai thác, thậm chí “bóc lột” đến mức quá đáng, để rồi suy kiệt, tàn tạ. Và bi kịch đã xảy ra do lòng tham lam, ích kỷ đến mức lạnh lùng.

Đạo diễn Kinoshitajunji và các bạn Nhật Bản khi giúp dàn dựng vở kịch này hẳn muốn nhắn gửi như thế. Nước Nhật từ lâu đã là một cường quốc kinh tế với bao công nghệ hiện đại và nhiều sản phẩm cao cấp đã chiếm lĩnh thị trường thế giới. Nhưng Nhật cũng là nước có tỷ lệ người tự tử vào loại cao nhất thế giới và không ít lần trải qua những cuộc khủng hoảng về văn hóa, tâm linh (mà vụ giáo phái AUM là một minh chứng). Do vậy mà càng ngày họ càng cố sức giữ gìn những giá trị đẹp đẽ của di sản thiên nhiên, giá trị truyền thống để hướng tới phát triển bền vững. Giờ đây, họ vẫn rạo rực với mùa hoa anh đào, với tuyết trắng trên đỉnh Fuji, trân trọng kịch Noh, trân trọng rượu sakê, vẫn sùng kính những ngôi chùa bằng gỗ hàng vài trăm năm tuổi… Họ từng trả học phí cho bài học Yohyo và giờ đây muốn chia sẻ với mọi người.

Tiếc rằng ở nơi mà họ đã gửi đến thông điệp đó, những người có trách nhiệm phải hiểu thì lại không hiểu (hay không muốn hiểu?). Rừng vẫn tiếp tục bị chặt phá không thương tiếc, kênh rạch bị lấp thẳng tay, những con sông đang bị đầu độc bởi chất thải công nghiệp, nhiều bãi biển đẹp đang bị băm nát, những hòn đảo ngọc như Phú Quốc đang bị vẩn đục… và mới đây nhất là sự kiện vịnh Nha Trang- một trong số 29 vịnh đẹp nhất thế giới - bị xâm hại mặc dù đã có Luật Di sản.

Làm cản trở luồng giao thông vào vịnh, ủi phá hòn Tằm và đòi rút tên vịnh Nha Trang ra khỏi danh sách danh thắng quốc gia… phải chăng là nhằm phát triển kinh tế? Mới đây trên một tờ báo, kiến trúc sư Hoàng Đạo Kính đã phân tích: “Người ta sợ nhất đi buôn không vốn, rồi đến bán hàng không thương hiệu. Vịnh Nha Trang vừa là vốn khổng lồ, vừa là thương hiệu mạnh, khước từ nó thì hình như hơi “có vấn đề” trong tư duy” (Tuổi Trẻ, ngày 27-5).

Phải chăng những người chủ trương khai thác (theo kiểu “bóc lột”) tài nguyên thiên nhiên đang làm cái việc như anh chàng Yohyo đã ép Tsu phải liên tục rút từ bộ lông đẹp và máu thịt của mình những tấm vải bán được nhiều tiền? Để rồi “xôi hỏng, bỏng không”, tài nguyên thiên nhiên bị hủy hoại mà đồng tiền thu về cho đất nước (chứ không phải chạy vào túi cá nhân) cũng chẳng là bao! Con hạc bị trọng thương trong cổ tích còn có thể chập choạng bay về trời, nhưng “con hạc thiên nhiên bị bóc lột” có lẽ sẽ ngắc ngoải rồi chết cứng!

Công Thắng

ĐÔI DÉP

Bài thơ đầu anh viết tặng em

Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Mọi vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu đâu mà chẳng rời nữa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau


Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế sẽ trở nên khập khễnh
Giống nhau lắm nhưng người sẽ biết
Hai chiếc dép này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những phút vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tư khăng khít, song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt có đôi

Không thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng anh yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bởi một bước đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia

Cuộc đời ta mãi mãi chẳng xa lìa
Mất một chiếc, chiếc kia vào sọt rác
Hay cố lê bên những gì phế thải
Sống âm thầm nơi xó góc tối đen

Rồi ngày kia buồn chán không ánh đèn
Chiếc còn lại cũng ra đi vĩnh viễn
Ngày ra đi không một người đưa tiễn
Nhưng vui lòng vì gặp lại chiếc kia

Một nơi xa hai chiếc chẳng chia lìa
Vì đã thoát khỏi cảnh đời ô trọc
Không hơn thua ghét ghen hay lừa lọc
Bước song hành một dạ đến ngàn thu "

(Sưu tầm)

ĐÔI DÉP (nguyên gốc)

Thân gởi Công Tằng Tôn Nữ Ý Nhi
(
Hy sinh mùa xuân năm 1968, vừa tròn 21 tuổi. Biệt động thành Huế để lại một đôi dép Ý Nhi ra đi không bao giờ trở lại. Để lại đôi dép này là nỗi nhớ nỗi thương).

Vần thơ đầu anh viết tặng cho em
Là vần thơ anh viết về đôi dép
Khi anh nhớ ở trong lòng da diết
Đôi dép tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép gặp gỡ tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nhau nửa bước
Đi làm Cách mạng những nẻo đường xuôi ngược
Từ bắc vào nam cát bụi cùng nhau

Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chung chia sẻ sức người đời chà đạp
Khi vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu một ngày một chiếc mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu.

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng... nỗi nhớ Ý Nhi ơi!

Đôi dép vô tư khắng khít bước song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn nhưng không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu một chiếc ở mỗi bên phải trái
Như tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung

Hai chúng mình thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Như anh và em... thương lắm Ý Nhi ơi!

THUẬN HÓA

NGƯỜI NÀY BÂY GIỜ Ở ĐÂU ? AI BIẾT CHỈ CHO TÔI VỚI.

Tên hắn là Nguyễn Ngọc Đại, thời gian học trường Trỗi hắn ở B6, gia đình ở 1a Hoàng văn Thụ, quận Ba đình, Hà nội. Tôi và hắn có một kỷ niệm khó quên lúc trong quân ngũ.
Hồi đó, khoảng đầu năm 1975, chưa giải phóng, đơn vị tàu chiến đấu của tôi đang ở Trung đoàn 172 đóng quân ngoài Quảng ninh, được điều về khu vực núi U bò, thuộc địa phận xã Minh đức, huyện Thuỷ nguyên, Hải phòng, trực thuộc Trung đoàn 171. Phải chia tay với nhiều đồng đội cũ quen thân trong đó có cả Vũ Anh, Vũ xồm khoá 7 tâm trạng thật buồn, nhưng cũng an ủi đôi chút, về Hải phòng là được gần nhà một chút, cóthể tranh thủ "phắn" về Hà nội bất cứ lúc nào là mừng rồi. Về đơn vị mới, đang trong tâm trạng buồn thì một chiếc xà lan cấp nước cập mạn tàu tôi. Vì là lính pháo, nên tôi có nhiệm vụ nhận tiếp nước. Đang loay hoay đón ống nước từ bên xà lan, thì ai kia ? Hắn bỗng hiện ra trên chiếc xà lan, mặt đầy mụn trứng cá. Hoá ra hắn là lính hàng hải bên đó, nãy giờ hắn lo lái xà lan cập mạn tàu tôi. Bạn cũ lâu ngày gặp nhau, chuyện nổ như pháo ran. Đêm đó, xà lan của hắn nằm kế bên tàu tôi, nên hai thằng có dịp hàn huyên, tâm sự vụn. Đến khi tôi đi gác mới chấm dứt câu chuyện, nó thì chẳng phải gác gì cả? Xà lan ai thèm đánh ?

Sau đó, lúc nào tôi với hắn cũng cặp kè với nhau, trừ khi làm nhiệm vụ. Thỉnh thoảng hắn “té” về nhà mang đồ tiếp tế lên, tôi cũng vậy. Cho đến vào một tối thứ 7 được tự do, cả bọn kéo nhau vào làng chơi để tán mấy em thôn nữ. Đang đứng dọc đường làng nói chuyện, thì có một tốp trai làng đi qua chiếu đèn pin vô mặt hắn, thế là hắn chặn đám trai làng lại đánh luôn, bọn tôi thấy bạn mình ra tay, không cần biết đúng sai, cũng chẳng cần "dân vận "gì cả, lao vào phụ hắn. Đám trai làng nhanh chóng tháo lui, nhưng trước khi chạy còn hô nhau về lấy dao quay lại quyết ăn thua. Chúng tôi và hắn cũng theo lối nhỏ, nhưng an toàn, về tàu . Về đến nơi chui hết xuống khoang ngồi, đám ở tàu ngạc nhiên lắm, vì sao hôm nay bọn này về sớm thế ? Mọi khi đi đến khuya mới chịu về. Chốc sau thuyền trưởng đến hỏi có ai làm gì mà đám trai làng đến kiếm ? không ai hé răng tố cáo. Rồi chuyện đó cũng qua đi. Tháng 3/1975, chúng tôi chia tay nhau để đi tham gia chiến dịch giải phóng miền Nam. Nó ở xà lan nước nên ở lại, không được đi hắn rất buồn, từ đấy tôi bặt tin hắn. Nghe tin hắn ra quân, đi lao động hợp tác bên Tiệp, mấy năm sau trở về Hà nội mở cửa hàng bán tủ lạnh ở phố Phan Bội Châu, nhưng khi tôi ra công tác Hà nội kiếm hắn thì không gặp ? Hiện nay hắn không còn bán ở đấy nữa, đi đâu không rõ ? Khu 1a Hoàng Văn Thụ thì đã giải toả rồi ? Có một hôm Hiền “ve” có gặp hắn ngồi uống bia, dùng máy Hiền “ve” gọi cho tôi, vì chủ quan có Hiền “ve” rồi nên tôi không xin số điện thoại của hắn. Ai ngờ tìm hắn khó thế ? Ai biết hắn đâu chỉ cho tôi với, số điện thoại cũng được. Tôi muốn gặp hắn để ôn nghèo, kể khổ một bữa cho thỏa nỗi lòng. Cám ơn nhiều !!!

Hồ Bá Đạt ĐT: 0903811111

Thứ Hai, 20 tháng 8, 2007

TIN BUỒN

Được tin mẹ của Trương Minh Trang - quản ca đại đội

Mất hồi 15h50, ngày 20-8-2007

Lễ viếng bắt đầu 8h00 ngày 21-8-2007 tại nhà tang lễ thành phố HCM, 25 Lê Quý Đôn, quận 3.

Toàn thể khoá 8 trường văn hoá quân đội Nguyễn Văn Trỗi, xin gửi lời chia buồn sâu sắc tới bạn và gia đình.

Chủ Nhật, 19 tháng 8, 2007

"Cổ tích"

Bức tranh

Ngày xưa, có một họa sĩ tên là Ranga, một người siêu việt, vẽ được rất nhiều kiệt tác đáng ghi nhớ khiến ai cũng đều khen ngợi.

Ông mở một lớp học mỹ thuật để dạy nghề cho mọi người và cũng để tìm đệ tử nối nghiệp. Ông không mấy khi khen ngợi ai, cũng không bao giờ đề cập đến thời gian của khóa học. Ông nói, một học trò chỉ có thể thành công khi ông hài lòng với kỹ năng và hiểu biết của người đó. Ông truyền cho học trò những phương pháp đánh giá, ước định của ông, và chúng cũng độc đáo như những tác phẩm của ông vậy. Ông không bao giờ thổi phồng tầm quan trọng của những bức tranh hay sự nổi tiếng, mà ông luôn nhấn mạnh đến cách xử sự, thái độ với cuộc sống của học trò.

Trong một số lượng lớn học trò, Rajeev là một người có tài nhất, chăm chỉ, sáng tạo,nên anh ta tiếp thu nhanh hơn nhiều so với các bạn đồng môn. Ông Ranga rất hài lòng về Rajeev.

Một ngày kia, sau bao nhiêu cố gắng, Rajeev được ông Ranga gọi đến và bảo:

- Ta rất tự hào về những tiến bộ mà con đã đạt được. Bây giờ là thời điểm con làm bài thi cuối cùng trước khi ta công nhận con thực sự là một họa sĩ tài năng. Ta muốn con vẽ một bức tranh mà ai cũng phải thấy đẹp, phải khen ngợi.

Rajeev làm việc ngày đêm, trong rất nhiều ngày và đem đến trình thầy Ranga một bức tranh tuyệt diệu. Thầy Ranga xem qua rồi bảo:

- Con hãy đem bức tranh này ra đặt ở quảng trường chính, để tất cả mọi người có thể chiêm ngưỡng. Hãy viết bên dưới bức tranh là tác giả sẽ rất biết ơn nếu bất kỳ ai có thể chỉ ra bất kỳ sơ suất nào trên bức tranh và đánh một dấu X vào chỗ lỗi đó.

Rajeev làm theo lời thầy: đặt bức tranh ở quảng trường lớn với một thông điệp đề nghị mọi người chỉ ra những sơ suất.

Sau hai ngày, Ranga đề nghị Rajeev lấy bức tranh về. Rajeev rất thất vọng khi bức tranh của mình đầy dấu X. Nhưng Ranga tỏ ra bình tĩnh và khuyên Rajeev đừng thất vọng, cố gắng lần nữa. Rajeev vẽ một kiệt tác khác, nhưng thầy Ranga bảo phải thay đổi thông điệp dưới bức tranh. Thầy Ranga nói phải để màu vẽ và bút ngay cạnh bức tranh ở quảng trường và đề nghị mọi người tìm những chỗ sai trong bức tranh và sửa chúng lại bằng những dụng cụ để vẽ ấy.
Hai ngày sau, khi lấy tranh về, Rajeev rất vui mừng khi thấy bức tranh không bị sửa gì hết và tự tin đem đến chỗ Ranga. Ranga nói:

- Con đã thành công vào ngày hôm nay. Bởi vì nếu chỉ thành thạo về mỹ thuật thôi thì chưa đủ, mà con còn phải biết rằng con người bao giờ cũng đánh giá bừa bãi ngay khi có cơ hội đầu tiên, cho dù họ chẳng biết gì về điều đó cả. Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng. Con người thích đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm hay nghiêm túc gì cả. Mọi người đánh những dấu X lên bức tranh đầu tiên của con vì họ không có trách nhiệm gì mà lại cho đó là việc không cần động não. Nhưng khi con đề nghị họ sửa những sơ suất thì không ai làm nữa, vì họ sợ bộc lộ hiểu biết- những thứ mà họ có thể không có. Nên họ quyết định tránh đi là hơn. Cho nên, những thứ mà con phải vất vả để làm ra được, đừng dễ dàng bị ảnh hưởng bởi đánh giá của người khác. Hãy tự đánh giá mình. Và tất nhiên, cũng đừng bao giờ đánh giá người khác quá dễ dàng.

(Sưu tầm)

Cảnh giác với bệnh Gout?

Phụ họa cho "Thịt cầy du ký" của Bạn Trỗi

Không giống những căn bệnh đe dọa sức khỏe của chúng ta một cách thầm lặng như viêm khớp hay mỏi cơ, những triệu chứng của bệnh Gout rất dễ nhận thấy. Đối với nhiều người, những dấu hiệu đầu tiên của bệnh Gout thường là một cơn đau mãnh liệt đi cùng với sự sưng to của ngón chân cái. Người bệnh bị đau đớn tới mức phải tỉnh giấc khi đang ngủ say và sau đó thậm chí không thể tự đi lại được nếu không được trợ giúp.

Mọi việc sẽ bắt đầu tồi tệ hơn kể từ khi phát hiện ra bệnh: Cơn đau đầu tiên kéo dài vài ngày và chỉ xuất hiện lại sau hàng tháng, thậm chí hàng năm nhưng sau đó chúng tái phát ngày càng thường xuyên hơn, tấn công các khớp xương ở tay và chân của người bệnh. Khi trở thành mãn tính, cơn đau sẽ không bao giờ chấm dứt dẫn đến hậu quả tồi tệ nhất là người bệnh có thể bị tàn tật.

May mắn thay, chúng ta hoàn toàn có thể phòng tránh được căn bệnh nguy hiểm này nhưng trước hết, hãy tìm hiểu đôi điều về Gout: Triệu chứng của bệnh Gout

Bệnh Gout là gì?

Gout là hiện tượng tích tụ Axít Uric bị tích tụ lại ở các khớp xương dưới dạng các lớp tinh thể. Đối với những người khỏe mạnh, cơ thể sẽ chuyển hóa Purine, một hợp chất hữu cơ có trong các thức ăn nhiều chất béo, thành Axít Uric và thải ra ngoài qua hệ bài tiết. Tuy nhiên, đối với một số người khác, bất kỳ trục trặc nào trong quá trình chuyển hóa sẽ gây ra sự dư thừa Axít Uric trong cơ thể. Khi lượng Axít Uric thừa này không được hòa tan, nó sẽ tích tụ ở các khớp xương dưới dạng các lớp tinh thể, đây chính là nguồn gốc của bệnh Gout.

Ở những giai đoạn sau của bệnh, các lớp tinh thể này sẽ hình thành các hạt sạn Axít Uric gây ra hiện tượng nổi cục ở các khớp xương. Quá trình này cùng với chứng viêm mãn tính sẽ dẫn đến triệu chứng thoái hóa khớp. Nếu không được điều trị, Axít Uric còn bị tích tụ tại thận dẫn đến các căn bệnh nguy hiểm khác như cao huyết áp, sỏi thận và ảnh hưởng nặng nề đến các chức năng của thận.

Các loại thức ăn nào có thể gây ra bệnh Gout?

Thức ăn có mối liên hệ chặt chẽ với căn bệnh này. Gout là một căn bệnh xuất hiện từ xa xưa và được biết đến như là một căn bệnh của những gia đình quý tộc và giàu có. Thực tế, chế độ ăn uống với các loại thức ăn nhiều chất bổ quá mức cần thiết là nguyên nhân chính gây ra bệnh.

Những thực phẩm có chứa nhiều hợp chất Purine như gan, thận, thịt đỏ, cá, tôm cua có thể làm tăng lượng Axít Uric trong cơ thể và tăng nguy cơ mắc bệnh Gout. Rượu cũng có thể làm bệnh thêm trầm trọng vì nó ngăn cản quá trình bài tiết Axít Uric khỏi cơ thể. Những người bị bệnh Gout cũng không nên uống bia vì đây là một thức uống giàu Purine và nhất là thịt chó là món khoái khẩu của đàn ông

Gout được chữa trị như thế nào?

Phương pháp chữa trị Gout bao gồm việc ngăn chặn những cơn đau cấp tính, sau đó giảm lượng Axít Uric để ngăn chặn những nguy cơ trong tương lai.

Để chữa trị những cơn đau cấp tính, bác sĩ sẽ kê cho người bệnh uống các loại thuốc giảm đau hoặc tiêm thẳng thuốc giảm đau vào chỗ khớp bị sưng. Khi cơn đau đã được kiểm soát, người bệnh sẽ được điều trị bằng các loại thuốc có tác dụng ngăn chặn sự hình thành Axít Uric hoặc giúp loại bỏ nó ra khỏi cơ thể.

Phòng tránh bệnh Gout

Bạn có thể tránh được nguy cơ mắc bệnh Gout nếu tuân thủ một chế độ ăn uống bổ dưỡng và biết cách cân bằng chế độ ăn uống của mình, tránh ăn quá nhiều các loại thực phẩm chứa nhiều Purine. Giảm cân cũng là một cách phòng bệnh có ích vì béo phì là một trong những nguyên nhân gây ra bệnh Gout. Ngoài ra, nên uống nhiều nước, uống từ 6 đến 8 ly nước mỗi ngày sẽ giúp làm loãng lượng Axít Uric và do đó giúp thải nó ra khỏi cơ thể dễ dàng hơn.

Với điều kiện kinh tế như hiện nay, Gout không còn được coi là “bệnh của nhà giàu” nữa mà ai cũng có thể có nguy cơ mắc căn bệnh này. Ngoài việc tránh những loại thức ăn thuộc nhóm nguy cơ cao ở trên, bạn nên ăn nhiều anh đào, cần tây và nghệ. Những loại thực phẩm này rất có ích trong việc giảm nguy cơ mặc bệnh Gout.

Hãy tự bảo vệ sức khỏe của chính mình

Nguồn Sức khỏe & Thể thaoSức khỏe đàn ông

Lê Quỳnh

Phụ họa "Thịt Cầy Du ký" của 'BẠN TRỖI'

Cẩu cũng không loại trừ

Hướng dẫn tạm thời cách vào nhanh các blog của Google

Hiện tại ở Hà nội và một số tỉnh miền Trung các anh em học sinh trường Trỗi muốn truy cập vào các blog Bạn Trỗi thường gặp rất nhiều khó khăn vì đường truyền Internet chậm và thậm chí không vào được các blog Bạn Trỗi. Để đơn giản và dễ làm cho mọi người, theo kinh nghiệm đã dùng, chúng tôi tạm thời trình bày cách làm đơn giản tại địa chỉ dưới đây để mọi người tham khảo và thử thực hiện xem. Bạn nào có cách tốt và hay hơn xin đóng góp cho anh em. (Khuyến cáo dùng trình duyệt Firefox ). Có thể bấm nhanh vào tiêu đề bên fải blog: cách vào nhanh các blog của Google hoặc địa chỉ dưới đây

http://docs.google.com/Doc?id=dg8nvj9w_5c463fp

Cài đặt thêm tính năng chuyển proxy thì dễ dàng chuyển trạng thái có/không dùng proxy, dễ dàng kiểm soát trạng thái có dùng proxy hay không. Xem tài liệu ở địa chỉ bên fải blog.